Yến Từ Quy - Chương 348: Mời Quận Chúa Ngắm Mai
Cập nhật lúc: 2025-11-11 14:30:53
Lượt xem: 96
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phùng công công đến đây thôi, chỉ lướt qua một cách ngắn gọn để gieo ý đầu Thái tử, và việc tiếp theo Thái tử dò xét Từ Giản thế nào thì cũng chẳng liên quan đến . Phùng công công là kẻ mài d.a.o đưa dao, càng tự tay cầm d.a.o hành động. Gió lạnh thổi buốt cả trán, Phùng công công nghĩ tới vị Quốc công gia . Thú vị , giả vờ thương. Ban đầu khi tin, Phùng công công cũng dám tin, nhưng tin tức truyền đến chắc chắn sai, từ nơi chủ nhân gửi tới mà. Dù ai tận mắt thấy chân Quốc công gia hồi phục, nhưng tin tức từ chủ nhân vốn đáng tin cậy, chắc chắn tìm bằng chứng rõ ràng.
Quốc công gia thương gần khỏi , thế mà vẫn đóng vai thương, còn đề nghị Thánh thượng cho Thái tử giám sát lục bộ, hẳn thâm ý gì đây. Mà việc lật tẩy Quốc công gia, nhất định do Thái tử mặt.
Thái tử Lý Thiệu để ý đến tâm tư của Phùng công công, chỉ thấy khó chịu vì gió rét, tiếp tục bước . Đến bậc thềm, sơ ý vấp nhẹ, suýt nữa mất đà, tuy ngã nhưng sắc mặt trở nên khó coi hơn. Bước vài bước nữa, mắt cá đau, khiến bất giác hít sâu một . Cuối cùng đành dừng , thử vận động chân cổ để xoa dịu, và đổ cho đôi giày , nên đường mới khó . Lý Thiệu nhíu mày. Nếu chân khỏe mà giả vờ thương lẽ dễ dàng, nhất là Từ Giản từng kinh nghiệm nên quen cũng khó. nếu chân còn đau mà giả vờ lành hẳn, e rằng càng khó hơn nhiều, lúc đặt chân xuống đất chẳng khác gì giẫm lên đao, như há thể để lộ sơ hở? Nghĩ như , Từ Giản ắt hẳn thể nào chân lành mà giả vờ lành .
"Ngươi". Hắn khẽ giật , hỏi Phùng công công: “Ngươi nghi ngờ chân lành , tin gì ?".
Phùng công công vội lắc đầu, còn nở nụ đầy ẩn ý. Lý Thiệu ép hỏi nữa, nhưng trong lòng rõ ràng. Phùng công công hẳn là tin đồn, từ đó nghi ngờ Từ Giản giả vờ thương. Nghĩ theo hướng , lẽ là nào đó phát hiện Từ Giản khỏi. Hắn thầm nhạt. Coi như cả hai đều mắt . Lý Thiệu hề bất ngờ với kết quả , vố luôn bực với Từ Giản, còn Từ Giản chèn ép . Cố ý để một giám sát lục bộ, cố tình khốn đốn, khiến , từ Thánh thượng, Tam cố, đến các quan chức lục bộ đều nghĩ rằng Từ Giản theo mới hiệu quả hơn, đó chính là mục tiêu của Từ Giản.
Thái tử nghĩ, bản rõ ràng, thể để Từ Giản như ý? Mối căm ghét thể để lộ mặt Thánh thượng, đành theo sắp đặt của ngài, nhưng Từ Giản dựa mà dám giở trò trái lệnh?
Bước đầu tiên để lật tẩy là dò xét.
Hôm , Lý Thiệu lâu mới tới Lễ bộ giám sát. Lần đống tài liệu dày cộp mà Từ Giản chuẩn sẵn, Lý Thiệu thấy phần nhàn rỗi. Dĩ nhiên, Lễ bộ cũng dám để nhàn quá. Gần đây, đang tất bật tổng kết công việc và lập kế hoạch cho năm tới, ai nấy đều bận rộn. Phùng Thượng thư nghĩ ngợi một lúc, để Lý Thiệu cùng ông theo dõi và lắng các cuộc trao đổi với các thuộc hạ, cùng phân tích tình hình. Dù , Lý Thiệu vẫn vẻ lơ đãng, dù đến nỗi hiểu gì nhờ từng theo Từ Giản ít văn thư, thêm đó là những bài giảng của Tam cố. Phùng Thượng thư dễ dàng nhận tâm trạng chểnh mảng . , ông là thầy dạy, cũng chẳng một trong Tam cố. Phùng thượng thư vốn ngày đầu gặp vận xui, huống hồ ông bận tối mắt tối mũi nên chỉ tranh thủ đôi câu với Lý Thiệu.
Phùng công công bên cạnh cũng thấy Lý Thiệu đang lơ đãng, nhưng dám nhắc, chỉ chờ đến lúc dùng cơm trưa mới tìm tới Phùng Thượng thư. Phùng Thượng thư đắc tội với Thái tử, càng gây hấn với Phùng công công bên cạnh . Người xưa câu: "Vua dễ gặp, quỷ khó lánh”. Không lý do gì để gây thù chuốc oán cả. Huống hồ, hôm nay cháu trai mang cơm trưa từ nhà đến, đồ ăn đậm đà, gói kỹ, mở vẫn còn nóng, là những món ông yêu thích, Phùng Thượng thư thấy tâm trạng thoải mái, bèn vui vẻ : “Công công thật là khách sáo, cho đúng thì chúng đều họ Phùng, tổ tiên cách đây trăm năm cũng là cùng một gốc”.
Nghe , Phùng công công mặt mày rạng rỡ, ngoài mặt vẫn tỏ khiêm tốn: “Thượng thư đại nhân thật tôn trọng tiểu nhân, chứ tiểu nhân thì…ôi dào…”.
Ai mà coi như họ hàng với một thái giám cơ chứ? Trừ khi đó là đại thái giám quyền lực chỉ một mà vạn . Mà ông thì còn xa mới tới mức đó. câu dễ , chứng tỏ Phùng Thượng thư hiểu đời.
“Thái tử điện hạ bãi quan gấp, khiến đại nhân thêm nhiều phiền toái, trở , mong đại nhân chỉ dạy thêm cho”.
Phùng Thượng thư chỉ khiêm tốn vài câu, thì chứ ông tay mơ gì trong triều. Tất nhiên, ông cũng thể chỉ dạy cho Thái tử, chỉ là để tâm mà thôi, chứ cứ lơ đãng như , chỉ dạy cũng chẳng hiệu quả.
Phùng công công về phục vụ Lý Thiệu dùng cơm trưa, ghé tai nhắc: “Phùng đại nhân cơm nhà đem tới, nóng hổi, đủ cả thịt và rau, trông hấp dẫn”.
Lý Thiệu chẳng để tâm, cầm đũa lên dùng.
Phùng công công tiếp: “Là cháu trai đại nhân đem tới, trẻ tuổi, quen với mấy vị đại nhân trong nha môn, xong việc ngay”.
Lúc , Lý Thiệu mới nhướng mày. Hình như mùa xuân , thấy nọ, đến đưa đồ cho Phùng Thượng thư, lúc chỉ ngoài sân trò chuyện. Hắn qua cửa sổ, thể nào bắt chuyện với liên quan, một cái thôi, đối phương cũng hề để ý.
“Nghe cũng hiếu thuận nhỉ”. Lý Thiệu nhận xét.
Phùng công công vốn chỉ thuận miệng , nghĩ ngợi gì đến phản ứng của Thái tử. Lý Thiệu thì , điệu rõ vui buồn. Hiếu thuận thì quá. Cũng như , chỉ cần ngài hiếu thuận, phụ hoàng sẽ luôn chiều chuộng .
“Còn về Từ Giản…”, Lý Thiệu dở câu, thấy Phùng công công hạ thấp đầu cung kính, đổi ý: “Thôi bỏ ”.
Hắn thấy Phùng công công dễ coi, vui vẻ để hầu cận, nhưng cũng nghĩ thể gì hồn. Đừng là gây phiền phức cho Từ Giản, cử mấy giám sát chắc cũng đủ . Lý Thiệu tự cũng còn ai đáng để dùng. Mấy mới thị vệ, chẳng giống những sẽ lời răm rắp. Bởi thế, chỉ thể lùi một bước, bảo Phùng công công: “Ta theo sát Từ Giản, xem vết thương của thế nào, theo dõi cũng sẽ tìm vài manh mối. Ngươi thích hợp ?”.
Phùng công công tỏ vẻ khó xử. Người của chủ nhân tất nhiên là thiếu, nhưng nào dám để chủ nhân phát hiện sự việc .
“Xin điện hạ cho tiểu nhân chút thời gian, tiểu nhân sẽ tìm cách”. Phùng công công đáp.
Người cận của chủ nhân thì động đến, nhưng những ở xa, ẩn giấu bên ngoài, mấy chuyện như thế vẫn . Thế là Lý Thiệu giao chuyện đó cho Phùng công công.
Dù mới đến Lễ bộ, vẫn giữ vững tâm trạng, giả vờ vài ngày, hết giờ trở về Đông cung. Sau chừng năm sáu ngày, thói cũ của Lý Thiệu bộc phát.
Trong thư phòng, Từ Giản Huyền Túc báo cáo tình hình. Gần đây, Huyền Túc tiếp tục theo dõi Lý Thiệu.
“Đi uống rượu về, kịp lúc khi đóng cổng cung”.
Từ Giản hề ngạc nhiên. Lý Thiệu dù thích gây chuyện, vẫn tiến lui đúng mực. Quách công công là của Tào công công, nếu Lý Thiệu về cung, Quách công công hẳn sẽ tố cáo. Hơn nữa, Lý Thiệu sẽ chẳng dại gì mà ngủ ở phủ Tấn vương, một là vì Tấn vương trách móc vì giữ mồm miệng, hai là Tấn vương dù kẻ , cũng chẳng ngu gì để mặc Lý Thiệu qua đêm, để nếu xảy chuyện thì khó mà bào chữa. Hiện tại, Lý Thiệu đang trong giai đoạn thử nghiệm và thăm dò, ít nhiều sẽ ngoan ngoãn vài ngày.
“Còn hai kẻ mà gia nhắc đến, chính là những tiểu ở Thông Chính ti, thuộc hàng ngũ cao cấp”. Huyền Túc tiếp.
Từ Giản nhạt. Hai xuất hiện hôm qua, thực lực tệ. Nếu là theo dõi các quan văn bình thường các võ tướng quá cảnh giác, hẳn là lộ dấu vết. Thế nhưng, Từ Giản vốn cẩn thận, Tham Thần cũng nhạy bén, chỉ thấy xuất hiện một chút phát hiện ngay. Từ Giản vẫn vạch trần, cứ để bọn chúng theo dõi, chỉ bảo Huyền Túc điều tra phận thôi.
Thông Chính ti… Kẻ cũng thật “thần thông quảng đại”, vươn tay tới bao nhiêu nơi, thế nhưng cũng công nhận, dù tay chân kẻ đó còn loại giỏi nhất, vẫn đủ để qua mặt khác. Chẳng qua, so với Vương Kỳ và Đạo Hành thì vẫn kém một bậc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-348-moi-quan-chua-ngam-mai.html.]
Lẽ , thấy Từ Giản leo tường , bọn chúng sẽ cần dùng đến tay chân ở Thông Chính ti. Vậy thì thể phỏng đoán, thăm dò là phe khác, lẽ chính là Lý Thiệu. Phùng công công cài bên cạnh Lý Thiệu, việc cố ý hướng Lý Thiệu nghi ngờ về “chân đau” của Từ Giản là điều dễ hiểu. Dù , trèo tường đó, chính Từ Giản cố tình “lộ” một chút.
Lý Thiệu chắc chắn còn hoài nghi, nhưng thiếu phù hợp, đành giao việc cho Phùng công công. Còn Phùng công công, đổ thêm dầu lửa, nên mới cho của Thông Chính ti theo dõi. Mọi thứ đều hợp lý.
Từ Giản hiểu , dậy rời khỏi thư phòng, bước về phía chính viện. Lâm Vân Yên đang sắp xếp việc phát cháo. Mọi chuyện giao cho nhà ngoại, nàng chỉ bỏ tiền và cử hai phụ giúp, khá nhẹ nhàng, nhưng dù đây cũng là công việc đầu tiên nàng lo liệu từ khi về dâu. Trước cổng thành các nhà đều dựng lều phát cháo, phủ Phụ Quốc công cũng thể qua loa. Nàng dặn dò xong hai ma ma thì Từ Giản bước .
Hai ma ma vội hành lễ lui .
Từ Giản bên cạnh Lâm Vân Yên, : “Đi đến vườn Chương Bình nhé? Mời Quận chúa ngắm mai”.
Lâm Vân Yên liếc một cái. Phủ Quốc công chẳng thiếu mai, đang nở rộ ở hậu viện, Vãn Nguyệt còn cắt hai cành cắm bình. Từ Giản còn lành vết thương ở chân, trời lạnh thế , cần gì ngoài ngắm mai.
Nàng thẳng thắn hỏi: “Lý do là gì?”
Từ Giản giấu , cũng chẳng ý định giấu, kể sơ qua tình hình của Lý Thiệu.
Lâm Vân Yên: …
Mê trận giăng, đương nhiên thu kết quả về chứ. Lâm Vân Yên hiểu rõ điều , nhưng vẫn xót cho chân của Từ Giản, giọng phần trách móc: “Tự chuốc khổ ”.
Từ Giản mỉm , nhận lấy lời trách .
“Ta thì vườn Chương Bình một chuyến cũng ”. Lâm Vân Yên thêm: “ Thánh thượng cũng chân bất tiện, gọi theo Thái tử cũng vì dưỡng thương, giờ nghỉ đòi ngắm mai”.
“Tân hôn mà, vui lòng thê tử cũng là lý do chính đáng đấy chứ”. Từ Giản đáp.
Lâm Vân Yên trừng mắt : “Nghe thì chính đáng, nhưng hiểu chuyện thấy hợp lý. Thánh thượng chính mắt thấy giả vờ ngã ở Từ Ninh cung, chẳng để khỏi quỳ lâu , mà giờ để ngắm mai trong gió lạnh?”.
“Đâu ngày nào cũng ngắm mai”. Từ Giản trấn an nàng: “Hôm nay trời nắng , chỉ dạo một lát thôi”.
Lâm Vân Yên ngoài miệng chịu thua, nhưng trong lòng hiểu rõ chuyến thể .
Nàng xoa nhẹ lên chân của Từ Giản: “Trở về để đại phu đến xem cho kỹ”.
Từ Giản khẽ gật đầu.
Buổi chiều, xe ngựa từ phủ Phụ Quốc công xuất phát.
******
Vẫn là chiếc xe hoa lệ của Lâm Vân Yên, ánh nắng trông càng nổi bật. Từ Giản vén rèm, dặn dò vài câu với Từ Bách xe ngựa chầm chậm lăn bánh.
Khi tới vườn Chương Bình, họ từ cửa , hôm nay buổi dạo chơi của các quý nữ, vườn mở cửa tự do, dân chúng cũng thể . Lâm Vân Yên và Từ Giản lượt xuống xe.
Mùa đông lạnh giá, tháng Chạp bận rộn, nhã hứng dạo vườn cũng ít ỏi. Lâm Vân Yên khoác tay Từ Giản bước . Chẳng cần Từ Giản nhắc nhở, nàng cũng cảm nhận đang theo dõi từ xa, cũng là từng trốn chạy, nên trong việc nàng cũng khá nhạy cảm.
Cả hai như gì, thong dong tiến sâu vườn. Người theo dõi dám tới quá gần, may mắn là áo choàng đỏ của nàng dễ nhận , dù xa cũng nổi bật. Thấy Từ Giản và Lâm Vân Yên lên giả sơn, hai trao đổi ánh mắt, một tiếp tục theo dõi, thì vòng qua phía bên hồ, thể quan sát động tĩnh giả sơn.
Vậy nên, kẻ theo dõi thấy bước của Từ Giản thật nhẹ nhàng vững chãi, bên hồ thì thấy Lâm Vân Yên bước , đến bờ dốc cạnh hồ thì trượt chân ngã xuống, Từ Giản lập tức chạy tới đỡ nàng dậy. Chuyện ... giống với một thương ở chân, thể dùng sức. Tính đợi quan sát thêm chút nữa, tiếc là áo choàng của Lâm Vân Yên bẩn, nàng mất hứng nên về phủ. Hai theo dõi thấy thu ít nhiều manh mối, kìm lĩnh thưởng, bèn vòng về Thiên Bộ Lang, tìm đến Phùng công công ở Lễ bộ.
Phùng công công dẫn họ một góc khuất: “Sao đến đây? Để thấy…”.
Một đáp: “Chân của Từ Giản chắc chắn khỏi ”.
Phùng công công bĩu môi. Ông chuyện từ , chủ nhân cho báo từ lâu , cái cần bây giờ là chứng cứ để Thái tử tin.
"Hai họ tới vườn Chương Bình. Lên núi một cách thản nhiên, khi Quận chúa ngã xuống, Từ Giản lập tức chạy tới đỡ dậy”.
"Phải đấy, cách một đoạn khá xa, là đường xuống núi, Từ Giản mấy bước đến ”.
Ánh mắt của Phùng công công thoáng sáng lên.