Yến Từ Quy - Chương 345: Duyên Phận
Cập nhật lúc: 2025-11-11 14:30:50
Lượt xem: 95
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi gặp mặt , Lâm Vân Yên ở viện Tải Thọ trò chuyện, còn Từ Giản và Lâm Dư đến thư phòng. Lâm Vân Yên theo bóng dáng rời , dõi mắt một lúc, Lâm Vân Phương, vốn thích đùa cợt, trêu ghẹo đôi câu.
Tiểu Đoạn thị giơ tay, chỉ về phía Lâm Vân Phương: “Con lúc nào cũng nghịch ngợm nhất”.
Lâm Vân Yên cũng . Cười xong, trong phòng bắt đầu bàn về kế hoạch cuối năm. Sắp đến tháng Chạp, năm nay sắp kết thúc, các gia đình dạo thực sự bận rộn.
“Lạp bát (Mùng 8 tháng 12) vẫn phát cháo”. Trần thị : “Mấy nhà trong ngõ bàn bạc với , vẫn tổ chức ở ngoài cổng Tây thành như năm”.
Lâm Vân Yên rõ truyền thống , bèn : “Tính cả con nữa”.
Lâm Vân Phương thì thầm to nhỏ với Lâm Vân Tĩnh, giọng to nhỏ: “ thật, giờ nhị tỷ còn là nhà nữa, việc phát cháo tính thêm phủ Quốc công nữa”.
Trần thị thấy, cố ý để ý đến lời con gái, chỉ với Lâm Vân Yên: “Con mới về nhà chồng, thời gian gấp gáp, nếu tự tổ chức từ đầu thì chắc kịp, chi bằng kết hợp với nhà , tiền bạc cứ tính riêng”.
Lâm Vân Yên đồng ý. Việc phần lớn do phủ Thành Ý Bá phụ trách, nàng chỉ cần góp tiền, thêm vài hỗ trợ, tiếng thơm, quả thực là chuyện lợi. Cũng chỉ nhà đẻ hòa thuận như thế, mới thể thản nhiên mà giúp đỡ như .
Rồi bàn đến hôn sự của Lâm Vân Tĩnh, Trần thị mỉm : “Tổ chức một , ít kinh nghiệm, Vân Tĩnh xuất giá, chắc chắn sẽ suôn sẻ hơn”.
Lâm Vân Tĩnh đỏ mặt, đáp: “Cảm ơn thúc mẫu vất vả”.
Trần thị bận rộn nhiều việc, thêm vài câu rời .
Tiểu Đoạn thị cũng nhiều điều hỏi Lâm Vân Yên, nhưng phòng đông tiện , trò chuyện đôi ba câu, ai nấy tản , chỉ còn hai bà cháu.
“Con gả qua đó, thứ quen ?” Tiểu Đoạn thị hỏi.
“Mới hai, ba ngày, còn đến chuyện quen quen”. Lâm Vân Yên đáp: “Tình hình phủ Quốc công con từ , Từ phu nhân và A Sính đều ôn hòa, Quốc công gia cũng dễ gần. Con chủ gia đình, ai khó, cũng cần bận tâm điều gì. Chỉ là thời gian quá ngắn, chuyện lớn nhỏ trong phủ con vẫn tiếp quản, chắc bận rộn một thời gian. Vì , phát cháo mà nhà ngoại hỗ trợ thì quả là con hưởng lợi ”.
Tiểu Đoạn thị thì bật : “Trước đây con luôn với , cứ thẳng thắn, đừng nghĩ nhiều, giờ mới lấy chồng cho rằng nhờ vả nhà ngoại là lợi? Con nhờ thì ai nhờ?”
Lâm Vân Yên chớp mắt, tinh nghịch : “Chúng hòa thuận, dễ chuyện, thì tất nhiên con tranh thủ lợi ích, cũng lời . Không chỉ con nhờ nhà ngoại, khi cần giúp nhà ngoại, con cũng nhất định ngần ngại, nhà vốn nên như mà”.
Tiểu Đoạn thị bật . Những lời của Lâm Vân Yên, thực để tranh cãi, mục đích của nàng vẫn là nhắm đến nhà họ Đoạn ở Giang Nam.
“Nói đến đây, nhà ngoại của bà, bà nhờ thì gì, nhưng con thấy họ cũng từng nhờ vả gì”. Lâm Vân Yên .
Tiểu Đoạn thị xua tay: “Núi cao đường xa mà”.
Lâm Vân Yên ngạc nhiên phản ứng của bà. Tính cách của bà nội từ đến nay vẫn , chỉ là năm ngoái nàng thuyết phục từng chút một. Kinh thành và Giang Nam cách xa , bà nội là xuất giá, thể trông mong sự hỗ trợ của nhà đẻ? Còn nhà họ Đoạn ở Giang Nam vốn là danh gia chính trực, càng thể đòi hỏi lợi ích từ con gái xuất giá. Nếu ở cùng một thành, tất nhiên vẫn sẽ qua , nhưng cách quá xa, cả năm chỉ việc trao đổi lễ tết, như là thể diện, chu nhất . Trong tình cảnh đó, năm xưa khi danh tiếng của Lâm Vân Phương hủy hoại, bà nội thực sự còn cách nào, cho nên mới cầu nhà đẻ vì Lâm Vân Phương, tiếc thể diện.
Lâm Vân Yên suy nghĩ, : “Quà tết năm nay gửi ạ?”
“Đã lên đường từ lâu ”. Tiểu Đoạn thị đáp: “Đường xa quá, sợ chậm trễ nên thê tử của Tam Lang gửi sớm, để chắc chắn đến Tết”.
“Con mới nghĩ ”. Lâm Vân Yên : “Trong nhà họ Đoạn ai lên kinh học ? Nhà trong ngõ Lão Thật cho ngoài thuê cũng là thuê, cho nhà thuê cũng là thuê”.
“Làm chuyện đó?”. Tiểu Đoạn thị lắc đầu: “Nếu họ thật sự lên kinh học, thể để họ ở bên ngoài? Nhà còn nhiều viện như , chẳng lẽ đủ chỗ ư?”.
Đó đều là con cháu họ hàng thích, còn gần gũi, bà đất nhà thiếu tiền bạc, thể cho họ ở trong phủ, Tiểu Đoạn thị thể để mất mặt như .
“ , tất nhiên nên ở trong phủ”. Lâm Vân Yên mỉm : “Vậy bà cứ hỏi thử xem? Có danh sách ? Để con chọn vài , con sẽ chọn theo cái tên mà con thấy ưa ”.
Tiểu Đoạn thị dở dở . Bà thực sự Lâm Vân Yên dẫn dắt chuyện . Rõ ràng ban đầu còn nghĩ, chuyện bên nhà họ Đoạn sắp xếp riêng, chủ động mở lời, bà là một trưởng bối xuất giá mấy chục năm, giờ bỗng dưng lên tiếng đón vãn bối lên kinh, chẳng là xen việc nhà khác ? Kết quả, câu tiếp theo của Lâm Vân Yên, bà cảm thấy việc đưa lên kinh cũng tồi, dù trong phủ cũng còn đủ chỗ. Nghĩ cho cùng, vẫn là nên dung hòa.
Tiểu Đoạn thị cân nhắc thể xem xét việc , nhưng Lâm Vân Yên đòi danh sách, còn chọn cái tên thuận mắt.
“Học vấn thế nào? Danh phận ? Có ý định lên kinh ?” Tiểu Đoạn thị trách nhẹ: “Con định tiền đồ của họ từ cái tên ? Việc chẳng khác nào tùy tiện chọn hôn sự”.
“Hôn sự cũng mà”. Lâm Vân Yên , mục đích cũng là ở đó: “Đại tỷ sắp gả cho Dư đại nhân, tam vẫn bàn chuyện hôn sự. Muội lúc nào cũng chọc ghẹo con và đại tỷ, con sẽ chọn một bên nhà họ Đoạn để chọc ”.
Tiểu Đoạn thị mắng “linh tinh” lớn. Nguyễn ma ma bên cũng hai bà cháu trêu đến bật . Bà thực sự thích Quận chúa, mỗi khi chuyện nghiêm túc thì lời nào cũng lý, nhắm thẳng trọng tâm, còn khi đùa giỡn thì đáng yêu vô cùng. Một vãn bối lo việc lớn, tạo niềm vui như , ai mà quý cơ chứ? Đang nghĩ ngợi thì chợt thấy Quận chúa , trao đổi ánh mắt.
“Ma ma, tìm danh sách giúp con với”.
Nguyễn ma ma ngờ Quận chúa chỉ chơi mà thực sự xem danh sách, bà theo phản xạ sang Tiểu Đoạn thị. Tiểu Đoạn thị rõ ràng cũng sững sờ. Quận chúa thúc giục, khiến Nguyễn ma ma luống cuống dậy lấy.
Hơn một năm nay, Quận chúa thực sự ít tự quyết định, nhưng thì chuyện nào cũng lý, nắm bắt thời cơ. Vì , dù Tiểu Đoạn thị căn dặn, Nguyễn ma ma cũng theo phản xạ theo lời Quận chúa.
Rất nhanh, danh sách mang đến.
“Danh sách ba năm ”. Nguyễn ma ma : “Những qua đời mới sinh trong thời gian , nếu Giang Nam gửi tin, đều ghi chú ”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-345-duyen-phan.html.]
Lâm Vân Yên mỉm : “Những mới sinh thì cần để ý, họ đến ba tuổi, còn lâu mới lên kinh ”.
Nói , nàng nhanh chóng lật qua danh sách, cuối cùng dừng ở nhánh thứ ba. Trong thế hệ trẻ của nhánh ba, tay nàng dừng ở một cái tên: “Đoạn Chi Hoài, chọn ”.
Tiểu Đoạn thị kinh ngạc. Đây đúng là tùy tiện chọn hôn sự. chọn nhanh gọn và trực tiếp như , giống như xác định từ .
“Vân Yên”. Tiểu Đoạn thị nàng, ngập ngừng hỏi: “Con Chi Hoài ?”
Lâm Vân Yên mỉm : “Kinh đông gia từng nhắc với con. Bà đấy, Kinh đông gia vốn ăn ở vùng Giang Nam, còn mở thiện đường, chút danh vọng ở địa phương. Họ từng đến ở nhà họ Đoạn, rằng là thanh niên tài năng, dáng dấp xuất chúng, học vấn , còn tiếng tăm trong các học trò ở Giang Nam. Họ khen ngợi nhiều, là hậu bối của bà nên mới kể với con”.
Nói xong, thấy Tiểu Đoạn thị gật đầu, Lâm Vân Yên bà tin. Tất nhiên, sự thật ngược . Chính vì Lâm Vân Yên mong Đoạn Chi Hoài thể tiếp tục gắn kết với Lâm Vân Phương, nàng mới nhờ Kinh đông gia dò hỏi ở Giang Nam. Suy cho cùng, bà nội đời sẽ chủ động gả tam đến Giang Nam, nối duyên phận , chỉ cách đưa Đoạn Chi Hoài lên kinh.
Phải , đây Đoạn Chi Hoài từng quan. Với tài năng của , là thể đạt thành tựu trong khoa cử, nhưng vì cưới Lâm Vân Phương, khi đó tính cách của nàng dựa sự quan tâm và chăm sóc của bên nhà họ Đoạn mới dần dần trở nên cởi mở hơn. Tình cảm vợ chồng họ , vì nghĩ cho Vân Phương, Đoạn Chi Hoài ở Giang Nam thêm vài năm. Bản Đoạn Chi Hoài cũng là bỏ bê học vấn. Người nhà họ Đoạn đông đúc, tộc học vận hành , Đoạn Chi Hoài giảng dạy cho các đứa trẻ trong gia tộc, tận hưởng việc .
Sau , khi phủ Thành Ý Bá gặp chuyện, bà nội mất, tam thúc và tam thúc mẫu đều chuyển đến Giang Nam, Đoạn Chi Hoài càng lý do để lên kinh. Tam và Đoạn Chi Hoài, hiện tại chỉ thiếu một cơ hội để nối duyên phận. Chờ duyên tới, sống thế nào, do họ tự bàn bạc, nhưng một nam tử như , nên để lỡ mất.
“Nghe , dường như đặt trọng tâm khoa cử, ngược kiên nhẫn trong việc dạy dỗ cho trẻ nhỏ trong gia đình”. Lâm Vân Yên với Tiểu Đoạn thị: “Con nghĩ rằng, dù là thi cử việc trong gia tộc, tuổi trẻ thì nên đây đó nhiều sẽ hơn”.
Ánh mắt Tiểu Đoạn thị rơi cái tên Đoạn Chi Hoài: “Con chỉ qua về nó, thể dựa vài lời đồn mà tùy tiện chọn hôn sự ?”
“Con chỉ đề xuất thôi, thành thành, con cũng quyết định ”. Lâm Vân Yên đáp: “Dù là học tập du học, tổ mẫu , nhà rộng rãi, chỉ đón một hai . Con thấy Đoạn Chi Hoài là , nếu nhà họ Đoạn thật sự lên kinh, thì cũng đừng bỏ sót ”.
Tiểu Đoạn thị vỗ nhẹ lên tay Lâm Vân Yên. Những lời quả thực lý, nhưng cũng đến mức chọn cho Vân Phương. chính vì những lời từ miệng Lâm Vân Yên... Trong hơn một năm qua, Lâm Vân Yên luôn hành động theo ý , nhưng kết quả luôn , khiến Tiểu Đoạn thị cũng tin "duyên " . Biết chừng? Kinh thành tuy nhiều thanh niên tài giỏi, nhưng Tiểu Đoạn thị tất nhiên sẽ tin con cháu của hơn.
“Du học cũng ”. Bà cân nhắc: “Đọc vạn quyển sách, vạn dặm đường, cơ hội đến kinh thành xem xét cũng là điều , thể giao lưu nhiều hơn với Vân Định và Vân Phong…”
Nghe giọng điệu của Tiểu Đoạn thị, Lâm Vân Yên việc hi vọng: “Bà nhân dịp Tết thư , nếu gia tộc kế hoạch, Tết thu xếp xong sẽ lên kinh”.
Tiểu Đoạn thị gật đầu. Lâm Vân Yên như trút gánh nặng trong lòng.
******
Ở một bên khác, Từ Giản và Lâm Dư đang uống và bàn việc trong thư phòng.
Lâm Dư nhắc nhiều đến Lâm Vân Yên. Hôn sự thành, Lâm Dư cũng nhận thấy cách hai đối xử với , chắc chắn chỉ là tình cảm đơn phương của con gái. Với tính cách của Từ Giản, ông cũng cần dặn dò nhắc nhở gì thêm.
Còn Từ Giản bất ngờ mang theo một cái hộp, mở bên trong là hai xiên kẹo hồ lô.
“Vân Yên đúng là…”, Lâm Dư dở dở .
Hôm ông chỉ đùa vài câu với Lâm Vân Yên, ngờ con rể thực sự mang kẹo hồ lô đến. Đã tặng , Lâm Dư cũng thuận theo mà nhận. Hương vị vẫn giống như ông thử ở hậu viện Đào Hạch Trai, hơn nữa trời lạnh nên cứng hơn, c.ắ.n một miếng, răng cũng buốt.
Vừa ăn, ông : “Thực gần đây hỏi con một chuyện, nhưng ở ngoài tiện. Chủ ý tiểu ngự tọa là con đưa đúng ?”.
Từ Giản giấu diếm, gật đầu thừa nhận.
“Dựa tình hình lúc đó, cân nhắc lợi hại, đúng là một ý ”. Lâm Dư : “ con thật sự chỉ vì lợi ích đó thôi ?”.
Từ Giản ngậm miếng kẹo hồ lô, trả lời ngay.
Lâm Dư mỉm : “Có lẽ suy nghĩ nhiều, nhưng đôi khi cảm thấy, giữa con và Thái tử dường như điều gì ”.
Từ Giản vẫn trả lời, nhưng thẳng, dáng vẻ chăm chú lắng Lâm Dư.
Lâm Dư thẳng: “Ta ở con, nhưng vị dù cũng là Thái tử. Nói thật, con giúp Thái tử nhiều, nhưng hình như ngài cảm kích, thậm chí từ chuyện ở ngõ Trần Mễ, ngài vẻ còn cận với Lưu Tấn hơn cả con. Quan hệ giữa vua và thần tử cũng cần duyên, nếu duyên mỏng, dù con từng cứu ngài , đặt ngài vị trí tiểu ngự tọa, ngài vẫn nghĩ về con”.
Nghe đến đây, Từ Giản . Lý Thiệu chỉ nghĩ về .
“Dẫu , ngài vẫn là Thái tử”. Lâm Dư thở dài: “Năm ngoái với con, Thánh thượng giờ đều cho rằng vụ cháy ở chùa Định Quốc là ngẫu nhiên mà là do con gây . Thánh thượng coi trọng tiên Hoàng hậu, và càng coi trọng vị trí của Thái tử. Đợi đến khi ngai vàng truyền giao, nếu con và tân quân duyên phận, con sẽ gặp khó khăn triều đình”.
Những lời đều là thật. Nếu là quan hệ thông gia, Từ Giản nghĩ, Thành Ý Bá chắc chắn sẽ đến mức .
Từ Giản : “Con cũng gắn kết duyên phận với Thái tử, nhưng cũng thấy đấy, con giúp ngài nhiều, nhưng ngài vẫn lòng. Nếu Thánh thượng , ngài chắc chắn con theo sát bên ”.
Lâm Dư khổ. Chuyện quả thật dễ giải quyết. Ông tự chọn cách “nhàn tản điểm danh”, giữ một chức vị treo ở Hàn Lâm Viện, mưu cầu tiến triều đình. Điều vì ông và Thánh thượng thiếu duyên phận quân thần, mà là khi thê tử qua đời, ông chỉ sống an nhàn. ông thể vì bản nhàn rỗi mà bắt con rể cũng theo. Lẽ đó thông. Cũng đến mức . Chỉ là, ít nhiều gì cũng lo xa một chút, cần gỡ rối, chí ít cũng rõ xem Từ Giản nghĩ thế nào, quan hệ giữa và Thái tử rốt cuộc là . Quân thần sự phân biệt, mà bàn luận chuyện đúng sai giữa quân thần thì chẳng ý nghĩa gì, chỉ chuốc khổ mà thôi. Lâm Dư dám cách gì, nhưng ít nhất cũng thể xem như “gom góp ý kiến”.
Từ Giản đặt xiên hồ lô trong tay xuống, : “Hôm qua Ngự thư phòng tạ ơn, con nhắc đến Thái tử mặt Thánh thượng…”.