Yến Từ Quy - Chương 343: Thiếu chút tín nhiệm

Cập nhật lúc: 2025-11-11 14:30:48
Lượt xem: 102

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kiệu dừng Ngự thư phòng. Tào công công hành lang, từ xa thấy Từ Giản, khuôn mặt tươi rạng rỡ. Khi Từ Giản đến gần, Tào công công : "Chúc mừng Phụ Quốc công”.

Từ Giản đáp : "Có thể kết đôi cùng Quận chúa, công công cũng ít giúp đỡ mặt Thánh Thượng và Hoàng Thái hậu, thật lòng cảm ơn ông mối”.

Tào công công nhẹ, khiêm tốn khoát tay. Nói thì mối nhân duyên cũng phần công sức của ông, nhưng đều là chuyện nhỏ. Việc ông vẫn là cân nhắc tâm ý của Thánh Thượng, còn nhân duyên thành đôi là do Thánh Thượng , Tào công công dám nhận công. lời chân thành của Từ Giản vẫn khiến lòng ông ấm áp. Ai mà thích vài câu cảm kích chứ? Một lời cảm ơn đơn giản như thế, chẳng cần qua thử lòng, cũng chẳng dính dáng đến lợi ích, quý hơn nhiều so với những ân huệ cần suy tính cẩn thận trong cung. Tào công công Từ Giản từ đầu đến chân, thầm cảm thán, vẫn là Phụ Quốc công mới .

“Thánh Thượng đang đợi”. Tào công công khẽ : “Thánh Thượng ban hôn, chỉ mong đôi bên hòa thuận mỹ mãn”.

Từ Giản ý của Tào công công, đáp: “Không dám khinh suất với Quận chúa, nhất định sẽ yêu thương, chăm sóc nàng”.

Tào công công mỉm hài lòng. Ông nghi ngờ lời của Từ Giản. Phụ Quốc công hẳn thật lòng đối với Quận chúa, sự tự tại và vui vẻ hiện rõ mặt , thể là giả . Hai tiến mặt Thánh Thượng. Tào công công đặt bồ đoàn, Từ Giản định hành lễ lớn nhưng ông ngăn .

Thánh Thượng ngước mắt lên, : “Không cần quỳ, Ninh An ở đây, khanh quỳ một gì? Trẫm thiếu một cúi đầu khấu lạy, quỳ xuống một cái, e là Ninh An xót lòng, Thái hậu còn sẽ trách trẫm cổ hủ linh động”.

Từ Giản hiểu tính Thánh Thượng, ngài câu nệ tiểu tiết lễ nghi nên lời, chỉ khấu đầu tạ ơn xuống một bên. Điều mà Thánh Thượng quan tâm nhất vẫn là chân của Từ Giản.

“Đại phu ?” Thánh Thượng hỏi: “Hôm qua đích đón dâu, về bằng ngựa, khanh cảm thấy thế nào?”

Từ Giản đáp: “Trước đây vất vả, nhưng khi điều dưỡng, gần đây cảm thấy hơn nhiều so với năm ngoái. Theo đại phu, cần tiếp tục tẩm bổ, đến mùa đông năm hẳn là sẽ sợ lạnh nữa”.

Thánh Thượng gật đầu, trầm ngâm tiếp: “Mấy ngày nay trẫm nghĩ, kỳ nghỉ, vẫn cho Thiệu Nhi đến lục bộ học việc. Lúc khanh vẫn sẽ kèm cặp nó”.

Từ Giản mím môi. Hắn ngạc nhiên với đề nghị của Thánh Thượng. Sắp xếp chỗ nhỏ cho Thái tử ở Kim Loan Điện là để Thánh Thượng thể hiện sự ủng hộ đối với Lý Thiệu, đồng thời cũng nhằm trấn áp những quan trong triều đang bất mãn, và quả thực, động thái đem hiệu quả. Ít nhất, những tấu chương tìm , kiếm chuyện giảm đáng kể. Hơn nữa, Thái tử gỡ cấm túc, đang lúc cần giữ , gây chuyện, cũng khiến khác khó lòng châm chọc. tất cả chỉ là thủ đoạn của Thánh Thượng, mục đích. Thánh Thượng hy vọng Lý Thiệu thể trưởng thành, thể tiếp nhận và gánh vác đại nghiệp thiên hạ . Quan chính tại lục bộ là một bước cần thiết.

“Thần lời nên ...”. Từ Giản Thánh Thượng cúi đầu.

Tào công công tinh ý, dù nơi đây ngoài, ông vẫn bước vài bước, dặn dò tâm phúc canh giữ cẩn thận, đó .

Thánh Thượng : “Khanh ở mặt trẫm, lời đáng đáng , cũng ít ”.

Từ Giản ngẩng đầu, : “Thần chỉ hỏi, Thánh Thượng liệu tin tưởng Thái tử?”

Lời dứt, Tào công công khỏi ngẩng đầu. Ông theo hầu Thánh Thượng nhiều năm, chuyện ông đều quen, dù lúc ngạc nhiên đến nghẹn lời, nhưng ông tự cho là vẫn đủ điềm tĩnh. câu của Phụ Quốc công thật là… thật là quá táo bạo. Thánh Thượng tin Thái tử? Ai tin chuyện chứ? Từ triều đình đến hậu cung, ai tin? Nhìn sắc mặt của Thánh Thượng, Tào công công cũng hiểu , ông yếu vía, mà thực sự lời của Phụ Quốc công khiến Thánh Thượng cũng kinh ngạc. Thánh Thượng sững hồi lâu mới hỏi : “Trẫm tin Thiệu nhi ?”

Từ Giản trầm tĩnh nhất: “Ngài tin, nhưng phần dè chừng. Ngài luôn quan tâm đến thương tích của thần, thần hiểu ngài tiếc tài, cũng thương tích do Thái tử gây . Nếu vết thương lành, Thái tử sẽ nhẹ lòng hơn. điều ngài mong mỏi thật là ‘khi nào thương tích lành hẳn’, bởi vì điều đó quyết định lúc nào thần thể thôi về nghỉ ngơi mỗi buổi triều, trở công vụ, sát cánh cùng Thái tử. Quan chính ở lục bộ quan trọng, ngài mong thần kề vai với Thái tử, nhưng thần nghĩ, thể cần thần kề cận, Thái tử vẫn thể thành thì ”.

Thánh Thượng khẽ chau mày.

Từ Giản tiếp tục: "Ngài để Điện hạ tham gia quan chính, nhất là tháng cuối năm khi các bộ bận rộn tổng kết tình hình, định kế hoạch năm mới và tính toán chi phí - tháng quan trọng, thậm chí thể nếu nắm vững nội vụ của một cơ quan trong thời gian , sẽ đạt kết quả gấp bội. Nói cho cùng, ngài thể để Điện hạ tham gia ngay, nhưng dời sang đầu năm mới. Ngài chờ vì Điện hạ, mà vì thần. Ngài lo thần theo thì Điện hạ sẽ gây chuyện”.

Nghe đến đây, Thánh Thượng thở dài: “Vậy chẳng lẽ Thiệu Nhi gây chuyện ?”

“Thần thẳng, thể dễ ”. Từ Giản mỉm : “Điện hạ gây chuyện, thần theo cũng chẳng khác gì. Nếu thần thực sự thể quản nổi, chuyện ở ải Dụ Môn, cũng chẳng chuyện ở ngõ Trần Mễ ”.

Sắc mặt Thánh Thượng càng sa sầm .

“Dù , đó đều là chuyện qua”. Từ Giản như thấy, tiếp lời: “Điện hạ đang tiến bộ, những vấp ngã cũng là vô ích. Thần nghĩ, ngài giải lệnh cấm túc cho Điện hạ, chỉ vì dịu căng thẳng, chắc hẳn Điện hạ ngài động lòng ở điểm nào đó. Điện hạ tiểu ngự tọa, những ngày gần đây cùng ngài chính sự, theo học với Tam Cố, những tiến bộ nhất định, chắc chắn sẽ còn giống ”.

“Ngài cũng nên tin tưởng Điện hạ”.

Thánh Thượng im lặng hồi lâu, sắc mặt dần dần dịu , cuối cùng thở dài. Ngài Từ Giản đúng. Những ngày qua, khi sắp xếp công việc cho Thiệu Nhi, ngài suy xét sâu sắc mà chỉ theo bản năng, chính điều đó phản ánh rõ ràng suy nghĩ thật sự trong lòng. Ngài quả thật tin tưởng, nên mới vô thức đợi Từ Giản.

Nhìn biểu cảm của Thánh Thượng, Từ Giản đúng hướng, tiếp tục : “Thánh Thượng, thần từng , Điện hạ là nhạy cảm. Điện hạ hiểu rõ sự yêu thương và quan tâm của ngài, nhưng cũng sẽ nhận việc ngài yên tâm khi để Điện hạ tự quan chính, hoặc chỉ thần giám sát mới khiến ngài an lòng. Điện hạ còn nhỏ nữa. Ngài dùng tiểu ngự tọa để tăng cường lòng tin cho Điện hạ, nhưng nếu cứ đợi thần kèm, ngài sẽ cảm thấy thất vọng. Ngài hãy để Điện hạ thử sức , Tết hãy cho ngài tham gia chính sự ở lục bộ, sang năm, khi chân thần hồi phục hơn, thần sẽ theo cũng muộn”.

Thánh Thượng giơ tay xoa trán, ngài hiểu ý của Từ Giản, cũng điều hợp lý. để thực sự tin rằng Thiệu Nhi thể ở lục bộ trong tháng tới… Hừm! Ý nghĩ đó bản đúng. Thiệu Nhi là Thái tử, dù trưởng thành, nhưng nếu đến việc mà cũng thì ? Ngài nhớ đến bao chuyện lớn nhỏ khiến mất niềm tin cách hành xử của Thiệu Nhi, đến mức giờ nghĩ thấy chỗ nào cũng . Người trong cuộc thì mù mờ. Rõ ràng, ngài tin tưởng Thiệu Nhi nhất, và Thiệu Nhi cũng xứng đáng với niềm tin .

"Trẫm hiểu , chuyện để trẫm suy nghĩ thêm”. Thánh Thượng sang Từ Giản: “Khanh mau dưỡng thương , mới tân hôn mà, nên dành thời gian ở bên Ninh An. Ninh An còn ở trong Từ Ninh cung ? Khanh lui , đừng để nó chờ”.

Từ Giản cúi đầu bái biệt. Tào công công tiễn Từ Giản ngoài, qua khỏi viện thì thấy kiệu vẫn chờ, lúc ông mới yên tâm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-343-thieu-chut-tin-nhiem.html.]

“Tào công công”. Từ Giản đùa: “Ngài cũng nghĩ rằng chuyện với Thánh Thượng phần thẳng quá ?”

Tào công công mỉm , trả lời.

Từ Giản tiếp: “Ta nghĩ rằng những điều đều lý, công công cho rằng nên ?”

Tào công công ngây . Không nên gì? Không nên những điều đó mặt Thánh Thượng, nên tin tưởng Thái tử Điện hạ? Đây là chuyện mà một nội giám thể tùy tiện ? Giữ nụ môi, ông định giục Từ Giản lên kiệu, tránh để Từ Ninh cung chờ lâu, thì thấy Từ Giản đầu về phía Đông, nơi xa xa vài đang trong gió. Người đến ai khác chính là Lý Thiệu, theo là hai vị nội thị. Hai bên chạm mặt, Lý Thiệu lộ vẻ ngạc nhiên.

Chờ Từ Giản chào hỏi, Lý Thiệu : “Ngươi … À đúng , ngươi mới thành hôm qua, cung tạ ân ? Sao thấy Ninh An ?”

“Nàng còn ở bên Hoàng Thái hậu, chỉ thần Ngự thư phòng thôi”. Từ Giản đáp: “Thần khỏi Ngự thư phòng, chuẩn qua đón nàng cung”.

Lý Thiệu nhướn mày, ánh mắt đặt lên chiếc kiệu bên cạnh.

"Ngươi kiệu ?" hỏi.

Từ Giản đáp: "Ân điển của Thánh Thượng ban cho”.

Lý Thiệu bật , giọng điệu thoáng chút mỉa mai: "Quả thật, trong cung , chỉ ngươi mới ưu ái thế, thì chỉ thể bộ thôi”.

Lời ám chỉ, Từ Giản chẳng buồn đáp , bởi Tào công công cạnh đó nhận lời . Tào công công thì tim đập mạnh, vội vàng , khéo léo giục Lý Thiệu gặp Thánh Thượng. Chờ Lý Thiệu bên trong, Tào công công mới theo bóng , khẽ thở dài trong lòng. Thực , Từ Giản đúng. Mỗi khi Thái tử nổi hứng gây chuyện, dù Từ Giản theo thì chuyện vẫn xảy . Chỉ là nếu Từ Giản ở đó, khi còn kiềm hãm đôi chút, còn ...

Như ở cửa ải Dụ Môn, Từ Giản từng trói đưa về một , ngoài chiến trường còn cứu một , nhờ đó Thái tử mới thể vẹn trở về kinh thành. Còn ở ngõ Trần Mễ, ai theo kèm, Từ Giản chẳng Thái tử gây chuyện lúc đêm hôm khuya khoắt, cuối cùng phủ Thuận Thiên và thủ vệ nha môn "tóm gọn". Cả kinh thành đều chuyện. Chỉ mong Thái tử rút bài học, còn thì khó xử nhất vẫn là Thánh Thượng.

Từ Giản theo Lý Thiệu rời kiệu trở về Từ Ninh cung. Lâm Vân Yên vẫn đang trò chuyện mật cùng Hoàng Thái hậu. Tuy bà quan tâm đến nàng nhưng vài lời khó nên đành thấp giọng dò hỏi:

"Phủ Phụ Quốc công chỉ một Từ Giản, về cũng cần kế thừa. cũng đừng vội, con còn trẻ, dù cũng theo sức khỏe của mà quyết định”.

Lâm Vân Yên nhẹ nhàng đáp. Chuyện , đây Hoàng Thái hậu cũng từng nhắc. Ban đầu, bà lo ngại nàng còn nhỏ tuổi, nhưng vài năm thấy nàng vẫn tin vui thì âm thầm lo lắng, thậm chí còn hỏi dò Mã ma ma xem hai vợ chồng sẵn sàng ai đó điều dưỡng . Đương nhiên, Hoàng Thái hậu hỏi thăm ngầm là Từ Giản.

Lúc , thường liệt xe lăn, nghi ngờ cũng khó. Thực tế, tình trạng của đôi chút ảnh hưởng, đời sống vợ chồng cũng vì thế mà tiết chế ít nhiều. Cũng may Hoàng Thái hậu cùng gia đình bên nhà Thành Ý Bá luôn thấu hiểu, thúc ép, nàng vẫn sống bình thương như thế. Có lẽ đây cũng là phận. Không con còn đỡ hơn con. Nếu trong hành trình chạy trốn mang theo một đứa trẻ, cuộc sống chắc chắn sẽ thêm phần khó khăn.

Còn kiếp … Đêm qua Từ Giản gì nhỉ? Chân vẫn gãy mà...

"Thưa nương nương”. Lâm Vân Yên chút ngượng ngùng, gò má thoáng ửng hồng: “Con sẽ nhờ Mã ma ma chuẩn chút t.h.u.ố.c điều hòa? Con cũng thấy cần vội quá...”.

Họ vẫn còn nhiều việc, đối phó với Lý Thiệu, với . Trước khi việc yên , nếu thai sẽ bất tiện. Lâm Vân Yên nghĩ, cả nàng và Từ Giản đều mong khi chuyện thỏa sẽ thể trút bỏ lo âu, an tâm chờ đón đứa trẻ chào đời.

Hoàng Thái hậu thấy nàng đỏ mặt, khỏi mỉm : "Con suy nghĩ là , cứ bàn bạc cùng Từ Giản. Mã ma ma loại t.h.u.ố.c nào cho sức khỏe, gây hại”.

Lâm Vân Yên cúi đầu gật nhẹ. Đang trò chuyện thì Tiểu Dư Công Công báo Từ Giản từ Ngự thư phòng trở về. Hoàng Thái hậu cho gọi , hỏi han đôi câu : "Ta mệt , nhắm mắt nghỉ một lát. Trời lạnh thế , hai con cũng đừng , cứ về thiên điện của Vân Yên nghỉ ngơi ”.

Lâm Vân Yên khẽ đáp, dẫn Từ Giản về thiên điện. Thiên điện cũng đốt lửa sưởi ấm, thoải mái. Lâm Vân Yên lâu cung, nhưng nơi đây vẫn dọn dẹp sạch sẽ, gọn gàng như lúc nàng thường ở . Vãn Nguyệt dâng xong lui .

Lâm Vân Yên ghế La Hán, tay cầm chén , ngắm nghía khung cửa sổ quanh bài trí trong điện, khẽ : "Mùa hè năm ngoái tính dậy ở đây…”

Từ Giản nghiêng , ánh mắt chăm chú dõi theo nàng.

"Một khắc còn ở trong biển lửa, thấy xe lăn hất ngã, còn thì gục đó. Ta cố gắng kéo nhưng nổi. Khi , nghĩ nếu c.h.ế.t, cũng mong đừng chịu đau đớn, đừng gạch ngói đè lên ...”.

Lâm Vân Yên dừng , cổ họng nghẹn ngào.

"Thực chẳng chịu đựng gì nhiều, đang đào thì mê man , đến khi tỉnh trong phòng ”. Nàng hít một sâu, ngước Từ Giản: "Lúc đó thật sự kinh ngạc, nhiều thứ rõ ràng mà cũng rõ ràng. Giờ nghĩ , thấy đào vô ích, vẫn chịu đựng nhiều đau đớn”.

Những thứ đè nặng lên Từ Giản chỉ là gạch ngói mà còn cả dòng "thời gian" dài đằng đẵng. Ánh mắt Từ Giản trầm xuống, lấy chén trong tay nàng, đặt qua một bên, nắm lấy cổ tay nàng, kéo lòng, dịu dàng vuốt nhẹ lưng nàng.

"A Yên”. Hắn : “Chỉ cần nàng chịu khổ là đủ ”.

 

 

Loading...