Yến Từ Quy - Chương 338: Chắc chắn có thể sống tốt

Cập nhật lúc: 2025-11-11 14:25:13
Lượt xem: 76

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vãn Nguyệt vén màn bước . Nhìn thấy Mã ma ma đang ánh đèn, vẻ lưỡng lự, nàng khỏi tò mò liếc qua một cái. Nghĩ đến lúc Tam phu nhân vẻ ngượng ngùng thôi, đó còn kéo Mã ma ma thì thầm vài câu khi rời , giờ thấy Mã ma ma trông do dự dứt khoát, Vãn Nguyệt chợt hiểu .

"Ma ma”. Vãn Nguyệt khẽ chạm cánh tay Mã ma ma.

Mã ma ma đầu nàng: “Có chuyện gì thế?"

Mặt Vãn Nguyệt đỏ ửng, bèn kéo Mã ma ma lui vài bước, ngượng ngùng. Thấy thế Mã ma ma khỏi bật : “Ngươi xuất giá là Quận chúa xuất giá?"

"Ta chỉ nghĩ là…", Vãn Nguyệt c.ắ.n môi: “Ma ma còn nhớ Tô công tử đưa phủ Thuận Thiên như thế nào ?”

Nhắc đến chuyện , Mã ma ma quên . Lời kể của Uông ma ma ngoài phủ Thành Ý Bá khi , ai cũng thể nào quên. Người ngoài thì thấy vui, còn trong cuộc thì tức giận bừng bừng, quên nổi. Mã ma ma nhắc, khỏi mỉm . Khi chính Quận chúa bảo Uông ma ma chuẩn kỹ, đợi thời cơ đến cổng diễn, xem Quận chúa ngây ngô .

Vãn Nguyệt tiếp lời: “Thật , chuyện gom mấy một phòng là do Trần Đông gia sắp đặt, mà Trần Đông gia là theo lệnh Quận chúa… Aida, cả Trần Đông gia khi đó cũng bất ngờ nên lời luôn”.

Mã ma ma: ...

Thì mà phủ Hứa Quốc công lục tìm khắp phố Tây chính là Trần Đông gia? Mà điều khiển Trần Đông gia, là Quận chúa của họ? Trời ơi! Mấy chuyện dơ bẩn, nhơ nhuốc , thật là bẩn mắt và tai của Quận chúa. Mã ma ma nghẹn lời. Biết Quận chúa gan , nhưng ngờ bạo gan đến thế. Có thể sắp xếp để nhốt cả đám đó chung một phòng, Quận chúa quả là… quả là… Mã ma ma nhờ Vãn Nguyệt dìu xuống ghế tròn, nghiêm túc ngẫm nghĩ.

"Ngươi bảo, nên hỏi thử Quận chúa xem nghĩ những chuyện đó, muộn ?"

Vãn Nguyệt gật đầu: “Muộn thật , cũng , nhắc gì nữa”.

Mã ma ma : “Thế hỏi xem Quận chúa hiểu ý của tam phu nhân ?"

Vãn Nguyệt hỏi ngược : “Người nghĩ Quận chúa hiểu ?"

"Chắc là hiểu chứ?" Mã ma ma chắc chắn lắm.

Vãn Nguyệt tiếp tục hỏi: “Vậy Quận chúa hiểu hiểu?"

"Chắc chắn là…" Mã ma ma đằng hắng: “Nên hiểu chứ”.

Trước đây còn nhỏ, là tiểu thư khuê các, ngây thơ trong sáng, giờ sắp xuất giá , thể cứ mơ hồ . Nếu , tam phu nhân cũng cần cất công đến đây gì? Không thấy tam phu nhân ngượng ngùng đến đỏ cả mặt như chiếc đèn lồng đỏ đó ?

Vãn Nguyệt gọn: “Vậy là xong đấy".

Mã ma ma định "Sao mà xong ", nhưng câu dừng môi. Cũng . Những điều nên hiểu, hình như Quận chúa cũng hiểu . Ôi chao, đúng là tự phức tạp vấn đề, nghĩ mãi như còn bằng tính tình thẳng thắn của Vãn Nguyệt. Mã ma ma tự vỗ đầu , thôi, nghĩ nhiều nữa, dù tân hôn ngoài tân nương còn cả tân lang. Nghĩ đến đống rắc rối ở ngõ Trần Mễ , nghĩ đến chú rể giúp đỡ phủ Thuận Thiên xử lý đống bừa bộn liên quan đến "cùng huyết thống" , chắc là đáng tin cậy . Mã ma ma yên tâm, giục Vãn Nguyệt trong phòng.

"Chăm sóc Quận chúa cẩn thận”. Bà dặn dò: “xem tóc Quận chúa khô ? Trời lạnh, đừng để mai đau đầu”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-338-chac-chan-co-the-song-tot.html.]

Vãn Nguyệt đáp .

Trong phòng, Lâm Vân Yên thấy tiếng bước chân, đầu thấy chỉ Vãn Nguyệt , khỏi ngoài thêm nữa. Không thấy Mã ma ma, chỉ tiếng cửa mở đóng.

"Ma ma ?" Nàng hỏi.

Vãn Nguyệt gật đầu. Lâm Vân Yên khẽ mỉm . Nàng trong phòng, thấp thoáng chút ít tiếng động bên ngoài.

“Để các thúc mẫu và ma ma lo lắng ”. Nàng .

Vãn Nguyệt suy nghĩ một chút đáp: “Mọi đều mong khi xuất giá sẽ cuộc sống ”.

Lâm Vân Yên , thích thú đáp: “Tất nhiên là sẽ hạnh phúc thôi”.

Cả nàng và Từ Giản đều cùng một mong : xây dựng một kết thúc thật trọn vẹn ở kiếp . Tuy Từ Giản là cẩn trọng nhưng cũng ít hành động táo bạo. Tường viện phủ Thành Ý Bá cao bao. Hôm , Lâm Vân Yên phía vườn , giữa cái rét căm căm, hoa mai nở, cả khu vườn phủ màu sắc ảm đạm của mùa đông, mặt nước trong ao còn đóng băng. Nàng đó ngẩng đầu lên tường rào thật lâu. Bức tường cao đến nỗi chỉ cần ngước lên cũng khiến cổ nàng mỏi nhừ, mà Từ Giản dám leo qua. Hắn rõ lý do, đầu đuôi đấy, nhưng chỉ khổ chính . Sau khi thành , nàng sẽ dõi theo Từ Giản, ngay trong tầm mắt, để cho những chuyện liều lĩnh như nữa. Con đường phía dù khó khăn đến , , Từ Giản chỉ một . Mà còn nàng cùng . Lâm Vân Yên luôn nghĩ, hơn một năm qua, thực sự gặp vận may. Từ Giản rằng “nắm giữ càng nhiều thì vận may càng ”. Nàng hiểu điều đó, nhưng cũng mong rằng, thể dựa may mắn để tránh xa những sai lầm. Cuộc đời còn dài bao. Dù cho đây cả hai gặp nhiều bất trắc, sớm rời bỏ trần gian lúc còn trẻ, họ cũng trải qua bao ngã rẽ, đối diện với nhiều đắng cay, mất mát và thăng trầm. Sau khi nếm trải những sai lầm , chắc chắn cách để đến điều đúng đắn, nhưng Lâm Vân Yên mong rằng, nếu thể, nhờ chút may mắn, họ sẽ đúng đường, tránh khỏi những lạc lối mà chạm đến một kết thúc viên mãn. Những thất bại và tuyệt vọng , nàng chịu đựng thêm, cũng để Từ Giản trải qua một nữa.

Trời tối. Và trời sáng.

*

Ngày cưới gần kề, cả phủ Thành Ý Bá đều trang hoàng lộng lẫy. Mã ma ma chỉ đạo đám nha , bà tử dán đôi chữ Hỷ đỏ lên cửa sổ, đèn lồng mới, lụa màu treo cao. Lâm Vân Phương đến “chỉ bảo” một lượt, còn bình phẩm về áo quần của đám nha , khiến ai cũng khúc khích, nhận xét xong thì chạy sang viện Tải Thọ.

Tiểu Đoạn Thị ngừng: “Còn ỷ nhỏ tuổi nhất nên cứ gây gối, đợi xem lúc nào đến lượt nó, mới mếu thôi”.

Lâm Vân Phương như thấy, chạy sang bên Lâm Vân Định.

“Huynh đấy?” Nàng hỏi: “Huynh chỉ cao hơn Nhị tỷ một chút, thể cõng tỷ đấy? Hay là nhờ đến một ca ca cao lớn trong tộc ?”

Lâm Vân Định nàng chê đến mức đỏ bừng cả tai.

Tiểu Đoạn Thị trách: “Nói linh tinh. Vân Định hai năm nay chỉ chăm chỉ học hành, còn luyện tập võ nghệ, Vân Yên nhẹ như thế, cõng nổi chứ?”

Lâm Vân Định đôi co với Lâm Vân Phương, chỉ nghiêm túc với Lâm Vân Yên: “Nhị tỷ cứ yên tâm, nhất định tỷ ngã ”.

Lâm Vân Yên mỉm gật đầu. Nàng tin tưởng. Các tỷ của nàng, dù là sôi nổi trầm tĩnh, đều là những nàng thể dựa , thể tin tưởng. Nàng và Từ Giản con đường một cách suôn sẻ như thế, cũng là vì hai , mà còn vì phủ Thành Ý Bá, phủ Quốc công.

 

 

Loading...