Yến Từ Quy - Chương 336: Hậu tri hậu giác
Cập nhật lúc: 2025-11-11 14:25:11
Lượt xem: 94
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc , Quý nhân cứ ngỡ nhầm. Từ Giản và việc leo tường - hai thứ tưởng chừng thể nào liên quan tới . Trước đây dù Từ Giản tài giỏi tới , khi chân thương thì việc tuyệt nhiên tưởng.
“Chính mắt thấy ?” Quý nhân lạnh giọng hỏi.
Thành Hỷ chỉ thấy lưng lạnh toát, rõ ràng chủ nhân gì quá nặng lời, nhưng nỗi sợ hãi vẫn trào dâng trong lòng .
“Bẩm chủ nhân, hai thám tử đều thế”. Thành Hỷ đáp: “Chúng rằng theo dõi từ lúc Từ Giản hạ triều đến nửa đêm, tận mắt thấy leo tường leo ”.
Nghe xong, Thành Hỷ cảm thấy chủ nhân càng lạnh lùng hơn. Dạo gần đây, tính khí chủ nhân nhiều, hoặc đúng hơn, là Thành Hỷ thấy sợ chủ nhân hơn . Ngẫm , nghĩ lý do lẽ liên quan đến cái c.h.ế.t của Đạo Hành và Vương Kỳ, cũng như những lời thì thầm ám ảnh mà Đồng công công từng nhắc đến, vì thế, chỉ cần chủ nhân lạnh mặt thấy sợ. Sợ c.h.ế.t. Sợ hoạ lớn giáng xuống đầu . gì sai. Đạo Hành và Vương Kỳ là do thất bại liên tiếp nên mới chủ nhân từ bỏ. Còn - Thành Hỷ - chỉ là chạy việc, truyền lời cho chủ nhân thì tội tình gì . Những gì báo cáo cũng đều là từ hai tên theo dõi mà . vì chủ nhân lạnh lùng như thế? Thành Hỷ dám ngẩng đầu, chỉ cảm thấy cái lạnh lẽo vẫn cứ dừng mãi .
thật , Quý nhân chẳng . Quý nhân đang suy nghĩ. Từ Giản mỗi ngày lên triều đều lộ vẻ khó khăn khi bước lên bậc thềm, lâu Kim Loan Điện là ngấm ngầm hoạt động chân một chút. Còn Từ Giản mà nửa đêm leo tường, rốt cuộc là giả vờ thật sự khỏe mạnh đây? Giả vờ thương thì dễ, giả vờ khỏe mạnh khó. Bức tường của phủ Thành Ý Bá là thấp thì hẳn, việc Từ Giản qua tự nhiên như thế, chứng tỏ chân của giống như những gì thể hiện mặt khác. Mời đại phu chữa trị cũng ít nhiều, nhưng Từ Giản rõ ràng phần giả bệnh. Ánh mắt của Quý nhân thoáng qua nét mỉa mai. Ông xoay , một nữa soi trong gương để chỉnh trang dung nhan, đó mới bước ngoài.
Thành Hỷ thận trọng theo , tiễn chủ nhân đến ngoài sân. Đến khi bóng Quý nhân khuất dần, mới thở phào nhẹ nhõm. Gió lạnh buổi sáng thổi qua, khiến đầu đau âm ỉ. Thành Hỷ đưa tay lên trán, chợt nhận mồ hôi túa ướt cả tay.
*
Trong hoàng thành, văn võ bá quan chuẩn lên triều. Hôm nay là đại triều hội, Kim Loan Điện đông đủ tấp nập, việc thảo luận cũng nhiều hơn thường lệ. Từ Giản trong hàng ngũ. Đứng lâu nên chân đau, nhưng chỉ thể cố gắng chịu đựng. Bình thường, Từ Giản thường tìm cơ hội thích hợp để hoạt động chân một chút, để cái cớ thương để khuấy đục nước. hôm nay đều là chuyện quan trọng, đành ngắt lời. Trong lúc đó, cũng để ý xung quanh.
Hai tên thám tử chắc chắn báo cáo, chủ nhân của chúng khi xong hẳn chút động tĩnh. Có thể trực tiếp dò hỏi, cũng đường đột quan sát, nhưng ít nhất cũng sẽ ngấm ngầm lưu ý đến tình trạng chân của . Thế nhưng Từ Giản để ý mãi vẫn chẳng thấy gì. Dù là mà nghi ngờ như Tấn Vương Lý Độ Hiền Vương Lý Vân, thậm chí cả Bình Thân Vương đều tỏ chút dấu hiệu nào. Ngay cả Lý Thiệu, từng dứt bỏ ý định theo dõi , hôm nay cũng chẳng vẻ gì hứng thú với vết thương ở chân . Từ Giản khỏi bật trong lòng. Thật đúng là che giấu. Bên thể ngờ rằng theo dõi lộ từ lâu, nhưng đủ cẩn trọng để tránh lộ sơ hở nào rõ ràng. Vậy thì chỉ còn cách mồi thêm chút nữa thôi.
Từ Giản thêm lúc nữa. Đợi đến khi bá quan thảo luận xong chuyện chính sự, một bắt đầu những chuyện quan trọng, nhẹ nhàng cử động chân . Các vương gia phía vẫn thẳng, thấy động tác của , nhưng hai đại điện thấy rõ. Thánh Thượng đưa mắt hiệu cho Tào công công. Tào công công định lên tiếng thì Lý Thiệu nhanh hơn.
Từ lúc lên tiểu ngự tọa, Lý Thiệu thành thật hơn nhiều, nhưng càng thêm tò mò về thương thế của Từ Giản. Từ Giản sắp đặt cho Thái tử một chỗ riêng trong triều, rõ ràng là nắm thóp , nhưng dạo gần đây, giữa và Từ Giản chẳng mấy khi qua . Lý Thiệu theo chân Thánh Thượng và Tam Cố, trong khi Từ Giản mỗi buổi chầu trở về phủ, giống như những ngày đầu năm khi còn cùng đối diện tại Lễ bộ. Lý Thiệu vốn chờ đợi Từ Giản sẽ bày trò gì đó, nhưng chẳng thấy động tĩnh nào, chỉ càng thêm sốt ruột. Thậm chí, khi Từ Giản nhiều xoa xoa chân mỗi lúc kẻ thiếu ý tứ hoặc cố ý gây sự, Lý Thiệu cũng khó đoán liệu Từ Giản thực sự đau, là hành động đó chỉ nhằm ngăn những lời lẽ công kích cần thiết. Có thể chân đau thật, nhưng nếu , việc giống như đang âm thầm che chắn cho Thái tử. Không gây tiếng vang, bày mưu trò, chẳng lẽ Từ Giản định ghi tất cả, đợi ngày tính sổ, thậm chí thêm lãi ? Trong lòng bực bội, Lý Thiệu chợt hỏi lớn: “Phụ Quốc công, chân khanh đau ?”
Lời dứt, cả triều đình đều dồn ánh mắt về phía Từ Giản. Nghe tiếng gọi, Từ Giản ngước lên, thẳng Lý Thiệu, lướt qua cả vài vị triều thần khác, ai nấy đều giữ vẻ tự nhiên.
“Thần ”. Từ Giản đáp: “Đa tạ Thái tử điện hạ quan tâm”.
Tào công công hiểu chuyện, để Thái tử cơ hội thêm, vội vàng hô: “Có chuyện thì tấu, thì bãi triều”.
Ông thực sự lo sợ Thái tử , cứ gặp chuyện gì liên quan đến Phụ Quốc công là Thái tử gây chuyện. Dù chỉ là việc cỏn con, cũng thể biến thành chuyện lớn ngay đại điện. Lúc ở riêng thì , nhưng ở chốn đông thế thì nên. Thánh Thượng ý bãi triều, văn võ bá quan gì khẩn cấp, đồng loạt cung kính tiễn vua. Lý Thiệu theo Thánh Thượng bước xuống, khi ngang qua Từ Giản, bỗng dừng .
“Nếu chân đau, cũng chẳng cần cố gắng dự triều”. Hắn hạ giọng : “Dù với khanh, những chuyện cũng chỉ là trò tiêu khiển thôi mà”.
Tào công công nghẹn lời, ngờ Thái tử dừng bước. Thánh Thượng phía cũng khựng , liếc mắt về phía Lý Thiệu và Từ Giản.
Lý Thiệu tiếp tục: “Hôm nay thấy Phụ Quốc công vẻ tâm trạng khá , nhưng xem buổi triều nay nhiều trò như đây”.
Không gian điện bỗng lặng như tờ. Mọi đều hiểu nhắm tới điều gì. Những kẻ từng “trình diễn” những trò khôi hài mặt Từ Giản giờ mặt ở đây... À , vẫn mặt một , đó là Hứa Quốc công.
*
Cảm thấy ánh mắt xung quanh đều đổ dồn về phía , Hứa Quốc công đành giả bộ im lặng chịu trận. Ngay đó, ông thấy tiếng ai đó . Theo hướng âm thanh, ông thấy là Từ Giản. Có lẽ vì bãi triều nên Từ Giản trông thư thái hơn khi Thánh Thượng còn ngai. Hoặc cũng thể vì lời của Thái tử chỉ giống như câu chuyện phiếm, mà Từ Giản với Thái tử cũng quen, nên khi đáp lời chẳng quá câu nệ.
Nghe Từ Giản mỉm đáp: “Tâm trạng thần quả thật , sắp thành , vui cho ?”
Lý do chính đáng, rõ ràng đến nỗi Lý Thiệu nhất thời sững , đó mới nhận Thánh Thượng đang giục, bèn một tiếng “Chúc mừng”.
Hứa Quốc công đưa mắt sang chỗ khác, thầm nhủ, gì cũng , miễn liên quan tới phủ Hứa Quốc công là .
Xe ngự giá rời , các triều thần cũng dần tản . Từ Giản cúi xuống, tay nắm thành quyền, nhẹ nhàng gõ chân vài . Không tồi, đúng là tiến bộ thật, ngay đến Lý Thiệu giờ đây cũng những lời ẩn ý mà chua chát như . An Dật Bá và Lâm Dư cần bàn bạc chút việc, thấy Từ Giản vấn đề gì lớn, bèn rảo bước rời , chuyện. Từ Giản chậm rãi cùng, bước từng bước chậm rãi, nhạy bén cảm nhận ánh mắt đang chăm chú theo dõi từ phía . như dự đoán.
Dù cẩn thận đến , khi rõ tình hình của , cũng sẽ bí mật theo dõi, dò xét. Dù đầu , Từ Giản cũng khó đoán đó là ai trong những như Tấn Vương, Hiền Vương Bình Thân Vương, nhưng ít nhất chắc chắn rằng, chủ mưu cho việc trong họ.
Từ Giản chầm chậm bước xuống bậc thềm.
"Nhìn vẻ nhẹ nhõm hơn vài hôm đấy”.
Nghe tiếng, Từ Giản , ánh mắt chạm ánh của Tấn Vương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-336-hau-tri-hau-giac.html.]
Lý Độ : “Xem t.h.u.ố.c của Ngự y cũng hiệu quả”.
"Đa tạ Vương gia quan tâm”. Từ Giản đáp: “Cũng giảm đau phần nào ”.
"Vậy là ”. Lý Độ gật đầu, gì thêm, gọi Hiền Vương cùng rời .
Từ Giản dõi theo họ. Những lời của Tấn Vương xuất hiện đúng lúc. Ngự y là do Tấn Vương mời, đó Lý Thiệu hỏi trực tiếp về chân của . Tấn Vương nếu tỏ vẻ quan tâm thì thật lạ, nên hỏi han đôi lời mới hợp lý. Phải quan sát thêm, phân tích cẩn thận để tìm kẻ luôn "nấp" Lý Thiệu chỉ tay vẽ vời.
Hôm nay trời . Sau khi hạ triều lâu, sương mù mùa đông tan, ánh nắng rực rỡ phủ khắp.
*
Trong viện Thanh Phác, khi Lâm Vân Yên thức dậy thì Lâm Vân Tĩnh dậy từ lâu.
"Nhà bếp đang hâm nóng cháo đấy”. Lâm Vân Tĩnh : “Nếu Vãn Nguyệt thức suốt đêm qua, mẫu gọi đại phu ”.
Lâm Vân Yên mỉm .
"Tỷ thấy sắc mặt khá hồng hào”. Lâm Vân Tĩnh kéo nàng xuống bàn trang điểm: “Xem là thông suốt ”.
Lâm Vân Yên nửa đêm gõ cửa khiến Lâm Vân Tĩnh khỏi lo lắng. Dù câu hỏi lời đáp, nhưng Lâm Vân Yên vẫn cảm giác rằng đó tất cả. Để khiến Lâm Vân Yên sốt ruột đến mức màng thời gian, chắc chắn chỉ một câu hỏi mà còn nhiều điều sâu xa khác mà nàng thể đoán . Dĩ nhiên, các trưởng bối vẫn rằng, các cô gái khi lấy chồng thường bối rối. Có thể vì bỡ ngỡ, cũng thể vì sợ hãi, bởi rời xa gia đình gắn bó từ thuở bé thơ để đến nơi xa lạ, bắt đầu một cuộc đời mới, ít nhiều tránh khỏi ngổn ngang suy nghĩ. Có lẽ Nhị cũng như , nhưng mà…
Lâm Vân Tĩnh tinh nghịch: “Lúc bảo rằng gả cho ngài , còn nhớ chứ?"
Lâm Vân Yên tất nhiên là nhớ. Nhớ cả ngọn ngành và cả tâm trạng lúc những lời đó. Khi chỉ là cảm xúc chân thật, cơn buồn ngủ mơ màng khiến nàng chẳng nghĩ gì thêm. Giờ đây Lâm Vân Yên gương, nàng thấy ánh mắt trêu chọc của Lâm Vân Tĩnh bèn cảm thấy hai má nóng ran.
"Muội thật đấy”. Lâm Vân Yên đáp.
Lâm Vân Tĩnh càng tươi hơn: “Vậy mà cũng ngượng ngùng”.
Thật , bất kể còn điều gì khác, miễn là Vân Yên thông suốt là . Lâm Vân Yên trêu đến thở khẽ gấp gáp, chỉ đôi tai, mà má nàng cũng đỏ ửng. Nàng vốn ít khi cảm thấy ngại ngùng. Cách nàng và Từ Giản cư xử với từ kiếp đến hiện tại đều quen thuộc, thuộc, như thể thành thói quen. Đến nỗi, cảm xúc cũng chậm chạp nhận . các chị em của nàng, rõ ràng kiểu “ nhưng ”. Nàng mới chợt nhận cảm xúc lúc trời sáng, Lâm Vân Tĩnh nhanh nhẹn như vác xẻng xới đất, tưới cây, đợi xem mầm non lớn lên . Nghĩ thế, Lâm Vân Yên mỉm , ngả tựa vai Lâm Vân Tĩnh, thở dài: "Đại tỷ, hình như thích còn nhiều hơn nghĩ”.
Giọng nàng trầm ấm, Lâm Vân Tĩnh thu nét trêu chọc, khẽ vuốt mái tóc dài của nàng: "Thích là , lấy nếu là yêu quý thế thì hỏng ”.
"Ban đầu chỉ nghĩ đến chuyện hợp , như khi buôn bán, hai hợp tác nhanh chóng, phối hợp ăn ý. Hoàng Thái hậu cũng thấy phù hợp, Thánh Thượng ban hôn. Muội nghĩ cứ thế mà sống cũng . đột nhiên, nhận rằng, chỉ là hợp hài lòng, mà là thật sự yêu thích con đó”.
Lâm Vân Yên chậm rãi. Nhiều chuyện thể , cũng cách nào hết, chỉ là vài câu chọn lọc, nhưng từng câu nàng đều suôn sẻ. Lâm Vân Tĩnh cứ thế lặng lẽ lắng , môi mỉm , trong lòng cảm thấy ấm áp đến lạ lùng. Không ngờ Lâm Vân Yên thể xoay chuyển nhanh như . Đang mải về chuyện của , nàng đột ngột sang hỏi: "Thế Đại tỷ thì ? Đại tỷ thích Dư đại nhân ? Năm đại tỷ tổ chức hôn lễ đấy, vội ? Có trông mong ? Có ngại ngùng ?"
Lâm Vân Tĩnh trúng bẫy, nổi giận, đưa tay cù nhẹ em gái : “Đồ xa. Lại bày trò trêu tỷ ”.
Lâm Vân Yên chống trả rộn rã. Tiếng vang vọng khắp sân, lọt tai Hoàng thị, khiến bà cũng bật theo. Sáng sớm, khi tin Lâm Vân Yên nửa đêm tìm đến gặp Vân Tĩnh, Hoàng thị lo lắng, nhưng hai cô gái đều đang ngủ nên bà cũng tiện hỏi. Đến khi Vân Tĩnh thức dậy, chỉ nhẹ nhàng đáp là " gì” lòng Hoàng thị an tâm nửa phần, nhưng vẫn còn chút nghi hoặc. Giờ tiếng sảng khoái của hai chị em, bà mới thật sự yên lòng. Nghe họ vui vẻ thế , lẽ chuyện gì phiền muộn . Cuộc sống như thế mới – yên , giản dị, và bình yên.
Bên cạnh, Hồng ma ma cũng bật : "Sắp xuất giá mà cứ như trẻ con ".
"Như trẻ con thì chứ ”. Hoàng thị : “Nhà ngoại chiều, nhà phu quân yêu thương thì mới giữ tâm hồn thơ ngây ”.
"Phải ”. Hồng ma ma tán thành: “Quận chúa nhà phúc, mà Đại tiểu thư của chúng cũng sẽ phúc như thôi”.
Hoàng thị gật đầu: “Chốc nữa sang hỏi tam xem gì cần giúp ”.
là Trần thị đang cần hỗ trợ. Ngày cưới càng gần, công việc càng chồng chất, nàng kéo Hoàng thị và Viên thị cùng để thảo luận, quyết định từng việc một. Đến khi chỉ còn ba ngày nữa là đến ngày lành, một vấn đề nan giải mới nảy sinh.
Trước khi con gái xuất giá, thường dặn dò một vài điều. Chỉ tiếc là của Lâm Vân Yên mất từ sớm, ba thím , ai sẽ đủ can đảm đảm nhận vai trò đây?