Yến Từ Quy - Chương 327: Vết thương của hắn khỏi rồi ư?
Cập nhật lúc: 2025-11-11 14:25:02
Lượt xem: 90
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Từ Miểu định thôi. Chuyện triều đình bà cũng hiểu đôi phần, nhưng ở trong nội phủ lâu năm, bà thể hiểu sâu sắc như những trong triều. Điều duy nhất bà ghi nhớ là bề thể tùy tiện, ân huệ là do Thánh Thượng ban cho, ngược ý chỉ sớm muộn gì cũng gặp chuyện. điều khiến bà canh cánh trong lòng vẫn là vết thương của A Giản. Là , ai chẳng lo cho con nhất.
“Thật sự thể chờ thêm một thời gian nữa ?” Từ Miểu ngập ngừng hỏi, ánh mắt cực kỳ lo lắng: “Thánh Thượng nhiều sai tới hỏi thăm thương thế của con, rõ ràng coi trọng, chắc ngài cũng hiểu tình trạng của con…”
Từ Giản bất ngờ phản ứng của : “Thánh Thượng tất nhiên là quan tâm, nhưng ngài quan tâm nhất vẫn là Thái tử Điện hạ”.
Từ Miểu mím môi. Điều bà hiểu . Bà lo cho A Giản, còn Thánh Thượng lo cho Thái tử, đều là lẽ thường tình.
Từ Giản giải thích thêm: “Nếu ngày giỗ của tiên Hoàng hậu mà Thánh Thượng giải trừ cấm túc cho Thái tử, chuyện sẽ dễ dàng hơn. Thái tử vẫn . Con sai dò hỏi, ai cũng sẽ cấm túc đến bao giờ. Kéo dài thế là điều . Nghe gần đây triều mỗi một ý, khiến Thánh Thượng vui vẻ gì. Nếu con thể bình phục, lên triều, Thánh Thượng sẽ thể nguôi giận phần nào đối với Thái tử”.
Từ Giản hiểu Thánh Thượng. Cả Lý Thiệu cũng kỳ vọng như . Trước ngày giỗ tiên Hoàng hậu, vốn dĩ y khỏi Đông Cung. Chỉ tiếc chuyện chẳng xuôi chèo mát mái, nhất là khi gặp tiểu Quận chúa. Hai chiếc xương hổ vốn chỉ như một cú đ.ấ.m bừa, thế mà Lý Thiệu tự khiến trở thành mục tiêu rõ ràng, tự lộ những vấn đề trong kho Đông Cung, đến mức chọc giận Thánh Thượng nới lỏng lệnh cấm túc. , liệu Thánh Thượng thực sự bỏ mặc Lý Thiệu? Không đời nào. Ngay trong ngày giỗ, Lý Thiệu thuyết phục Thánh Thượng. Người giật dây phía chuẩn cho Lý Thiệu một cơ hội. Thánh Thượng cũng thích cơ hội , nên giờ chỉ còn chờ lý do và thời điểm thích hợp để giải cấm túc mà thôi. Từ Giản cần giúp Thánh Thượng tìm một bậc thang để bước xuống.
“Không giấu gì mẫu ”, Từ Giản tiếp: “Tại Thiên Bộ Lang cũng tin đồn rằng vết thương của con là do hành vi bốc đồng của Thái tử. Con cứ mãi lên triều thế cũng ”.
Từ Miểu thở dài. Tin đồn là thật, nhưng nếu Thánh Thượng chọn cách giữ kín từ đầu thì bây giờ chắc chắn ngài chuyện lan truyền rộng hơn. Từ Miểu chẳng quan tâm lời đồn đại lợi lợi cho Thái tử. Bà chỉ rằng Thánh Thượng điều đó sẽ ảnh hưởng đến A Giản. Quả là khó xử.
“Ta hiểu lý lẽ là như thế”, bà xuống chân của Từ Giản, ánh mắt rời: “ liệu đại phu chắc chắn ? Ông thể để con mạo hiểm thế ?”
“Đại phu cũng lo ngại”. Từ Giản thật thà đáp: “ con quyết định . Con hiểu vết thương của và tin rằng đại phu sẽ cách, chỉ là khó khăn hơn dự tính chút, chứ chữa ”.
Từ Miểu còn định khuyên thêm, nhưng Hạ ma ma bên khẽ lắc đầu hiệu. Đành .
“Haiz…” Từ Miểu thở dài.
Sau khi trở về phủ, bà nhận thấy đổi lớn nhất là sự thành thật. A Giản dối với bà nữa, dù là lời dối . Giờ đây, dù bao giờ than đau, nhưng cũng bảo là “ đau”. Hỏi thì chỉ đáp “cũng ” hoặc “ thể chịu ”. Giống như , “ giấu gì mẫu ”. A Giản thế, lời khiêm nhường uyển chuyển, mà là thật lòng. Hắn sẵn sàng phân tích tình thế, cũng rõ quyết định của . Nếu bà cứ kiên quyết phản đối, thì chỉ phụ lòng sự thẳng thắn mà thôi. Xưa bà giấu giếm quá nhiều, quá lâu . Giờ đây khi đối mặt với tất cả, bà dũng khí. A Giản trưởng thành, thừa kế tước vị, chính kiến và quyết định riêng. Phủ là của A Giản, để bà thao túng đại sự. Tất nhiên, vẫn những chuyện nhỏ mà bà quyết nhượng bộ.
“Vậy trong nửa tháng tới, con chú ý”. Bà dịu dàng : “Con vì giải cấm túc cho Thái tử mà lên triều, cần thật ngay ngắn, chứ nên khập khiễng. Đi như thế chẳng thà . Tối nay, con cho đặt lò than trong phòng. Ta con mà đồng ý, Tham Thần và Huyền Túc cũng chẳng dám đặt”.
“Chuyện nhỏ nhặt thế cũng đừng khó họ, chỉ là lò than thôi mà”.
“Nếu con , mai phu nhân An Dật Bá tới, sẽ nhờ bà mang lời đến Quận chúa, để Quận chúa đến mà lý lẽ với con”.
Nghe , khóe môi Từ Giản thoáng nhếch lên, ánh lướt qua. Việc lên triều quyết, chuyện lò than hẳn là nhượng bộ . Thật chỉ vì chút chuyện nhỏ mà để phu nhân An Dật Bá nhắn đến phủ Thành Ý Bá, thì Quận chúa sẽ thấy mất mặt mất.
“Con , lát nữa con sẽ bảo họ đặt lò than, sẽ để chân lạnh ”. Từ Giản .
Từ Miểu lúc mới an lòng. Nhắc đến việc phu nhân An Dật Bá ngày mai tới, bà tiếp tục hỏi: “Con suy nghĩ gì về lộ trình đón dâu ?”
Phủ của Từ Giản ở phía Tây thành, phủ Thành Ý Bá ở phía Đông thành, gần như băng qua cả kinh thành. Lộ trình nhiều lựa chọn, chắc chắn sẽ qua vài con phố lớn, càng đông càng vui. Chuyện vốn khó, vì ngày lành định, giờ lành cũng , cứ tính toán lộ trình cho đúng thời điểm, vội vã cũng chẳng chậm trễ. khó khăn ở chỗ Từ Giản. Ngày cưới, sẽ cưỡi ngựa kiệu đây? Và liệu thể cưỡi ngựa trọn vẹn cả chặng đường ? Ban đầu, ai cũng tự tin, chỉ là lưng ngựa thôi mà, cần phi nhanh phi nước đại. Thế nhưng, việc trị thương của Từ Giản thực sự dễ dàng gì. Mấy ngày qua đến cả việc lên triều cũng tạm dừng. Dù còn hai tháng nữa mới tới lễ cưới, nhưng ai tình hình hai tháng sẽ ? Vì , thể chuẩn nhiều phương án dự phòng, suy tính thêm vài khả năng.
Từ Giản gõ nhẹ lên đùi , bình thản : “Cứ sắp xếp để con cưỡi ngựa . Làm theo như bình thường”.
Từ Miểu trừng mắt . Nếu chịu ngoan ngoãn đến đón dâu, lẽ bà còn yên tâm phần nào. sắp tới còn lên triều, lỡ xảy trục trặc... Đó là ngày đón dâu cơ mà! Chỉ một sai sót nhỏ cũng đủ để tân nương tử ghi nhớ cả đời. Dĩ nhiên, Quận chúa bụng, hiểu chuyện. Dù thật sự chuyện ngoài ý , nàng cũng sẽ thông cảm cho Từ Giản mà trách móc gì. chính vì Quận chúa tính như , Từ Miểu càng hy vọng lễ cưới trọn vẹn, suôn sẻ, để tiếc nuối.
“Được , cứ theo kế hoạch cũ ”. Từ Miểu cân nhắc: “ và bên phủ Thành Ý Bá cũng sẽ bàn bạc thêm một phương án dự phòng, để lỡ gì bất ngờ”.
Rồi bà Từ Giản, nửa đùa nửa thật: “Con chê chúng rườm rà thì tự bớt gây chuyện nhé. Chúng thể chuẩn sẵn, nhưng đừng để dùng đến”.
Nghe , Từ Giản bật . Có lẽ vì trở về phủ, ở nơi thuộc và thoải mái, tâm trạng của Từ Miểu dần cải thiện, bà cũng cởi mở hơn, còn căng thẳng như . Dù đôi khi vẫn suy nghĩ lan man, nhưng phần lạc quan hơn. Đây là dấu hiệu . Từ Giản mong rằng bà thể thực sự bước qua bóng tối của những tháng ngày nặng nề đây.
Đêm hôm đó, trời trở lạnh, Từ Giản dậy trở về tiền viện.
Trong phòng lò sưởi, căn phòng ấm áp hẳn lên. Hắn cạnh lò, đợi đến khi mồ hôi lấm tấm , nhưng chân vẫn chút cảm giác - lạnh, nhưng cũng chẳng ấm.
“Phương án dự phòng ...”.
Thật chẳng cần đến nó, hoặc đúng hơn, sẽ để điều bất ngờ xảy . Ngày , dù chỉ thể bằng gậy, vẫn cưỡi ngựa đón Quận chúa từ phủ Thành Ý Bá về. Nay lý nào nữa.
Nửa tháng đó, Từ Giản rời khỏi phủ.
Bên , phu nhân An Dật Bá qua vài , thống nhất từng chi tiết lễ cưới.
Ở phủ Thành Ý Bá, khí chuẩn cưới hỏi cũng rộn ràng hẳn lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-327-vet-thuong-cua-han-khoi-roi-u.html.]
Quản gia dẫn đến Viện Tải Thọ, kịp cúi chào tươi rói, khiến Tiểu Đoạn Thị cũng vui lây.
“Có tin vui gì thế?” Bà hỏi.
Quản gia vui vẻ đáp: “Áo cưới của Quận chúa mang đến ”.
Tiểu Đoạn Thị vui mừng thúc giục: “Vậy xem thử mới ”.
Lâm Vân Yên cũng ở đó, vẻ mặt phấn khích của Lâm Vân Tĩnh mà bật . Áo cưới ma ma trong cung mang đến. Bộ áo do Hoàng Thái hậu đích chỉ đạo sở Thượng phục chế tác. Hoa văn kiểu dáng bà xem qua , Lâm Vân Yên cũng thích. Khi tấm áo đỏ thắm trải , Tiểu Đoạn Thị vịn tay Lâm Vân Yên bước tới, ngắm nghía kỹ càng. Càng , lòng bà càng dâng lên cảm xúc mãnh liệt.
Thật bao! Từng sợi chỉ vàng chỉ bạc thêu sống động, vải vóc thì tinh xảo. Người thường về đám cưới “mười dặm hồng trang” của Giang Nam. Ngày xưa khi bà xuất giá kinh thành, áo cưới của bà là tuyệt , nhưng bộ áo cưới thực sự là hiếm thấy.
“Nào”. Bà nắm c.h.ặ.t t.a.y Lâm Vân Yên, xúc động : “Mau cho chúng cùng ngắm ”.
Lâm Vân Yên mỉm , bước phòng đồ. Mọi bên ngoài đều hồi hộp chờ đợi. Khi cánh cửa phòng khẽ mở, ánh mắt lập tức dõi theo. Lâm Vân Yên bước . Áo cưới đỏ rực làn da nàng càng thêm trắng ngần, hình duyên dáng, dung nhan thanh tú, đến nỗi tất cả đều quên cả thán phục.
Người đầu tiên hồi thần là Lâm Vân Phương. Nàng ôm lấy Lâm Vân Yên, nhưng dám chạm áo cưới, đành nắm lấy tay Lâm Vân Tĩnh lắc lư liên tục.
Tiểu Đoạn Thị Lâm Vân Yên từ xuống , vô vàn lời nhưng chẳng bắt đầu từ . Thật cảm động. Nuôi con cháu là thế. Mười mấy năm qua, rằng cháu gái trưởng thành, rằng thời gian thấm thoắt trôi qua, nhưng chỉ khi thấy cháu khoác lên áo cưới, mới thật sự thấm thía rằng cháu lớn.
Trần Thị bên thấy vẻ xúc động của Tiểu Đoạn Thị, bèn lên tiếng: “Trông thì vặn, nhưng tháng Mười Một còn lạnh hơn bây giờ, đến lúc đó cần lót thêm một lớp bên trong để tránh cảm lạnh. Liệu chật nhỉ?”
Ma ma cùng đáp: “Phu nhân cứ yên tâm, áo chừa chút vải để sửa. Chỉ phần cánh tay chật, lát nữa nô tỳ sẽ bảo cung nữ trong cung chỉnh ”.
“Thế thì quá”. Trần Thị mỉm : “Giờ chỉ mới là áo cưới thôi, đến lúc búi tóc, đội mũ phượng, phủ khăn trùm lên nữa thì chắc chắn sẽ còn rực rỡ hơn nữa”.
Ma ma phụ họa: “Mũ phượng chừng nửa tháng nữa cũng xong, khi sẽ mang đến để Quận chúa thử”.
Tiểu Đoạn Thị gật đầu, hiểu rõ trong Từ Ninh cung vẫn luôn mong ngóng. Bà Lâm Vân Yên, dịu dàng : “Đến lúc đó con sang gặp Hoàng Thái hậu, để xem và cùng vui”.
Lâm Vân Yên mỉm , gật đầu đồng ý. Nàng vốn định áo , nhưng bên ngoài bẩm báo rằng phu nhân An Dật Bá đến. Lâm Vân Yên bèn chờ thêm một chút.
Phu nhân An Dật Bá bước , ánh mắt lập tức dừng bộ áo cưới. Bà vui vẻ kêu lên: “Còn xúc động hơn cả khi tự gả nữa”.
Câu khiến cả gian phòng bật vui vẻ.
Phu nhân An Dật Bá tiếp: “Về kể với Phụ Quốc công rằng, tân nương xinh sẵn, nay mặc áo cưới càng rực rỡ hơn, để ngài ngóng từng ngày đến ngày cưới luôn”.
Giữa tiếng đùa, Lâm Vân Yên bước tủ trúc xanh để áo. Tay nàng lướt qua lớp vải mềm mịn, bất giác mỉm . Từ Giản từng thấy hình ảnh nàng mặc áo cưới . đó, vì gắng gượng cơn đau ở chân nên cũng chút tiếc nuối.
Còn ...
Đang mải suy nghĩ, nàng thấy giọng phu nhân An Dật Bá vang lên: “Nghe chừng mười ngày nữa là ngài thể lên triều . Nghỉ ngơi lâu cơ mà, hẳn là khỏe nhiều”.
Lâm Vân Yên sững sờ. Mười ngày nữa ? Từ Giản quá gấp gáp ? Lần nàng tới Phủ Phụ Quốc công, hiểu rõ tình trạng thế nào, nhưng nàng Từ Giản rõ ràng đang cố chịu đau. Dẫu quá trình trị liệu tiến triển, nhưng vẫn nên…
Nàng trao áo cưới cho ma ma, nhanh chóng bước khỏi tủ, hỏi: “Giờ ngài thế nào ?”
Phu nhân An Dật Bá đáp: “Chủ yếu nghỉ ngơi trong thư phòng, trong phủ cũng đều kiệu. Dạo trời trở lạnh, tay cầm lò sưởi, than hồng cũng dùng đến . Không vì thấy khó chịu, mà là để mau chóng hồi phục”.
Lâm Vân Yên âm thầm thở phào. Cũng tạm . Ít nhất, kiệu, dùng lò sưởi, để lò than bên cạnh. Chỉ là mười ngày nữa lên triều... Bước chân lên Kim Loan Điện, chẳng thể kiệu . Đoạn đường buộc tự . Vì Từ Giản quyết định như ? Lâm Vân Yên bình tâm suy nghĩ, cũng thể hiểu lý do của . Vì Lý Thiệu nên khỏi Đông Cung . Những biến động thăng trầm cuối cùng cũng hồi kết.
Mười ngày qua nhanh như chớp mắt.
Trong Đông Cung, Lý Thiệu đang tựa gối sách, nhưng tâm trí đặt đó. Phùng công công nhẹ nhàng bước , tiến đến bên cạnh , khẽ bẩm báo: “Điện hạ, nô tài , ngày mai Phụ Quốc công sẽ lên triều”.
Lý Thiệu ngẩng đầu lên: “Vết thương của khỏi ?”
“Chưa rõ lắm”. Phùng công công đáp: “ chắc chắn thuyên giảm, ít nhất là đủ để tự bộ lên triều”.
Lý Thiệu mỉm nhạt: “Hắn thể khỏi ?”
Hai đoạn xương hổ . Hai đoạn xương hổ mà mượn tay Ninh An lấy , dẫu thế nào cũng phát huy tác dụng chứ. Mấy ngày qua, nhờ việc sửa chữa di vật của mẫu hậu, Lý Thiệu cảm nhận rõ sự đổi trong thái độ của phụ hoàng. Theo , chiến lược tiến thoái linh hoạt của sắp đạt kết quả . Từ Giản áp chế , “thể hiện thiện ý”, thì thể xuất hiện thời điểm ? Hắn xem, Từ Giản sẽ “thuyết phục” phụ hoàng thế nào.