Yến Từ Quy - Chương 326: Mùi vị

Cập nhật lúc: 2025-11-11 14:25:01
Lượt xem: 96

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bữa tối hôm , Từ Miểu ăn trong tâm trạng yên. Món ăn đều là những món bà thích, hương vị quen thuộc, từng miếng ăn đều gợi lên bao kỷ niệm. Theo lẽ thường, bà vui vẻ mới đúng, nhưng trong lòng thể tĩnh lặng. Tâm trí bà tràn đầy hình ảnh về Trình nương. Bà Trình nương đang ở trong kinh thành. Lần cuối họ gặp là ở chùa Quảng Đức, trong một gặp gỡ tình cờ. Khi đó, cả hai chuyện bao lâu. Từ Miểu cũng bảo Trình nương dịp thì hãy đến thăm . Tiếc là từ đó họ còn gặp . Sau , nhà họ Lưu xảy nhiều chuyện, bà từng sống ở chùa Quảng Đức một thời gian dài, lâu nữa... Ngoài nỗi tiếc nuối, lòng bà còn nhiều phần mong nhớ. Hôm nay, thưởng thức món ăn do Trình nương , Từ Miểu thật khó mà kìm nén sự xúc động. Trình nương đến phủ?

Có lẽ chuyện bà hòa ly lan truyền khắp nơi, Trình nương cũng thấy ư? Còn chuyện A Giản dưỡng thương lâu lên triều, Từ Bách cũng từng nhắc đến, kinh thành chắc hẳn cũng bàn tán, lẽ điều đó Trình nương thêm lo lắng? Vừa nghĩ, bà dùng bữa, bất giác ăn thêm hơn ngày thường nửa bát cơm. Hạ ma ma thấy thể thì thầm thở phào nhẹ nhõm. Dạo gần đây phu nhân ăn uống ngon miệng, bà từng đề xuất nhờ Nhạc đại phu kê t.h.u.ố.c trợ vị, nhưng phu nhân đồng ý. Thực lý do đơn giản, phu nhân vẫn còn lo lắng cho vết thương của Phụ Quốc công. Khi trong lòng còn yên, t.h.u.ố.c gì cũng vô ích. Bây giờ , vẫn điều chỉnh từ hương vị của món ăn thì hơn.

Lưu Sính cũng để ý từng cử chỉ của . Thấy bà dùng cơm ngon miệng, nàng cũng vui lòng gắp thêm vài đũa, thi thoảng còn khen món món ngon.

Dùng bữa xong, nàng mới hỏi: “Mẫu , Trình nương là ai ?"

Từ Miểu đáp: “Là đầu bếp đây của phủ, rời từ lâu . Khi còn nhỏ, quý bà ”.

“Vì bà nấu ăn ngon ạ?" Lưu Sính hỏi.

“Không chỉ ”. Từ Miểu bật : “Có lẽ là vì hợp ý thôi...”.

Hồi tưởng những kỷ niệm xưa, Từ Miểu nhẹ giọng : “Khi còn nhỏ, mẫu từng rằng, đời hai thứ dễ ghi nhớ nhất: một là giai điệu, hai là hương vị. Mẫu chơi đàn . Ta thường chơi và cũng từng học theo, học đôi chút, nhưng kịp thành thạo thì . Sau , vẫn luyện tập những khúc nhạc từng đàn cho . dẫu luyện bao nhiêu, cũng giống. Âm điệu đ.á.n.h giống như những gì từng chơi cho . Ta từng hỏi nhiều thầy đàn, cũng mời các cung nữ tài giỏi khác đ.á.n.h thử. Ai cũng nét riêng, nhưng vẫn chẳng âm thanh trong ký ức. Sau cùng, chỉ còn cách hỏi phụ . Khi đó, phụ lớn, mãi. Ông : ‘Tất nhiên là giống. Những ngườii nhạc phụ đàn đều theo nhịp điệu giấy, các thầy và các cung nữ cũng . Có từng cảm nhận gió cát nơi biên ải, nên đàn lên phần hào hùng hơn. mẫu con thì khác. Người chơi đàn để con vui, biến khúc nhạc biên ải, ngườii ca chiến trận thành những âm điệu ru hời, còn mềm mại hơn cả dân ca Giang Nam.' Những khúc nhạc đến giờ vẫn học , nhưng trong lòng vẫn nhớ như in”.

Từ Miểu chậm rãi kể về những chuyện xưa cũ, mắt ánh lên nụ , nhưng cũng ươn ướt. Giống như năm đó, khi cha giải thích, bà ôm đàn tự tìm hiểu. Rồi ngẩng đầu lên, thấy cha vẫn đó, mắt cũng thoáng ngấn nước. Giai điệu mà bà cố gắng bắt chước, dù giống lắm, gợi cho cha nhớ về bao kỷ niệm.

Từ Miểu mỉm : “Mẫu quả sai”.

Lưu Sính kể, lòng đầy tò mò, sang hỏi Từ Giản: “Khi nào thì ma ma đến đây ạ?"

Từ Giản bảo Hạ ma ma sai xuống bếp báo tin, đó với Lưu Sính: “Muội nên gọi bà là Hà ma ma”.

Lưu Sính gật đầu. Xem ma ma họ Hà.

“Ma ma tự đến phủ ?" Từ Miểu hỏi: “A Giản, con gặp bà như thế nào? Ta còn nhiều điều hỏi bà lắm. Bà ở kinh thành từ bao giờ? Bây giờ sống ?”

Từ Giản đáp: “Bà với con về lý do rời phủ khi . Bà thành theo lời tổ phụ sắp đặt, phu quân bà mở tiệm ngay trong kinh thành. Mấy năm nay, con thường đến ăn cùng bà. Quận chúa cũng từng đến, mẫu thích món của bà nên bảo con nhân dịp mời bà qua”.

Từ Miểu , sửng sốt. Những việc , bà . Đang trò chuyện thì Hà ma ma đến. Bà áo, còn mùi dầu mỡ từ bếp, mái che bước tới gần. Dù từng ở Ngự Thiện Phòng, từng ở phủ Quốc công, bà sợ sệt. lúc gặp Từ Miểu, cơ thể bà vẫn run. Bà vô thức ngó quanh. Căn phòng của Miểu tiểu thư năm nào, bài trí vẫn gần như xưa. Nếu Quốc công gia và Lưu Sính đang đó, Hà ma ma nghĩ, cũng chẳng phân biệt nổi hôm nay là ngày nào.

“Ma ma ở trò chuyện một lúc”. Từ Giản dậy: “Ta vườn dạo vài vòng cho tiêu cơm sẽ ”.

Lưu Sính lanh lợi, bèn dậy theo. Từ Miểu họ đang nhường chỗ cho ?

"Không vườn”. Bà lớn, Từ Giản: “Con kiệu để tiêu cơm ?"

Lưu Sính bật khúc khích. Từ Giản cũng , chợt gì thêm.

"Con với ca ca sẽ ở phòng giữa”. Lưu Sính , trấn an: “Mẫu yên tâm, con sẽ để ca ca ngoài lạnh ”.

Hai em rời , Hà ma ma xuống theo lời mời.

Khi con cái còn bên cạnh, cuối cùng Từ Miểu nén nổi, nước mắt trào : "Đã bao năm , ăn món bà nấu…"

"Từ nay sẽ nấu nhiều hơn”. Hà ma ma mắt cũng đỏ hoe: “Chỉ cần cô nương thích, sẵn lòng nấu. Nhiều năm qua thể để cô nương nếm món quen, cũng buồn lắm”.

Từ Miểu lau nước mắt: "A Giản ăn ”.

" , Quốc công gia ăn đấy”. Hà ma ma : “Cả Quận chúa cũng thích. Quận chúa thích ăn canh nấu, ngoài món ngọt, khẩu vị nàng giống cô nương. Mấy năm qua, cũng dần dần thích vị thanh đạm hơn. Quận chúa thích nấu đậm đà, giống hồi xưa nàng ăn trong cung, cũng là kiểu từng nấu. Nàng ăn từ bé nên lớn lên vẫn quên ”.

Nhắc đến Quận chúa, Từ Miểu trong nước mắt: "Phải , mà quên ”.

"Quận chúa nếm nhận ”. Hà ma ma : “Còn ? Người cũng nhận ngay đúng ?"

"Sao nhận chứ?" Từ Miểu đáp: “Bà rời phủ, chẳng để chút tin tức? Ta cứ tưởng bà về quê , nơi núi cao sông xa, tin tức cũng đành, nào ngờ bà vẫn ở kinh thành...”.

Hà ma ma gượng gạo. Chuyện rời khỏi phủ, năm đó bà thể kể thật cho Phụ Quốc công và Quận chúa , nhưng mặt Miểu tiểu thư, bà thốt nổi. Dù tất cả là chuyện quá khứ, bà vẫn thể rằng vì trong lòng từng trót yêu mến lão Quốc công, vì cả bà lẫn ông đều khiến Miểu tiểu thư khó xử, bất an. Những lời dối thiện ý năm xưa giấu kín, thì ngày nay thể nhắc .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-326-mui-vi.html.]

Nhận Hà ma ma khó xử, Từ Miểu hỏi thêm. Hơn hai mươi năm , nếu là chuyện khó , bà chắc chắn sẽ gặng hỏi. Chỉ cần từ nay thể qua nhiều hơn, còn đứt đoạn liên lạc thì bà mãn nguyện .

Bà chủ động chuyển đề tài: "A Giản ghé nhà ma ma thế?"

Chuyện thì Hà ma ma ngại .

“Lão Quốc công khi xưa vết thương cũ tái phát, nếm chút hương vị quen thuộc, thế là nhờ Quốc công gia tìm tới, nấu vài món cho lão Quốc công. Sau , khi Quốc công gia từ ải Dụ Môn về kinh, cũng thường ghé qua”.

Từ Miểu sững : "Trước khi phụ , ba bữa đều do bà chăm chút ?"

“Không hẳn ”. Hà ma ma khẽ lắc đầu: “Ta chỉ nấu vài món lão Quốc công thích. Ta nhớ nhiều năm , còn dạy tiểu thư nữa...”.

Từ Miểu ngẩn .

Bên trong gian giữa, Từ Giản và Lưu Sính đều im lặng đó. Từ Giản thính tai, bảy, tám phần đoạn đối thoại trong phòng bên cạnh. Nghe đến đây, cúi đầu, ánh đèn rọi xuống hắt lên hàng mi thành một đường tối, che cảm xúc sâu lắng trong lòng. Có khoảnh khắc, bước ngắt lời họ, nhưng cuối cùng vẫn kìm . Giống như ban đầu, hề dặn dò Hà ma ma tránh nhắc đến chuyện ông nội lúc lâm chung. Có những chuyện cũ, cần để phu nhân . Bà sẽ , như lúc ngoài ngục giam, kiên quyết Lưu Tĩnh nốt tất cả.

Bên bàn, Từ Miểu cứ im lặng thật lâu. Hà ma ma cũng cảm thấy điều gì đó, bèn nắm lấy tay nàng: “Miểu tiểu thư…”

Mi mắt Từ Miểu run nhẹ, Hà ma ma, vài toan mở lời nhưng cổ họng nghẹn thốt thành tiếng. bỏ cuộc, mím chặt môi, giọt lệ tràn khóe mắt, gắng sức từng chữ, từng chữ như rút từ ruột gan: “Là… những món từng học ?” Bà hỏi: “Phải chăng còn là những món mẫu thích?”

Hà ma ma gật đầu thật mạnh.

“Đều là do từng món một, đúng ?” Từ Miểu hỏi.

Hà ma ma gật đầu nữa. Cũng chính khoảnh khắc đó, bà chợt nhận . Lão Quốc công khi bệnh chỉ hoài niệm những món ăn vì tay nghề của bà, mà vì nhớ những món mà Miểu tiểu thư từng tự tay nấu cho ông. Rõ ràng chỉ cần ông lên tiếng, Miểu tiểu thư thể ở trong bếp cùng ông… Hai cha con họ, thật sự là…

Từ Miểu bật . Nàng ôm chặt lấy Hà ma ma, nức nở ngừng. Hà ma ma vỗ về lưng bà giống như những năm tháng đây. Một bên, Hạ ma ma xoay lưng cũng lặng lẽ lau nước mắt. Khóc . Những tháng ngày qua phu nhân tất nhiên cũng , nhưng đều nén , nước mắt rơi ít mà cảm xúc thể nào trút đủ. Chỉ thành tiếng, dù sưng mắt khản giọng, thì ngày mai mới thể hơn, nhẹ nhõm hơn.

Tiếng vang đến gian giữa. Lưu Sính ngạc nhiên, bật dậy vươn cổ bên trong. Từ Giản lắc đầu với nàng, ý bảo đừng . Lưu Sính lời, nhưng lòng vẫn lo lắng xuống. Từ Giản xoa nhẹ chân mày. Có lẽ vì sớm đốt lò than mà căn phòng ngột ngạt. Hắn thực sự ngoài hít thở chút khí. chẳng vì chút chuyện nhỏ nhặt phiền Từ Miểu thêm, nên chỉ im và để tâm suy ngẫm về những lời bà .

Giai điệu và hương vị.

Lâm Vân Yên giỏi hết cầm kỳ thi họa, nhưng ít khi chơi đàn. Nàng vô cùng thích đồ ngọt, ngọt đến mức chỉ cần Từ Giản nếm qua món nào ngoài phủ cũng thể đoán chắc, đây là món nàng thích sẽ chê. Dĩ nhiên, còn nhớ rõ những hương vị khác nữa. Như bát mì chay hai từng chia ăn, món thịt rừng thỉnh thoảng săn nướng bếp lửa… Cả hai đều lớn lên trong nhung lụa, từng thưởng thức bao nhiêu sơn hào hải vị. Vậy mà điều khắc sâu nhất trong trí nhớ của là những món ăn giản dị, thậm chí phần kham khổ trong lúc họ cùng vượt qua khó khăn. Hắn ghi nhớ rõ, nhưng Lâm Vân Yên ăn những món đó nữa. Vẫn là sơn hào hải vị thì hơn. Hãy để tiểu Quận chúa lưu giữ thêm nhiều ký ức .

Trong phòng kế bên, cảm xúc của Từ Miểu dần dịu . Hạ ma ma mang chậu nước tới, giúp bà rửa mặt. Hà ma ma cũng dọn dẹp , : “Thời gian còn sớm nữa, xin phép về . Nếu cô nương nhớ , sẽ thường xuyên qua đây. Cô nương ăn gì cứ bảo với ”.

Từ Miểu tuy nỡ, nhưng cũng giữ bà lâu, chỉ bảo Từ Giản sắp xếp chu đáo cho bà. Lưu Sính cũng an ủi vài câu, nhận Từ Giản dường như điều với bà, bèn về phòng. Dưới ánh đèn, chỉ còn Từ Miểu và Từ Giản đối diện bên bàn. Đôi mắt Từ Miểu vẫn còn đỏ hoe, bà ngại ngùng.

Từ Giản : “Trước đây con mời Hà ma ma qua, ngờ mãi tới hôm nay mới thực hiện ”.

“Không ”. Từ Miểu đáp: “Chỉ cần gặp muộn”.

Đây là lời chân thành.

“Con định nửa tháng nữa sẽ lên triều ”. Từ Giản : “Đã nghỉ ngơi lâu lắm ”.

Từ Miểu mở to mắt, ánh dừng chân Từ Giản: “Nhạc đại phu ? A Giản, chữa thương là quan trọng nhất. Dù cũng nghỉ , nhưng nên nghỉ thêm cho lành hẳn , tránh tái phát”.

“Lâu quá ”. Từ Giản đáp: “Nếu lâu thêm nữa thì hợp lý”.

“Làm hợp lý?” Từ Miểu hiểu: “Chữa thương mà còn hợp lý hợp lý ?”

Từ Giản hạ thấp giọng: “Mẫu tại con thương mà. Vì chuyện , Thánh Thượng giận Thái tử. , thời gian Thái tử cấm túc quá dài …”

 

 

 

Loading...