Yến Từ Quy - Chương 325: Trong lòng có tính toán
Cập nhật lúc: 2025-11-11 14:25:00
Lượt xem: 91
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhìn Hoàng Thái hậu, Lâm Vân Yên lựa lời : “Điện hạ từ lâu vốn là Thánh Thượng thương yêu nhất, Thánh Thượng cũng luôn bao dung cho Điện hạ”.
Hoàng Thái hậu , nở nụ nhẹ nhưng thoáng một nét cảm thán. Dù hài lòng về những việc gần đây Lý Thiệu gây , nhưng Hoàng Thái hậu vẫn hiểu Thánh Thượng. Ngài vốn là một trọng tình nghĩa. Năm xưa, khi Tiên Đế bệnh nặng, bà từng ủng hộ Lục hoàng tử Lý Ngân lên ngôi. Bà hiểu tính tình của ngài . Thoắt cái hơn mười năm trôi qua, vị Tân Đế thực bao giờ khiến bà thất vọng. Nếu trọng tình nghĩa, thì ngài thể mãi nhớ về Tiên Hoàng Hậu? Nếu vì tình nghĩa, ngài bận lòng tìm sự thật cái c.h.ế.t của Lý Thương?
Ngày hôm , giường bệnh, Thánh Thượng kể những điều đó với bà, những lời vẫn như văng vẳng bên tai. Ngài bà từng nghi ngờ cái c.h.ế.t của Lý Thương nên giấu diếm. Ngài cũng vì cái c.h.ế.t của Tiên Hoàng Hậu và A Uẩn ở chùa Định Quốc mà bất kể hồ sơ ghi là "tai nạn", ngài vẫn tìm cho chân tướng, để giải đáp cho và cũng là cho Hoàng Thái hậu. Thánh Thượng giữ mãi trong lòng những chuyện cũ , thì thể bỏ mặc Lý Thiệu?
Về chuyện triều chính, mười năm qua ngài , nhưng cái tính cách , dù là điểm yếu thiếu sót, Hoàng Thái hậu từ lâu hiểu rõ, nên cảm thấy bất ngờ. Điều bà lo nhất là Lý Thiệu mãi vẫn trưởng thành. Hắn cứ lặp những quyết định bồng bột, thiếu suy xét, điều đó gây hại chỉ cho triều đình mà còn khiến Thánh Thượng đau lòng.
“Giữa họ những điều dễ hơn”. Hoàng Thái hậu khuyên nhủ Lâm Vân Yên: “Con thì nên lo cho , chẳng hai tháng nữa là con thành ?”
Nhắc đến hôn sự, Lâm Vân Yên mỉm ngại ngùng, nhưng nụ thoáng chút lo lắng.
“Phụ Quốc công lâu thượng triều, con cũng lo cho bản , nhưng hôn sự của con cũng liên quan đến chuyện của Thái tử nữa”.
Hoàng Thái hậu vỗ nhẹ tay nàng, nhắc đến bệnh tình của Từ Giản, chỉ hỏi nàng chuẩn đến .
“Thêu thùa tới ? Áo cưới chỉnh sửa kích cỡ ? Đường đón dâu hai bên thương lượng xong ?”
Lâm Vân Yên trả lời: “Con nhờ đại tỷ giúp đỡ nhiều, chỉ còn một việc ngại dám phiền tỷ tỷ nữa vì năm tới tỷ tỷ cũng sẽ xuất giá. Áo cưới đang may, giữa tháng sẽ thử, lúc đó chỉnh sửa cho . Con cũng cho mang mẫu thêu sang cho xem, chứ ạ? Con ưng mẫu ”.
Nghe , Hoàng Thái hậu gật đầu hài lòng: “Có vẻ đấy cả nhỉ”.
Hai cùng trò chuyện về hôn sự, đến khi gần hết giờ, Tiểu Dư công công tiễn Lâm Vân Yên ngoài. Khi bước khỏi Từ Ninh cung, gương mặt nàng thoáng hiện nét trầm tư. Hôm nay, cả nàng và Hoàng Thái hậu đều vui, nhưng ai cũng cố tỏ tươi tỉnh, cuối cùng những chuyện vui để xua nỗi buồn.
Trong nội điện, nét mặt Hoàng Thái hậu cũng đầy vẻ mệt mỏi. Vương ma ma chỉnh chiếc gối lưng cho bà, cho khác , Hoàng Thái hậu nhỏ với Vương ma ma: “Ta thật lo lắng cho Thái tử”. Bà khẽ: “Nếu cứ tiếp tục thế , thực sự ”.
Với độ tuổi của Lý Thiệu, thể "trẻ non " để bao biện cho những hành động thiếu suy nghĩ của . Nhất là chuyện đòi hỏi hồ đồ về “xương hổ” qua, Hoàng Thái hậu vô cùng hài lòng.
"Xương hổ" vốn chỉ là chuyện nhỏ, một chuyện mà chỉ cần trao và khác đón nhận. Ý tứ trong đó cần bàn cãi quá nhiều, ai cũng hiểu lý do và hậu quả. Lý Thiệu, lập tức khước từ. Khước từ một cách khiến Hoàng Thái hậu hiểu nổi. Chuyện nhỏ thế càng cho thấy bản chất. Nếu thực sự hiểu, thì thật là kém cỏi; nếu hiểu rõ mà vẫn khước từ, thì phân biệt nặng nhẹ, quá tùy tiện. Dù là trường hợp nào, đều là điều một Thái tử nên .
"Thật lòng mà , ai gia lo một ngày nào đó, nó sẽ khó Vân Yên”. Hoàng Thái hậu thở dài.
Chẳng còn nghi ngờ gì, bà sẽ , nhưng về tình riêng, bà đành lòng bỏ mặc Vân Yên, còn về công, giao thiên hạ cho Lý Thiệu, bà càng yên tâm.
Vương ma ma cố an ủi: “Thưa Thái hậu, còn Thánh Thượng mà...”.
“ ai gia cũng lo lắng cho Thánh Thượng”. Hoàng Thái hậu đáp: “Ai gia nghĩ cách mở lời với Thánh Thượng”.
Dù Thánh Thượng cũng con ruột của , vài lời chẳng dễ . Nếu đột ngột chỉ trích Lý Thiệu thế thế nọ, thì cho dù lý đến mấy, Thánh Thượng với tư cách là cha ruột, cũng khó lòng mà buồn phiền. Con thường về phía . Thánh Thượng chỉ là vua mà còn là một cha. Giống như ở Từ Ninh cung , nếu ai dám chê bai Vân Yên, Hoàng Thái hậu nhất định sẽ lườm đó một cái, bất kể nội tình thế nào. Hơn nữa, chỉ vấn đề thì ích gì? Thánh Thượng những khuyết điểm của Lý Thiệu. Quan trọng nhất là tìm giải pháp hiệu quả, đưa cho Thánh Thượng những ý kiến ích. Nếu Lý Thiệu thể sửa đổi những thói hư hiện tại, thì bà mới thể yên lòng mà già , an tâm mà nhắm mắt.
Vương ma ma lấy tấm chăn mềm đắp lên đầu gối cho Hoàng Thái hậu, thấy bà khép mắt mệt mỏi, bèn im lặng thêm gì. Hoàng Thái hậu chẳng cần thêm lời nào, chỉ cần là đủ. Bà hầu hạ bên Thái hậu lâu, những khúc mắc mà bà thể nghĩ tới, Thái hậu lẽ nào thông suốt?
Đêm đó, một cơn mưa lớn đổ xuống, sấm chớp rền vang, khiến nửa kinh thành thể yên giấc. Đến sáng, trời lạnh nhiều. Nhạc đại phu cũng chẳng thể ngủ ngon. Thời tiết thế là ảnh hưởng nhất cho thương tích của Phụ Quốc công. Việc trị liệu hôm nay vốn nên hẹn buổi trưa, nhưng Nhạc đại phu vẫn yên lòng, bèn dậy sớm để tìm Tham Thần.
Quả nhiên, Tham Thần : “Đêm qua ngài ngủ yên, mới một lúc. Cũng may là chuẩn sẵn túi sưởi từ vài hôm , đắp lên chân cho ngài ”.
Nhạc đại phu gật đầu. Chưa đợi Từ Giản tỉnh dậy, buổi sáng Diệp công công đến thăm. Từ Bách đưa phòng khách đợi. Nhạc đại phu tới gặp, chào hỏi vài câu.
Diệp công công hỏi: “Phụ Quốc công thế nào ? Ngài lên triều mấy hôm, Vương gia lo lắng, nhất là hôm nay, với thời tiết thế , ngài đỡ chút nào ?”
Nhạc đại phu đáp: “Đêm qua Quốc công đau suốt đêm, lúc vẫn còn đang ngủ”.
Nghe , Diệp công công đ.á.n.h giá Nhạc đại phu một lúc. Trên mặt ông là vẻ lo lắng thật sự, điều đó khiến Diệp công công khỏi nghi ngờ: “Trước đây ông là thể chữa khỏi ? Sao mãi thấy tiến triển thế? Chẳng lẽ tệ ?”
Chữa khỏi cũng , chỉ sợ chữa hỏng mất thì Vương gia khó mà ăn mặt Thánh Thượng. Nhạc đại phu nhấp một ngụm , ánh mắt xuyên qua làn nóng Diệp công công. Đã quyết định giúp Phụ Quốc công, Nhạc đại phu sẽ tiết lộ sự thật với Vương phủ. Vài từ Vương phủ đến hỏi, ông đều trả lời lấp lửng. Có lẽ vì vẻ lo âu của ông Diệp công công tin tưởng, nội thị cũng chẳng nắm rõ tình hình, đành dậy rời . Diệp công công gặp Phụ Quốc công, vì ngài còn đang say ngủ, tỉnh dậy.
Nhạc đại phu về phòng chờ thêm một lát, gần trưa thì Từ Giản tỉnh dậy. Nghe báo Diệp công công đến, Từ Giản cũng lấy lạ. Và tin tức mới nhất từ Huyền Túc khiến trầm ngâm. Những lời Lý Thiệu ở Đông Cung rốt cuộc cũng đến tai . Cũng chẳng lạ lùng gì, việc tu sửa di vật chỉ là để bày mặt Thánh Thượng, mà còn để cho văn võ bá quan thấy. Đã “lan rộng mà công bố” như thế thì rỉ tai một hồi, tất nhiên sẽ truyền khắp Đông Cung. Điều Từ Giản thật sự để tâm là, ai đó xúi giục Lý Thiệu. Cách sửa di vật , nếu ai mách bảo thì chắc chắn Lý Thiệu thể nghĩ . Sẽ là ai đây? Từ Giản nhắm mắt, hình bóng lén lút trộm ngoài cửa sổ hiện lên trong đầu.
Một tên nội thị… Kẻ quả nhiên là nhiều mưu mẹo. như Từ Giản cần Lý Thiệu một quân cờ, kẻ thực chất cũng cần điều tương tự, chỉ khác ở chỗ... Từ Giản ý định “nắm quyền” dựa dẫm Lý Thiệu; nếu trao cả thiên hạ tay , chẳng chỉ nhận tổn thất mà còn đặt cả tính mạng nguy hiểm ? Kẻ càng cần lợi dụng Lý Thiệu để mở đường, loại bỏ các thế lực đối lập, gây hỗn loạn triều đình. Đến khi thứ rối loạn, đó mới là lúc y xuất hiện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-325-trong-long-co-tinh-toan.html.]
Ý tưởng quả tệ, Từ Giản nghĩ. Dựa mỗi và tiểu Quận chúa thì cũng thể khiến Thái tử phát điên, nhưng quá trình sẽ mất nhiều thời gian hơn. Có thêm một bàn tay khác đẩy Lý Thiệu khi về Đông, khi sang Tây, hôm nay mừng rỡ, mai hoảng hốt, chắc chắn sẽ giúp Lý Thiệu “phát điên” nhanh hơn.
Đến giờ, Từ Giản sang viện An Bình. Nhạc đại phu đến.
“Nghe đêm qua ngài khỏe”. Ông : “Vết thương cũ khó chữa, nhất là thời gian gần đây sẽ càng thêm khổ sở. Ngài cần kiên nhẫn hơn”.
Từ Giản mỉm , đáp: “Ta dự định nửa tháng nữa sẽ lên triều”.
Lời dứt, Nhạc đại phu trợn mắt: “Không thể nào! Thật sự thể!”
Là đại phu, ông thấy hơn hết là Từ Giản nên an tâm dưỡng sức thêm một tháng nữa.
“Lão phu dám lừa ngài”. Ông : “Mấy hôm ngài còn bảo là thấy chân đỡ hơn ? Nếu bây giờ còn là mùa hè, ngài thể hồi phục nhanh hơn. trời bắt đầu lạnh, vết thương sẽ khó lành, cần cẩn trọng hơn”.
Từ Giản chỉ xua tay: “Vết thương của , tự rõ”.
Từ Giản nhiều về tay nghề của Nhạc đại phu đến từ Đông Bắc, nhưng Chương đại phu ở Quan Trung quả là tài giỏi trong điều trị xương. Mặc dù suốt ngày ở nhà lên triều, nhưng hiệu quả hồi phục thấy rõ ràng. Nhạc đại phu cũng dựa tình trạng thực tế mà điều chỉnh t.h.u.ố.c men, phương pháp, khiến tiến triển hơn so với dự đoán ban đầu. Theo lời Chương đại phu, dù thể hồi phục như xưa, nhưng cũng thể hồi bảy tám phần. Trừ khi thời tiết quá khắc nghiệt, về chân sẽ ít đau hơn, còn khập khiễng nữa. Nếu may mắn, thậm chí, thể đấu tay đôi với võ tướng thường mà sợ gặp bất lợi. Dự đoán của Chương đại phu quả là , nhưng Từ Giản cách nghĩ riêng. Ít nhất, để Từ phu nhân về “kết quả ” , và tất nhiên cũng để Lâm Vân Yên .
“Theo bản lĩnh của đại phu, lẽ năm hoặc năm tới nữa sẽ hồi phục”. Từ Giản khẽ : “ bảo chúng sẽ chữa trị từ từ”.
Chương đại phu hiểu, nhưng “Nhạc đại phu” lờ mờ hiểu . Cùng lắm đây cũng là mấy chuyện tranh đấu chốn triều đình của các bậc quyền quý.
“Nếu phục hồi từ từ thì cũng cần hành hạ bản ”. Ông thở dài: “ nếu lên triều nửa tháng nữa, sẽ tổn hại đến vết thương của ngài đấy”.
Từ Giản đáp: “Chưa đến mức gây tổn hại, ông cứ yên tâm ở kinh thành thêm vài năm”.
Nhạc đại phu gật đầu. So với việc đơn độc về Quan Trung, ở Phủ Phụ Quốc công an , ăn uống ngon lành, lo âu. Ông bắt đầu xoa bóp chân cho Từ Giản, tay ông sức đến mức mồ hôi lấm tấm trán dù trời đang lạnh. Từ Miểu tới muộn hơn, chỉ Từ Giản đêm qua ngủ ngon nên lo lắng mãi.
“ là cần cái lò sưởi tay, chân con thể để nhiễm lạnh”.
“Hay cứ sớm chuẩn bếp than nhé? Để trong phòng ấm hơn”.
“Vết thương cũ là tái phát, nếu tổ phụ con một đầy thương tích như thế, thì đến nỗi...”.
Từ Giản an ủi bà đôi lời : “Tối nay con sẽ cùng mẫu và A Sính dùng bữa”.
Từ Miểu đành thôi, thêm. Trong nhiều chuyện, A Giản quả thực chủ kiến hơn bà. Bà nghĩ , may mà hôn lễ gần kề, để Quận chúa chăm sóc A Giản, xem còn lời nữa . Nhìn xem, Quận chúa tới, A Giản ngoan ngoãn kiệu mềm đấy thôi.
Chiều muộn, Từ Giản hậu viện cũng kiệu mềm. Từ Miểu quản thư phòng của , nhưng thể quản viện của . Buổi chiều, bà lắp lò sưởi trong phòng, cho mặt Lưu Sính đỏ bừng.
Từ Giản thấy hai lò sưởi, khổ: “Mẫu , cần kỹ thế ”.
Từ Miểu chỉ lò: “Vậy thì mang sang phòng con”.
Từ Giản im lặng, cũng từ chối. Đầy tớ bày biện thức ăn lên, từng món nom thật hấp dẫn. Lúc , Từ Miểu mới nhận mùi hương quen thuộc lan tỏa, khiến bà thoáng giật . Hạ ma ma bới canh cho . Từ Miểu cầm muỗng, chậm rãi nếm thử.
Lưu Sính cũng uống một hớp, cảm thán: “Ngon quá”.
Nàng uống thêm hớp nữa, sang hỏi Từ Giản: “Đại ca, phủ đổi đầu bếp ? Hôm qua vị ”.
Từ Giản chỉ bảo: “Nếu thích thì cứ ăn nhiều một chút”.
Từ Miểu nhấp một ngụm, vẻ mặt dần nghẹn ngào, mắt đỏ hoe. Bà nhẹ nhàng đặt muỗng xuống, lượt gắp thử các món, dần dần phát hiện đây đều là những món yêu thích thời thơ bé của . Sau bao nhiêu năm, hương vị vẫn còn lưu trong ký ức. Nước mắt lăn xuống, Từ Miểu nghẹn ngào hỏi: “Bà ? Đây đều là của Trình nương đúng ? Ta nhận ngay. Bà ?”
Trước là Trình nương, thành Hà ma ma, giờ bà đang ở trong bếp. Nhân tiện việc cần bàn với mẫu , Từ Giản mới nghĩ đến đề xuất của Lâm Vân Yên, để Hà ma ma tới cơm cho Từ phu nhân.
“Hãy dùng bữa ”. Từ Giản : “Chút nữa bà sẽ đến”.