Yến Từ Quy - Chương 323: Gió cuốn mưa bay

Cập nhật lúc: 2025-11-11 14:24:58
Lượt xem: 94

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hoàng Quý phi là đầu tiên tin tức . Thánh Thượng đến sớm hơn dự kiến, lúc còn tới giờ dùng bữa trưa. Vì , khi ma ma đ.á.n.h thức dậy từ giấc ngủ ngắn giường, Hoàng Quý phi vẫn còn ngơ ngác.

“Gì cơ?” Giọng bà vẫn thoáng mệt mỏi.

Ma ma kéo bà bàn trang điểm, nhanh chóng chỉnh dung nhan cho bà: “Thánh Thượng sắp đến ”.

Hoàng Quý phi mơ màng hỏi: “Ta ngủ đến tận trưa ?”

Ma ma dở dở , hiểu rõ lúc lúc đùa cợt, nên vội vàng thuật tình hình.

“Sau buổi chầu, Thánh Thượng một lát trong Ngự thư phòng tới thẳng Đông Cung. Có vẻ khi , nét mặt vui. Nghe lúc về vẫn còn giữ cơn giận”.

“Người thậm chí còn về Ngự thư phòng mà chỉ dạo qua Ngự Hoa Viên để bình tĩnh đôi chút, thẳng tới Thúy Hoa Cung”.

“Tào công công phái đến báo, dặn dò hôm nay hết sức cẩn thận hầu hạ”.

Hoàng Quý phi hít một thật sâu để giữ tỉnh táo hơn, từ từ thở , dịu sự căng thẳng. Chỉ là tiếp đón một bữa trưa thôi, cũng từng trải qua. khi Thánh Thượng mang cơn giận tới, bà chuẩn tâm thế, chỉ đơn giản như khi. Mà kỳ lạ là chẳng ai Thái tử gì mà khiến Thánh Thượng giận đến thế.

“Lâu lắm mới thấy Thánh Thượng nổi giận vì Thái tử đến thế”. Hoàng Quý phi thì thầm.

Trước đây cũng lúc Thánh Thượng nổi giận, nhưng chỉ giới hạn trong Ngự thư phòng, chỉ hai cha con. Lần khác, cơn giận lan ngoài. Chưa kịp để ma ma đáp lời, bên ngoài vang lên tiếng tiếp giá. Hoàng Quý phi vội dậy, đón ngự giá, bà nhanh chóng cúi đầu hành lễ khi thấy Thánh Thượng bước .

Thánh Thượng gì, chỉ phất tay, ý bảo miễn lễ. Trong nội điện, các cung nữ dâng lên. Hoàng Quý phi vững ghế, giữ vẻ điềm tĩnh, như Thánh Thượng ghé qua Đông Cung.

“Ngài bảo sẽ đến dùng bữa, thần bảo tiểu trù phòng hầm một bát canh, còn đến giờ dâng”.

“Là trẫm đến sớm, cũng đến giờ ngọ thiện”. Thánh Thượng nhấp một ngụm , trong nét mặt lộ rõ vài phần mệt mỏi.

Ma ma bên quan sát, thấy cần chủ nhân nhắc nhở, bà lặng lẽ lui cùng với tất cả hầu, ngoài điện canh gác. Hoàng Quý phi rót thêm cho Thánh Thượng. Thánh Thượng bà. Cả hai ở bên bao năm, ngài hiểu rõ tính cách của Hoàng Quý phi, bà là thế nào, bèn : “Có vẻ hôm nay nàng cũng dễ chịu lắm”.

Hoàng Quý phi mỉm . Những chuyện qua giữa các phi tần trong hậu cung, bà từng với Thánh Thượng. Bà chỉ đóng vai trò giữ thăng bằng, chỉ cần bàn cờ lật, bà sẽ yên ở trung tâm, thêm một lời vô nghĩa cũng là nhường thêm mặt mũi cho khác. Ai tranh sủng, tự mà khổ tâm với Thánh Thượng, đừng mong lấy “ân tình” từ bà. hôm nay, bà đành mở lời đôi chút. Vì Thánh Thượng vẻ trò chuyện. Bà bầu bạn.

“Dù hôm nay cũng là ngày rằm”. Hoàng Quý phi nhẹ , chút bất đắc dĩ: “Các nàng ngóng gì đó, hẳn ngài cũng hiểu. Nói qua cũng chỉ xoay quanh chuyện ở Đông Cung”.

Có thể việc, nhưng tiện tên. Thánh Thượng cũng thích sự thẳng thắn của bà, đáp: “Từ triều đình đến hậu cung, ai cũng đang âm thầm lo lắng”.

Hoàng Quý phi liếc nhanh về phía Thánh Thượng, thêm: “Còn mười ngày nữa thôi”.

“Trẫm từ Đông Cung sang”. Thánh Thượng thở dài: “Thiệu nhi đến hoàng lăng bái tế, trẫm từ chối ”.

Hoàng Quý phi cụp mắt. Bà bao giờ điều gì bất lợi về Lý Thiệu: “Điện hạ lòng hiếu thảo”.

“Có hiếu, nhưng là hiếu một cách hồ đồ”. Thánh Thượng nhẹ vuốt vành chén , sắc mặt trở nên lạnh lùng hơn: “Nàng xem, những năm qua trẫm quản nó quá lỏng ?”

 

Hoàng Quý phi khẽ “ôi chao” một tiếng, nhanh chóng sắp xếp suy nghĩ, thử dò ý: “Sao ngài ? Thái tử những ngày qua cấm túc, chắc hẳn cũng tiến bộ…”

“Trẫm cũng chẳng nó tiến bộ ở ”, Thánh Thượng : “Nó mong giải cấm túc nhân dịp giỗ mẫu hậu nó, nhưng vẻ như trong lòng nó thực sự nhớ thương gì bà hết”.

Hoàng Quý phi im lặng. Biết đây? Nói Thái tử thương nhớ Tiên Hoàng Hậu thì chẳng khác nào phủ nhận lời Thánh Thượng, mà bà cũng chẳng chứng cứ gì để thế. Nói Thái tử quả thực nhớ, thì ? Thẳng thắn mà , Tiên Hoàng Hậu mất sớm, khi đó Điện hạ còn quá nhỏ, nhớ cũng là chuyện dễ hiểu… Cố gắng giúp Thái tử cũng chắc gì, mà bà còn chẳng lợi lộc gì từ việc .

Thật là khó xử! May , Thánh Thượng cũng ép bà gì thêm. Ngài tiếp tục về khuyết điểm của Lý Thiệu.

“Di vật của mẫu hậu nó để cho hư hỏng gì”. Trong mắt Thánh Thượng lộ vẻ nuối tiếc và đau lòng: “Chuyện nhớ , mà là nó bao giờ nghiêm túc quản lý sự vụ trong cung, thậm chí còn chẳng nhận sai lầm ”.

Hoàng Quý phi hiểu. Đồ vật vốn vô tri vô giác, nếu lòng lưu giữ, thì dù đồ còn nguyên cũng chỉ chiếm chỗ trong kho, thấy ánh sáng. Còn nếu lòng thực sự nhớ thương, thì dù đồ hư hại mất mát, ký ức vẫn sẽ vẹn nguyên trong tâm trí. Ký ức thể khơi dậy nhờ đồ vật, nhưng hết trong lòng ghi nhớ . Thái tử săn hươu chia cho Thánh Thượng, Hoàng Thái hậu, Vương gia và Hoàng Quý phi, nhưng lòng đặt mẫu hậu trong lòng. Quên mẫu , thì chẳng thể trách nhiệm.

“Ngài khuyên bảo Điện hạ ?” Hoàng Quý phi hỏi.

“Trẫm với nó bao nhiêu đạo lý”. Thánh Thượng nhíu mày: “ chẳng thấm bao nhiêu. Nhiều điều tự ngộ . Trẫm dạy nó ít, Tam Cố cũng dạy dỗ nó nhiều năm nay, ở Lễ Bộ cũng Từ Giản kèm cặp, ai thiếu trách nhiệm với nó. Trẫm luôn bảo rằng nó còn nhỏ, tính khí thất thường, lớn lên sẽ chín chắn dần. Cũng trẫm viện cớ cho nó, mà là vì trẫm cũng từng trải qua như thế. Trẫm khi bằng tuổi nó, tính khí cũng chẳng , gây ít phiền phức”.

Hoàng Quý phi Thánh Thượng, trong lòng nhiều điều , nhưng chẳng dám tùy tiện mở lời. Thuở còn trẻ, bà từng phủ Hoàng Tử và dịp qua với tiên hoàng hậu, hiểu rõ tính khí Thánh Thượng ngày . tính tình Thánh Thượng ngày và Thái tử hiện tại là hai chuyện khác biệt.

Lúc , lục hoàng tử chẳng Thái tử, màng đến ngai vị. Trên ông còn Đại hoàng tử Lý Thương, chính gốc dòng đích của Trung cung. Trên nữa là những hoàng khác, nên ông thể sống đời nhàn nhã phong lưu. Những rắc rối mà ông gặp cũng chỉ đến mức quan Ngự sử trách mắng vài câu, từng chuyện nào quá tai tiếng như Thái tử hiện tại, hề bắt về trong tình trạng chỉnh tề, giam giữ vì những hành vi chẳng gì. Dù trong lòng nghĩ thế, Hoàng Quý phi cũng hiểu rõ rằng Thánh Thượng chỉ như , chứ kỳ thực ngài tường tận hơn ai hết. Nếu Thánh Thượng kỳ vọng, yêu thương Thái tử hết mực, chắc hẳn cảm xúc mãnh liệt như .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-323-gio-cuon-mua-bay.html.]

“Ngôi vị Thái tử vốn chẳng dễ ”. Thánh Thượng thở dài: “Trong vị trí , ánh mắt đều dõi theo nó. Nó thể phạm , nhưng nếu cứ lặp mãi, e rằng sẽ đồng loạt phản đối”.

“Trẫm thể bảo vệ nó, nhưng trẫm sẽ bảo vệ đến khi nào đây?”

“Ngài đón đầu một tháng hai thị kiến, thần hiểu rõ những nhọc nhằn của ngài”. Hoàng Quý phi khẽ.

Thánh Thượng gật đầu: “Trẫm đưa Thái tử trở cũng chỉ khiến những kẻ lòng e dè một thời gian, đấy. Trẫm cần nó tự ngộ ”.

, Lý Thiệu lợi thế riêng. Hắn là con của tiên hoàng hậu, phong Thái tử, lớn hơn các hoàng tử khác đến mười mấy tuổi. Chỉ cần nhận trách nhiệm của , thì chẳng ai vượt qua . Những tháng năm gần đây, dù ít va chạm trong triều, Thánh Thượng vẫn luôn cố giữ vững thế cục. nếu Lý Thiệu mãi thế , ngài thể giữ triều đình yên vài năm, mười năm, nhưng thể yên mãi đến khi truyền ngôi. Ngài hiểu rõ sự khắc nghiệt của việc tranh đoạt hơn ai hết, bởi chính ngài cũng từng bước từ vòng xoáy tranh giành .

Hoàng Quý phi nhẹ nhàng an ủi: “Mong Thái tử thể thấu hiểu ý của ngài”.

Thánh Thượng mỉm chua chát: “Những suy tư , trẫm chỉ thể với nàng”.

Bà nhẹ nhàng đáp , khóe mắt thoáng nét buồn: “Đó là may mắn của thần ”.

Ai bảo bà con chứ? Bà vốn thể , dù là con ruột con nuôi. Dẫu thế, bà vẫn là Hoàng Quý phi, nữ nhân quyền lực nhất trong hậu cung trống ngôi chính thất hoàng hậu. Thánh Thượng giãi bày hết nỗi lòng, tâm tình thả lỏng. Ngài để Hoàng Quý phi chuẩn bàn cờ, cả hai cùng đ.á.n.h nửa ván, dùng bữa trưa.

Căn bếp của Thúy Hoa Cung luôn khéo léo chuẩn món ngon, khiến Thánh Thượng hài lòng. Sau bữa ăn, bà cũng quên để nhà bếp chuẩn thêm chút điểm tâm cho Tào công công mang theo, tiễn ngài với nụ dịu dàng.

Khi ngài rời , Hoàng Quý phi , mệt mỏi dựa ma ma bước nội điện, dài giường, lòng ngừng thở dài. Mệt quá. là quá mệt mỏi.

“Lát nữa sẽ đến hỏi thăm tin tức, đang nghỉ trưa, bảo các cung nhân lui về cả ”. Bà căn dặn.

Ma ma nhanh nhẹn gật đầu. Hoàng Quý phi nhắm mắt nghỉ ngơi, mãi nhưng chẳng ngủ . Bà trở , trong đầu hiện lên hình ảnh từng vị hoàng tử nhỏ: Nhị hoàng tử Lý Miễn rụt rè theo Lưu Quý nhân, Tam hoàng tử Lý Lâm Triệu Đức phi dẫn dắt, Tứ hoàng tử Lý Phấn vẫn còn dứt sữa đang nép trong lòng Cố Chiêu dung... Mỗi một vẻ, mẫu che chở riêng. Còn nàng, Thường Hoàng Quý phi, chẳng liên quan gì đến các hoàng tử . Thôi thì, ngủ một giấc , để mặc kẻ khác xoay vần thế nào thì xoay.

Trong khi tin tức từ Thúy Hoa Cung ngăn , thì bên ngoài vẫn ngừng đồn đoán. Chẳng ai bỏ qua việc Thánh Thượng tới lui Đông Cung qua Ngự Hoa Viên. Mọi ánh mắt đều dõi theo nhất cử nhất động của ngài. Tin đồn cứ thế lan rộng ngoài cung, chạm đến tận Thiên Bộ Lang nơi các đại thần lui tới.

Người vui, kẻ lo. Có phô bày tâm trạng mặt, kẻ che giấu trong lòng. Đến khi buổi chầu hôm diễn , vị dũng cảm tấu trình, ý chỉ xoay quanh một vấn đề: “Ngày giỗ của Tiên Hoàng Hậu sắp đến, bao giờ Thánh Thượng sẽ giải bỏ lệnh cấm túc cho Thái tử?”

Thánh Thượng lãnh đạm cảnh tượng , cuối cùng nhếch môi hỏi : “Trẫm rằng Thái tử sẽ khỏi Đông Cung ngày giỗ Tiên Hoàng Hậu ?”

Lời ngài dứt, Kim Loan Điện thoáng chốc lặng như tờ, lập tức bùng lên tiếng xôn xao kinh ngạc. Buổi chiều hôm đó, cuối cùng lời đồn cũng trở nên rõ ràng hơn. Việc quản lý kho ở Đông Cung lỏng lẻo khiến chỉ chiếc xương hổ hư hỏng mà cả những di vật của Tiên Hoàng Hậu vốn Thánh Thượng ban tặng qua nhiều năm cũng chịu phận tương tự. Trước ngày giỗ của Tiên Hoàng Hậu, những món di vật hư hại và thất lạc, Thánh Thượng thể nổi giận?

-----------------

Dưới hành lang dài, Quý nhân khoanh tay: “Thánh Thượng vì chuyện mấy món di vật đó mà trách phạt Thái tử ư?”

“Quả thực là vì di vật”. Thành Hỷ cẩn thận đáp: “Thánh Thượng đến Đông Cung. Toàn bộ vật dụng hỏng đều mang sắp xếp trong viện, sắc mặt ngài lúc đó cực kỳ khó coi. ngài gì với Thái tử thì ai rõ”.

“Ngay lúc đó trong điện chỉ Thánh Thượng và Thái tử, Tào công công ở điện giữa, còn Quách công công ngoài, ai dám tiến gần. Chỉ rằng Thái tử vì vụ xương hổ mà bất mãn với Từ Giản ít”.

“Bất mãn ? Phải là tức giận thì đúng hơn”. Quý nhân khẩy: “Từ Giản quả nhiên là ý đồ. Trước đúng là đ.á.n.h giá thấp ”.

Đánh giá sai ý đồ của Từ Giản, ngờ đến những tính toán sâu xa của , liên tiếp thất bại, khiến chịu nhiều tổn thất.

“Vết thương của thế nào ?” Quý nhân hỏi.

Thành Hỷ đáp: “Chỉ là mấy tin đồn bên ngoài thôi”.

Đã mấy ngày lên triều, vết thương đau đớn khiến cả Quận chúa Ninh An cũng tới thăm. Ngự thư phòng cũng phái đến hỏi han... Đó là những điều mà ở kinh thành, quanh khu vực Thiên Bộ Lang ai cũng . Những chuyện chi tiết hơn thì rõ.

Quý nhân hừ một tiếng.

Thành Hỷ suy nghĩ thêm: “Theo thuộc hạ thấy, vết thương của Phụ Quốc công dễ lành đến . Nếu thể sớm hồi phục, hẳn kéo dài tới giờ ”.

“Hắn thể cứ mãi lên triều”. Quý nhân : “Chỉ còn hai tháng nữa là thành , rước dâu thì cũng sẽ đủ sức lên triều. Cứ xem xem, là Từ Giản lên triều Thái tử khỏi Đông Cung ”.

Bên ngoài, gió thu thổi qua lá cây kêu xào xạc. Dù tiết trời mát dịu, nhưng Từ Giản mỗi trị thương vẫn đổ mồ hôi ướt đẫm. Buổi chiều nghỉ một lát, tình hình thuận lợi của Lý Thiệu khi thể thoát khỏi lệnh cấm túc từ Tham Thần. Đứng dậy, Từ Giản lấy từ kệ cổ một chiếc hộp, bên trong là hai khúc xương hổ.

Ngày đó, Lâm Vân Yên cung tìm Hoàng Thái hậu , nhưng rõ nàng thế nào. Hai bàn bạc nhiều, đến khi nàng mang theo hai khúc xương hổ trở về Phủ Phụ Quốc công, Từ Giản mới nàng rối Đông Cung một trận.

Khi đó, Từ Giản chỉ . Hắn hiểu tính tình của Lý Thiệu, chắc chắn sẽ cái tính “ chuyện gì cũng kiếm chuyện” của Lâm Vân Yên cho phát cáu. Tất nhiên, Lý Thiệu sẽ tính món nợ lên đầu Từ Giản, nhưng cũng chẳng để tâm. Nợ nhiều lo, bởi lẽ giữa và Lâm Vân Yên vốn một nhà. Về khả năng chọc tức khác, tiểu Quận chúa quả là bậc nhất. Còn về phối hợp thì Lý Thiệu phối hợp hảo. Nghĩ mà xem, tiểu Quận chúa chỉ cần thổi một ngọn gió đông, thế là Lý Thiệu cuốn xoay như gió loạn giữa trời, cuối cùng cả bốn phương tám hướng đều bốc cháy.

 

 

Loading...