Yến Từ Quy - Chương 319: Bởi vì hắn là Thái tử

Cập nhật lúc: 2025-11-11 14:08:41
Lượt xem: 90

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiểu Dư công công trở Từ Ninh cung, đưa chiếc hộp cho Mã ma ma. Mã ma ma lấy khúc xương hổ xem xét, khó xử về phía Lâm Vân Yên.

“Có chuyện gì ?” Lâm Vân Yên hỏi.

Mã ma ma gượng gạo, đáp ngay mà hỏi Tiểu Dư công công: “Đây là lấy từ kho của Đông Cung ?”

Tiểu Dư công công gật đầu, thấy Hoàng Thái hậu cũng với vẻ nghi ngờ, nên ông kể tình hình từ đầu đến cuối. Không thêm thắt, phỏng đoán, chỉ thuật chính xác những gì tận mắt thấy và . Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ khiến Hoàng Thái hậu cau mày. Trong điện còn các cung nữ, bà gì về Lý Thiệu, chỉ im lặng, nhưng rõ ràng lòng.

“Khúc xương hổ vấn đề gì ?” Bà chỉ hỏi Mã ma ma.

Mã ma ma đáp: “Lúc còn ở Ngự Dược Phòng, nô tỳ xem qua vài , đây thực sự là món ”.

Tốt đến mức khi Quận chúa nhắc đến việc tìm xương hổ, bà nghĩ ngay tới khúc đầu tiên.

“Tiếc là bảo quản , chất lượng còn như nữa”. Mã ma ma tiếc nuối .

Lâm Vân Yên , cố kìm nhưng vẫn khỏi bật nhẹ. Lý Thiệu quả là Lý Thiệu. Hôm nay nàng cố tình khiến khó xử. Dù Lý Thiệu , khúc xương hổ chỉ cần còn trong kho Đông Cung là lấy , càng thì Lâm Vân Yên càng hài lòng. Quả nhiên, phản ứng của Lý Thiệu đúng như nàng dự liệu, thậm chí còn khiến Tào công công một chuyến nữa. Dù cũng là Thái tử, đứa con mà Thánh Thượng cưng chiều nhất. Nàng và Từ Giản thể đối đầu trực diện với , chỉ thể tìm cách vòng vo, ép Lý Thiệu tự phơi bày tính khí nóng nảy.

Đây là kiểu tằm ăn dâu, thể vội. Qua chuyến của Tào công công đến Đông Cung, nàng cơ bản đạt điều . Chuyện trong lòng Lý Thiệu nghĩ thế nào cần thời gian mới rõ, nhưng xem còn thể chọc tức thêm nữa.

Lâm Vân Yên mím chặt môi, đè nén biểu cảm: “Bảo quản ? Chất lượng kém? Sao như thế ?”

Quy tắc ở Ngự Dược Phòng, dù ai rành rẽ bằng trong cung nhưng Tiểu Dư công công, Vương ma ma cũng ít nhiều rõ, Hoàng Thái hậu thì càng hiểu tường tận.

Trong cung, dù là t.h.u.ố.c quý t.h.u.ố.c thường đều bảo quản cẩn thận, tất cả việc ở đó, từ nội giám đến cung nữ, đều hiểu về y thuật, thể để t.h.u.ố.c quý hỏng? Khúc xương hổ tiến cống từ thời Tiên Đế, mấy chục năm vẫn bảo quản , đến khi Thái tử cần dùng xương hổ thì vẫn lấy từ đây. Điều chứng tỏ khi còn ở Ngự Dược Phòng, xương hổ vẫn còn . Chỉ ba bốn năm nay, đem về Đông Cung thì mới thành như .

Ban đầu từ chối ” đến khi đưa thì là đồ bảo quản kém, Lâm Vân Yên thở dài: “Liệu ảnh hưởng đến hiệu quả t.h.u.ố.c ?”

Mã ma ma qua ý Quận chúa, đưa một câu trả lời nước đôi. Hoàng Thái hậu thấy vẻ mặt buồn bã của Lâm Vân Yên, suy nghĩ một lát bảo Vương ma ma cho lui hết. Tiểu Dư công công ngoài, cung kính ở bên rèm, thể chú ý bên ngoài, bên trong gì.

“Chuyện của con”. Lâm Vân Yên lúc mới : “Con nghĩ rằng cách thể ‘một công đôi việc,’ chữa cho Quốc công gia, giúp Thái tử cơ hội hóa giải hiểu lầm, xem thành hỏng việc mất ”.

Hoàng Thái hậu vỗ nhẹ tay nàng an ủi. Bà đó đồng ý cũng là thấy cách hợp lý, chỉ tiếc ngờ rằng Lý Thiệu hợp tác. Xương hổ thì , nhưng khúc mắc trong lòng chẳng những gỡ , mà e còn thắt chặt hơn. Không trách Vân Yên, quả thực là tính khí Lý Thiệu quá thất thường. Nếu là cháu trai ruột của bà, Hoàng Thái hậu chắc chắn dạy dỗ Lý Thiệu một trận. Thân là Thái tử, thể việc bất kể , hành xử tùy hứng như ? Thánh Thượng con ruột bà, bàn bạc chuyện của Lý Thiệu với ngài, bà còn cân nhắc từng lời. Nhớ đến chuyện xin rượu cống , Hoàng Thái hậu thở dài. Lẽ nên cố tình gây chuyện với Lý Thiệu, chẳng ích lợi gì cho cả Vân Yên và Từ Giản.

Nghĩ thì nghĩ , Hoàng Thái hậu cũng nhắc chuyện cũ với Lâm Vân Yên, chỉ bảo: “Điều con nghĩ và những gì con là hai chuyện khác ”.

Dính đến khác, ai cũng toan tính riêng, chẳng thể chuyện gì cũng thuận lợi. Lâm Vân Yên : “Vị đại phu từ Đông Bắc đến, yêu cầu xương hổ cũng cao. Khúc đem về e là ông sẽ ngại dùng, bởi vì đây là chữa trị cho Quốc công gia. Sau vinh hoa cơ hàn đều trông . Con cũng mong Quốc công gia sớm lành vết thương, nếu cuối cùng khúc xương ảnh hưởng thì ? Hôm nay xin một khúc, nếu mở lời thì tiện. Chi bằng con dày mặt đến Ngự Dược Phòng xin thêm một khúc nữa? Đồ trong cung hẳn là sẽ hơn đồ từ d.ư.ợ.c phòng ngoài kinh thành”.

Hoàng Thái hậu thực cũng ý , chỉ là sự việc vốn là “ý ” giờ thành “ khó dễ” thế thì đúng là ngại thêm rắc rối.

Lâm Vân Yên cúi đầu, nhẹ nhàng hỏi: “Người , nếu con ngã một cái, liệu thể…”

“Con xằng bậy gì thế!” Hoàng Thái hậu giận dữ trừng mắt nàng.

Lâm Vân Yên bèn im lặng. Chỉ cần khơi thêm chút lửa là đủ. Quả nhiên, Hoàng Thái hậu sang với Mã ma ma: “Ngươi lấy thêm một khúc nữa ”.

Mã ma ma cúi đầu đáp, nhanh chóng lui ngoài. Hoàng Thái hậu nhíu mày, giọng nghiêm nghị: “Về , những ý nghĩ thế một chút cũng phép . Chẳng ai đáng để con lấy mà đ.á.n.h đổi cả”.

Lâm Vân Yên một lòng hướng về Từ Giản, tình cảm chân thành là điều , nhưng cơ thể vẫn là của bản . Giờ còn thành , nếu khi kết hôn, tình cảm càng thêm sâu nặng…

“Con ”. Hoàng Thái hậu ôm nàng lòng, nhẹ nhàng: “Con chịu , nhưng ai gia chịu, Từ Giản cũng chẳng thể chịu . Con mà ngã vì thật thì yên tâm mà trị thương đây”.

Lâm Vân Yên trả lời. Câu hỏi vốn là cố tình , nàng thật sự định . Giữa nàng và Từ Giản, đến mạng sống cũng thể trao đổi. Ngày gặp chuyện, dù Từ Giản hành động tiện, vẫn luôn bảo vệ nàng, đến giây phút cuối cùng cũng liều mạng cứu nàng. Đó là bản năng, là quyết định trong tích tắc, cần suy nghĩ, chỉ dựa phản xạ mà lao đến. Dù chẳng cứu , nhưng tấm lòng nàng đều ghi tạc trong tim. Đến lúc thực sự đấu tranh sinh tử, Lâm Vân Yên đó cũng sẽ là bản năng của nàng. hiện tại, đến thời điểm . Nàng chỉ châm thêm lửa. Tiếc rằng, ngọn lửa chỉ rơi đống củi, mà còn đốt thẳng lòng nàng.

“Thật sự ai xứng đáng ?” Giọng Lâm Vân Yên nghẹn . Nàng định khiến Hoàng Thái hậu phiền lòng, chỉ là quá khứ ùa về, còn nàng như con thuyền nhỏ bé chao đảo giữa bão giông.

“Thái tử xứng đáng, vì là Thái tử, nên Từ Giản mới thương ở chân. Mẫu con cũng vì đó mà …”

Bàn tay ôm lấy bờ vai nàng bỗng chốc siết chặt, như ghim sâu xương. Hoàng Thái hậu dường như còn thở đều nữa. Là của hoàng gia, bà khắc ghi những quy tắc quân thần đến tận xương tủy. Bà Lâm Vân Yên cũng . Nàng hiểu lý lẽ, chừng mực. Không chỉ Lâm Vân Yên, mà cả Từ Giản, cả A Uẩn, tất cả đều dạy dỗ từ nhỏ, khắc cốt ghi tâm về luân thường đạo lý, để khi gặp chuyện, chẳng chút ngập ngừng, hề do dự. Không hối hận, nhưng nghĩa là tiếc nuối, đau lòng. Biết rằng nên thế, nhưng cũng nghĩa là nhớ nhung, hồi tưởng. Trái tim con vốn dĩ từ thịt.

Lúc , gì cũng chẳng còn ý nghĩa nữa. Lý lẽ chẳng cần nhắc , an ủi cũng chẳng thấm . Hoàng Thái hậu chỉ ôm chặt Lâm Vân Yên, lặng lẽ chìm trong yên lặng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-319-boi-vi-han-la-thai-tu.html.]

Trong Ngự Dược Phòng, Phương công công thấy Mã ma ma trở thì khỏi ngạc nhiên. Không chỉ ông, những khác cũng tò mò theo. Mã ma ma hiểu rõ những vòng vèo trong cung cấm. Càng né tránh, càng thu hút sự chú ý. Bà kéo Phương công công một góc chuyện.

Cả hai ở hành lang ngoài điện, bà hạ giọng: “Tào công công sang Đông Cung lấy về. Tiếc là bảo quản , sợ ảnh hưởng đến hiệu quả thuốc, nên Hoàng Thái hậu sai qua đây lấy thêm một cây nữa”.

Phương công công , trong lòng cảm thấy khó diễn tả. Thuốc thế , tàn phá đến thế nào mà Hoàng Thái hậu mới đến đây lấy chứ? Ông liếc điện, thấy trong ai nấy đều căng tai ngóng, bèn :

“Lần ngươi để ý đến cây nào ? Để lấy luôn, khỏi chọn từ đầu”.

Mã ma ma khổ: “Không khó dễ . Lần thấy ý, cũng chẳng nhớ hiệu. Phương công công, ngươi chẳng lẽ nhận , ban đầu là nhắm Đông Cung đấy?”

Phương công công dở dở . Ông rõ mồn một, chắc đây là chuyện “ đấu đá”. Đã tưởng Ngự Dược Phòng chỉ là cái cớ, tưởng rằng thoát là xong, nào ngờ cuối cùng vẫn .

À…

Ban nãy nhỉ? Tào công công đích lấy, là chính Tào công công lấy đó. Tính thời gian, từ lúc Quận chúa rời Ngự Dược Phòng đến giờ lâu thế , rõ ràng là chuyện lấy xương hổ chẳng suôn sẻ chút nào. Quận chúa rõ ràng lấy một cây, mà Hoàng Thái hậu còn sai Mã ma ma đến nữa, lẽ là Thái tử gia đuối lý .

Thật là…

“Đi theo ”. Phương công công hiệu cho Mã ma ma: “Nhẹ tay chút”.

Hai bước nội điện. Phương công công cho gọi một thái giám cận đến lấy xương hổ, tránh đám đông bảo Mã ma ma chọn một mảnh. chuyện nào dễ giấu nổi ? Chưa hết nửa ngày, cả Ngự Dược Phòng đều Mã ma ma đến lấy xương hổ. Thêm việc Tiểu Dư công công hai Thúy Hoa Cung, Tào công công đích đến Đông Cung, chẳng mấy mà trong cung sẽ râm ran đủ thứ “giả thuyết” khác .

Là một đại nội thị, Tào công công dĩ nhiên là đầu tiên thấy chuyện . Sau khi từ Đông Cung trở về, ông báo với Thánh Thượng, chỉ thuật sự việc, dùng từ cẩn trọng. Dù trong lòng nghĩ Thái tử xử lý vụ khéo léo, Tào công công cũng dám thêm, vì Thánh Thượng tự suy xét, nhiều chỉ khiến thêm vô dụng.

Sau đó, ông rằng bà Mã ma ma tới Ngự Dược Phòng. Ông cho dò hỏi, mới rằng xương hổ của Đông Cung bảo quản đúng cách. Tào công công xương hổ tìm thấy trong bồn vẽ, nhưng nghĩ tới kho của Đông Cung vốn bừa bãi, ông cũng đoán chẳng mấy thứ cất giữ cẩn thận. Không chỉ xương hổ, e là các vật dụng khác cũng thế.

Những thứ thưởng cho Thái tử, thành thế nào cũng chẳng đến lượt Tào công công bận tâm, nhưng ông cũng chẳng thể lơ là. Không ít đồ vật Thái hậu để vẫn lưu giữ trong tẩm cung của Thánh Thượng, ngoài cũng thứ dần dần ban cho Thái tử trong vài năm . Những thứ mà hư hại…

Tào công công lén Thánh Thượng, thầm nghĩ, quả là rắc rối. Nhắm một mắt ngơ, là đối mặt chịu trận? Tào công công thấy khó xử vô cùng. Đếm đếm , năm nay là giỗ năm thứ mười lăm của Hoàng Hậu, chẳng quá xa, cũng hẳn gần.

Thánh Thượng lẽ sẽ giải cấm túc cho Thái tử ngày giỗ, nhưng những chuyện gần đây khiến khó tránh một hồi trách mắng. Có lẽ nhân đó, Thánh Thượng sẽ nhắc chuyện của Hoàng Hậu để răn dạy. Biết khi , Thánh Thượng nhớ đến vài món đồ xưa. Dù , cũng cần nắm rõ , ít nhất là trong lòng nắm chắc.

Với suy nghĩ đó, Tào công công tranh thủ thời gian, tự tay kiểm tra sổ sách, liệt kê tất cả những vật phẩm năm qua thưởng cho Thái tử, sai mang danh sách đến giao cho Quách công công ở Đông Cung.

“Nói với , những thứ trong danh sách , thiếu, hư hỏng”.

Quách công công nhận danh sách, những chữ chi chít, mắt tối sầm . Thái tử kiểm kê kho, nhưng Tào công công . Hắn kẹt giữa hai , thật là…

“Sao đột nhiên Tào công công nghĩ đến việc ?” Quách công công hỏi.

Hắn vẫn rõ tình hình bên ngoài. Đến khi tin Cung Từ Ninh đến Ngự Dược Phòng xin xương hổ, chỉ còn thở dài một tiếng.

Quách công công gọi Tiểu Tằng Tử đến. Tiểu Tằng Tử danh sách cũng thấy choáng váng: “Thật sự kiểm tra nữa ? Công công, kho như thế nào ngài cũng thấy . Thiếu gì, hỏng gì, liên quan đến bọn nô tài. Tất cả đều do loạn”.

 

“Ta !” Quách công công hạ giọng trách: “Giờ kiểm tra còn thể đổ cho đám cũ. Để lâu, ngươi với đều yên . Nhất là khi Tào công công gửi danh sách rõ ràng đến, nếu báo sai thì ?”

Lý Thiệu nhận kho bên bắt đầu ầm ĩ. Hắn gọi Quách công công đến, hỏi: “Từ Giản bảo Ninh An đến xin gì nữa ? Sao ai báo với ? Một mảnh xương hổ còn đủ cho ?”

“Không Quận chúa”. Quách công công vội giải thích: “Thực lâu kiểm kê kho, nên…”

Hắn cũng rõ vì Thái tử nghi ngờ đến Quốc công gia. Theo thấy, việc xin xương hổ hẳn là ý của Quận chúa, chẳng liên quan gì đến Quốc công gia cả. Với vị trí của Quốc công gia, cần xin t.h.u.ố.c gì, Thánh Thượng cũng sẽ chuẩn, cần Quận chúa mặt, vòng sang Cung Từ Ninh.

“Ta cần kiểm kê”. Lý Thiệu nổi nóng.

Chuyện rõ ràng, mà bọn còn “lật ”.

Đây là Đông Cung! Chẳng lẽ trong mắt những còn Thái tử ?

Quách công công dám đương đầu với cơn giận của Lý Thiệu, đành thật thà đáp: “Là Ngự thư phòng gửi danh sách, bảo kiểm kê những thứ ghi đó”.

Lý Thiệu bước nhanh ngoài, đến kho, cất tiếng hỏi về danh sách. Vừa , hiểu . Là chữ của Tào công công, nhận ; đều là đồ của mẫu hậu, vài món trong đó thấy quen thuộc. Hắn chỉ chắc đây là lệnh của phụ hoàng, là Tào công công tự ý lớn gan, qua Đông Cung chỉ trỏ. Dù , danh sách cũng khiến sực nhớ. Ngày giỗ của mẫu hậu cận kề, sắp tự do. Đến lúc đó, đích hỏi Tào công công, cũng tự xem thử vết thương của Từ Giản.

Loading...