Yến Từ Quy - Chương 318: Muốn khống chế hắn
Cập nhật lúc: 2025-11-11 14:08:40
Lượt xem: 96
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Gió thổi qua, khiến nổi da gà. Quách công công cúi đầu, trong lòng nghĩ, mùa hạ quả thật qua .
Tào công công hạ giọng hỏi: “Điện hạ tỉnh ?”
“Để nô tài xem”. Quách công công đáp.
kịp xoay thì Tào công công cản .
“Để khác ”. Tào công công , hất cằm hiệu cho Quách công công lùi chuyện riêng.
Tiểu Dư công công bên, mặt chút biểu cảm. Hắn lệnh Hoàng Thái hậu, nghĩ rằng hôm nay công việc cũng chỉ là chuyện đơn giản, chạy chân một chuyến là xong, ngờ biến cố tại Đông cung. cũng tiện gì thêm, vì Tào công công lo liệu.
Dưới hành lang, Tào công công hạ giọng hỏi: “Kho hiện ai quản lý?”
Quách công công đáp: “Tiểu Tằng tử đang quản. Nô tài hỏi thử, bảo tháng kiểm kê kho, thật sự thấy xương hổ, cũng ghi trong sổ sách”.
Tào công công giữ vẻ mặt điềm nhiên: “Ngươi nghĩ ?”
Quách công công mỉm gượng. Hắn cũng chẳng nên nghĩ gì. thấy Tào công công chờ câu trả lời, đành cứng nhắc đáp: “Lần Quốc công gia đến thăm Điện hạ, nô tài mặt hầu hạ, thấy giữa hai bất hòa gì. Nếu bất hòa, thì Điện hạ đương nhiên sẽ từ chối. Nghĩ chắc là thật sự còn”.
Chỉ như , nhưng trong lòng Quách công công mấy chắc chắn. Kho của Đông cung chứa đủ loại đồ đạc, Điện hạ rõ gì và gì? Ngay cả quản kho nếu kiểm sổ sách cũng khó mà rõ ràng. Điện hạ buông một câu “ còn”, thậm chí cho lục tìm, điều vẻ hợp lý, hoặc cách khác, là nể mặt. Dù lục tìm phiền phức, đó là việc của , Điện hạ cần bận tâm. Trừ phi, Điện hạ rõ xương hổ dùng ở .
Nếu đúng là thì cứ thẳng . Đồ vật trong Đông cung, đây Điện hạ dùng thưởng cũng , chuyện ba, bốn năm chẳng vấn đề gì, chỉ cần cho Từ Ninh cung một lời giải thích, Tào công công cũng chẳng mất công một chuyến. Việc gì cũng quy trình và thể diện. Quách công công cảm thấy hôm nay thái độ của Điện hạ thật sự thiếu chu đáo và lễ độ . Không nên chút nào.
Đang suy nghĩ thì tiểu thái giám từ trong điện bước , cung kính đáp: “Điện hạ mới thức dậy”.
Tào công công bước trong điện, đến gặp Lý Thiệu. Lý Thiệu giường, gác chân lên, trông dáng vẻ như thức dậy, tinh thần vẫn lờ đờ. Có lẽ tỉnh giấc, tâm trạng phần khó chịu, thấy Tào công công hành lễ, nhíu mày hỏi: “Tào công công đến đây? Thật hiếm ”.
Tào công công đáp: “Thánh Thượng sai nô tài đến, hỏi về chuyện xương hổ”.
Mặt Lý Thiệu càng trở nên khó coi: “Ý là, nếu vì vết thương của Từ Giản, sẽ chẳng cơ hội gặp Tào công công ?”
Từ khi cấm túc, mấy tháng trời cách biệt với thế gian, tuy phần quen nhưng nghĩ sẽ ngoài muộn nhất là cuối tháng chín, nên cũng đến mức quá bực bội. khi ngày càng gần, lòng dấy lên một cảm giác nôn nao, hoặc là chút phấn khích. Hắn thật sự giam quá lâu .
Đông cung rộng lớn mà vô vị, sánh với sự nhộn nhịp bên ngoài? Dù Từ Giản giám sát tại Lễ Bộ, xem vẫn thoải mái hơn là cấm túc. Ít nhất Từ Giản tan việc cũng chẳng còn quản . Lý Thiệu đang chờ chỉ dụ dỡ bỏ cấm túc, ngờ, đầu tiên xuất hiện ngoài Đông cung mấy ngày gần đây là Tiểu Dư công công.
Tiểu Dư công công quả thật mang theo chỉ dụ của phụ hoàng, nhưng là lệnh “dỡ bỏ cấm túc” mà là đến để xin xương hổ cho Từ Giản. Lý Thiệu lập tức chán nản, nên từ chối ngay.
Và , Tào công công đến.
Trong mấy tháng qua, phụ hoàng hề đến thăm , ngay cả những thái giám cận bên cạnh cũng chỉ cách nửa tháng ghé một hỏi thăm. Hôm nay lạ kỳ , Tào công công đích xuất hiện. Thật buồn , đúng là buồn .
Lý Thiệu lạnh lùng Tào công công, hỏi: “Vết thương của Từ Giản chuyện gì ?”
Tào công công lên tiếng: “Vương gia khi tìm một danh y về chữa trị cho Phụ Quốc công. Giờ đúng là thời điểm quan trọng, Quốc công gia đau chân, mấy ngày thể lên triều. Điện hạ, lúc chỉ cần một khúc xương hổ để thuốc, ý ngài thế nào?”
Lý Thiệu hừ một tiếng: “Ngự Dược Phòng bao nhiêu là xương hổ, chọn cứ đòi cho ?”
Nghe , Tào công công bảo Quách công công cho ngoài lui hết, tự phân tích cho Lý Thiệu.
“Điện hạ, đây là ý của Từ Ninh cung, cũng là suy nghĩ cho Điện hạ”.
“Phụ Quốc công một lòng trung thành với Điện hạ. Nếu vết thương của ngài khỏi hẳn, về thể hỗ trợ Điện hạ hơn”.
“Vết thương dễ chữa. Nếu để nguyên nhân, thì ảnh hưởng đến Điện hạ cũng nhỏ”.
Những lời , Tào công công quả là hết lòng. Đối với Thái tử, ông mới đến từng chi tiết như thế , chứ khác chắc chắn chẳng ông phân tích cặn kẽ . Tiếc là Lý Thiệu để tâm. Trong lòng luôn nghĩ rằng việc xin xương hổ chỉ là trò mà Từ Giản cố tình dựng lên.
Xương hổ tuy quý giá, nhưng đối với hoàng gia thì cũng là thứ hiếm khó tìm. Lý Thiệu rõ lượng trong Ngự Dược Phòng, nhưng ít cũng mười mấy khúc. Nếu giữ trong Ngự Dược Phòng thì hẳn chất lượng cũng tệ. Ngự Dược Phòng sẵn, lấy mấy khúc cũng khó, mà Từ Giản chọn, còn mượn Từ Ninh cung để đòi hỏi từ . Nếu đây là “ khó dễ” thì là gì? Tào công công gì về “suy nghĩ cho ” nữa, nếu Từ Giản thật lòng nghĩ cho , nhắc chuyện cũ gì? Vết thương đến giờ còn cần thiết chữa ? Theo ý Lý Thiệu, đây chẳng qua là một màn kịch.
Từ Giản chỉ tự diễn, mà còn kéo cả Quận chúa Ninh An và Từ Ninh cung để giương cờ gõ trống, từng tiếng từng tiếng dồn dập. Hắn trong Đông Cung mà rõ ràng từng hồi tính toán. Nếu Từ Giản thật lòng một lòng một với , gì chuyện Ninh An cung xin rượu cống đêm hôm ? Lý Thiệu tự cho là rõ ràng trong những chuyện , nhưng vài điểm vẫn hiểu hết.
Thái độ của Từ Giản thật khó đoán. Bảo rằng gây rắc rối thì cũng đúng. Gần đây đủ chuyện phiền toái, bây giờ vẫn đang kiếm chuyện về khúc xương hổ. rằng Từ Giản lên thì hẳn, chẳng hạn như trong vụ án ở Ngõ Trần Mễ, Từ Giản vẻ tốn nhiều tâm sức.
Chuyện ở Ngõ Trần Mễ thật chẳng vẻ vang. Điều đáng hổ cũng chỉ ở việc phủ Phủ Thuận Thiên và Nha Môn phá cửa mà . Thân là Thái tử, ăn vận chỉnh tề, quần áo xốc xếch, quả là mất thể diện. Còn về chuyện say rượu và nữ nhân… Phụ hoàng chắc chắn vui, nhưng đây chẳng điều gì quá khác thường. Phụ hoàng cũng uống rượu, cũng hậu cung mỹ nhân.
Chuyện đến bất ngờ, mắng phạt cũng là đương nhiên. Suy cho cùng là tên ngốc Lưu Tấn kẻ khác xúi giục, khiến kéo vụ của Lý Mịch và Cổ Nguyệt. Hắn chẳng qua là tính kế mà thôi. Từ Giản lệnh hỗ trợ Phủ Thuận Thiên, điều tra rõ ràng việc là hợp lý. Đương nhiên, Từ Giản cũng mượn cơ hội khó dễ, lẽ cũng là cân nhắc suy nghĩ của phụ hoàng.
. Phụ hoàng luôn hy vọng Từ Giản thể trợ giúp . Từ Giản cũng thể trái ý phụ hoàng. Vậy nên những màn kịch liên tiếp …
Ồ.
Lý Thiệu bỗng bừng tỉnh. Từ Giản kiểm soát . Quân thần, quân thần, một quân vương thể kiềm chế thần tử thì sớm muộn gì cũng dẫn dắt. Mấy năm qua, trong những giao thiệp với Từ Giản, Lý Thiệu nhận thấy Từ Giản vẫn luôn “quá mạnh”. Ngoài cửa ải Dụ Môn, trói là trói, quăng lên lưng ngựa dằn đường về kinh thành, suýt nữa khiến dập hết ngũ tạng lục phủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-318-muon-khong-che-han.html.]
Ở Lễ bộ, Từ Giản bắt hết quyển đến quyển khác, ép mỗi ngày đủ loại suy nghĩ gửi phụ hoàng, phiền phức đến phát ngán. Mà đó mới chỉ là khởi đầu. Sau , khi phụ hoàng càng tin tưởng Từ Giản, càng vững triều, Từ Giản sẽ càng ép buộc hơn. Khi , Lý Thiệu liệu còn yên ? Kẻ ngai vàng là , một ngày cũng sẽ là lên long ỷ, trở thành vạn , nhưng Từ Giản sẽ là kẻ chỉ tay điều khiển. Và sẽ chẳng khác gì một hoàng đế bù với vị nhiếp chính quyền lực.
Lý Thiệu nghĩ càng lúc càng bực bội. Cớ gì chứ? Từ Giản dám xem là bù ? Nếu một tay che trời, "uốn nắn" mấy đứa em còn dứt sữa của ? Hắn cũng chẳng tin là phụ hoàng sẽ để yên cho chuyện đó.
Ném tấm chăn mỏng , Lý Thiệu dậy. Trong phòng chỉ còn và Tào công công. Hắn cũng để ông hầu hạ, tự rót một chén lạnh uống ừng ực. Hắn chẳng tha thiết gì chuyện Từ Giản phụ tá , nhưng tuyệt đối thể để Từ Giản thật sự nhúng tay mấy đứa em nhỏ. Hắn mạnh mẽ hơn, thể để Từ Giản lộng quyền.
“Hắn xương hổ?” Lý Thiệu lạnh lùng hỏi Tào công công: “Ngươi thấy nên mở kho để tìm ?”
Có thể cho, nhưng cho thật oai, đó là sự "ban ân" của dành cho Từ Giản.
Tào công công khẽ đáp: “Dạo gần đây, của Đông Cung đổi, kịp bàn giao kỹ lưỡng. Chi bằng nhân lúc kiểm kho một lượt, nhân dịp mùa thu nắng còn , đem những vật cần phơi cho đỡ ẩm mốc. Việc giao cho kẻ , Điện hạ cần lo nghĩ”.
Lý Thiệu xoay , : “Vậy mở , thì lấy”.
Tào công công cúi đầu đáp, xoay bước . Lý Thiệu đột nhiên gọi giật : “Phụ hoàng thêm gì ?”
Tào công công dám bừa, đành đáp đúng sự thật: “Thánh Thượng căn dặn gì thêm”.
Nghe , sắc mặt Lý Thiệu trông lắm. Tào công công thấy thế cũng dám gì, lặng lẽ ngoài, gọi Quách công công sắp xếp mở kho. Tiểu Dư công công cũng bước tới, liếc mắt kho đang mở. Kho nhiều đồ. Bên Từ Ninh cung, chỉ cần kiểm kho thôi cũng bận rộn đến mấy ngày. Thấy tình hình ở Đông Cung, hẳn cũng chẳng việc một chốc một lát là thể kiểm hết .
“Có nên về ?” Tiểu Dư công công thì thầm hỏi Tào công công: “Còn mặt hầu hạ bên Thánh Thượng nữa”.
Tào công công hiểu ý của , nhưng vẫn yên tại chỗ. Ông cũng hiểu, tuy Điện hạ đồng ý mở kho, trong lòng chắc vẫn còn chút tức giận. Ông đây như mặt Thánh Thượng, cũng là để giữ chút thể diện. Kẻ việc sẽ nhanh nhẹn hơn; nếu ông ở đây mà kho lục mãi tìm , khiến Điện hạ bực bội đổi ý, chạy Ngự thư phòng gọi ông … Ông chẳng sợ chạy tới chạy lui, mà sợ Thánh Thượng đến là nổi nóng.
Cùng lúc đó, trong lòng Tào công công cũng ngổn ngang trăm mối. Rõ ràng chuyện lợi cho Điện hạ, lúc Điện hạ còn do dự? Nãy giờ ông giải thích rõ ràng, Điện hạ lẽ nghĩ nổi những điều đơn giản ? Thế thì bao công sức của Tam cố mấy năm nay thành công cốc . Chắc là Điện hạ vẫn còn tức giận vì chuyện của Từ Giản. Vậy cớ sự do mà ?
Nghĩ đến đây, lòng Tào công công nặng trĩu. Nhớ năm ngoái trong Ngự thư phòng, Từ Giản gì nhỉ?
“Chính vì Điện hạ thông minh nhạy bén, thần luôn xuất hiện mặt Điện hạ, như sẽ nhắc Điện hạ mãi nhớ vết thương từ mà . Nếu Điện hạ mà là vô tư, thì nhẹ nhõm hơn ”.
Hóa là đúng. Nhạy bén quá, khó mà thanh thản . Tào công công lộ vẻ nghiêm nghị hơn. Vẫn chữa trị thôi, trị dứt vết thương thì mới thể hóa giải vướng mắc . Không thì đây? Suy nghĩ như thế, Tào công công càng thấy thương xót cho Từ Giản.
Chuyện Điện hạ bậy ở ải Dụ Môn lấy của Từ Giản đôi chân và khát vọng võ tướng. Con đường võ khép , nếu tiến chính trường , vết thương ở chân nhất định chữa trị cho để tránh tai họa về .
là…
Quách công công thấy Tào công công rời , bèn bảo mang thêm ghế cho ông và Tiểu Dư công công . Tiểu Tằng Tử thì đang lật từng trang sổ, mồ hôi đầm đìa. Việc kiểm kho vốn quy trình từ lớn tới nhỏ, tuần tự tiến hành, nhưng thể . Họ tìm xương hổ tiên để giao cho hai vị đại thái giám. Mà cái xương hổ thì chỉ là một mảnh nhỏ như que gậy, cất ở cũng ai ngờ . Mấy lục từng giá một, cuối cùng tìm thấy trong một chiếc bình sứ trắng. Tiểu Tằng Tử đầu , đúng lúc chạm ánh mắt của Quách công công.
Sắc mặt Quách công công khó chịu, nhận lấy xương hổ, cẩn thận dùng khăn lau sạch sẽ. Sau đó, hạ giọng bảo Tiểu Tằng Tử tìm một chiếc hộp phù hợp để đựng, mới đem giao. Hắn hiểu rõ, khi nhận chức vội vàng, việc quan trọng nhất của họ là chăm sóc cho Thái tử, nên những việc khác chú tâm đúng mực. Kho của Đông Cung đó kiểm tra sơ qua, nhưng giám sát trực tiếp, ngờ cuối cùng thế . Tiểu Tằng Tử đủ chuyên tâm khi việc, còn đây quản kho thì tròn bổn phận. Nếu để Tào công công xương hổ trong bồn vẽ, lẽ cũng gặp rắc rối.
Quách công công cầm xương hổ giao việc. Tiểu Dư công công mở xem qua, xác nhận đúng đồ, bèn mỉm cảm ơn, trong báo cho Lý Thiệu.
“Tìm thấy ?” Lý Thiệu nhíu mày khó chịu, đáp: “Vậy thì đem cho Ninh An . Việc nhỏ xíu thôi, mà nào là Hoàng Thái hậu lên tiếng, khiến phụ hoàng động lòng. Nhắn với nàng và Từ Giản là mảnh xương hổ cất kỹ nhiều năm, đừng mà lãng phí”.
Tào công công ở ngoài, loáng thoáng từng câu, tiện thể liếc Quách công công. Quách công công chỉ đành gượng. Đợi Tiểu Dư công công khỏi, Tào công công gọi Quách công công một góc chuyện.
“Ta tin tưởng ngươi nên để ngươi theo hầu Điện hạ. Chỉ cần Điện hạ yên thuận lợi, ngươi tất tiền đồ sáng lạn”. Giọng Tào công công hạ thấp: “ nhớ rằng, ngươi ở Đông Cung để lấy lòng Điện hạ, mà là để khuyên răn . Nhìn tấm gương , đừng bước vết xe đổ”.
Quách công công đổ mồ hôi lạnh lưng: “Nô tài xin ghi nhớ lời dạy”.
Tào công công trở về Ngự thư phòng. Quách công công trong hầu hạ Lý Thiệu.
“Chẳng tìm xương hổ ?” Lý Thiệu hỏi: “Còn lục kho tìm gì nữa? Có cần lời Tào công công, lấy hết phơi ? Làm lắm chuyện, còn thấy phiền. Dẹp hết ”.
Quách công công đành đáp: “Nô tài sẽ bảo họ nhẹ nhàng hơn”.
“Đây là Đông Cung!” Lý Thiệu cao giọng: “Lời còn giá trị gì ? Chỉ vì họ dùng danh nghĩa phụ hoàng và Hoàng Thái hậu là thể áp đảo , ngươi cũng nghĩ ngươi thể thế ?”
Quách công công hoảng sợ, vội quỳ xuống đáp: “Nô tài dám”.
“Cút ngoài!” Lý Thiệu . “Từ Giản đúng là may, nếu đính hôn với Ninh An, thể gây bao nhiêu chuyện thế ?”
Quách công công tất nhiên dám lên tiếng, ngoan ngoãn rút lui. Ra khỏi đại điện, về phía kho, dặn Tiểu Tằng Tử hôm nay ngừng việc, đừng gây thêm tiếng động. Tiểu Tằng Tử cũng đoán phần nào lý do, gượng: “Ngài xem, chẳng do bọn nô tài giờ trễ nải, mà là Điện hạ thích tiếng động , nên bao giờ đợt kiểm tra kỹ càng. Hôm nay nếu dừng ở đây, về ai hỏi trong kho gì thiếu gì, nô tài cũng thể trả lời ngay, từ từ mà tìm. Vả , ngài chắc chắn lục tung thứ ?”
Quách công công trừng mắt . Tiểu Tằng Tử thấy thế, thêm: “Ngay cả xương hổ mà còn ném bồn vẽ thì đúng là hỗn loạn. Kiểm tra đối chiếu với sổ sách xem thiếu gì cũng chẳng ngạc nhiên. Người lâu còn, lục thì lý với ai?”
“ cũng thể qua loa như ”. Quách công công đáp: “Sớm muộn gì cũng sắp xếp hình dạng. Làm việc cẩn thận, đừng để kẻ khác bừa. Đây là đồ của Đông Cung. Nếu xảy chuyện, ai yên ”.
Tiểu Tằng Tử nhạt, một tiếng. Kho đồ thu dọn qua loa, đó khóa . Quách công công hành lang , trong lòng thầm run rẩy. Những lời của Tào công công cứ văng vẳng bên tai, khiến khỏi thở dài một tiếng.
Khó quá!