Yến Từ Quy - Chương 316: Hóa ra là vậy
Cập nhật lúc: 2025-11-11 14:08:37
Lượt xem: 95
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lâm Vân Yên im lặng. Giường ngay bên cửa sổ, ánh nắng mùa thu trong trẻo rọi , trải khắp Từ Giản. Hắn dậy, vẻ mặt trầm lặng, ánh mắt sâu thẳm. Ánh mắt nặng trĩu, đến mức cảm xúc trở nên mơ hồ, bao nhiêu nổi trôi cũng lắng xuống.
Nàng nhẹ nhàng gật đầu. Cảm thấy như đủ, nàng gật thêm một , mới trấn tĩnh rời khỏi phòng.
Trong căn phòng, Từ Giản trở giường, ánh mắt từ từ cụp xuống. Không thể phủ nhận, những lời của Từ phu nhân gây cho ít chấn động. Hắn đưa tay lên, che lấy đôi mắt, như ngăn cách với thế gian. Thật , Từ Giản , Lâm Vân Yên vẫn còn giữ nhiều điều, những lời , nàng hết. Với tính cách của nàng, điều thật là hiếm . Cũng thôi, nếu nàng truy hỏi tới cùng, nhất thời cũng né tránh .
Trên xe, Vãn Nguyệt Lâm Vân Yên, chỉ thấy Quận chúa vẻ ủ rũ. Điều cũng dễ hiểu, Quốc công gia thương khó trị, tâm trạng Quận chúa ắt sẽ chùng xuống theo. nàng thấy, hình như chỉ . Quận chúa vốn hiểu rõ tình hình vết thương của Quốc công gia, Vãn Nguyệt theo nàng lâu , cũng rõ nhiều điều. Nội tình và bề ngoài vốn khác biệt, vết thương là khó khăn nhưng cũng là cơ hội. Lẽ Quận chúa nên trầm mặc đến thế.
Vãn Nguyệt cũng tiện hỏi nhiều, chỉ đành rót một chén nước đưa cho Lâm Vân Yên: “Nước ấm, mời cô nương dùng để dịu giọng”.
Lâm Vân Yên đón lấy, nhấp từng ngụm nhỏ. Đây là một bình hoa, thêm táo đỏ và mật ong, uống vị ngọt nhẹ. Bên ngoài phố phường huyên náo, tiếng ồn vang vọng. tâm trí nàng đắm chìm trong hình ảnh của Từ Giản. Trong thư phòng, hiếm khi nàng hết chuyện, chẳng vì ngại thiếu dứt khoát, mà vì nàng chuẩn sẵn sàng. Những lời của Từ phu nhân như một lưỡi d.a.o sắc, x.é to.ạc từng mảng, từng suy nghĩ. Những điều từng nghĩ đến và từng nghĩ tới đều tràn đầu óc, khiến nàng choáng ngợp. Rồi khoảnh khắc choáng , điều còn chỉ là cảm giác lo âu. Trong một thở, nhịp tim đập bao nhiêu .
Nếu như Từ Giản thật sự…
Lâm Vân Yên đối diện với điều đó thế nào, nặng nề đến mức thở cũng trở nên nóng bỏng. Với tính khí của Từ Giản, cái kiểu mỉa mai, vòng vo cũng chẳng lạ lùng gì. Nếu nàng cuốn theo, tự sắp xếp từng câu từng chữ, từng điều một, để cơ hội đ.á.n.h lạc hướng nàng. Vậy nên, nàng hỏi, cũng đủ thời gian để hỏi.
Bên ngoài tiếng ồn dần xa, yên tĩnh trở , nàng đến ngoài cửa Tây cung. Bước xuống xe, bức tường đỏ nơi cung điện, Lâm Vân Yên nắm c.h.ặ.t t.a.y thành quyền.
“Đi thôi”. Nàng bảo Vãn Nguyệt.
Lâm Vân Yên tiến tới cạnh Hoàng Thái hậu.
Hai thiết như bà cháu. Hoàng Thái hậu thấy nàng vui, cũng những lời khách sáo khiến nàng lo nghĩ, bèn thẳng vấn đề: “Lại vì vết thương của Từ Giản mà phiền lòng ?”
Lâm Vân Yên gật đầu: “Con từ Phủ Phụ Quốc công về”.
Hoàng Thái hậu nắm tay nàng, hỏi: “Tình hình nó thế nào ?”
“Khi con đến thì đang châm cứu”. Lâm Vân Yên đáp, vẻ mặt đầy lo lắng: “Một mảng bầm xanh tím, thôi thấy đau . Con dạo gần đây chân tiện. Nghe phụ mấy ngày lên triều, nên con cũng chẳng quản gì chuyện lễ nghi, bèn đến thăm. Đến nơi mới thấy tình hình . Nghe đại phu vài ngày nữa còn khó chịu hơn, đây là giai đoạn mà chữa thì chịu đựng”.
Nghe đến đó, Hoàng Thái hậu thở dài. Dù tận mắt thấy vết thương của Từ Giản, nhưng chỉ thôi lòng bà thấy se sắt. Một tướng tài của nước nhà, dù trẻ già, đều vì quốc gia mà xông pha. Là Hoàng Thái hậu, lẽ nào bà ghi nhận lòng trung thành ? Cả gia tộc và giang sơn của bà đều xây dựng từ tính mạng và sự kiên cường của các văn thần võ tướng. Từ Giản là dòng dõi trung lương. Bà gần như trưởng thành, và hơn thế, vết thương của là để cứu vị Thái tử lỗ mãng. Hoàng Thái hậu thấy day dứt trong lòng. Điều càng khiến bà xót xa hơn là Từ Giản chính là vị phu quân bà định cho Lâm Vân Yên.
Thương ai thương cả đường lối về mà. Lúc , gì cũng vô ích, Hoàng Thái hậu an ủi:
“Đại phu đó chắc cũng tài. Ai gia phương pháp trị thương của ông các thái y xem qua . Đời còn dài, các con sẽ cùng sống thêm mấy chục năm. Nó đau một lúc, khỏi để cùng con tản bộ lúc về già, thế là đáng giá. Nó chắc cũng khỏe . Nam nhi mà, ai thích mang thương tích lâu dài chứ?”
“Người đúng”. Lâm Vân Yên mỉm : “Chàng khỏe , con cũng mong khỏe , nên mới đến nhờ giúp đỡ”.
Hoàng Thái hậu ngạc nhiên: “Ồ? Còn chuyện ai gia giúp ?”
“Con xin chút d.ư.ợ.c liệu”. Lâm Vân Yên đáp: “Chắc cũng , vị đại phu vốn nổi tiếng ở vùng Đông Bắc, bình thường hành tung bất định, khi còn ở sâu trong núi chữa bệnh. Lần , là nhờ Vương gia sai đến Đông Bắc tìm, mãi mới mời ông về kinh thành. Do vội vàng, ông chỉ mang theo cái hộp thuốc, d.ư.ợ.c liệu cũng chẳng nhiều nhặn gì. Mấy loại thông thường thì kinh thành sẵn, nhưng vài vị thì tìm . Dù trong kho Phủ Phụ Quốc công cũng . Chủ yếu là xương hổ và mấy vị t.h.u.ố.c nữa. Nghe sai Đông Bắc tìm , nhưng con nghĩ trong cung thể , nên mới mặt dày đến hỏi”.
Vừa nàng xong, Tiểu Dư công công bên cạnh ghi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-316-hoa-ra-la-vay.html.]
Hoàng Thái hậu thở phào nhẹ nhõm: “Chỉ là mấy vị thuốc, cứ sai đến Ngự Dược Phòng lấy. Không cần mở lời, Thánh Thượng là Từ Giản cần cũng sẽ sai mang tới thôi”.
“Con thương con mà”. Lâm Vân Yên :
“Để con tự lấy, Mã ma ma cùng, con nhờ bà chọn giúp”.
Mã ma ma vốn là nữ quan chưởng quản d.ư.ợ.c phòng ở Ngự Dược Phòng. Từ khi Hoàng Thái hậu trọng dụng, bà thường xuyên giúp bà chọn và chuẩn thuốc, mãi đến khi bà cử sang hầu Lâm Vân Yên. Nàng tin tưởng tài nghệ của Mã ma ma.
“Dược phòng cũng phân chia loại , ”. Hoàng Thái hậu dặn dò: “Cứ bảo bà chọn loại nhất. Thích hợp thì cứ lấy”.
Lâm Vân Yên cảm tạ. Rời Từ Ninh cung, nàng cùng Tiểu Dư công công và Mã ma ma đến Ngự Dược Phòng. Ngự Dược Phòng lệnh Từ Ninh cung, ai nấy phối hợp, mở sẵn các tủ t.h.u.ố.c để Mã ma ma chọn lựa thật kỹ càng. Các vị t.h.u.ố.c đều , chỉ riêng xương hổ là đạt yêu cầu. Trong tủ t.h.u.ố.c , lật tung kho phòng cũng xong. Hơn chục bộ xương sẵn, Mã ma ma đều lắc đầu.
Tổng quản là Phương công công, hôm nay thêm An Viện Phán của Thái Y Viện trực. Cả hai đưa mắt , cuối cùng vẫn là Phương công công mở lời: “Không hợp chỗ nào ?” Ông hỏi: “Xương hổ từ hổ nhỏ đến hổ già, từ xương chân đến xương ngực, từ vài năm đến hơn mười năm tuổi, ở đây đều đủ. Mã ma ma chọn thì cũng lý do chứ. Không giấu giếm gì. Dùng để chữa thương cho Phụ Quốc công, lẽ nào còn tiếc gì? nếu bà cứ lắc đầu thế thì hết cách thật ”.
Mã ma ma đáp: “Chính vì đồ ở Ngự Dược Phòng , nên mới mong chọn loại nhất. Ta nhớ là năm xưa một bộ cực kỳ quý, đến công chúa Đức Vinh đòi cũng ”.
Nghe đến đây, mặt Phương công công trầm xuống. Rõ là quá rành về đồ trong cung . Năm xưa khi Mã ma ma vẫn là nữ quan chưởng thuốc, Phương công công còn là tiểu nội thị ở Ngự Dược Phòng, hai từng cùng việc, quen thuộc hết các chuyện trong kho thuốc, dễ gì che giấu ai. Chuyện gì từng xảy , họ vẫn nhớ rõ.
Hồi , một gốc xương hổ dâng lên từ bên , Trưởng công chúa quả thật xin Tiên Đế, nhưng chẳng vì bệnh tật gì, chỉ là hứng thú nhất thời, nên Tiên Đế từ chối. Khi còn bàn tán, quả là thứ quý hiếm, bảo Trưởng công chúa bỏ qua châu ngọc mà chọn xương hổ.
"Phần đó dùng ”. Phương công công : “Khoảng ba, bốn năm , khi Thái tử ngã thương dùng. Để tìm ghi chép xem ”.
Phương công công đang bảo tiểu nội thị tìm ghi chép thì giọng nhẹ nhàng của Quận chúa Ninh An vang lên.
“Một khối xương hổ lớn như , Thái tử dùng hết một ư?”
Phương công công đầu Lâm Vân Yên. Hắn kịp trả lời thì An Viện Phán một bên .
"Theo lý thì hết ”. An Viện Phán thành thật đáp: “Với thương tích của Thái tử, một đoạn nhỏ là đủ ”.
Nghe , Lâm Vân Yên đầu Phương công công. Phương công công lập tức toát mồ hôi lạnh. Ra là . Thì là !
Hắn thắc mắc mấy chục khối xương hổ mà lấy một khối phù hợp, thì Quận chúa chỉ nhắm khối đó mà thôi. Là tài, lên đến chức giám sát thái giám, Phương công công nhạy bén nắm bắt thông tin hơn cả những ở Ngự Dược Phòng, nên từng qua một lời đồn.
Phụ Quốc công từng chịu thương tích cho Thái tử. Hắn để đấy, dám tìm hiểu thêm, cũng chẳng dám truyền , vì chuyện che đậy kín. đến lúc , mười phần chắc chín là thật.
Ai cũng , Quận chúa Ninh An Hoàng Thái hậu cưng chiều, thậm chí còn hơn cả Công chúa ruột thịt là Thường Lạc, nhưng dẫu sủng ái bao nhiêu, Quận chúa vẫn giữ tiếng nhu mì, hề ngỗ nghịch kiêu căng. Người trong cung khen nàng ôn hòa, hiểu chuyện. Người trong cung mà ôn hòa thực sự thì chẳng ai đến tận nơi, đích đòi hỏi như . Quận chúa hôm nay thật khác.
“Quận chúa”. Phương công công : “Khối xương đó quả thật đưa sang cho Thái tử. Nếu dùng hết, thì vẫn giữ trong Đông Cung, chứ còn ở Ngự Dược Phòng. Nếu khối đó, thể xin Thái tử”.
Hắn thầm hiểu rõ, Quận chúa thực là gây khó dễ, Ngự Dược Phòng, mà là Đông Cung. Chuyện thần tiên tranh đấu, dại gì xen . Hắn lên vị trí , đều nhờ sự khôn ngoan, dính dáng.