Yến Từ Quy - Chương 31: Có vết răng kìa
Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:06:22
Lượt xem: 132
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thiếu niên nổi giận quá bất ngờ, khiến tất cả đều ngơ ngác kịp phản ứng. Mãi cho đến khi ngọn lửa bùng lên thì mới lượt bừng tỉnh.
"Lư Lịch." Tô Kha gào thét, nhảy từ giường xuống: "Ngươi điên . Mau ngăn y ."
Hai tiểu quan cũng lập tức hồn.
Kẻ gần thì lao tới cướp chân đèn từ tay Lư Lịch, cạnh Tô Kha thì vội lấy gối dập lửa.
Lư Lịch tránh né, chỉ chăm chăm dùng chân đèn mà đ.á.n.h kẻ bên cạnh. Sáp nến chảy xuống dính tay y, nhưng lúc m.á.u nóng dâng trào, y chẳng hề cảm thấy đau.
Còn tiểu quan thì khác, thấy chân đèn sợ hãi lùi vài bước: "Ngươi điên . Ngươi cũng thoát , c.h.ế.t chung ."
"Các ngươi tưởng sẽ thoát ." Lư Lịch nghiến răng: "Các ngươi và cũng chỉ là một loại mà thôi."
Không thừa nhận thì cũng chấp nhận rằng, dù là hầu hạ khác thì vẫn khác với đám tiểu nương tử . Cả và hai tiểu quan mới thực sự là những kẻ đồng hội đồng thuyền.
Nghe , một tiểu quan khựng .
thế, bọn họ mới là cùng đường cùng lối.
Tô Kha tỏ rõ ý đá họ khỏi vòng, và quản sự đến truyền lời cũng thẳng: tiểu nương tử thì đưa bằng kiệu lớn, còn bọn họ chỉ là "trò vui cuối cùng" khi kết thúc.
Họ đến hẻm Yến Tử, vì dám trái lệnh Tô Kha, dạy cho tiểu nương tử một bài học nhớ đời.
giờ kẻ nổi điên , họ nên gì đây.
Hắn chăm chăm Lư Lịch, ngọn nến trong tay y bập bùng, ánh lửa trong mắt Lư Lịch như đong đưa theo nhịp trái tim .
Không ai yên cả.
Đốt. Đốt cháy rực lên.
Tiếng thúc giục vang vọng trong đầu khiến vô thức ngoảnh .
Tiểu nương tử cũng lồm cồm bò khỏi chiếc giường đang cháy, run rẩy kéo đại vài món áo quần đất mặc lên .
Hắn hành động nhanh hơn suy nghĩ, lao thẳng đến tiểu nương tử .
Lư Lịch cũng bước tới, châm cho đống áo quần bén lửa... chẳng rõ của Tô Kha của hai tiểu quan... cháy bùng lên.
Tô Kha c.h.ử.i rủa đám tiểu quan vì trở mặt, lao tới cứu đồ, nhưng một tiểu quan khác ôm chặt lấy.
Hai giằng co, quấn lấy . Tiểu quan sức bằng Tô Kha, thấy sắp thoát bèn bất chấp tất cả cúi xuống c.ắ.n một phát m.ô.n.g .
Tô Kha đau điếng, hét lên một tiếng "Oái." đá phăng tiểu quan đất.
*
Bên ngoài, Liêu Tử và Trần Quế thì thầm vài câu, tính toán thời điểm nhóm lửa mà gây họa cho cả khu phố. Bỗng, từ trong nhà mùi đồ cháy bốc lên.
Tiếp theo đó là những tiếng động ầm ĩ, cũng đủ trong nhà đang loạn cỡ nào.
Trần Quế vội thúc giục: "Chúng nó tự đốt . Nhanh lên, theo kế hoạch, chỉ đốt căn thôi, đừng để lửa lan như ở ngõ Lão Thật."
Nói xong, Trần Quế bèn rời .
Liêu Tử ngơ ngác một thoáng bật chua chát. Bọn đúng là lũ gây chuyện. Không cần đợi ai động tay, chúng tự biến nơi thành một sân khấu ầm ĩ .
Không ai là kẻ dễ đối phó.
Thấy lửa trong nhà bốc cao hơn, Liêu Tử giữa hẻm, gào lớn: "Cháy. Cháy ."
Phải gọi dập lửa thôi. Đông gia dặn gây hại cho hàng xóm, cũng để ai mất mạng.
Đám đóng giả phu kiệu nấp quanh đó lập tức hùa theo, đồng loạt hô vang khắp hẻm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-31-co-vet-rang-kia.html.]
Láng giềng thấy bèn nháo nhào ló đầu , mùi khét càng khiến xôn xao.
Già trẻ, gái trai trong hẻm đổ , mỗi một tay một chân lo cứu và dập lửa.
Trong nhà, đám cũng thấy tiếng hô hoán bên ngoài.
Chỉ mỗi chậu nước rửa mặt đổ từ lúc cãi cọ, giờ lửa cháy bùng lên, khói đen dày đặc khiến mắt cay xè.
Tô Kha bắt đầu hoảng loạn. Không ngay chỉ e sẽ thiêu c.h.ế.t.
ngoài . Khắp một mảnh vải che .
Áo quần cháy, còn đồ của tiểu nương tử thì hỗn loạn, tìm chẳng . Chiếc chăn mỏng mùa hè che nổi , màn giường cũng bén lửa.
Giờ chẳng còn sức tính toán với mấy kẻ điên nữa. Hắn vội kéo mở tủ bên cạnh, nhặt đại vài món quần áo cháy khoác lên .
Trong cảnh rối ren , ai còn để ý chuyện cho phép nữa.
Không ngờ, đúng lúc mặc xong, mấy xốc trong.
Miệng thì thì kêu "cháy nhà", "cứu ", "cứu hỏa", tay thô lỗ như nhấc gà con, lôi từng trong nhà ngoài.
Tô Kha kéo đến choáng váng, đầu óc mụ mị, đến cửa lúc nào.
Ngoài hẻm, lớn xách xô nước dập lửa, phụ nữ kéo theo trẻ con và già chạy tránh xa.
Đám của Tô Kha đẩy giữa dòng , cứ thế mà xô đẩy đến tận đầu hẻm lớn.
Khi đến chỗ rộng rãi hơn, những kẻ vây quanh họ lập tức tản nhanh.
Tô Kha ngơ ngác giữa đám đông, mắt khung cảnh rực sáng đèn đuốc xung quanh.
Đây là phố Tây.
Phố xá nơi tấp nập quán trọ, tửu lâu, gần đó còn sòng bạc và kỹ viện, đêm khuya nhưng qua vẫn dứt.
Năm họ, cả nam lẫn nữ, kẻ ăn mặc tươm tất, kẻ mảnh vải che đột nhiên xuất hiện giữa phố náo nhiệt, ngay lập tức thu hút ánh mắt tò mò của .
"Trời đất ơi, ban đêm mà gặp quỷ ." Có tiếng thảng thốt kêu lên.
Tô Kha định thần gần như nhảy dựng lên, trong đầu chỉ duy nhất một từ: "chạy". thể thoát nổi. Hai kẻ lập tức bao vây . Đến lúc , nhận chẳng còn cách nào khác, mà hai tên đó thì cũng chẳng cần giữ thể diện, định khiến cho vị công tử cao cao tại thượng nếm mùi nhục nhã.
Tiếng ồn ào ngày càng lớn hơn, chẳng mấy chốc kéo theo một đám đông tụ tập xung quanh, ngay cả cửa sổ ở tầng hai, tầng ba của những tiệm dọc phố cũng mở toang, thò đầu xem.
"Sao mặc quần áo thế ."
"Chỗ nào ầm ĩ . Nhà chứa đ.á.n.h . Kẻ hầu đ.á.n.h kẻ phục vụ chắc."
Trong lúc tiếng xì xầm bàn tán nổi lên, Tô Kha đá ngã xuống đất. Người gần nhất thấy rõ, hoảng hốt kêu lên: "Người mặc váy . Sao là đàn ông."
Bỗng nhiên, một đứa trẻ chen qua đám đông, chỉ Tô Kha ngoảnh hét lớn: "Cha ơi. Hắn c.ắ.n m.ô.n.g kìa. Còn cả dấu răng nữa."
Giọng trong trẻo của đứa bé pha chút ngọng nghịu vì mất răng vang xa khiến cả đám đông nhịn , rộ lên.
Toàn Tô Kha nóng bừng lên. Hắn... một công tử đường hoàng, bao giờ gặp tình huống thế . Hắn chỉ độn thổ, vùi mặt xuống đất cho xong. đám phu kiệu lẫn trong đám đông quyết để thoát. Một cất giọng đục ngầu: "Đây chẳng là tình nhân của góa phụ họ Đường ở ngõ Đao Tử ."
Kẻ khác chen : "Tình nhân gì chứ, góa phụ họ Đường ai đến cũng tiếp, ai đến cũng xem là khách."
Câu hàm ý rõ ràng, khiến cả đám đông ồ lên một nữa. Tô Kha càng thêm hoảng loạn, hiểu vì lũ đầy tớ của vẫn tới cứu khi mà chuyện lớn đến thế .
"Ta mà. Đó là công tử thứ ba của phủ Hứa Quốc công. Mông của công tử nhà quyền quý mà để đám dân đen như chiêm ngưỡng ư. Mau giải tán, cẩn thận kẻo Hứa Quốc công cho bắt hết các ngươi bây giờ."
Khi phận phát giác, Tô Kha thấy nghẹn ứ cổ họng như ngạt thở. Hắn còn kịp phản ứng ngất lịm .