Yến Từ Quy - Chương 306: Y “coi thường” tiểu quận chúa rồi

Cập nhật lúc: 2025-11-11 14:08:27
Lượt xem: 90

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giữa mùa hè, cái nóng oi bức đến đúng hẹn.

Tiểu Đoạn Thị chịu đựng cái nóng mùa hè, vì tuổi cao nên dám dùng quá nhiều đá, ngay cả đồ uống cũng chỉ dám mát nhẹ. Mùa hè năm nay cực kỳ oi bức, vô cùng khó chịu, nhưng bà vẫn giữ tâm trạng vui vẻ. Dạo gần đây, trong nhà nhiều tin vui.

Ở Ngõ Lão Thật, việc kinh doanh thuận lợi, căn nhà đều thuê hết, trở nên khan hiếm. Theo thỏa thuận với Phủ Phụ Quốc công, Trần Quế gửi phần thu nhập quý đến.

Khoản thu nhập xung quỹ công. Mặc dù Trần Thị thấy điều cần thiết, nhưng chuyện lão phu nhân và Lâm Vân Yên quyết định, bà chỉ quản lý tiền bạc, dám ý kiến gì, còn tìm tin cậy để đổi thành ngân phiếu và giao cho Tiểu Đoạn Thị cất giữ.

Ngân phiếu cầm trong tay, lòng cũng thêm an tâm. Tiểu Đoạn Thị bàn bạc với Lâm Vân Yên rằng ngân phiếu dễ mang theo, nhưng xét về thực chất, vàng bạc vẫn giá trị hơn.

Như Lý Mịch đây, cuối cùng vẫn tích trữ vàng thỏi. Chỉ tiếc, còn, vàng cũng chẳng mang theo, chẳng để gì cho đứa con nhỏ của . Lâm Vân Yên cũng thích vàng, còn thích cất vàng ở nhiều chỗ khác . Không nên để hết trứng cùng một giỏ. Dưới nền của Sinh Huy Các một phần, phần còn giấu nơi khác để phòng lúc cần.

Tiền mặt dư dả, Tiểu Đoạn Thị chuẩn cho đám cưới của hai cháu gái cũng thêm phần tự tin. Lâm Dư báo , nhờ Dư Phác kín đáo mời Tĩnh Kiêm đại nhân ở Viện Hàn Lâm mối, chủ trì lễ cưới cho bên nhà trai.

Tĩnh đại nhân quan lâu năm, mối quan hệ thiết với Lâm Dư. Trong những cử nhân mới năm nay, ông xem trọng nhất là Dư Phác. Nghe Dư Phác bàn hôn sự với đại tiểu thư phủ Thành Ý Bá, Tĩnh đại nhân ngạc nhiên vui mừng, bèn vui vẻ nhận lời.

Trước khi hợp tuổi, hai bên đều im lặng, đến khi kết quả thì tin tức mới lan truyền. Dư Phác nha môn nhận vô lời chúc, cả buổi sáng khuôn mặt cứ đỏ bừng. Dĩ nhiên cũng vài lời gièm pha, nhưng chỉ là lưng. Trong nha môn, đồng nghiệp , chẳng ai dại gì thẳng mặt. Dư Phác cũng vài lời đồn.

Chuyện “trèo cao” mà, bàn tán chắc chắn dễ . Có y toan tính, đố kỵ. Tĩnh đại nhân định an ủi vài câu, nhưng nhận chẳng cần thiết. Tai trái , tai cho , Dư Phác xong là thôi.

“Đã dự liệu , nên cũng chuẩn ”. Hắn điềm nhiên : “Ta là ai, phủ Thành Ý Bá và Đại tiểu thư đều hiểu rõ con , thế là đủ ”.

Hai câu khiến Tĩnh đại nhân hết sức tán thành. Nhờ tâm lòng chân thành nên y mới cơ hội . Ngay đó, Tĩnh đại nhân thầm khen ngợi với Lâm Dư. Người mối, lời , lời dở cũng , nhưng dù cũng chẳng ai chuyện mối .

Trong chốn quan trường, chuyện khoe khoang thành tích là thứ nhàm chán nhất. Quan lộ càng suôn sẻ, lời lẽ càng khiêm nhường. Có khoe khoang thì chỉ còn việc học hành của con cháu, mà cao nhất chính là “bảo đảm hôn sự”. Bảo hôn nhân trăm năm, khi gặp mặt chào hỏi, các gia đình đều thêm phần kính nể, cảm nhận chút phúc lành.

Tĩnh đại nhân nghĩ, chắc chắn ông sẽ kết một mối . Nhờ ông thúc đẩy nên việc diễn nhanh chóng. Ông gần như là đốc thúc hôn sự, nhiều bàn bạc với nhà họ Lâm. Các việc khác đều thuận lợi, chỉ phần của hồi môn của Dư Phác là còn thiếu.

“Thêm ít tiền để đáy hòm”. Tiểu Đoạn Thị bàn với mấy nàng dâu: “Không để lộ thì cũng cần con rể đáp lễ. Sau chúng dư dả chi tiêu”.

Trần Thị tất nhiên là đồng ý, chỉ Hoàng Thị chần chừ Tiểu Đoạn Thị. Không Hoàng Thị hài lòng với quyết định của lão phu nhân, thậm chí bà còn hết sức cảm kích. Chính vì thế, bà càng lo cho lão phu nhân hơn. Hôn lễ, của hồi môn, tất cả đều là “thể diện”. Hoàng Thị gần như thể hình dung những lời lẽ cay độc :

“Kẹo kéo keo kiệt”.

“Quả nhiên là dòng dõi thứ xuất, ho mấy cũng chẳng qua là tính toán kỹ càng”.

“Lần hôn sự đổ bể, cũng là hàng thừa. Có nơi chứa chấp là may lắm , còn mong bà già tốn kém ?”

------------------------------

Việc thể tiếp tục canh giữ biên cương quả thực đáng tiếc, nhưng Từ Giản là một tài ba, để kinh thành, cũng thể lập nên nhiều công trạng. Thay vì mãi bất an về vết thương, chi bằng về phía . nếu cơ hội chữa trị, Thánh Thượng dĩ nhiên mong thể khỏe . Một thể cường tráng chỉ ích cho bản Từ Giản mà còn mở nhiều khả năng, hướng cho triều đình. Hơn nữa, đôi chân của Từ Giản thương là do Lý Thiệu gây nên.

“Đã tin về đại phu ?” Thánh Thượng hỏi thêm: “Nếu mãi tìm vị đại phu đó, trẫm sẽ cử tìm”.

Từ Giản đáp: “Nghe chút tiến triển ”.

Nghe thế, Thánh Thượng an tâm phần nào. Sau khi xong việc tại ngự tiền, Từ Giản rời khỏi Ngự thư phòng, chậm rãi bước ngoài cung.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-306-y-coi-thuong-tieu-quan-chua-roi.html.]

Phía Vương gia quả thật tiến triển, vài ngày cho đưa tin đến, rằng hành tung của Nhạc đại phu. Điều còn nhanh hơn Từ Giản dự tính. Có vẻ như Vương gia dốc hết sức lực, dù băng núi cũng quyết tìm Nhạc đại phu.

Điều khiến Từ Giản ngạc nhiên hơn là, ngay chiều hôm đó, khi còn đang bàn chuyện với đại nhân Phủ Thuận Thiên, Tham Thần đến báo rằng của Vương gia đến Phủ Phụ Quốc công.

Từ Giản vội trở về phủ và gặp Nhạc đại phu. Vương gia xuất hiện, đưa Nhạc đại phu đến là một thái giám cận bên cạnh ông. Trong phòng khách, thái giám Diệp công công hành lễ với Từ Giản giới thiệu một lượt.

“Vừa tin dấu vết của Nhạc đại phu, ngờ gặp nhanh thế”. Từ Giản với Diệp công công: “Cảm ơn Vương gia vất vả”.

Diệp công công đáp lời cảm ơn .

“Vừa dò hành tung, lập tức trở về kinh báo , còn những khác bám theo dấu vết tìm , sợ lỡ một bước là Nhạc đại phu nơi khác hành y”. Diệp công công : “Cũng nhờ vận may đến, lỡ mất, gặp , nên lập tức phi ngựa đưa về kinh. May mà đều là ngựa , nếu e rằng cũng nhanh thế ”.

Từ Giản xong, sang Nhạc đại phu. Vị đại phu đúng như Kinh Đại Bão miêu tả, chừng năm mươi tuổi, tóc và râu điểm bạc, ánh mắt sắc bén.

“Đi đường vất vả ”. Từ Giản : “Nhạc đại phu lớn tuổi, phiền ngài ”.

Nhạc đại phu đằng hắng: “May mắn là quen đường núi, cơ thể còn chịu . Quốc công, để lão phu xem chân của ngài”.

Từ Giản dậy, di chuyển qua ghế bên trong gian phụ. Trong phòng ngoài, quản gia cũng chờ bên ngoài. Từ Giản cởi giày, vén tà áo, kéo quần lên để lộ vết thương chân .

Diệp công công đầu thấy rõ vết thương của Từ Giản. Trên phần đầu gối bên hông một vết dài chừng ngón tay, màu sắc sẫm . Nhạc đại phu quan sát kỹ vết thương, đưa tay lên, dùng ngón cái ấn vùng quanh đó vài , hỏi Từ Giản về cảm giác của . Ông từng chút một kiểm tra, từ ngón tay đổi sang lòng bàn tay, nhấn xuống một vài điểm. Chỉ trong chốc lát, trán Từ Giản thấm một lớp mồ hôi mỏng.

Diệp công công trông thấy, thầm nghĩ hẳn là đau. Ông hiểu rõ, chỉ thấy vết thương vẻ bình thường, nhưng phản ứng thấy tình trạng khá nghiêm trọng.

Nhạc đại phu khám xong, giọng trầm : “Không chỉ tổn thương xương, mà còn ảnh hưởng đến gân cốt. Khi mới thương điều trị chu đáo, nay dưỡng thành như , chữa trị thật khó. Không dám đau đớn như lúc mới thương, nhưng cũng dễ chịu”.

Từ Giản mỉm , kết quả vốn trong dự đoán của . Hay đúng hơn, đây là điều phỏng đoán .

“Theo Nhạc đại phu , ngài tự tin chữa ?” Từ Giản hỏi.

“Không dám là chắc chắn , nhưng đáng để thử”. Nhạc đại phu : “Châm cứu, phối hợp với cao dán độc môn của lão phu, và ngâm t.h.u.ố.c hàng ngày, kiên trì một hai năm sẽ giúp chân của ngài đau nhức mỗi khi trời trở lạnh và dần lấy sức”.

Nghe xong, Diệp công công lập tức tươi chúc mừng, bao nhiêu lời nhưng thấy Từ Giản vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, hề lộ chút vui mừng nào, khiến ông khỏi ngạc nhiên.

“Ngài…” Diệp công công cân nhắc một chút hỏi: “Ngài điều gì còn đắn đo ?”

Từ Giản chỉnh trang phục, khi chuẩn thỏa mới đáp: “Nói là đắn đo thì hẳn, chỉ là đại phu thể ở kinh thành lâu dài ?”

“Chỉ cần Quốc công gia cần, lão phu nhất định dốc hết sức ”. Nhạc đại phu trả lời.

Từ Giản gật đầu, đáp: “Chân của thương cũng ảnh hưởng nhỏ, cách điều trị, thời gian và kết quả , lòng vẫn thể xác định. Phiền đại phu một bản hướng dẫn chi tiết, sẽ cân nhắc thêm”.

Nghe xong, Nhạc đại phu liếc sang Diệp công công. Diệp công công hiểu ý, bèn : “Quốc công gia lắm, chữa thương cần định, suy xét kỹ càng thì vẫn hơn. Thưa ngài, tiểu nhân còn về bẩm báo với Vương gia…”

Từ Giản giữ họ thêm, để Từ Bá tiễn khách rời . Tham Thần từ nãy đến giờ vẫn im lặng, đợi ngoài hết mới hỏi: “Gia, vị đại phu thực sự lòng tin chỉ là bừa?”

Từ Giản khẽ nhếch môi, đưa một đáp án liên quan: “Ông họ Nhạc, cũng ‘Nhạc đại phu’ mà Kinh Đại Bão ”.

 

Loading...