Yến Từ Quy - Chương 303: Cũng chẳng phải kẻ nhiệt tình gì
Cập nhật lúc: 2025-11-11 14:08:24
Lượt xem: 87
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trên quảng trường, văn võ bá quan rời gần hết, chỉ còn một ít kẻ lững thững chuyện trò, như Từ Giản, bước chậm rãi, và những địa vị cao gần Thánh Thượng trong điện nên . Bởi , phần lớn quan đều để ý, bên ba đang tụ , nét mặt thì nghiêm túc, thì đầy phấn khích như đang bàn bạc chuyện hệ trọng của triều đình. Chỉ Hiền Vương xuống bậc thềm, thấy họ thì thoáng ngạc nhiên nhưng cũng chẳng mấy tò mò, định bước tiếp.
Thấy , Tấn Vương gọi: "Bát cũng đến khuyên ".
Được gọi tên, Hiền Vương Lý Doãn đành bước tới, hỏi nguyên do.
Tấn Vương sơ qua, thêm: "Ta sai mời, mà Phụ Quốc công cũng lập tức đồng ý”.
Nghe , Lý Doãn quan sát Từ Giản, hỏi: "Vì ?"
“Thật giả còn rõ”. Ánh mắt Từ Giản dời từ Tấn Vương qua Hiền Vương, cúi đầu : “Quá phô trương rầm rộ ”.
Hiền Vương gật đầu, vẻ mặt đăm chiêu. An Dật Bá là xúc động hơn, lông mày nhíu chặt:
"Thật giả , gọi đến sẽ rõ thôi. Ngươi bây giờ trẻ trung nên chẳng xem trọng điều , nghĩ rằng hôm nay dễ dàng thì cả đời đều như thế ? Đợi đến khi tuổi cao, cần nhiều, chỉ cần bằng tuổi đây, chút thương tổn ở chân cũng đủ ngươi khổ sở đến c.h.ế.t. Có đại phu thì cứ hỏi thử, nếu lên cũng chẳng , gì tệ hơn hiện tại chứ? Nếu thể chữa khỏi, ngươi luyện võ thì cứ luyện, dẫn binh thì cứ dẫn, tại thử chứ?"
"Bá gia lý”. Tấn Vương đồng tình với An Dật Bá: “Không nên ỷ sự trẻ trung mà xem thường sức khỏe. Hiếm khi gặp đại phu giỏi, dù cũng nên thử một ”.
Từ Giản mỉm , thử cũng chẳng thử, nhưng nhận lời một cách khiến xung quanh khó xử mà bật : "Quả thật là còn trẻ, từng sống đến tuổi như Bá gia đây”.
Mặt An Dật Bá nghiêm khắc, giận đỏ bừng cả lên, đ.ấ.m hai cái nặng nề lên Từ Giản: “Ngươi cố gắng lên đấy!”
Tấn Vương cũng mỉm , lộ chút bồi hồi: “Lâu lắm mới ngươi chuyện thế ở triều đình, một lúc cũng bối rối. Dù thế nào, ngươi đừng từ chối…”
Lời còn dứt, vai vỗ nhẹ hai cái. Người đó chính là Hiền Vương. Hiền Vương ho nhẹ một tiếng, : “Nhị ca, tìm đại phu thì với Phụ Quốc công còn bàn bạc gì? Huynh chỉ cần sai đến vùng Đông Bắc tìm đưa về kinh thành, đại phu ngoài Phủ Phụ Quốc công, lẽ ? Hỏi gì, cứ dứt khoát là ”.
Tấn Vương xoa cằm: “Vẫn là Bát sáng suốt, đúng là cứ luẩn quẩn, chuyện đơn giản thế mà nghĩ ”.
Hiền Vương sang Từ Giản: “Ngươi cũng đừng thấy phiền phức, ngày nào tin đến tai Thánh Thượng, ngài sai tìm đại phu, lúc mới thật sự là chuyện phiền toái”.
An Dật Bá gật đầu liên tục: “ , Hiền Vương gia chí lý”.
Nói đến đây, Từ Giản đương nhiên “thuận nước đẩy thuyền”, cảm tạ hai vị Vương gia. Mọi chuyện định xong, Hiền Vương và Tấn Vương cùng rời , chỉ còn An Dật Bá nóng tính, vẫn cùng Từ Giản bước chầm chậm.
Đến khi khỏi Nam Cung Môn, chẳng thấy bóng dáng ai khác. Từ Giản mới liếc An Dật Bá. Ngay từ đầu nhận , Bá gia như điều , cứ lưỡng lự mãi.
“Đổi chỗ khác chuyện?” Từ Giản khẽ hỏi.
An Dật Bá từ chối. Chỗ khác an tâm, là Từ Giản mời An Dật Bá đến phủ của .
Hai ngày nữa là tổ chức tiệc nhỏ, phủ chuẩn nhiều thứ, An Dật Bá chủ trì hôn sự, đến phủ cũng gì lạ. Trong phòng khách nhỏ xuống, An Dật Bá nhấp ngụm , hỏi: “Ngươi và Tấn Vương quen từ bao giờ?”
“Không ”. Từ Giản đáp: “Trước đây, khi Thái tử gặp chuyện, theo Đan đại nhân đến phủ Tấn Vương, thực sự lắm. Sau đó khi hạ triều, vài câu, nhắc đến chấn thương ở chân của ”.
An Dật Bá hít sâu một , ngay. Từ Giản thấy thế, cảm thấy khác thường. Bá gia vốn tính thẳng thắn, gì nấy, ngay cả trong Kim Loan Điện mắng Thái tử cũng kiêng nể, nay “lưỡng lự”. Rõ ràng chẳng còn ai khác, tới mức .
Từ Giản thúc giục, chỉ lặng lẽ chờ đợi.
Một lúc , An Dật Bá mới mở lời: “Ta cũng coi như chứng kiến Thánh Thượng và các Vương gia trưởng thành, nhưng Tấn Vương thì bụng lắm”.
Bỗng dưng quan tâm đến vết thương của Từ Giản, chỉ suông, mà còn thực sự mời đại phu… Nếu trong thế hệ ai nhiệt tình? Đương nhiên . Một là Định Vương Lý Thương qua đời, hai là Hoàng thượng hiện tại Lý Ngân, chỉ hai đó. Còn ai nữa .
Từ Giản đoán hàm ý trong lời của An Dật Bá, thử dò hỏi: “Ý Bá gia là Tấn Vương hành động mục đích?”
“ thế, chắc chắn ý đồ”. An Dật Bá vuốt râu, đáp: “ hẳn là , dưng đến gây phiền toái cho ngươi gì”.
Từ Giản nhanh chóng suy tính vài khả năng, ngoài mặt vẫn giữ bình tĩnh, chỉ thuận theo lời của An Dật Bá mà hỏi tiếp: “Chưa hẳn là ?”
“Ta chỉ đoán thôi”. An Dật Bá : “Có lẽ chuộc cho Thái tử. Những chuyện rắc rối của Thái tử, đến chúng là thần tử còn thấy nhức đầu, chi đến Thánh Thượng, ngài còn đau đầu hơn nhiều”.
“Quan hệ của Tấn Vương và Thái tử vốn tệ, tuy Thánh Thượng dễ dàng nổi nóng giận lây, nhưng Tấn Vương vốn tính cẩn trọng, vì Thái tử mà chuốc lấy phiền phức”.
“Việc ở Ngõ Trần Mễ rõ, còn về vết thương ở chân của ngươi, nếu Tấn Vương thể mời đại phu giỏi để chữa khỏi, thì xem như phần nào gỡ gạc những gì Thái tử gây , cũng giúp Tấn Vương giữ thể diện Thánh Thượng. Thánh Thượng xem trọng ngươi, mong ngươi về thể phụ tá Thái tử, Tấn Vương cũng coi như bán cho ngươi một ân tình, chịu thiệt”.
Từ Giản chăm chú lắng . Những chuyện cũ An Dật Bá vốn , nhưng dựa tình hình mắt mà suy đoán, lẽ cũng sai. Đây cũng là lý do vì Bá gia úp mở rõ ràng, sợ rằng nhiều lời sẽ biến thành “tiểu nhân lòng hẹp hòi”.
xét theo góc của Từ Giản, thì chuyện đơn giản như . Không “tự nhiên ”, cũng “vô duyên vô cớ”. Nếu Tấn Vương Lý Độ thực sự là đằng các sự việc, thì hành động của ông đều dễ hiểu.
Suy nghĩ một lát, Từ Giản tiếp lời: “Vậy còn Hiền Vương? Bá gia nghĩ về tính cách của Hiền Vương?”
“Hiền Vương …” An Dật Bá trầm ngâm: “Ngài là khôn ngoan, thích xen chuyện của khác”.
Có lẽ vì ở mặt Từ Giản, ở Phủ Phụ Quốc công nên Bá gia cũng câu nệ nhiều, bao chuyện cũ xưa đều ông nhắc .
“Theo thấy, Hiền Vương tuy thích can thiệp, nhưng nếu ngài gây chuyện thì vẫn kéo ngài . Chẳng hạn, ở Vĩnh Tế Cung với Lý Mịch thường tìm đến ngài , nhưng Hiền Vương đoái hoài, thậm chí còn tránh xa cả Định Vương gia, sợ giao thêm việc, chỉ thi thoảng mới trò chuyện cùng Thánh Thượng”.
“Cuối đời Tiên Đế, sự tranh đoạt đẩy lên gay gắt, nhưng Hiền Vương chẳng giúp ai, còn khi Tiên Đế bệnh, ngài cũng tránh mặt, tố là bất hiếu ít ”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-303-cung-chang-phai-ke-nhiet-tinh-gi.html.]
“Thực tình mà , giả hiếu thật hiếu đều là rủi ro, tranh quyền thì bất hiếu còn dễ giữ hơn”.
“Ngươi xem, Thánh Thượng lên ngôi bao năm, sống an nhàn nhất ngoài Tấn Vương chỉ Hiền Vương”.
Từ Giản suy tư, hỏi tiếp: “Vậy Tấn Vương lúc đó ‘bất hiếu mà tránh né’ ?”
“Không, Tấn Vương vẫn theo đúng phép tắc, nào chăm bệnh, nào trừ giặc, nào bàn chính sự, chuyện đều đấy”.
Từ Giản gật gù. Những điều quả thực trùng khớp với thông tin nắm . An Dật Bá thấy Từ Giản vẻ trầm ngâm, bèn : “Ta chỉ thuận miệng nhắc nhở đôi câu, ngươi cũng đừng suy nghĩ nhiều, đại phu mời đến thì cứ để ông khám bệnh”.
Từ Giản mỉm đáp lời.
“Đại phu nếu mất một hai tháng thì cũng chẳng đến nơi”.
An Dật Bá uống một cạn chén : “Trước mắt cứ lo chuyện tiệc nhỏ ”.
Từ Giản rót thêm cho ông, đáp: “Chuyện lo cũng chẳng ích gì, tiệc nhỏ việc của ”.
Đây là sự thật. Những lễ vật chuẩn cho tiệc nhỏ sẵn sàng, nào là trang sức, nào là đồ bày biện, tơ lụa, đều đóng gói xếp hòm, ghi sổ đầy đủ. Phu nhân nhà họ Từ và phu nhân An Dật Bá kiểm tra kỹ lưỡng. Lúc mới thấy sự mặt của Từ Miễu thật hữu dụng. Phủ Quốc công thiếu vật quý, trân bảo trong kho cũng danh sách đầy đủ, nhưng chỉ tên ghi sổ thì phu nhân An Dật Bá khó mà rõ hết. Tất nhiên bà thể đích kho kiểm tra, Từ Giản cũng tin tưởng, quản lý của phủ cũng sẵn lòng giúp đỡ, nhưng là ngoài, phu nhân An Dật Bá thấy thật tiện khi chỉ tay gọi việc. Có Từ Miễu ở đó khác hẳn. Bà là “ nhà”. Bà thể danh chính ngôn thuận mở kho, dời sắp thế nào cũng , gặp lúc tiết trời thể mang đồ phơi nắng. Dù rời nhà hai mươi năm, bà vẫn nhớ khá rõ những vật quý trong phủ ngày xưa.
Nhờ bà mà hai mau chóng chọn lễ vật cho tiệc nhỏ, bày biện sang trọng nhưng lố lăng, hai ngày đưa Từ Giản xem thử. Từ Giản xem cũng chẳng gì để góp ý thêm. Cùng với những rương bánh chuẩn , hôm , thức ăn sẽ hấp buổi sớm, khi đến nơi thì mát lạnh ấm áp đều vặn.
Hôm đó, tất cả đều bận rộn. Phủ Thành Ý Bá thì lo liệu từng chút một, từ lễ vật đến việc sắp xếp; còn bên phủ của Từ Giản, chỉ cần chuyển đồ đến cửa là xong việc.
An Dật Bá Từ Giản thốt lên một câu chân thành thì toét: "Vậy mới đỡ lo chứ còn gì nữa?"
"Thành nên vẫn lo toan một chút”. Từ Giản đáp.
An Dật Bá thì giả bộ ngạc nhiên: "Ồ, lo thì chi bằng ngày ngày hỏi Thánh Thượng, đến Từ Ninh cung thăm Thái hậu để chọn ngày”.
Từ Giản mỉm . Hoàng Thái hậu dễ tính, mà cũng khó tính. Ý chỉ ban hôn vốn ban xuống từ sớm, nhưng ngày định trì hoãn đến tận giờ. Xem chừng lễ thành cũng chẳng khác gì, khi đợi đến mùa xuân năm vì Thái hậu còn lựa chọn kỹ càng.
"Quả là đợi Thái hậu điểm đầu”. Từ Giản tiếp lời sang An Dật Bá, : "Chắc Thái hậu sẵn lòng gả Quận chúa cho vì thể xuất chinh, nếu thật tìm đại phu tài ba chữa lành chân, chỉ e Thái hậu sẽ lo ngại hơn”.
An Dật Bá ngẩn … Dù thấy cũng hợp lý, nhưng đem chuyện so sánh?
"Lệnh ban hôn ban xuống , ngươi nghĩ hôn sự thể dời ?"
"Chân ngươi lành, Thánh Thượng mừng, Quận chúa hẳn cũng vui, Thái hậu lo cũng vì thế mà hài lòng”.
"Có điều đừng nghĩ quá xa xôi về Thái hậu, bà là sáng suốt, nhỏ nhen đến ”.
"Ngươi lo nghĩ chi cho xa, bây giờ còn tìm đại phu , đợi tìm hẵng . Lo nghĩ thì lo việc lấy lòng Thái hậu, việc hôn sự là xong”.
Từ Giản vốn chỉ định đùa vài câu với An Dật Bá, định để tâm. xong câu "lấy lòng” bèn nghĩ đến bộ bài bạch ngọc chuẩn , định gửi đến sớm cho Thái hậu.
Ngày hai mươi sáu tháng sáu.
phủ Thành Ý Bá rộn ràng khắp nơi.
Trời sáng, Lâm Đôn cầm chổi quét dọn, hôm quét tước cẩn thận, từ mặt sân đến cả tấm biển hiệu, hai bức tượng sư tử đá đều sáng rỡ, giờ chỉ chờ giờ lành mà thôi.
Trong Vườn Bảo An, Lâm Vân Yên gương trang điểm, Vãn Nguyệt chải tóc, dặm phấn cho nàng.
Trần Thị đến sớm nhất, tình hình dặn dò Lâm Vân Phương ở canh chừng, tự ý rời kẻo trễ việc, bà mới đến phía lo liệu. Khi bà đến Viện Tải Thọ, thấy Tiểu Đoạn Thị cũng áo mới, buộc khăn, mà vẻ căng thẳng lộ rõ khuôn mặt.
"Còn sớm mà”. Trần Thị bảo: “Giờ lành tới ”.
"Biết là nhưng vẫn sốt ruột lắm!" Tiểu Đoạn Thị mỉm , hỏi: "Phu nhân khỏi phủ ?"
Đây là lợi ích của việc hai nhà ở sát , động tĩnh thế nào là rõ ngay.
"Đã dặn cửa phủ , xe ngựa của phu nhân là tin báo liền”.
Quả nhiên, tin tức truyền đến ngay khi bà xuất hành. Cứ như đến phủ của Từ Giản, mang lễ vật về, thời gian tính khít. Khi lễ đủ, yến tiệc ở phòng khách cũng bày , nhân vật chính là phu nhân của Ân Vinh Bá, mời thêm vài vị hàng xóm quen. Mấy bàn tiệc, so với yến tiệc lớn ngày lễ chính, nhưng Trần Thị vẫn cẩn thận chọn từng món ăn, rượu thịt, đều chuẩn tươm tất.
Chỉ là… Không thể so với tin đồn rằng Trần Quế định bày yến tiệc cả chục ngày như lời đồn đại.
Hôm , khi chợ về kể chuyện khiến Trần Thị mà nghiêng ngả, còn lôi bàn tính để giúp Trần Quế tính toán chi phí. Biết Tiểu Đoạn Thị đang căng thẳng, Trần Thị kể chuyện cho bà : "Hắn thật cách dọn tiệc, bàn tiệc nhà xem chừng lu mờ cả . Vương ma ma còn bảo chúng đổi vài món, thua kém quá”.
Nghe , Tiểu Đoạn Thị bật vỗ tay ngớt. Không vì phủ Thành Ý Bá keo kiệt, mà là những món ăn ngoài thật quá đặc biệt, cứ như bày cho cả thế giới đến nếm thử .
"Nếu thật đại phu tài giỏi chữa lành cho Từ Giản”. Tiểu Đoạn Thị hân hoan : “Ta sẽ để Trần Quế bày tiệc theo thực đơn đó, bỏ tiền thêm cho ”.
Giờ thì thế để vui, nếu ngày đó thật, thì còn gì tuyệt hơn. Chỗ vàng bạc sinh lời từ Ngõ Lão Thật còn nhiều lắm, Tiểu Đoạn Thị thầm nghĩ.