Yến Từ Quy - Chương 298: Thích Đại Cô Nương Của Chúng Ta Không?
Cập nhật lúc: 2025-11-11 09:08:24
Lượt xem: 83
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ánh chiều mùa hạ chiếu qua khung cửa, rọi xuống chiếc bàn gỗ trong nhã phòng, loang lổ từng mảng sáng tối. Dư Phác thẳng lưng, dù nóng tay xoa nhẹ từng chút, nhưng vẫn giữ tư thế nghiêm chỉnh. Dưới vẻ bình tĩnh đó, gần như thấy chút xao động nào, chỉ đôi tai ửng đỏ là tiết lộ tâm trạng của . Trần Quế tất nhiên nhận điều đó, đồng thời cũng thầm thở phào nhẹ nhõm. Phủ giao cho ông đến mối, lúc đầu Trần Quế dám chắc. Quận chúa bảo là mười phần thì tám, chín phần thành, nhưng Trần Quế vẫn rõ “thành” ở . Dù , ông cũng tin lời Quận chúa. Nhìn thấy cảnh , trái tim treo lơ lửng của ông rốt cuộc cũng nhẹ một nửa. Quả là Quận chúa sai.
Trần Quế chăm chăm đôi tai đỏ của Dư Phác, ánh mắt dừng đôi tay đang xoa nhẹ từng chút. Thấy trai trẻ dường như bối rối, xoa đến mức hai bàn tay đỏ ửng, ông nhắc câu hỏi: “Dư công tử, thấy đại cô nương của phủ chúng thế nào?”
Động tác của Dư Phác khựng . Hắn thoáng bối rối câu hỏi của Trần Quế. Nếu là ngoài thấy câu hỏi , lập tức sẽ hiểu ý tứ bên trong. Đây là hỏi chuyện cưới gả. đằng , Dư Phác là ngoài, mà là đang Trần Quế hỏi trực tiếp. Trần Quế mối? Nam là , nữ là đại cô nương của phủ Thành Ý Bá? Việc , thật quá kỳ lạ. Hắn xứng với vị tiểu thư cao quý ? Vì thế, dù hiểu ý, vẫn dám tin, chỉ sợ “hiểu” chẳng qua là tự đa tình. Phủ Thành Ý Bá với gia thế , thể để ý đến ? Nếu đáp theo ý câu hỏi …
Dư Phác nghĩ, Trần đông gia là chân chất. Từ đầu lời cảm ơn giữ thể diện cho . Dù lỡ lời thì ông cũng sẽ chê “tưởng bở”. thể tự lượng sức ?
Vừa nghĩ, Dư Phác về phía Trần Quế. Trần Quế nhắc đến hai , Dư Phác thể lảng tránh mãi, đành c.ắ.n răng đáp: “Đại cô nương khiêm nhường. Hôm đó xe ngựa gặp nạn, giúp đỡ nhiều, chỉ tình cờ mặt, giúp một chút là lẽ thường tình, đáng là gì. Không ngờ phủ tìm đến , còn tặng lễ vật hậu hĩnh. Trần đông gia, ơn, nếu phủ cho mượn bạc và sắp xếp chỗ ở giúp yên tâm chuẩn thi cử, e rằng đạt thứ hạng như , thậm chí còn thể thi đậu. Ta chỉ đỡ một chiếc xe, mà cơ hội đổi cả tương lai, quả thật nhận ân huệ quá lớn. Nhận nhiều ân tình như , ngờ đại cô nương còn đích đến tạ ơn, phủ ngài và đại cô nương thật sự quá trọng lễ ”.
Đây đều là lời chân thành của Dư Phác. Phủ Thành Ý Bá thực sự mực chu đáo. Dù là việc tạ ơn tặng bạc, từ đầu đến cuối đều do Trần đông gia , lấy danh nghĩa Sinh Huy Các tặng văn phòng tứ bảo cho các sĩ tử tài. Dư Phác là một trong đó, bao lâu nay bên ngoài từng ai từng cứu đại cô nương Bá phủ, cũng chẳng ai nhận bạc của phủ. Thực , phủ Thành Ý Bá công khai trao tặng cũng gì đáng . Khi đó kinh thành ai cũng xe ngựa của Bá phủ gặp nạn, cũng đường núi giúp đỡ và nhận một ít lễ vật tạ ơn. Riêng đến lượt Dư Phác, phủ “tự khó ” bằng cách dùng phương thức khác. Vì gây phiền toái cho . Dư Phác vốn là sĩ tử từ phương xa đến kinh ứng thí, dính dáng đến quyền quý, dù là danh chính ngôn thuận, cũng dễ lời ong tiếng ve. Nếu đỗ đạt, chắc chắn nhỏ nhen sẽ nhờ phủ Thành Ý Bá để thành công . Nhất là khi Viện Hàn Lâm, càng lý do để “ trách ưu ái”. Khi , lúc Trần đông gia tìm đến với mảnh giấy vô tình để quên sườn núi, việc trình bày rành mạch từ đầu đến cuối. Chính bởi sự chu đáo và trang nhã đó, phủ Thành Ý Bá và Đại tiểu thư khiến Dư Phác thật lòng thấy trọng đãi quá mức.
Nghe Dư Phác , Trần Quế cũng thoáng khựng . Lời đáp , nghiêm túc đến mức ông cũng gì. Nếu nhờ Quận chúa bảo là hy vọng, nếu thấy tai Dư Phác đỏ bừng như , ông cho rằng “đoán nhầm”. Hay là ông hỏi đủ thẳng thắn?
Trần Quế nghĩ một lát, tiếp: “Mời Dư công tử tới đây để bàn chuyện khách sáo. Thế , hỏi kỹ thêm chút”.
Lòng Dư Phác bỗng dâng lên cảm giác bồn chồn. Những suy nghĩ tưởng chừng xua tan bỗng dấy lên trở , ngăn mà tài nào . Rồi, khi câu hỏi chi tiết của Trần Quế vang lên, Dư Phác còn chỗ để chạy trốn nữa.
Trần Quế hỏi: “Đại tiểu thư ?”
Lần chỉ đôi tai, mà cả gương mặt Dư Phác cũng đỏ bừng lên.
“Chuyện …” ấp úng: “Trần đông gia, thể chuyện về cô nương nhà như …”
Trần Quế hỏi thì chắc chắn câu trả lời. Ông gì thêm, chỉ hỏi nữa: “Đại tiểu thư ?”
Một mới quan trường ba tháng như Dư Phác ứng phó nổi với Trần Quế? Mặt nóng bừng, buộc đáp: “Đẹp…”
Trần Quế dừng , tiếp tục hỏi: “Đại tiểu thư tính ?”
Dư Phác chỉ cảm thấy đầu óc bốc khói. Bị Trần đông gia hỏi thế, thể nhớ gặp gỡ đó. Cũng tại Sinh Huy Các, cũng trong căn phòng , dám thẳng Lâm đại tiểu thư, chỉ nàng dịu dàng lời cảm ơn, giọng chậm rãi, chút rụt rè nhưng chân thành. Chỉ từ vài lời, tính cách dịu dàng của nàng hiện rõ.
“Tốt… …” Dư Phác đáp.
Một tính cách dịu dàng đến , ?
Trần Quế hỏi tiếp: “Nếu bàn chuyện hôn sự với đại tiểu thư, Dư công tử đồng ý ?”
Toàn Dư Phác cứng đờ, cổ đỏ bừng lên. Thì , thì “tự đa tình”. Câu hỏi ban đầu của Trần đông gia cuối cùng là để dẫn đến đây. vì thế?
“Ta… tài đức gì chứ, Trần đông gia, chuyện thể đùa …”
Hắn hiểu rõ bản . Mới đỗ tiến sĩ, Viện Hàn Lâm, trong các tân quan, xem là trẻ, bề ngoài cũng đoan chính. Dẫu gia cảnh khá giả nhưng chí ít lập nghiệp ở kinh thành, cũng quan viên đến dò hỏi tình hình riêng của , tỏ vẻ đ.á.n.h cược tương lai . Dư Phác nghĩ, cũng giá trị đấy. giá đến thì cũng chỉ đến thôi, chỉ là một viên quan bình thường, lọt mắt xanh của những nhà quyền quý? Bá phủ là gia tộc danh tiếng đời đời nối ngôi, là dòng họ tên tuổi ở kinh thành. Hắn còn cùng việc với bá phụ của nàng tại Viện Hàn Lâm, mà rõ là bậc chính trực, nghiêm trang, như những lời đồn đại sai chút nào. Lâm đại tiểu thư dù chỉ là cháu gái của Bá gia, nhưng cũng là nữ tử nhà quyền quý. Một tiểu thư như thế, với một kẻ bước chân chốn quan trường như , khác biệt như trời và đất. Hắn lấy tư cách gì để ôm mộng xa vời với ánh trăng giữa tầng mây chứ? Chỉ vì từng giúp một thì thể tự xưng là ân nhân cứu mạng ? Chỉ vì Bá phủ đối đãi khách khí, còn đại tiểu thư thì chu đáo đến cảm ơn, mà tự cho cơ hội trèo lên cao ư? Dư Phác thừa nhận thiện cảm với Lâm đại tiểu thư, nhưng chỉ thế thôi, dám chỉ vì chút thiện cảm mà mơ tưởng những giấc mộng viển vông thực tế? Dù hiện tại, khi Trần đông gia đột nhiên hỏi , Dư Phác theo bản năng vẫn nghĩ rằng “ thể nào”.
“Ta đùa ”. Trần Quế bảo uống ngụm , chờ cảm xúc bình chút mới tiếp: “Làm dám lấy chuyện đại cô nương của phủ đùa chứ?”
Dư Phác chỉ gượng. Nhìn thấy vẻ mặt , trong lòng Trần Quế cũng thoáng nhiều suy nghĩ. Hơn một năm qua, ông tiếp xúc ít thanh niên trẻ. Ông từng đích cùng Tô Kha, thích đắm chìm trong những chuyện ô tạp, khiến Trần Quế mở rộng tầm mắt. Ông cũng từng vạch trần Lưu Tấn với những học vấn giả tạo, bẩn thỉu của y, để cuối cùng y đày xa, Trần Quế chẳng ngạc nhiên gì. Ông cũng gặp qua nhiều sĩ tử với đủ tính cách và tài năng. Gặp nhiều, hiểu nhiều, ông ngày càng quý mến Dư Phác. Dư Phác khiến cho cả phủ đều ưng ý, đến mức chủ động đưa mối hôn sự . Trần Quế chợt hiểu rõ lý do phủ cử ông đến chuyện. Dư Phác tình cảm đối với đại cô nương, nhưng cũng mang nhiều băn khoăn. Nếu Thành Ý Bá tự ngỏ lời, Dư Phác sẽ khó từ chối cũng khó nhận lời, mà lý do đằng lẽ cũng dễ để giải bày rõ ràng với Bá gia. Chỉ ông, Trần Quế, vốn quen với Dư Phác, thể mặt dày nhắc đến chuyện “tặng bạc,” thể mặt dày hỏi cặn kẽ, và khi đối diện với ông, Dư Phác dù ngập ngừng vẫn thể lời thật lòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-298-thich-dai-co-nuong-cua-chung-ta-khong.html.]
Thế nên, Trần Quế đổi câu hỏi: “Dư công tử, đừng nghĩ nhiều, chỉ hỏi một câu, công tử thích đại cô nương nhà chúng thôi?”
Lần Dư Phác trả lời. Trần Quế cũng chẳng cần trả lời, tự kết luận: “Nhìn đôi tai đỏ ửng thế , nghĩ là thích ”.
Dư Phác giơ tay lên chạm mặt . Hắn Trần Quế trêu đùa, quả thật là mặt nóng bừng.
Trần Quế : “Nếu thích, công tử bàn chuyện hôn sự?”
Dư Phác ấp úng: “Ta… còn trẻ, nghĩ tới việc ”.
“Dư công tử”, Trần Quế : “Công tử còn trẻ, nhưng đại cô nương nhà thì lớn , chậm trễ thêm nữa e tiện…”
Dư Phác đáp: “Vâng, đúng là thể để cô nương đợi”.
Thấy trả lời như , Trần Quế ít nhiều cũng hiểu tâm tư của Dư Phác, đồng thời cũng nhớ lời dặn của Quận chúa. Phải rằng Quận chúa chuẩn, sớm đoán rằng Dư công tử sẽ tìm cách từ chối. Càng tiếp xúc, Trần Quế càng hài lòng về Dư Phác. Không vì ông quá coi trọng, mà thực sự hôn sự với Dư Phác giống như bánh từ trời rơi xuống. Thành con rể phủ Thành Ý Bá, kết với Phụ Quốc công, dù thể bay cao bay xa thì cũng chẳng dễ ai coi thường, ai cướp cơ hội vốn thuộc về . Điều nhất là, Dư Phác cũng thích đại cô nương. Được và cả tương lai sáng ngời, đổi là kẻ thiếu tự tin, e rằng nhảy lên vui sướng , còn Dư Phác thì đẩy lùi. Hắn nhận ý , mà là lo ngại quá nhiều.
Trần Quế nhấp ngụm . Quận chúa sai, cần rõ ràng với Dư Phác như lúc tặng bạc. Dẫu đôi lời êm tai, nhưng Bá phủ thành tâm, mà Dư Phác cũng là chân thành. Lấy lòng chân thực mà đối đãi, dù cuối cùng thành cũng chẳng để oán hận.
“Dư công tử nhận lời bàn chuyện hôn sự, vì thích đại cô nương, đúng ?” Trần Quế chậm rãi tiếp: “Lại càng vì hôn ước, thể phụ lòng khác”.
Dư Phác đến bốn chữ “ hôn ước” thì chút ngượng ngùng.
“Công tử là ngại chuyện môn đăng hộ đối ?” Trần Quế thấy Dư Phác càng thêm lúng túng, bèn đoán : “Thân thế công tử, phủ chúng hiểu rõ từ lâu. Chúng nhà công tử giàu , trong nhà tốn bao công sức để nuôi dưỡng một tân khoa tiến sĩ”.
“Hôm đó, từng với Dư công tử, mượn bạc của là để kết thiện duyên. Từ mối duyên đó, phủ cũng thấy nhân phẩm và tài năng của công tử. Về tài hoa, công tử khắc tên bảng vàng; về nhân phẩm, công tử tự hẹn ngày trả bạc; về năng lực, trong Viện Hàn Lâm, Bá gia luôn âm thầm quan sát cách công tử việc. Phủ nhất thời hứng thú, mà là nhiều cân nhắc mới quyết định kết cùng Dư công tử. Vấn đề môn đăng hộ đối gì đó, mở lời thì chúng quan tâm nữa”.
Dư Phác thẳng , cảm thấy nhẹ nhõm hơn, dường như lối chuyện công việc như giúp bớt căng thẳng, còn thấy mặt nóng bừng nữa.
Trần Quế tiếp tục: “Nói về lợi ích của hôn sự , vẻ như phủ đang coi nhẹ công tử. Công tử cũng rõ, tiểu thư đây từng đính ước, nhưng , phủ đành huỷ bỏ. Chuyện gả nữ nhi, phủ để ý đến danh phận tiền tài, chỉ phẩm hạnh, năng lực và sự quan tâm chân thành dành cho đại tiểu thư. Sau thể nghiêm túc tròn bổn phận, dựa danh phận phu quân của nữ nhi Bá phủ để gây rắc rối, yêu thương, trân trọng đại tiểu thư, sống một đời bình an, hòa thuận, thì trưởng bối trong phủ yên lòng. Nói thật lòng, chỉ với những yêu cầu đó, khắp kinh thành đáp ứng chẳng nhiều”.
Trần Quế rót thêm ly của Dư Phác: “Tất nhiên, Dư công tử thể từ chối. Phủ chúng và cũng , luôn việc công bằng. Công tử cần lo ngại bên ngoài sẽ điều tiếng. Điều tiếng đó chẳng lành gì cho công tử, cho cả tiểu thư nhà . Công tử cũng cần lo lắng sự nghiệp ảnh hưởng, dù cùng trong Viện Hàn Lâm, Bá gia cũng bao giờ gây khó dễ . Mọi thứ vẫn y nguyên như ”.
Dư Phác mỉm : “Ta tin điều đó”.
“Chỉ là, cũng chút ích kỷ, khuyên công tử đừng từ chối, hãy suy nghĩ kỹ lưỡng. Đây là chuyện trọng đại của cuộc đời mà”. Trần Quế thêm: “Suy nghĩ cẩn trọng, chu hơn, về sẽ hối tiếc”.
Nói đến đây, Dư Phác đương nhiên thể từ chối thiện ý của Trần Quế nữa.
“đông gia đúng”. Hắn đáp: “Chuyện đến quá đột ngột, chuẩn gì, thật sự cần suy nghĩ thêm”.
Hắn bổ sung: “Ta để lâu phép với Bá phủ, sẽ kéo dài mãi, nhiều nhất là nửa tháng... , chỉ một tuần thôi, nhất định sẽ câu trả lời cho đông gia”.
Trần Quế vui vẻ đồng ý.
Dư Phác lên chào, Trần Quế tiễn cửa phòng nhưng đưa xuống hẳn, chỉ ở đầu cầu thang, Dư Phác vẻ bình tĩnh bước xuống, đến bậc cuối còn suýt trượt chân. Một tuần ? Trần Quế lắc đầu. Dư công tử căng thẳng như thế, ở Viện Hàn Lâm gặp mặt Bá gia, liệu thể cầm cự suy nghĩ đến một tuần ? Trần Quế tin. Theo ý ông, cùng lắm ba ngày là cùng.