Yến Từ Quy - Chương 297: Trong hường có đỏ

Cập nhật lúc: 2025-11-11 09:08:23
Lượt xem: 93

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hoàng Thái hậu thích uống , cũng như bà thích đ.á.n.h mã điếu. Biết điều , các châu phủ sản xuất đều hàng năm dâng lên cống phẩm, vì thế mà ở Từ Ninh Cung cả một kệ đầy các loại . Lâm Vân Yên từ nhỏ sống trong cung, ngửi mùi nhiều nên dần dà cũng hiểu ít. Ban đầu Hoàng Thái hậu cho nàng uống, chỉ vì nàng gặp ác mộng, đêm. Sau khi bàn bạc với Thái y, bà chuẩn cho nàng vài loại giúp an thần, đến giờ vẫn còn vài gói kệ. Khi Lâm Vân Yên lớn thêm, Hoàng Thái hậu còn ngăn cấm nữa, thích uống thì cứ uống.

Nghe Từ Giản khen , Lâm Vân Yên khẽ nhướn mày. Lần ở Đào Hạch Trai, Từ Giản cũng đó uống hết.

“Trà cũng ngon đấy”. Lâm Vân Yên : “Chút nữa gói thêm cho nhé?”

Từ Giản khẽ nhướn mày, bất chợt nhớ những lời đùa cợt đây, bèn : “Chẳng ngờ ngày đính ước lấy thêm ”.

Lâm Vân Yên mỉm .

“Phải cảm ơn Quận chúa ”. Từ Giản : “Quận chúa diễn trò một , chẳng cần tay”.

Không ngoài dự đoán, Lâm Vân Yên trừng mắt một cái. Ánh mắt phần hung dữ, nhưng đủ tạo khí thế. Còn ánh sáng trong đôi mắt , càng nàng thêm phần duyên dáng. Từ Giản nàng, cố ý chọc ghẹo thêm, khẽ nâng chén lên, giả vờ thưởng thức. Có thể dễ dàng đến gặp Thánh Thượng, nhưng Từ Ninh Cung nơi dễ . Tấm bài mã điếu bằng ngọc trắng đặt , nếu chọc giận tiểu Quận chúa, chuyến ăn e là thua lỗ nặng. Từ Giản im lặng, Lâm Vân Yên cũng thôi trừng mắt nữa, vẫn lặng lẽ ăn bánh đậu xanh. Bánh mềm mịn, thơm mùi đậu xanh, ăn cùng với một chén nhạt, quả là đọng hương vị.

Đang mải nghĩ, bỗng thấy Từ Giản nhấc bình lên rót thêm , độ nghiêng lớn, dường như sắp cạn đến đáy. Quả nhiên, cạn thật . Hai đây trò chuyện lâu như , chút đủ. Từ Giản rót hết trong bình, sang Tiểu Dư công công hiệu. Tiểu Dư công công hiểu ý, bèn chạy tới lấy bình đổ thêm. Lâm Vân Yên ăn xong một miếng bánh, cầm chén lên, chỉ thấy còn sót một ít ở đáy, thậm chí đủ nửa ngụm.

Nàng liếc Từ Giản một cái. Việc rót cho khác mới đến , Từ Giản chẳng lẽ ? Bình thường hầu hạ, những chuyện vặt vãnh như vốn chẳng phiền đến Từ Giản động tay, nhưng Lâm Vân Yên ở bên bao năm, hiểu tính . Hai uống , Từ Giản chẳng ngại động tay, mà khi rót cũng bao giờ rót sai thứ tự. Đó là thói quen khắc sâu trong xương cốt, chẳng cần suy nghĩ, cử động tự nhiên lầm lẫn. Sao hôm nay khác thường như thế?

Chỉ thấy Từ Giản chẳng tỏ vẻ gì ánh của nàng, hơn nữa, thấy nàng hết , bèn đẩy chén của qua, ý “đừng khách sáo”.

Lâm Vân Yên bật . Tất nhiên nàng chẳng khách sáo với Từ Giản, bèn đón lấy mà uống. Hai thấy gì sai. Vốn dĩ lúc khốn khó, một cái bánh, một tô mì cũng chia mà ăn. Nào ngờ đúng lúc Tiểu Dư công công trở , ngẩng đầu lên thấy cảnh . Bước chân dừng ngay tại chỗ, Tiểu Dư công công chợt chẳng nên tiến lên nữa .

Nói nhỉ… Cảm giác thuộc xuất hiện. Trước là “Quận chúa và Quốc công gia giống mới quen ”. Giờ thành “Quận chúa và Quốc công gia cư xử như thể thành nửa năm, chứ chẳng mới đính ước nửa năm”.

Nghĩ , Tiểu Dư công công bất giác rùng , mồ hôi rịn gáy. Quả nhiên là tháng sáu, thật nóng quá … Từ Giản thấy tiếng bước chân vội vã bỗng khựng , Tiểu Dư công công. Giọng nhẹ nhàng, chỉ đủ để Lâm Vân Yên : “Tiểu Dư công công vẻ bất ngờ nhỉ”.

Lâm Vân Yên sững , theo ánh mắt Từ Giản sang, đúng lúc trông thấy Tiểu Dư công công. Qua một vườn nhỏ, ánh mắt hai gặp . Lâm Vân Yên hiểu . Nàng đặt chén xuống môi, động tác khoan thai, chẳng vẻ gì là hổ lúng túng, như gì xảy . Chỉ Từ Giản là nhận chút ửng đỏ tai nàng khi . Tiểu Dư công công dù cũng là giữ bình tĩnh, nhanh chóng điều chỉnh , bước đình với nụ mỉm, dâng ấm lui , yên ở xa như .

Từ Giản cầm lấy ấm , rót đầy hai chén mới lên tiếng: “Tưởng trong Từ Ninh Cung còn chỗ nàng diễn nổi chứ?”

Lâm Vân Yên: …

Người thật là. Cứ thấy dịp là buông lời trêu chọc.

“Cái gì quá cũng ”. Nàng đáp.

Từ Giản nhướn mày. Người lúc nào cũng diễn quá đến thế mà cũng hiểu câu “quá cũng ? Từ Giản nghĩ, chính cũng là “đến thì dừng”.

“Đã dò hỏi nhiều như thế ”. Từ Giản chuyển chủ đề: “Dự định sắp tới thế nào? Bá gia sẽ chuyện riêng với Dư Phác ?”

Nhắc đến chuyện , Lâm Vân Yên đáp: “Đêm qua bàn , để Trần Quế mở lời”.

Nghe thoạt đầu vẻ bất ngờ, nghĩ kỹ , Từ Giản cũng hiểu ý nghĩa của việc . Lâm Dư chỉ là bác của Lâm Vân Tĩnh mà còn là Thành Ý Bá. Chuyện hôn sự, dù đôi bên tình ý, vẫn thể dễ dàng định đoạt, còn nhiều điều suy tính. Dư Phác vốn ngại đối đầu. Nếu kết , chắc chắn sẽ từ chối. Lâm Dư là Thành Ý Bá, cũng là cấp của tại Viện Hàn Lâm. Sau cùng việc một nơi, tránh khỏi lúc gặp gỡ. Dù phân biệt công tư rõ ràng, vẫn lúc khó xử. Phủ Thành Ý Bá gây khó cho Dư Phác. Càng vì ngại mà chấp nhận hôn sự .

“Gả nữ nhi thật dễ dàng…” Lâm Vân Yên cảm thán: “Tổ mẫu ”.

Lời của Tiểu Đoạn thị dài. Sợ mạnh bạo quá, phu quân c.ắ.n răng cưới nhưng ngày con gái vui. Cũng sợ gặp suy tính nhiều, cưới gả với bao ý định ngầm. Kết thì giúp đỡ lẫn là chuyện thường tình, nhưng cũng e lòng tham lam đáy, dù giúp đến mấy cũng thấy đủ. Những lời khiến cả thím cùng các ma ma trong nhà đều suy ngẫm. Lâm Vân Yên cũng , nhưng nàng những điều , nàng chẳng thể mặt Từ Giản .

Từ Giản xong, như thể đẩy thêm những điều nàng , chỉ đáp: “Thật chẳng dễ chút nào, một xong, lo đến ba ”.

Không hiểu , Lâm Vân Yên đến đó kìm mà bật : “Ai bảo nhà ba tỷ chứ?”

Vừa dứt lời, nàng Từ Giản : “Nàng tính”.

Lâm Vân Yên tò mò .

“Nàng ban hôn, chẳng tổ mẫu bận lòng”. Từ Giản đáp.

Lâm Vân Yên chẳng nên , cuối cùng chỉ : “Lần sẽ khiến tổ mẫu bớt lo hơn”.

Nếu tỷ tỷ và Dư Phác thể nên duyên, chắc chắn sẽ hơn nhiều so với kết quả . Muội cũng . Phu quân của mà bà nội chọn lựa kỹ lưỡng trong dòng họ Đoạn thị. Lâm Vân Yên đích chọn , khiến bà nội tốn công xem danh sách cùng với mấy ma ma theo từ Giang Nam kinh mà nhớ , lựa chọn suốt nửa tháng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-297-trong-huong-co-do.html.]

Từ Giản nhấp một ngụm , ánh mắt dừng Lâm Vân Yên vài giây chuyển . Nhẹ nhõm hơn ? Nếu thể đổi gì, cuối cùng rơi cảnh tước phong và tịch thu gia sản, thì chẳng còn chút nhẹ nhõm nào cả. Chuyện của mà vỡ lở thì đành, nhưng khi tiểu Quận chúa bên cạnh, nhất định tìm một lối thoát. Tình hình hiện tại, tuy còn xa mới đến hồi kết, nhưng cũng thu hoạch ít, thuận lợi hơn nhiều so với dự tính. Tất cả nhờ tiểu Quận chúa. Có đồng hành, hơn nhiều so với đơn độc một lao hiểm nguy. Dù cũng đang mượn địa bàn của Từ Ninh Cung, thể đó mãi cho đến tối .

Hai bình hết, cũng coi như đủ. Cả hai dậy, cùng chính điện. Thấy Từ Giản chào cáo từ, Hoàng Thái hậu mỉm : “Không thêm chút nữa ?”

Trên mặt Từ Giản thoáng hiện vẻ ái ngại: “Để chê ”.

Hoàng Thái hậu lớn: “Ai gia thích xem trò ”.

Lâm Vân Yên cạnh Hoàng Thái hậu, trong lòng hừ một tiếng. Nói nàng diễn , chứ nàng thấy Từ Giản cũng ít trò. Cả hai kiếp đều quen Từ Giản nhiều năm, đủ loại cảm xúc từng thấy, mà chẳng mấy khi thấy tỏ ngại ngùng. lúc diễn bộ dạng đạt, càng nàng trông như kẻ hổ. Hoàng Thái hậu giữ Từ Giản lâu, còn bảo Lâm Vân Yên chọn thêm cho .

Lâm Vân Yên ghé tai bà nhỏ: “Người tiếc nữa ?”

Hoàng Thái hậu vỗ nhẹ tay nàng: “Thế thì con lấy ít thôi”.

Lâm Vân Yên đáp: “Con lấy về cho một món quà , nhất định sẽ thích, nên con sẽ lấy thêm , dù cũng con nghiêng về phủ Quốc công mà”.

Tai Từ Giản thính, dù gần nhưng cuộc trò chuyện giữa hai bà cháu cũng lọt tai , và thấy cả nụ nghiêng ngả của Hoàng Thái hậu. Niềm vui chỉ lan sang các ma ma, mà còn khiến Từ Giản kiềm mà khẽ cong môi. Hắn nàng, ngắm đôi mắt rạng rỡ ánh lên khi nàng , đôi môi đỏ hồng khẽ động, cả toát lên vẻ sinh động và tươi sáng.

Lâm Vân Yên chọc Hoàng Thái hậu xong thì lấy . Từ Giản vẫn theo nàng, thấy nàng kệ cao, chọn từng bình . Hắn thì đảm nhận việc lấy xuống. Lâm Vân Yên chọn cho Từ Giản bảy, tám loại , : “Đừng quên tấm bài mã điếu bằng ngọc trắng”.

Từ Giản gật đầu.

Trà đựng những hũ nhỏ, các hũ đặt rương, nàng trao rương cho Từ Giản. Từ Giản đưa hai tay đón lấy, đó một tay cầm rương, tay đặt lên tay Lâm Vân Yên. Động tác nhẹ nhàng, hề dùng sức, chỉ là ngón tay khẽ chạm. Lâm Vân Yên bất ngờ, ngẩng lên Từ Giản. Trong kho chứa , ánh sáng vốn yếu, qua chỉ thấy một bên mặt khuất trong bóng tối, bên còn cũng mờ mờ rõ, sự mơ hồ khiến tim Lâm Vân Yên đập chậm một nhịp. Vì nàng thấy tiếng bước chân. Tiếng bước chân từ trung điện. Rõ ràng chẳng ai tới, âm thanh chỉ là vọng từ xa, nhưng trong cảnh khiến tim nàng loạn nhịp thêm chút nữa. Nàng lạ gì Từ Giản, chỉ là động tác chạm tay khi trao rương. ở Từ Ninh Cung, khi nàng và Từ Giản còn thành , động tác như một sự mật quá mức. Bốn chữ “quá thì ” chợt hiện lên trong đầu Lâm Vân Yên, khiến lòng nàng bỗng chốc xáo động. Lâm Vân Yên nhẹ nhàng rút tay , Từ Giản cũng chẳng giữ, cứ như sự chạm ban nãy chỉ là tình cờ.

Hắn cầm chắc chiếc rương, khẽ : “Đi nào, chọn lâu như , sợ Hoàng Thái hậu tưởng nàng sắp dọn hết kho của ”.

Ra khỏi phòng, ánh sáng rọi qua cánh cửa lớn, chiếu sáng cả hình Từ Giản. Lâm Vân Yên , gương mặt vẫn chút biểu cảm. Phải , xưa nay giỏi che giấu cảm xúc. Chỉ đưa nàng đến cửa điện, Từ Giản theo tiểu thái giám ngoài cung. Vòng qua bức bình phong, Từ Giản ngoái đầu , đúng lúc thấy Lâm Vân Yên lưng trong điện. Hắn cúi xuống rương trong tay, ánh mắt dần trở nên dịu dàng, khóe môi khẽ nhếch lên, thầm. Vội cũng chẳng nàng , cũng chẳng thể là xong.

Trong điện, Lâm Vân Yên trò chuyện thêm chút nữa cùng Hoàng Thái hậu xin cáo lui. Hoàng Thái hậu vui vẻ, tuy mất “cây hạt dẻ ” nhưng khí trong điện vẫn rộn rã, dĩ nhiên là vẫn đang bàn về “cây hạt dẻ .

Tiểu Dư công công tủm tỉm bẩm báo: “Hồi nãy trong đình, tuy Quận chúa và Phụ Quốc công gì, nhưng nô tài thấy từ xa bọn họ hòa hợp, thi thoảng còn bật ”.

“Hoà hợp là ”. Vương ma ma : “Được như thế thì cuộc sống mới trọn vẹn ý nghĩa”.

“Ta lo Yên nhi chuyện để , từ nhỏ nó lanh lợi”. Hoàng Thái hậu mỉm : “Chỉ cần Từ Giản chịu lắng nó kể đông kể tây là ”.

Tiểu Dư công công nghĩ một lát, cuối cùng vẫn chuyện hai dùng chung một chén . Hôn sự định, trưởng bối mong đôi trẻ nhiều cơ hội để hiểu là thật, nhưng thiết đến mức như thành lâu năm , trưởng bối cũng chắc an tâm. Quận chúa và Phụ Quốc công, mơ hồ. Ông vẫn là nên kể để Hoàng Thái hậu bận lòng.

----------------

Mặt trời xế chiều, đến giờ tan sở.

Dư Phác dần quen với công việc ở Viện Hàn Lâm, gần đây còn dư dả thời gian học thêm vài thứ. Thường ngày, lâu hơn một canh giờ, dù là mùa hè, trời tối muộn. Hôm nay về đúng giờ.

Đồng liêu ngạc nhiên: “Hiếm thấy đấy”.

Dư Phác : “Ta mua chút đồ”.

Nghe , đồng liêu cũng hỏi nhiều, chỉ bảo nhanh, kẻo muộn hết hàng. Dư Phác bước vội đến Ngõ Lão Thật, Sinh Huy Các. Hắn thật với đồng liêu, rằng đến mua sắm mà là vì Trần đông gia gọi tới. Giữa trưa, Trần đông gia cho đến Viện Hàn Lâm nhắn qua. Dư Phác việc gì nhưng cũng chần chừ, lập tức đến ngay.

Quản lý thấy, bèn chỉ lên lầu: “đông gia đang đợi ”.

Dư Phác cảm ơn, lên lầu tìm Trần Quế. Trần Quế thấy đến, mời , rót : “Ta đợi đây mãi, nghĩ là nên trò chuyện chút hẵng đề, thẳng một cho rõ. Ngẫm tới ngẫm lui, vẫn là nên thẳng”.

Dư Phác định uống ngụm , liền thẳng , trong lòng mơ hồ cảm thấy chuyện đơn giản.

Trần Quế khẽ hắng giọng: “Lần gặp mặt, Dư công tử thấy đại tiểu thư của phủ chúng thế nào?”

Tay đặt nắp chén khẽ trượt, trong tiếng khẽ va chạm, Dư Phác vội vàng đỡ lấy chén . Trà nóng kịp đổ nhưng chén cũng đủ ngón tay đỏ ửng. Hắn rụt tay , vội xoa xoa. Chỉ là thể thấy , tai còn đỏ hơn ngón tay nhiều.

 

Loading...