Yến Từ Quy - Chương 296: Nàng Cũng Chỉ Có Thể Sốt Ruột Cho Người Khác

Cập nhật lúc: 2025-11-11 09:08:22
Lượt xem: 101

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Từ Ninh Cung.

Khi Lâm Vân Yên đến, Hoàng Thái hậu dậy giấc nghỉ trưa. Vương ma ma giúp Hoàng Thái hậu chải tóc , thấy Lâm Vân Yên mỉm . Lâm Vân Yên cũng mỉm . Nhìn trái, , chiếc bàn gỗ hoàng lê chạm khảm bát tiên vượt biển vẫn thường đặt bộ bài mã điếu, hôm nay trống trơn. Đó vốn là bàn chơi bài mà Hoàng Thái hậu yêu thích nhất. Thấy ánh mắt nàng cứ dán bàn, Hoàng Thái hậu bật : “Sao? Muốn thắng bao nhiêu từ tay ai gia đây?”

Lâm Vân Yên đáp: “Người bao giờ keo kiệt ”.

keo kiệt”. Hoàng Thái hậu xuống giường La Hán, với tay lấy một quyển sổ từ bàn cạnh bên: “Biết đây là gì ? Đây là quà của ai gia chuẩn cho tiểu định lễ của con, đầy ắp cả một quyển. Muốn Tiểu Dư công công cho con xem ai gia rộng lượng thế nào ?”

Lời dứt, chỉ Lâm Vân Yên , mà các cung nữ, nội thị cũng theo.

Hoàng Thái hậu thực sự : “Ai gia triệu con đến đây, chỉ để đ.á.n.h mã điếu thôi ?”

Lâm Vân Yên đáp: “Người cũng đấy, phần lớn thời gian đều là đ.á.n.h mã điếu mà”.

Hoàng Thái hậu bật trách nhẹ vài câu. Trong điện ồn ào tiếng vui vẻ, ngoài cửa báo: “Phụ Quốc công đến thỉnh an”.

Lâm Vân Yên thế, đầu về phía thông báo, đôi mắt khẽ chớp. Từ Giản đến ? Hoàng Thái hậu hừ một tiếng bật . Nhìn cái cách nàng đầu, quả nhiên con gái lớn giữ .

“Con xem, ai gia gọi con đến là để chơi mã điếu ?” Hoàng Thái hậu chọc ghẹo nàng.

Lâm Vân Yên , ánh mắt sáng ngời Hoàng Thái hậu, đôi môi khẽ mím. Chưa kịp , nụ lan tỏa, ánh mắt đẽ cũng sáng lên. Nàng chỉ , khiến Hoàng Thái hậu cũng theo, lắc đầu ngớt.

“Người sẽ đến?” Lâm Vân Yên ghé sát , giọng nhỏ nhẹ: “Chàng đến thỉnh an , gọi con đến gì? Chàng mượn nơi của , tặng quà cho ?”

Con cái nhà , một nụ , một cái nhíu mày đều khiến thích thú, huống hồ là cô gái rạng rỡ sắp về nhà chồng thế . Niềm vui tràn đầy trong lòng, còn giả vờ chưng diện, mà giả bộ duyên dáng đến , Hoàng Thái hậu chỉ cảm thấy trái tim cũng tan chảy.

“Tặng quà ?” Hoàng Thái hậu vỗ nhẹ cánh tay Lâm Vân Yên hai cái: “Lần con mang bao nhiêu biếu nó đấy?”

“Chuyện đó khác mà”. Lâm Vân Yên quá hiểu cách Hoàng Thái hậu vui: “Con tặng của con, tặng của cho chứ, thể để bớt phần nào”.

Hoàng Thái hậu lớn: “Nghe cái miệng , bây giờ còn về phía ai gia. Để xem khi về phủ Quốc công thì sẽ nghiêng về bên nào”.

Mọi hầu hạ bên cạnh cũng bật rôm rả. Lâm Vân Yên ngại họ , ai nấy bên cạnh Hoàng Thái hậu đều vui vẻ như , mới thật . Hoàng Thái hậu để Từ Giản đợi lâu, bèn cho mời . Từ Giản đang đợi ngoài , tất nhiên cũng tiếng rộn ràng bên trong. Tuy gì, nhưng cũng đoán Hoàng Thái hậu đang vui.

Vừa hành lễ, ngẩng đầu lên, quả nhiên ai nấy đều rạng rỡ tươi . Nhất là là Lâm Vân Yên, đôi mắt cong cong như trăng non. Thái hậu ban chỗ .

Không nhắc những lời vui đùa lúc nãy, chỉ bảo với Từ Giản một tiếng “vất vả ” vì bà bao nhiêu chuyện xung quanh Thái tử đều khiến Từ Giản theo sát cùng phủ Thuận Thiên.

Từ Giản lượt đáp , thái độ trung lập, bộc lộ quá nhiều về nội tình tranh đấu, mà cũng để khác thấy là đang qua loa. Đó là thái độ khiến Thái hậu hài lòng. Trước triều chính và hậu cung, một chuyện thể thẳng quá rõ ràng. Giữ đúng mực như , mà rõ ràng Từ Giản cũng cách lựa lời, sắc sảo, ôn hòa. Nếu là Từ Giản của đây, Thái hậu chắc sẽ chú ý điểm . Võ tướng lập công chiến trường, đôi lúc sắc bén cũng là chuyện , như khi xưa Từ Mãng cũng vốn thẳng thắn. bây giờ khác . Từ Giản còn xuất chinh, ở triều đình, vững Kim Loan Điện thì vẫn cần chút khéo léo trong đối đáp.

Thái hậu hỏi vài việc khác, thỉnh thoảng qua Lâm Vân Yên. Lâm Vân Yên gì, chỉ chăm chú , ánh mắt cứ đặt Từ Giản tự nhiên, chút e dè. Cách đường hoàng thế khiến Thái hậu tiện nàng đôi câu. Ai bảo đây là “địa bàn” của bà chứ? Vân Yên xem từ đường Từ Ninh Cung như nhà . Còn Từ Giản thì chút rụt rè, suy cho cùng vẫn là “ ngoài”.

“Thôi , ai gia hỏi thêm chút nữa thì thành vô duyên mất”. Thái hậu vỗ nhẹ tay Lâm Vân Yên: “Đi thôi, tìm chỗ nào đó mà trò chuyện ”.

Lâm Vân Yên vui vẻ dậy: “Vậy con bàn chuyện với nhé”.

Từ Giản cũng lên, hành lễ với Thái hậu theo chân Lâm Vân Yên ngoài.

Ai ngờ, đến gần rèm, nàng bất chợt dừng , phắt , bước qua Từ Giản trở bên giường La Hán, nghiêng thì thầm tai Thái hậu: “Con thấy mang lễ vật đến. Người chờ nhé, một lát con sẽ đòi về cho ”.

Nói xong, nàng . Từ Giản Lâm Vân Yên thì thầm gì với Thái hậu, chỉ thấy ánh mắt bà rạng rỡ, đến mức vỗ tay, vui đến khép miệng nổi. Phải công nhận, tiểu Quận chúa thật sự tài nịnh nọt Thái hậu. Lần nào diễn, cũng diễn quá mức đến còn thấy ngượng, thế mà Thái hậu luôn thấy thích. Rõ ràng khi Thái hậu, Từ Ninh Cung, ngay cả khi chạm nhẹ lên môi nàng, màn kịch cũng chẳng tiếp . Cần xem nàng diễn. Điều nàng để tâm nhất vẫn là Thái hậu hài lòng, yên tâm .

Rời khỏi chính điện, Lâm Vân Yên dẫn Từ Giản ngoài mà rẽ một khu vườn nhỏ phía . Đây là vườn riêng trong Từ Ninh Cung, một cái đình nhỏ, tầm thoáng, lo tới gần lén, an hơn nhiều so với vườn lớn bên ngoài.

Tiểu Dư công công mang và điểm tâm tới, lặng lẽ lui .

Lâm Vân Yên xuống ghế đá: “Thái hậu hôm nay cung, đây, đường Thánh Thượng ?”

Từ Giản nhấp ngụm : “Hôm qua trong Ngự Thư Phòng, Đào Hạch Trai gần đây thực sự tiện”.

Nghe , Lâm Vân Yên lập tức hiểu , : “Trước khi , còn tưởng Thái hậu gọi để chơi bài, nhưng điện thấy bài bàn”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-296-nang-cung-chi-co-the-sot-ruot-cho-nguoi-khac.html.]

“Thái hậu quả thực thích chơi bài”. Từ Giản dừng một chút như nhớ về điều gì, tiếp: “Ngày xưa thường triệu nàng cung, buổi chiều nếu thấy ở phủ thì tám phần là nàng ở trong cung”.

Lâm Vân Yên liếc một cái. Cái “ngày xưa” mà Từ Giản , rõ ràng là cái “ngày xưa” khi hai thành . Rõ ràng là nàng cung theo lệnh Thái hậu, trong một tháng nhiều lắm ba bốn , mà qua lời Từ Giản, như thể chỉ ba bốn ngày trong tháng là chơi bài. Lâm Vân Yên ngốc đến mức tính toán mỗi tháng chơi bao nhiêu ván với Từ Giản. Giống như nàng từng dạy Lâm Vân Phương, “tự chứng minh”, nếu tính toán thì kéo bẫy .

Nàng chỉ mỉm , lướt qua điều , hỏi thẳng: “Ta nhớ từng tặng Thái hậu một bộ bài bằng bạch ngọc, giờ còn tìm bộ nào ?”

Từ Giản nhướn mày: “Phải tặng quà ?”

Lâm Vân Yên đáp: “Chàng mượn nơi của Hoàng Thái hậu để tìm , chẳng lẽ tặng quà? Định một thương vụ một thôi ?”

Tay lướt nhẹ chén , Từ Giản khẽ , Lâm Vân Yên bằng ánh mắt nửa nửa . Ánh giao , kịp để Lâm Vân Yên rời mắt, Từ Giản : “Thương vụ một ? Khó khăn lắm mới đường đến mặt Thánh Thượng, tất nhiên là khách quen, thể để lỗ vốn ”.

Vừa lời , Lâm Vân Yên bỗng nhớ đầu tiên nàng và Từ Giản gặp tại Đào Hạch Trai để bàn chuyện kinh doanh ở Ngõ Lão Thật. Giữa lúc dò ý , gì nhỉ?

“Chẳng nghĩ đến chuyện kiếm lời”. “Lỗ cũng ”. Vậy mà giờ thể để lỗ vốn”.

Biết rõ tất cả đều là lời đùa, nhưng nghĩ vẫn thấy thú vị. Thú vị đến mức, nụ trong mắt Lâm Vân Yên thêm phần lấp lánh. Từ Giản hỏi nàng gì, chỉ thấy tiểu Quận chúa hôm nay vui vẻ, dù ngay cả Tiểu Dư công công cách xa thể , chỉ thấy nụ của nàng, tiểu Quận chúa vẫn vui như thể đang diễn trò cho .

“Tấm bài mã điếu bằng ngọc trắng thể đem đến”. Từ Giản : “Khoảng nửa tháng nữa”.

Lâm Vân Yên gật đầu đồng ý. Dù đây là Từ Ninh Cung, chuyện “chính sự” thì hạn chế , nhưng còn vô chuyện khác để trò chuyện.

“Hôm qua tới Viện Hàn Lâm tìm phụ ”. Lâm Vân Yên kể: “Chỉ để hỏi về chuyện của Dư Phác”.

Từ Giản rót thêm cho cả hai, chờ nàng từ từ kể tiếp. Chuyện đây Lâm Vân Yên nhắc qua với Từ Giản vài , nhưng chỉ sơ, chi tiết. Hôm nay thời gian nhiều, rốt cuộc thể rõ hơn.

Từ lúc nhận thấy sự bối rối của Dư Phác, nàng hỏi riêng Lâm Vân Tĩnh hai . Lần đầu, nàng hỏi khá kín đáo, rõ là Lâm Vân Tĩnh hiểu ý, là giả vờ hiểu, cuối cùng thẳng vấn đề. Không ngờ ngày hôm , Hồng ma ma chủ động đến tìm nàng, hỏi về chuyện “cảm ơn” thế nào. Nghe , Lâm Vân Yên lập tức hiểu ý Hồng ma ma ám chỉ điều gì. Thấy giấu , Hồng ma ma bèn thật. Bà cho rằng Dư Phác là một thanh niên , duyên, nhưng bà chỉ là một a , quyền lên tiếng chuyện . bà nghĩ chuyện hôn sự của đại cô nương dễ dàng, nếu thực sự hy vọng, bà đành mặt dày nhắc với phu nhân một chút, thử ý phu nhân. Ý bà cũng trùng với suy nghĩ của Lâm Vân Yên, nên nàng với Lâm Vân Tĩnh thêm nữa. Lần , nàng thẳng trọng tâm, chẳng chút ngập ngừng.

Ban đầu, Lâm Vân Tĩnh vẫn ngại ngần chịu , nhưng khi Lâm Vân Yên hỏi tới dồn dập, nàng đỏ mặt, dậm chân trách: “Muội phiền quá đấy”. Giọng điệu ngượng ngùng hơn là giận dữ, khiến Lâm Vân Yên lập tức nắm chắc cơ hội. Hồng ma ma thấy triển vọng, lặng lẽ với Hoàng Thị. Hoàng Thị nghĩ ngợi vài ngày, đó chủ động hỏi ý kiến Tiểu Đoạn Thị.

“Tổ mẫu cẩn thận, hề vội vàng”. Lâm Vân Yên kể, miệng khẽ : “Người , mài d.a.o hỏng việc bửa củi”.

Chuyện của nhà thì chút manh mối, kể về phía Dư Phác cũng vài dấu hiệu, nhưng dù đây cũng là chuyện lớn, thể nôn nóng. Nhất là, hôn sự của Lâm Vân Tĩnh là thứ hai. Lần từ hôn, phủ Thành Ý Bá hề , nhưng cũng đành chịu miệng đời lắm chuyện. Lần thứ hai, Tiểu Đoạn Thị càng thận trọng, kỹ lưỡng hơn. Nếu thể định đoạt thì nhất, còn thì cũng lặng lẽ mà thôi, để đàm tiếu khắp nơi, tránh để thiên hạ chê. Dù bà ngại việc bàn tán , bà càng vì lo cho Lâm Vân Tĩnh. Một nghị thất bại, Lâm Vân Tĩnh lấy chồng càng khó hơn.

Lâm Vân Yên : “Cùng ở Viện Hàn Lâm, phụ tổ mẫu chọn tiên phong ”.

Dư Phác là đức hạnh , nhưng quan trường dễ khiến con đổi , kẻ sĩ quan tâm tính đổi, đó cũng chẳng chuyện hiếm gặp. Gần đây, Lâm Dư, cha nàng, thường nghĩ ngợi về Dư Phác. Quan sát cách Dư Phác hòa cùng đồng liêu, cách việc và ứng xử, càng , ông càng thêm phần quý mến. Rõ ràng từng ơn với phủ Thành Ý Bá, thế nhưng ở Viện Hàn Lâm, Dư Phác bao giờ lấy đó để tỏ cận với Lâm Dư, mà vẫn chân chất tròn bổn phận của một thư . Lúc cần trao đổi cùng Lâm Dư, cũng giữ quy củ, lễ phép trọn vẹn. Trái , chính Lâm Dư thấy thanh niên bản lĩnh nên chủ động góp ý đôi điều. Đồng thời, ông cũng đôi chút chuyện riêng của Dư Phác.

Dư Phác tuy họ hàng ở kinh thành, xa cũng chăm lo cho , song cha ruột vẫn ở quê nhà. Điều kiện gia đình mấy dư dả nhưng cũng đủ sống. Người khác rằng, nhập sĩ quan thì thể gửi tiền về quê phụng dưỡng cha . Dư Phác cũng chỉ đến việc hứa sẽ trả bạc mượn của phủ Thành Ý Bá. Hắn kể , nhưng vẫn giữ đúng lời hứa. Mấy hôm , đến kỳ hẹn với Trần Quế, Dư Phác tan sở xong bèn mang bạc tới Sinh Huy Các.

“Chẳng mấy chốc Trần đông gia phủ, đặt bạc ngay mặt tổ mẫu, bà khen mãi”. Lâm Vân Yên mỉm : “Phụ về phủ gọi đến, bảo phụ hỏi nhiều chuyện khác mà hỏi Dư Phác hôn ước , trách phụ việc gọn ghẽ, khiến phụ khổ mãi thôi”.

Từ Giản khẽ cong môi. Những chuyện vụn vặt trong nhà, dường như kiếp ít khi họ cơ hội xuống và kể cho như thế. Cứ gặp là tập trung tìm kiếm chân tướng, sửa chữa tiếc nuối. Những điều đó hiển nhiên là quan trọng, vì nếu phá cục diện, họ chẳng thể đến một kết thúc viên mãn. giờ tiểu Quận chúa kể về những chuyện nhỏ nhặt , Từ Giản chợt thấy, cũng đấy chứ. Sự đầm ấm chẳng cũng là những tiếc nuối bù đắp ?

“Vậy nên”, Từ Giản thuận theo lời Lâm Vân Yên hỏi tiếp: “Hôm qua nàng tới Viện Hàn Lâm là vì Bá gia dò hỏi ?”

“Phải, phụ hỏi ”. Lâm Vân Yên đáp: “ như nhớ, Dư Phác hôn ước, cũng chẳng vị thanh mai nào ở quê đang đợi đỗ đạt để về xin cưới”.

Từ Giản nhịn . Đoạn đầu còn tạm , nhưng câu cuối ý gì? Trước giờ ai trong những bọn họ quen kiểu thanh mai đó nhỉ? Nói câu nào duyên câu đó, xem tâm trạng nàng .

“Bá gia về phủ thể cho nàng ngay, mà nàng còn vội vàng đến tận Viện Hàn Lâm”. Từ Giản .

Lâm Vân Yên c.ắ.n miếng bánh đậu xanh, thì liếc mắt lườm Từ Giản một cái. Phụ đúng là bảo nàng sốt ruột. Lại còn gì nữa nhỉ? Sắp đến ngày tiểu định lễ của lo cho , lo cho hôn sự của tỷ tỷ. Lâm Vân Yên chỉ nghĩ trong lòng chứ chẳng , nhưng nét mặt nàng, Từ Giản cũng đoán nàng đang nghĩ gì.

“Nôn nóng cũng chẳng ”, Hắn nhấp một ngụm : “Dù nàng cũng chỉ thể sốt ruột chuyện khác, còn chuyện của lo lắng cũng chẳng đổi gì, nàng quyền quyết định”.

Lâm Vân Yên: …

Nghe cái giọng đầy vẻ trêu tức xem. Từ Giản coi như thấy ánh mắt nàng lườm , cứ thế thong thả uống . Cuối cùng, chốt : “Trà ở Từ Ninh Cung thật sự tệ”.

Ai nôn nóng? Ai mới là nóng nhất chứ??

 

Loading...