Yến Từ Quy - Chương 295: Thật Ngại Quá
Cập nhật lúc: 2025-11-11 09:08:21
Lượt xem: 86
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kim Loan Điện.
Đan Thận bước khỏi hàng, gương mặt lộ rõ vẻ bất an. Phủ Thuận Thiên bắt hung thủ g.i.ế.c Đạo Hành, thậm chí cũng chẳng thu thập thêm manh mối nào mới. Vụ án tiến triển, khó tránh khỏi việc các triều thần hỏi tới hỏi lui. Đan Thận thanh minh, chỉ im lặng chịu đựng những lời phê phán. Bộ dạng “ tội” của ông khiến khác tiện truy hỏi thêm. Thậm chí, ai còn hỏi về việc bức họa chân dung . Từ Giản ở vị trí của , liếc Đan Thận vài . Phải rằng, tài nghệ “giả c.h.ế.t” của Đan đại nhân quả thật tầm thường. Ngay từ đầu, họ bắt hung thủ thật là điều tưởng. Phát tán bức chân dung chỉ là một cách để buộc phía đối địch từ bỏ quân cờ. Có thể cách, nhưng bọn họ cũng khổ sở; mà cách thì vẫn thể khiến đối phương lâm thế khó. Tuy nhiên, tất cả đều diễn trong âm thầm.
Những tính toán và áp lực sẽ ghi trong hồ sơ, xuất hiện văn võ bá quan Thánh Thượng, chỉ khiến phủ Thuận Thiên trông như vô kế khả thi. Đan đại nhân việc cũng thật dứt khoát. Đã hứa ba ngày thì đúng ba ngày, khi hết thời hạn, ông lên triều tuyên bố rằng dốc sức nhưng thể gì thêm. Dù , với bức chân dung dán khắp nơi, chẳng ai thể trách bọn họ lười biếng, chút chính sự nào.
Ánh mắt Từ Giản từ Đan Thận dời sang, khẽ ngước lên Thánh Thượng. Đan đại nhân quả nhiên chỗ dựa vững chắc. Như Từ Giản từng với Đan Thận và Vạn Đường tại nha môn, vụ án lẽ sẽ “chìm xuồng,” một phần vì phạm vi liên quan quá rộng, việc phủ Thuận Thiên nha môn thể xử lý, phần khác vì Thánh Thượng kéo dài thêm. Có một kết quả đủ để kết án, đó là ý của Thánh Thượng. Đan Thận thuận theo ý chỉ của vua, lẽ dĩ nhiên là như .
Quả nhiên, dù mấy vị thẳng tính đặt câu hỏi về độ chính xác của bức chân dung, Đan Thận cũng giải thích gì nhiều. Còn Vạn Đường với tính khí của , cất tiếng trầm vang: “Bức chân dung hung thủ, các vị đại nhân đều thấy ? Có ấn tượng sơ sơ thôi cũng . Sau phố nếu vô tình gặp , xin hãy báo ngay cho nha môn chúng hoặc phủ Thuận Thiên, chúng sẽ lập tức bắt . Nhân lực thì chỉ , kinh thành rộng lớn, mong rằng đôi mắt của các vị thể giúp bọn tìm ”.
Vạn Đường dứt lời, bầu khí im ắng hẳn. Chỉ Từ Giản khẽ mỉm , một nụ thành tiếng. Thánh Thượng uy nghiêm long ỷ. Ngài thấy nét của Từ Giản, thầm nghĩ, nửa năm nay quả nhiên trưởng thành, ngay cả khi xem kịch cũng âm thầm mà xem. Nghĩ thì nghĩ , nhưng khi đối diện với Đan Thận, Thánh Thượng vẫn mềm giọng mà chỉ phán một câu: “Tiếp tục điều tra”.
Dĩ nhiên, Đan Thận , Từ Giản cũng , lời chỉ là cho , xong là xong.
Bãi triều xong, Từ Giản triệu Ngự Thư Phòng.
Tào công công dẫn . Từ Giản hành lễ, xuống, nhận chén , nhấp một ngụm.
Thánh Thượng hỏi thẳng: “Có khanh với Đan ái khanh rằng cần truy xét tận cùng?”
“Không ”. Từ Giản đáp: “Đan đại nhân cố hết sức, thực sự là tiến triển nhiều”.
Thánh Thượng bật một tiếng, trong giọng bộc lộ rõ vui buồn: “Đan ái khanh là tận tâm, để ông điều tra dở chừng…”
Phần cuối câu, Thánh Thượng tiếp.
Từ Giản hiểu ý, bèn : “Tra đến nửa chừng đúng là khó chịu, nhưng Đan đại nhân nhiều năm trong quan trường, hiểu rõ nặng nhẹ. Còn thần kinh nghiệm còn non, học hỏi thêm từ Đan đại nhân và Vạn đại nhân”.
Thánh Thượng mỉm , ánh mắt phần ấm áp hơn. Vạn Đường quả thực là khôn ngoan, còn tinh tế hơn cả Đan Thận, là kẻ hiểu khi nào thì cần dừng đúng chỗ.
“Khanh thế”. Thánh Thượng thuận theo lời Từ Giản: “Khanh hài lòng khi tra nửa chừng ?”
Từ Giản trả lời ngay, suy nghĩ giây lát về phía Tào công công. Tào công công nhanh nhạy hiểu ý, nhưng đợi Thánh Thượng cho phép. Thánh Thượng gõ ngón tay hai cái. Tào công công hiểu ý, bèn sang Trung điện, đuổi các tiểu thái giám hết, chỉ giữ một cẩn trọng và đáng tin trông coi, trở , cẩn thận bên Thánh Thượng.
Lúc , Từ Giản mới : “Thần là hài lòng, chỉ thấy áy náy thôi”.
Câu khiến chỉ Tào công công ngạc nhiên mà ngay cả Thánh Thượng cũng nhướn mày.
Từ Giản tiếp lời: “Ngoài ai nội tình, nhưng thần rõ chuyện do . Hai miếng vàng ở Ngõ Trần Mễ là do thần đặt, chẳng liên quan gì đến phế hoàng tử. Đan đại nhân , Vạn đại nhân cũng . Bọn họ cứ đuổi theo để tra xét về phế hoàng tử, thêm cả tấm lệnh bài của sứ thần Cổ Nguyệt. Manh mối phế hoàng tử từ đầu khó tra, sứ thần Cổ Nguyệt rời kinh, hai bên điều tra cứ mỗi nơi một chút, lắp ghép mà phân tích thì thể gì?”
Chứng cứ manh mối đều là giả, theo chúng mà tìm hung thủ mới thực là chuyện hy hữu. Dĩ nhiên, cái “hy hữu” là suy nghĩ của Thánh Thượng. Từ Giản ngay từ đầu giả chứng cứ, nhưng hướng điều tra của đúng. Kẻ ác quả thực ép đến đường cùng, chặt đuôi để bảo vệ .
“Mỗi ngày thần ở phủ Thuận Thiên đều chứng kiến cứ xoay quanh mấy miếng vàng chứng cứ giả đó, thật sự đành lòng”. Từ Giản .
Nghe đến đây, nét mặt Thánh Thượng giãn : “Thật là khó Đan ái khanh ”.
Từ Giản giả vờ điều chỉnh dòng suy nghĩ, tiếp lời: “Thần nghĩ, cái c.h.ế.t của Đạo Hành cũng là một thu hoạch bất ngờ. Kẻ Đạo Hành dễ bắt, đó liên quan đến Vương Lục Niên và đồng bọn. Vụ án liên quan đến phế hoàng tử, bệ hạ giao cho phủ Thuận Thiên, cho nên năm ngoái đưa Vương Lục Niên về cung, giao cho Tào công công thẩm tra. Thứ nhất, Đại nhân Đan Thận khó mà ứng phó. Lần tra xét Phủ Anh Quốc công, bệ hạ còn cử thần đến hỗ trợ. Việc vấn đề năng lực, mà là vấn đề về phận. Thứ hai, phủ Thuận Thiên chủ yếu xử lý các việc lớn nhỏ trong kinh thành. Nếu dành quá nhiều sức lực một vụ án khó tiến triển, thì đáng. Vì thế, tra đến nửa chừng dừng , cũng là còn cách nào khác”.
Thánh Thượng Từ Giản hồi lâu. Ngài Từ Giản bản lĩnh, cũng rõ còn trẻ, cần rèn luyện thêm, nhưng ngài cũng thấy tiến bộ của suốt nửa năm nay. So với thời điểm ép chuyển sang Binh Bộ, trưởng thành nhiều. Hơn nữa, ánh mắt của Từ Giản ngày càng tinh tường.
“Chỉ thế thôi ?” Thánh Thượng cố ý hỏi.
Từ Giản im lặng một lát. Hắn Thánh Thượng sẽ hỏi điều . Sau khi xong mấy lời , Thánh Thượng chắc chắn sẽ hỏi tiếp. Vì , thái độ chần chừ của cũng thật kỹ lưỡng, tưởng như còn do dự nhưng thực chất chuẩn sẵn: “Tra xét quá lâu, thì với Thái tử. Bệ hạ dừng đúng lúc, Đan đại nhân và Vạn đại nhân cũng đều đoán . nếu bệ hạ vẫn nhất quyết để hai nha môn họ điều tra đến cùng, họ cũng sẽ miễn cưỡng mà tiếp”.
Thánh Thượng tỏ thái độ, chỉ nhấc chén lên nhấp một ngụm. Trà tiến cống hảo hạng, thái giám pha ở Ngự Thư Phòng cũng khéo léo, nhưng chẳng hiểu , ngụm hôm nay thoáng vị chát đắng. Cảm giác chát nghẹn khiến cổ họng Thánh Thượng chút khó chịu. Đan Thận, Vạn Đường, bọn họ ngại điều gì? Tất nhiên là ngại chuyện của Thiệu Nhi, ngại cả ông nữa. Quan hệ quân thần vốn là như . Người đời bảo rằng “đoán ý vua” là tội, nhưng thật thế. Không đoán ý vua thì là coi trọng Thánh Thượng, như thể khinh nhờn một “tiểu chủ nhân” . Còn nếu đoán ý mà rõ thì là quá ngốc. Ai mà ngày ngày đàm đạo với một lũ ngốc chứ? Để chuyện nước nhà đầu bọn họ, dân đen còn sống nổi ? Thánh Thượng thích những đoán ý, mà càng thích những đoán đúng trọng tâm. Lần , Đan Thận và Vạn Đường đoán , nhưng ngài vẫn hài lòng. Chỉ vì lý do duy nhất: Thiệu Nhi gì.
Hắn khiến chuyện rối ren thế . Không đến việc ông là cha mà dọn dẹp tàn cục cho con, mà cả những tra án cũng mệt nhoài vì . Từ Giản đây nghĩ cách hai viên gạch vàng chứng cứ giả… Nuôi con, lo lắng cho con là chuyện . Quan hệ quân thần cũng . Trước đây Từ Giản từng , cứu Điện hạ là việc nên . việc gì cũng cần giới hạn, thể cứ mãi như . Hoặc ít nhất, là chuyện đáng giá thật sự. Không mấy chuyện nhơ nhuốc ở Ngõ Trần Mễ, chỉ nhắc đến thôi cũng thấy ngượng. Thiệu Nhi còn trẻ, nhưng cũng quá trẻ. Cùng là thu , chăm chỉ việc, nhưng Từ Giản ngày càng trưởng thành, còn Thiệu Nhi thì chẳng nặng nhẹ. Đây còn là việc thể mắng một trận mà xong nữa .
“Có manh mối thì tra, thì đành bỏ đấy”. Thánh Thượng hắng giọng:
“Đan ái khanh rõ, cứ để ông tự lo liệu”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-295-that-ngai-qua.html.]
Từ Giản khẽ đáp: “Vâng”.
Thánh Thượng Từ Giản hai , : “Lúc chầu sáng nay, trẫm thấy khanh đấy”.
Từ Giản đáp: “Thần thấy lời của Vạn đại nhân hợp lý”.
“Tốt, khá hơn ”. Thánh Thượng thở phào nhẹ nhõm: “Trẫm cấm khanh xem trò vui, chỉ cần giữ vẻ nghiêm chỉnh là ”.
Đến đây, Từ Giản là đủ, bèn chuyển đề tài: “Sắp thành , tiến bộ ”.
Nhắc đến chuyện vui, Thánh Thượng cũng thả lỏng: “Phải , sắp tiểu định lễ, chuẩn đến ?”
Từ Giản đáp: “An Dật Bá và Bá phu nhân lo liệu cả, thần cũng cần bận rộn mấy”.
Thánh Thượng hỏi: “Khanh và Ninh An thế nào ?”
“Đã lâu thần gặp Quận chúa”. Từ Giản trả lời.
Thánh Thượng hiểu . Chuyện gặp mặt của đôi hôn phu hôn thê, khó khó, nhưng cũng chẳng dễ dàng. Quay đầu Tào công công, Thánh Thượng hỏi: “Gần đây Hoàng Thái hậu triệu Ninh An cung ?”
Tào công công rõ, vội lui ngoài hỏi thăm. Trong lúc chờ tin, Thánh Thượng tiện hỏi Từ Giản đôi điều. Biết rằng ruột của Từ Giản, phu nhân An Dật Bá, cũng lo liệu chuyện đính ước , ông gật đầu. Có lo toan là điều . Từ Giản cũng chịu để mẫu lo lắng, như đây, chẳng cho Lưu Tĩnh chen chút nào.
Chẳng bao lâu, Tào công công báo: “Ngày mai, Quận chúa sẽ cung buổi chiều”.
Thánh Thượng xong, với Từ Giản: “Nghe rõ chứ?”
Từ Giản dậy cảm tạ ân điển. Thánh Thượng hài lòng gật đầu, hiệu cho Từ Giản lui. Tào công công tiễn Từ Giản ngoài, rót thêm cho Thánh Thượng, mỉm : “Mối nhân duyên thật như gãi đúng chỗ ngứa của Quốc công gia. Mà chỉ , nô tài nghĩ rằng tiểu Quận chúa cũng hài lòng”.
Thánh Thượng khẽ : “Xem trẫm mối cũng chẳng tệ”.
Rời khỏi Ngự Thư Phòng, Từ Giản nhanh chậm. Thực cũng lâu gặp Lâm Vân Yên, nhưng là cách, chỉ là cần cẩn thận hơn một chút. Trò chuyện ở Từ Ninh Cung vẫn là lựa chọn hơn. Thánh Thượng chủ động mở lời, điều giúp Từ Giản tiết kiệm ít công sức.
Cùng lúc đó, Lâm Vân Yên ở trong phủ, xe ngựa của nàng đang dừng Viện Hàn Lâm. Lâm Dư bước từ trong viện, gọi con gái xuống xe mà bên rèm xe trò chuyện cùng nàng: “Con nóng lòng đến ?”
Lâm Vân Yên mỉm gật đầu: “Dạ, nóng lòng”.
Lâm Dư phì . Hai cha con họ đang về Dư Phác. Có lẽ nhờ ở hẳn tại Ngõ Lão Thật để yên tâm chuẩn cho khoa thi, Dư Phác đạt thành tích hơn so với những gì Lâm Vân Yên nhớ . Vị tân khoa tiến sĩ Viện Hàn Lâm, đảm nhận chức Hàn Lâm Lục sĩ. Đối với một nho sinh nghèo khó như Dư Phác, đây là con đường đáng trân trọng. Biết trong phủ quan tâm đến từng cứu Lâm Vân Tĩnh, Trần Quế hai nhắc đến, càng càng tỏ quý mến Dư Phác.
“Sau khi nhận chức, tự đến cửa hàng tìm , bàn bạc về việc trả tiền vay”.
“Hồi đó rõ là chỉ cho mượn, nên nhất định trả ”.
“Thật thà, chân thành, hứa hẹn qua loa, còn lập hẳn một danh sách cụ thể cách trả và thời gian trả từng đợt”.
“Ta bảo cân nhắc kỹ thêm, nhưng suy nghĩ kỹ ”.
“Năm đầu nhập quan thì chi tiêu nhiều việc lặt vặt, mỗi quý trả bớt một chút, từ năm thứ hai trở thì mỗi quý thể trả nhiều hơn”.
“Trong phủ thiếu khoản tiền , nhưng bảo thái độ nghiêm túc”.
“Còn đỏ mặt rằng nếu gặp khó khăn quá, sẽ xin khất , từ từ trả tiếp”.
“Nói nghiêm túc như thế, cũng ngại bảo thôi trả nữa”.
Khi Trần Quế kể , trong phòng viện Tải Thọ đông , ai nấy đều vui vẻ, ngay cả bà nội cũng . Lâm Vân Yên rằng, nụ là đầy thiện ý. Bà nội vốn là giữ chữ tín, tính khí thẳng thắn, gặp thật thà như thế, vui cho ? Tháng tư , đại tỷ tròn trăm ngày kiêng cữ xuống giường, nhờ Trần Quế chủ trì ở Sinh Huy Các, đích cảm tạ Dư Phác. Lễ nghi thực hiện chu , hành sự cũng khéo léo.
Hôm , Lâm Vân Yên nhờ Trần Quế thuật , mà lặng lẽ từ phòng bên. Trần Quế việc chắc chắn thì chắc chắn, nhưng về chuyện và đoán ý thì phần chậm chạp. Nghĩ , Kinh đông gia từng nhắc nhở rằng ngay từ khi hai phủ hợp tác mở tiệm ở Ngõ Lão Thật, ông nhận Quốc công gia và Quận chúa ý với , chỉ riêng Trần Quế là . Ngay cả khi nhắc đến, ông cũng chẳng nhận . Vậy nên, chuyện Lâm Vân Yên chỉ thể tin mắt . Lúc , qua cảnh chị gái và Dư Phác cảm tạ lẫn , Lâm Vân Yên hiểu rõ phần nào.
Dư Phác rõ ràng căng thẳng. Tháng tư trời quá nóng, nhưng chỉ qua mấy lời cảm tạ ngắn ngủi, Dư Phác toát mồ hôi. Nét mặt của lúc đó, chân thành bối rối, khiến khác khó lòng thiện cảm.