Yến Từ Quy - Chương 294: Tự làm mình sợ

Cập nhật lúc: 2025-11-11 09:08:20
Lượt xem: 91

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Gió đêm ấm áp nhưng ẩm ướt, thổi qua mồ hôi cổ Thành Hỷ dính bết khó chịu vô cùng. Đứng hiên một lúc, mới nhẹ bước rời . Sau khi chiếc chén đập vỡ, bên trong còn tiếng động lớn nào nữa. Thành Hỷ hiểu rõ, điều nghĩa là cơn giận trong lòng chủ nhân tiêu tan. Chỉ là khi cơn giận bộc phát, chủ nhân buộc kiềm chế để tiếp tục tính toán. Dẫu , chủ nhân chịu thiệt quá nặng. Ai thể ngờ rằng vị Phụ Quốc công, từng thương ở chân và suốt năm ngoái chỉ xuất hiện triều đình để hóng chuyện, tay quyết liệt đến . Liên tục c.ắ.n hai hiểm độc, từng ai như thế trong suốt những năm qua.

Thành Hỷ triệu tập vài giỏi võ công, cùng đến gặp Vương Kỳ. Với chút tài quyền cước của , Vương Kỳ chẳng khác gì con kiến. Nếu Vương Kỳ phản kháng, đừng đến việc thành nhiệm vụ chủ nhân giao, mà khi còn Vương Kỳ g.i.ế.c ngược . Cả nhóm vội vã tới chỗ ở của Vương Kỳ.

Dãy nhà bảy gian, cả hai bên đều là nơi ở của hầu và quản sự. Vào giờ , hầu hết ngủ say, các gian phòng đều tối đen. Chỉ riêng gian của Vương Kỳ vẫn sáng đèn. Thành Hỷ nhíu mày. Vương Kỳ kiểu thức khuya, hôm nay vẻ bất thường.

“Vương Kỳ”. Thành Hỷ tiến lên gõ cửa: “Chủ nhân việc giao”.

Không ai trả lời. Thành Hỷ nghĩ một lúc, dùng sức đẩy cửa. Cửa mở ngay. Hắn càng thêm kinh ngạc, miệng lẩm bẩm “Ta đây” bước . Rất nhanh, thấy Vương Kỳ. Vương Kỳ lặng lẽ bên cửa sổ, gì, chỉ .

“Ngươi ở trong phòng, gọi đáp…” Thành Hỷ thở phào nhẹ nhõm, mới nửa câu thì thoáng thấy sợi dây thừng treo từ xà nhà xuống, lập tức hoảng hốt hét lên: “Chuyện ?”

Vương Kỳ lạnh một tiếng: “Tiết kiệm sức cho ngươi thôi”.

Dù đến theo lệnh, nhưng câu , lòng Thành Hỷ cũng chộn rộn yên.

“Ngươi, ngươi định thật …” Thành Hỷ hỏi nhỏ, mắt đảo quanh đ.á.n.h giá Vương Kỳ.

Vương Kỳ giống như đang dối, thậm chí bộ đồ mới, mới. Là thanh đao của chủ nhân, ăn mặc giản dị, bình thường giữa đám đông chẳng ai nhận . Loại trang phục sáng màu chỉ mặc dịp lễ tết. Thành Hỷ thấy bộ đồ hợp với Vương Kỳ, hoặc là do quen .

Vương Kỳ tỏ ngại ngùng: “Sao? Ngươi nghĩ sẽ chạy ?”

Thành Hỷ lúng túng.

“Đã từng nghĩ đến chuyện chạy”. Vương Kỳ thật thà : “ ai bảo mấy hôm dạy dỗ Đạo Hành như thế”.

Ngày hôm đó, trong căn nhà gỗ ở Ngõ Tứ Đạo, gì với Đạo Hành nhỉ?

“Đừng trách tay. Là ngươi việc cẩn thận, chủ nhân buộc bỏ rơi ngươi”.

“Phật sát sinh, ngươi thực sự nghĩ rằng chủ nhân cũng sát sinh ?”

“Nếu là , sẽ chạy, vô ích thôi. Cứ ngoan ngoãn c.h.ế.t , đỡ tốn sức chủ nhân”.

Những lời đó lặp trong đầu , giờ đây cũng lẩm bẩm từng câu từng chữ kể cho Thành Hỷ . Nghe xong, khuôn mặt trắng trẻo râu của Thành Hỷ càng tái nhợt thêm vài phần.

“Khi tranh thưởng treo đầy kinh thành, thể sống qua đêm nay”. Vương Kỳ , còn uống thêm hai ngụm nước.

Thành Hỷ thở dài.

“Ta cũng tại phủ Thuận Thiên bắt thóp”. Vương Kỳ tiếp tục: “Có lẽ theo dõi Đạo Hành, từ đó cửa tiệm của Tô Xương, và thấy Đạo Hành bất tỉnh đưa , thấy cả mặt . Mặc dù nghĩ khả năng đó lớn. Quan phủ bắt Đạo Hành đến phát điên. Nếu phát hiện tung tích của , họ chắc chắn để mặc g.i.ế.c . Sáng mang , chiều mới tay. Quan phủ đủ thời gian điều động để bắt cả hai chúng . Người c.h.ế.t , Đạo Hành c.h.ế.t chẳng giá trị gì với quan phủ. Họ cần sống, cũng như với . Nếu bắt cả hai, đó mới là việc quan phủ . Nghĩ , thể là lúc rời Ngõ Tứ Đạo thấy. Khi trong ngõ đông , nghĩ họ chỉ vội về nhà ăn cơm, ngờ để ý đến một lạ. Ai bảo mặt vết sẹo chứ? Quá dễ nhận …..”.

Thành Hỷ lẩm bẩm kể lể, lòng khỏi cảm thấy khó chịu. Hắn theo chủ nhân lâu, và cũng quen Đạo Hành và Vương Kỳ từ lâu. Hôm đó, lặng lẽ nhắc nhở Đạo Hành vài câu, nhưng tiếc rằng Đạo Hành chịu , mà cũng thể trái ý chủ nhân. Hiện tại, Vương Kỳ rõ sự việc hơn Đạo Hành. Có lẽ vì chính tay Vương Kỳ g.i.ế.c Đạo Hành, nên còn ngây thơ nữa. Thành Hỷ vẫn cảm thấy, chủ nhân tay quá nặng. Đạo Hành và Vương Kỳ chỉ những đóng góp khó nhọc, mà còn lập nhiều công lao.

Năm đó khi thất bại, kế hoạch của chủ nhân đều tan tành, khiến ông tức giận đến mức m.á.u dồn lên họng nhưng nuốt xuống. Tức giận thì vẫn tức giận, nhưng thể rút lui vẹn trong tình cảnh , những bên cạnh đều lập công lớn. Họ dốc hết sức để giúp chủ nhân thoát , dốc hết sức để định tình thế, và dốc hết sức để tạo cơ hội cho chủ nhân từ đầu. Trong đó, Đạo Hành và Vương Kỳ. Công lao lớn như , chỉ vì lộ diện, chỉ vì quan phủ và Phụ Quốc công từng bước ép sát, mà cuối cùng vứt bỏ… Thành Hỷ đang nghĩ đến đây, thì thấy Vương Kỳ dậy.

“Ta lừa Đạo Hành, khi g.i.ế.c , tay dứt khoát và nhanh chóng, chịu nhiều đau đớn”. Vương Kỳ kéo một chiếc ghế đến sợi dây thừng, lên thử độ cao nhảy xuống: “Một lát nữa sẽ tự , để ngươi động tay. Ta chịu thêm đau đớn”.

Thành Hỷ lời nào.

“Còn về mấy ngươi mang theo, tệ quá”. Vương Kỳ lắc đầu: “Ngươi nghĩ họ ích ? Ta thấy chẳng ai hồn cả. Nếu thật sự chạy, dù tất cả bọn họ xông cũng chẳng cản nổi ”.

Lúc , Thành Hỷ càng gì hơn. Trái , Vương Kỳ, cái c.h.ế.t, hứng thú trò chuyện: “Thành Hỷ, tự mất mặt, nhưng những kẻ , chẳng ai thể trở thành thanh đao thực thụ cả. Nếu một ngày nào đó chủ nhân dựa bọn họ để dọn dẹp, thì lẽ chỉ dọn những kẻ võ công. Còn nếu gặp cao thủ, họ một thì c.h.ế.t một . Ta nghĩ, nếu hôm nay những treo thưởng là bọn họ… phủ Thuận Thiên thì năng lực chỉ thường thường, nhưng nha môn vài tài giỏi, nhất là kẻ họ Vạn, sức mạnh ai bằng. Phụ Quốc công cũng đang ở phủ Thuận Thiên, đúng ? Vài năm , đầu tiên theo tổ phụ đến Dụ Môn, tuổi nhỏ mà khuất phục bộ quân đội đóng giữ, khiến họ tâm phục khẩu phục. Nếu vì hiện giờ thương, cũng chẳng đối thủ của . Không chỉ , mà những cận với cũng lượt giỏi giang, ai là dễ đối phó. Ta , chủ nhân sẽ đối đầu với Phụ Quốc công chứ? Ta c.h.ế.t , dựa mấy kẻ vô dụng , chỉ với một chân thương của Phụ Quốc công cũng đủ để nắm lấy họ”.

Những lời cuối cùng, Vương Kỳ với những cùng. Ánh mắt đầy sự khinh thường và chế giễu, mặt như rõ một câu: “Toàn là đồ rác rưởi”.

ai dám cãi . Dù trong lòng vui, cũng ai dám khiêu khích. Xét về đấu tay đôi, đúng là ai trong họ sánh với Vương Kỳ. Vương Kỳ là thanh đao nhanh nhất trong tay chủ nhân, một thanh đao thể hy sinh vì chủ nhân, và ngay cả khi c.h.ế.t, thanh đao vẫn khinh thường tất cả bọn họ. Thành Hỷ ngăn Vương Kỳ thêm. Người sắp c.h.ế.t , cứ để cho thỏa lòng. Bao nhiêu năm gắn bó, những gì thể cho Vương Kỳ, chỉ còn điều . Chỉ là trong lòng, Thành Hỷ càng cảm thấy vui, bởi vì Phụ Quốc công, kẻ mà Vương Kỳ rằng “ thể đ.á.n.h bại” đối đầu với chủ nhân. Mất thanh đao sắc bén như Vương Kỳ, một khi giao chiến, chủ nhân thể…

Không, thể nghĩ như . Đây là kinh thành, chân thiên tử, dễ gì xảy xung đột trực tiếp với của Phụ Quốc công. Có nhiều cách để đấu tranh giành quyền lực, việc trực tiếp dùng vũ khí thì hiếm thấy.

Vương Kỳ leo lên chiếc ghế. Khi vòng cổ sợi dây thừng, với Thành Hỷ một câu cuối: “Ta và Đạo Hành đều c.h.ế.t, hy vọng ngươi thể trụ đến cuối cùng, việc cẩn thận, đừng để bắt”.

Thành Hỷ hé miệng, định thêm vài câu, nhưng chỉ thấy tiếng “cộp” một cái, chiếc ghế đổ xuống đất. Vương Kỳ chút do dự, đạp chiếc ghế, và giãy giụa vài theo bản năng. Rất nhanh, còn giãy nữa, dây thừng đung đưa cũng dừng lâu đó. Vương Kỳ cứ treo lơ lửng ở đó. Thành Hỷ động đậy, lặng lẽ đó, những cùng cũng dám nhúc nhích.

Một lúc lâu , Thành Hỷ mới khẽ gật đầu. Những hiểu ý, bước lên đặt xác Vương Kỳ xuống, dùng một tấm chiếu giường bọc , khiêng khỏi phòng. Thành Hỷ bên ngoài dãy nhà. Các căn phòng khác vẫn tối đen, nhưng rằng, giờ ai ngủ . Những gì bọn họ , cẩn thận hẳn thấy, hơn nữa tiếng động lớn khi chiếc ghế đạp ngã cũng đủ để đ.á.n.h thức . Ai cũng mở mắt, dám ngủ, cũng dám bật đèn để ngoài. Dù là hoảng sợ tiếc nuối, tất cả đều im lặng lời nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-294-tu-lam-minh-so.html.]

Chủ nhân từng "g.i.ế.c gà dọa khỉ" Thành Hỷ nghĩ, quả thật tất cả đều đang những con khỉ dọa. Nhất là những cùng , cơ thể căng thẳng đến mức dám thả lỏng.

Thành Hỷ về báo cáo. Trong phòng của Quý Nhân, đèn sáng.

Thành Hỷ quỳ xuống, : “Vương Kỳ thất bại, để bọn nhỏ tốn sức, tự treo cổ mà ”.

“Vậy ?” Giọng Quý Nhân lạnh nhạt: “Hắn là hiểu chuyện, thật đáng tiếc”.

Đáng tiếc thật, một thanh đao sắc bén như , thể dùng thêm nữa. Nuôi dưỡng một thanh đao dễ dàng, tiếc nuối. Từ Giản ép đến mức thể từ bỏ. Thật là một kế hoạch . Món nợ , nhất định sẽ đòi từ Từ Giản.

Hít một thật sâu, Quý Nhân : “Dọn dẹp ”. Nói xong, bước phòng trong.

Thành Hỷ nhẹ nhàng thu dọn hai chiếc chén vỡ, những mảnh sứ vỡ sắc bén đến mức vô tình cứa đầu ngón tay, m.á.u rỉ . Không dám gây tiếng động thừa, dọn dẹp sạch sẽ xong, Thành Hỷ lui ngoài. Đi dọc hành lang, rời khỏi khu sân của chủ nhân, Thành Hỷ thấy phía một bóng . Đêm quá tối, thể nhận đó là ai, điều khiến Thành Hỷ cảm thấy căng thẳng hơn.

Chỉ đến khi đó đến gần, mới nhận : “Đồng công công”.

Sắc mặt Đồng công công tệ, hiệu cho Thành Hỷ sang góc khuất để chuyện.

“Vương Kỳ c.h.ế.t ư?” Hắn hỏi.

Thành Hỷ gật đầu.

Đồng công công nghiến răng: “Ta lo…”

“Không cần lo”. Thành Hỷ định gì: “Thẻ vàng rơi ở Ngõ Trần Mễ của Tô Xương, liên quan gì đến cả”.

“Dù là ”, Đồng công công : “Hai ngày nay mắt cứ giật liên tục, cảm thấy chuyện gì ”.

Thành Hỷ mím môi. Không chuyện ? Đạo Hành, Vương Kỳ…

Đồng công công thấy Thành Hỷ đáp , : “Ngươi theo chủ nhân lâu hơn, nếu gì bất thường, nhớ báo cho ”.

Thành Hỷ nhíu mày Đồng công công.

“Ta định chạy”. Đồng công công lau mặt, chua chát: “Ta cũng chẳng khả năng chạy. Chỉ là… đến lúc đó, giống Vương Kỳ, dọn dẹp sạch sẽ khi , đừng như Đạo Hành c.h.ế.t ở bên ngoài, còn quan phủ mang về kiểm tra. Loại như chúng thì gì để kiểm tra, ngay cả cân thịt cũng chẳng đủ so với khác”.

Cổ họng Thành Hỷ khẽ nuốt xuống, cuối cùng gật đầu nặng nề. Khi mở miệng, giọng còn định nữa: “Ta sẽ nhắc ngươi, nếu… nếu đến , ngươi cũng nhắc một tiếng”.

Đồng công công giơ tay, vỗ mạnh hai lên vai Thành Hỷ.

Có lẽ vì cảm xúc dâng lên, Thành Hỷ bộc phát: “Ta tại chủ nhân đập thêm một chiếc chén ”.

Đồng công công thắc mắc: “Đập cái gì nữa?”

Thành Hỷ kể tình huống đó.

Đồng công công xong, thở dài: “Đập hai cái liên tiếp, chủ nhân quả thật đang tức giận”.

“Không chỉ vì Đạo Hành và Vương Kỳ”. Thành Hỷ nắm lấy cánh tay Đồng công công, giọng run rẩy, từng chữ một bật : “Từ đầu đến cuối, Phủ Anh Quốc công, Vương Lục Niên, tất cả đều liên quan đến Phụ Quốc công. Chủ nhân suy nghĩ thấu đáo, mới như …”

Đồng công công mà thấy ê răng. Hắn chuyện năm ngoái. Phủ Anh Quốc công tịch thu, vì Chu Sính việc tắc trách, cuối cùng gây chuyện lớn, mà sự việc bùng nổ vì Chu Sính mưu hại vợ . Vụ án đó quả thực bàn tay của Phụ Quốc công, nhưng rằng từ lúc đó theo dõi sát thì… Đồng công công tin lắm. Chỉ là, hiểu rõ tính khí của chủ nhân. Chủ nhân chắc chắn tính món nợ đầu Phụ Quốc công.

“Trước đây đề phòng ”, Đồng công công an ủi Thành Hỷ: “Bây giờ chủ nhân đề phòng , sẽ để cơ hội phá hoại nữa”.

Nhiều suy nghĩ lướt qua trong đầu Thành Hỷ, cuối cùng hợp thành một hướng:

“Ta từng chủ nhân nhắc, theo lý mà , Phụ Quốc công nên đối đầu với Thái tử”. Thành Hỷ : “Hắn bây giờ như , chẳng lẽ là…”

Đồng công công nín thở.

“Ngươi định gì?” Hắn nghiến răng hỏi: “Ngươi định Thánh Thượng nghi ngờ ? Thánh Thượng đang tay với chủ nhân ? Nghe , Thánh Thượng thể điều tra . Năm xưa chủ nhân rút lui, chính là vì để chút dấu vết nào. Nếu , chủ nhân sống đến bây giờ? Đừng tự sợ nữa”.

Thành Hỷ co rụt cổ . Đêm nay, tự sợ nhất, chẳng chính là Đồng công công ? Nếu , ông tìm đến nửa đêm? Tất nhiên, cũng sợ. Từ khi chủ nhân bỏ rơi Đạo Hành, đến khi chứng kiến Vương Kỳ treo cổ, và cả khi chuyện với Đồng công công, Thành Hỷ , thực sự đang sợ. Những chuyện xưa cũ nếu phơi bày … Những con cờ lộ sẽ giữ . Năm đó, những lập công cho chủ nhân, đều giữ . Đồng công công là một trong đó, và Thành Hỷ cũng .

 

Loading...