Yến Từ Quy - Chương 288: Là ta đã đánh giá thấp hắn
Cập nhật lúc: 2025-11-11 09:08:14
Lượt xem: 89
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phủ Thuận Thiên.
Đan Thận đang bận rộn với tập hồ sơ tay. Những ngày gần đây, bận ngơi tay. Trên vai đè nặng vụ án Ngõ Trần Mễ, tuy rằng chính cũng mấy hy vọng kết quả, cũng đồng ý phân tách vụ án, giải quyết chuyện Thái tử và Lưu Tấn. Thế nhưng, khi xử lý xong, nếu tiến triển chút nào, trong lòng cũng khó mà yên . Không cầu gì to tát, nhưng ít cũng chút manh mối nhỏ. Nếu , thỏi vàng và thẻ vàng mà Phụ Quốc công cùng Vạn Đường tìm thấy trong nhà chẳng là uổng phí ?
Thực lòng mà , cách giấu đồ thật hiểm độc. Vàng giấu trụ xà, nếu trèo lên thì mà phát hiện . Hoặc thể , sẽ khó mà phát hiện nhanh chóng. Lúc đó, Vạn Đường đào bới cả sân, với tính khí nóng nảy của , thể thấy nếu đào hết sân thì sẽ đào tiếp cả nhà. Mà một khi đào hết thì thứ giấu trụ xà cũng chẳng thể thoát . Tuy nhiên, đào bới cũng tốn công sức, như bây giờ dễ thấy ngay. Cuối cùng thì Vạn Đường cũng cần phá nhà. Bởi vì đó là hai khối vàng của Lý Mịch. Vương Lục Niên và Lý Nguyên Phát đều từng đề cập, hai rương vàng ở Ngõ Lão Thật chôn ngay trong nền đất. Thế nên, Vạn Đường bèn nghĩ tới việc đào cả nền đất. Kết quả là tìm thấy một tấm thẻ vàng kẹt trong khe hở. Về , tìm thấy thêm gì khác trong nền đất, nhưng việc thẻ vàng cũng uổng công. Vấn đề là vàng và thẻ vàng tay, cuối cùng sẽ tìm thứ gì từ đó. Cho đến nay, manh mối vẫn hiện hình. Còn Đan Thận, với vai trò Phủ Doãn Thuận Thiên, công việc hằng ngày của cũng chỉ vụ án , trách nhiệm của bao gồm vô công việc. Những kẻ trong kinh thành thèm bận tâm phủ Thuận Thiên bận , cứ việc ác bất kể lúc nào, để cho Đan Thận thở.
Điều khiến Đan Thận nhức đầu nhất chính là mấy t.h.i t.h.ể trôi dạt bên bờ sông ngoại thành. Không rõ phận, đủ cả nam nữ, thật kỳ quặc. Lính cai ngục đủ , bận rộn khắp nơi để tìm hiểu, mong sớm tra sự thật. Cộng thêm vô công việc thường nhật khác, khiến đêm qua Đan Thận hầu như chẳng chợp mắt. Không dám lơ mơ trong triều sớm, về nha môn uống liền hai ấm đặc, mãi đến khi thấy Từ Giản xuất hiện, mới thở phào đôi chút.
“Quốc công gia”. Đan Thận quệt mồ hôi mặt: “Vụ án ở Ngõ Trần Mễ, nhờ ngài để ý thêm giúp , thật sự phân nổi”.
Từ Giản xấp văn thư chất đống bàn , hỏi: “Đại nhân bận rộn vụ án ngoài thành ư?”
“Phải, vẫn rõ danh tính”. Đan Thận lắc đầu: “C.h.ế.t t.h.ả.m vô cùng”.
Hắn định thêm với Từ Giản, nhưng lời đến miệng nuốt xuống. Thấy Từ Giản , Đan Thận xua tay, giải thích: “Quá t.h.ả.m , ngài cũng đừng tò mò xem, cần thiết”.
Từ Giản nhướn mày, để tâm lời Đan Thận: “Người c.h.ế.t gặp ít hơn đại nhân ”.
Đan Thận gượng vài tiếng, khuôn mặt đờ đẫn. Điều đó thì chắc chắn, Từ Giản gặp nhiều hơn . Nơi biên ải, hai quân đối mặt, bao nhiêu giao chiến với Tây Lương, tất cả đều là m.á.u xương chất đống mà nên. Máu của địch, m.á.u của đồng đội. Sau khi thu binh, từng con tổn thất là từng sinh mạng mất . Phụ Quốc công chứng kiến quá nhiều cái gọi là “hy sinh”. Còn phủ Thuận Thiên quyền cai trị của Đan Thận, nếu xảy nhiều sự cố như thì lẽ cũng triều để nhận tội mất.
“Không giống ”. Đan Thận cân nhắc lời : “Trên chiến trường đều là hy sinh xảy , còn những t.h.i t.h.ể trôi sông c.h.ế.t một thời gian…”
Từ Giản gật đầu, ánh mắt rõ ý hiểu: “Nghe công văn kể sơ sơ, khổ cho đại nhân ”.
Đan Thận cúi , đáp vài lời khiêm tốn.
“Đại nhân cứ việc lo cho công vụ bận rộn, vụ án Ngõ Trần Mễ, sẽ tìm cách khác”. Từ Giản ngừng một lát, như suy nghĩ một chút tiếp: “Còn cái tên Thạch Triết dạo ? Hắn đang trú ở ?”
Đan Thận nhắc tên địa điểm, hỏi: “Ngài định tìm Thạch Triết ? Tên đó chẳng gì cả”.
“Vậy cũng hỏi thử”. Từ Giản trả lời đầy vẻ bất đắc dĩ: “Tổ phụ quen Đạo Hành, cũng cách tìm Vương Lục Niên qua Đạo Hành, giờ tìm Đạo Hành, đành thử tra tiếp từ Thạch Triết”.
Đan Thận phản đối. Giao vụ việc cho Từ Giản, Đan Thận cùng gia sư vội vàng xuất thành. Từ Giản tiễn khỏi phủ Thuận Thiên, lên kiệu đến tìm Thạch Triết. Công việc của đại nhân bận rộn là . Bận bịu sẽ để tâm đến chuyện Thạch Triết, cũng rằng mục đích Từ Giản tìm Thạch Triết là Đạo Hành, mà là Thường Vân Đường ở Tấn Trung. Dù , Từ Giản cũng tiện giải thích suy đoán từ mà tìm Thường Vân Đường.
Ba khắc , Từ Giản gặp Thạch Triết. Thạch Triết giờ đây để râu, còn vẻ non nớt của năm , một năm mưu sinh ở kinh thành giúp trưởng thành lên ít. Thạch Triết nhận Từ Giản, cung kính hành lễ.
“Sau đó gặp Đạo Hành ?” Từ Giản thẳng vấn đề.
Thạch Triết đáp: “Chưa từng gặp ”.
“Không thể trở về Tấn Trung, sống ở kinh thành quen ?” Từ Giản hỏi thêm.
Thạch Triết ngần ngừ một chút thành thật đáp: “Tiểu nhân gặp chuyện, nha môn bắt cùng với Vương công công, dù tội cũng như tội . Tiểu nhân cuối cùng khỏi nha môn, cũng nhờ hợp tác , nội tình gì, nhưng điều gì thì cũng hết . Tiểu nhân bảo, ở quê nhà chẳng còn gì, nếu chẳng nghĩ đến chuyện đến kinh thành đào châu báu. Không chỗ dung ở Tấn Trung, kinh thành cũng , ở chẳng là kiếm sống chứ? Chỉ là nha môn tiểu nhân bắt thêm ai khác, e rằng cũng chẳng kết quả gì”.
Từ Giản đ.á.n.h giá Thạch Triết, thấy giống như đang dối, bèn hỏi thêm: “Ngươi là Tấn Trung, thì gì về thiện đường ? Ngươi Thường Vân Đường chứ?”
Thạch Triết khựng , : “Biết, đó là thiện đường lớn tiếng ở Tấn Trung. Khi tổ phụ của tiểu nhân còn sống, cũng từng hỗ trợ nhiều thiện đường, trong đó cả Thường Vân Đường. Sau khi mất, gia sản chia cho các thúc bá, trong di chúc một điều là ai chiếm phần lớn nhất thì hằng năm hỗ trợ các thiện đường như cũ, cuối cùng phần lớn lọt tay đại bá của tiểu nhân. Còn liệu đại bá thật sự hỗ trợ , thì tiểu nhân rõ”.
Từ Giản gật đầu. Sau khi hỏi Thạch Triết, Từ Giản liền cung.
-------------------
Lý Thiệu đang cấm túc, Đông Cung cửa đóng then cài, Từ Giản xin thánh chỉ của Thánh Thượng mới gặp Thái tử.
Trong đại điện, Lý Thiệu đang lật xem sách. Trên bàn bày đầy sách vở, ghế, chăm chú sách. Còn là thật chỉ bộ… Với sự am hiểu của Từ Giản về Lý Thiệu, thể dễ dàng nhận . Lý Thiệu đang diễn trò. Chỉ để khi Thánh Thượng hỏi đến, còn thể trả lời rằng "đang sách". Chắc vì cấm túc quá nhàm chán, thấy Từ Giản đến, sắc mặt Lý Thiệu bỗng tươi tỉnh hơn. Ai bảo Từ Giản là " ngoài" cơ chứ. Có thể kể cho chuyện bên ngoài.
“Sao đến đây?” Buông cuốn sách , Lý Thiệu bước tới bàn, mời Từ Giản : “Muốn hỏi chuyện vụ án ?”
Từ Giản gật đầu. Thái giám dâng , nhấp một ngụm : “Lưu Tấn đày , còn Lưu Tĩnh bãi quan về quê ”.
Lý Thiệu tặc lưỡi. Hắn thực quan tâm đến việc trừng phạt Lưu Tấn. Lưu Tấn chọn giúp một nơi như , để đến nỗi tất cả đều tóm gọn, trong lòng Lý Thiệu khó mà thấy tức giận. Chỉ đày đúng là nhẹ nhàng cho Lưu Tấn quá. nếu xử phạt do quyết định, một cước đuổi Lưu Tấn khỏi kinh thành, Lý Thiệu nghĩ, lẽ sẽ khiến thấy thoải mái hơn. Chỉ điều...
Hắn liếc Từ Giản, hỏi: “Nếu nhầm, quan hệ các ngươi hề ít mâu thuẫn, đuổi Lưu Tấn , ngươi cảm thấy thế nào?”
Từ Giản nhấp một ngụm , trả lời ngay, chuyển đề tài một cách tự nhiên: “Không Điện hạ , tìm thấy hai khối vàng và một tấm thẻ vàng ở Ngõ Trần Mễ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-288-la-ta-da-danh-gia-thap-han.html.]
Lý Thiệu nhướn mày: “Ý gì đây?”
Từ Giản sâu chi tiết về vàng, đó là do cùng Thánh Thượng sắp xếp đặt , thể coi là thuộc về Lý Mịch mặt Thái tử.
“Thẻ vàng là tín vật của sứ đoàn Cổ Nguyệt”. Từ Giản : “Có Cổ Nguyệt từng đó, họ chắc chắn đến để uống rượu ngắm hoa ”.
Sắc mặt Lý Thiệu tức thì sa sầm: “Ý ngươi là gì? Ta từng gặp Cổ Nguyệt”.
“Thần tin là Điện hạ từng gặp, nhưng thần nghĩ, kẻ hãm hại Điện hạ thể liên quan đến Cổ Nguyệt, hoặc giả, Cổ Nguyệt cũng chỉ là quân cờ, là do Tây Lương mượn đao g.i.ế.c ”.
Từ Giản một cách ngắn gọn, còn trong đầu Lý Thiệu dồn dập suy nghĩ. Hàng loạt khả năng đan xen trong trí như từng sợi tơ rối ren, mà bản chẳng thể nào tìm sợi dây nào để tháo gỡ.
“Chẳng lẽ đám hậu cung thế mẫu hậu ?”
“Ta thấy đám ngoại thích của bọn họ đều ngạo mạn ở triều, mong gì khác ngoài kéo xuống khỏi vị trí Thái tử”.
“Người Cổ Nguyệt ư? Họ tới kinh thành cống bái, ngấm ngầm hại ?”
“Chẳng những tiểu quốc ngoài biên giới , nếu nhờ kiềm chế Tây Lương, Tây Lương giẫm nát ”.
“Không ơn còn mưu hại ?”
“Ngươi Tây Lương mượn đao? Có kẻ ở Tây Lương mua chuộc sứ đoàn Cổ Nguyệt ?”
Từ Giản Lý Thiệu lẩm bẩm một hồi, chậm rãi đáp: “Những triều đình , thì hung hăng nhưng thật chỉ là kẻ đục nước béo cò, còn về Cổ Nguyệt Tây Lương thì vẫn thể kết luận, và Đạo Hành đến nay cũng tung tích”.
Lý Thiệu mà bực dọc: “Đan Thận cái gì thế? Lúc lục soát thì nhanh nhẹn, bắt chẳng chút tiến triển gì”.
Từ Giản đáp lời ngay. Phần lớn thời gian là Lý Thiệu , còn Từ Giản chỉ phụ họa vài câu. thực suy nghĩ của đặt ở chỗ khác. Trong điện, Thái giám Quách công công dâng , nơi trung điện một tiểu thái giám, bên ngoài điện hai thị vệ. bên cửa sổ phía …
Cả Lý Thiệu và Quách công công đều chú ý, rằng cửa sổ phía tiếng chân lén lút đến gần dừng ngay khung cửa. Từ Giản hiểu rõ nhưng để lộ. Hắn vẫn bình thản đó, thỉnh thoảng gợi ý thêm vài điều cho Lý Thiệu. Cuối cùng, Từ Giản đúc kết: “Điện hạ, phủ Thuận Thiên đang tận lực tìm kiếm sự thật, và việc liên quan đến Đạo Hành cũng sẽ kiểm tra kỹ lưỡng, mong rằng sớm ngày rõ”.
Lý Thiệu thích những lời hời hợt , bèn hỏi thẳng: “Vậy chẳng là vẫn gì ?”
Từ Giản ngập ngừng. Lý Thiệu thấy, lập tức gặng hỏi: “Phải chăng manh mối gì mà ngươi ?”
Từ Giản cúi đầu, giọng nhanh chậm: “Điện hạ còn nhớ khi bắt Vương Lục Niên, cùng lúc bắt một từ Tấn Trung về ? Thần Đạo Hành từ miệng . Hắn chẳng gì, nhưng thần và Đan đại nhân bàn bạc, dự định về Tấn Trung tra gia thế của hoặc những gì còn từ gia tộc ”.
Vừa , Từ Giản lên, như thể sắp xếp suy nghĩ, bước vài bước trong điện. Những bước chân , hướng thẳng về phía cửa sổ .
“Trong sứ đoàn Cổ Nguyệt, vài thương nhân trở kinh thành để buôn bán, thể thử tiếp cận họ để dò xét thêm...” Từ Giản : “Điện hạ, kẻ giăng bẫy ngài mưu tính kỹ lưỡng trong nhiều tháng, thần và Đan đại nhân đang từ từ gỡ từng lớp, cần thêm chút thời gian”.
Nói xong, Từ Giản bước thêm vài bước. Không ngoài dự đoán, trộm ngoài cửa sổ vẻ sợ phát hiện, cố ý nhẹ nhàng rời khỏi đó. Lý Thiệu tình hình bên ngoài, Từ Giản cảm thấy tạm chấp nhận , còn bới móc thêm: “Vậy các ngươi nhanh lên”.
Từ Giản bèn ứng đối vài câu, khỏi Đông Cung. Những gì xảy ở Đông Cung, cơ bản đúng như dự liệu của . Tào công công tự tay chọn , lấy Quách công công đầu, đều là những tin tưởng. , dù Tào công công cẩn thận cách nào, cũng thể ngăn một lòng hai ý. Cây đinh Từ Giản cắm đó ở Đông Cung giờ còn giá trị, nhưng kẻ lưng nhanh chóng gài một cây đinh khác . Vừa , Từ Giản cần một kẻ truyền tin như .
Đêm xuống.
Kinh thành vẫn nhộn nhịp. Trong sân nhỏ, thể thấy sự ồn ào bên ngoài, chỉ yên tĩnh và hương hoa nồng nàn. Một dải hoa đều nở rộ. Cửa sổ vườn mở, rõ sắc hoa nhưng hương hoa tràn ngập. Quý nhân bệt đất, chậm rãi nhấp rượu.
"Vậy là Từ Giản như thế ?" Quý nhân hỏi, giọng trầm : “Không nhầm chứ?"
Người khẽ gật đầu: "Vâng”.
"Thương nhân Cổ Nguyệt? Nhà họ Thạch? Tấn Trung?" Giọng Quý nhân càng lúc càng lạnh: “Còn bên Tô Xương thì ?"
Người đáp: "Thẻ vàng của Tô Xương vẫn còn , thuộc hạ kiểm tra , là thật”.
Quý nhân bật nhạt: "Thật ? Vậy thì thẻ vàng lấy từ Ngõ Trần Mễ cũng là thật. Trong cả đám sứ thần chỉ Tô Xương từng ghé qua ngôi nhà , ngươi xem thứ đều thật ?"
Người nọ thấy chủ nhân nổi giận, bèn khẽ rụt cổ , run rẩy: "Thuộc hạ... thuộc hạ thật sự rõ”.
"Không rõ ?" Quý nhân đặt ly rượu xuống, chằm chằm: “Để cho ngươi , bọn chúng, chính là Từ Giản chuẩn sẵn thẻ vàng, đồ giả chẳng rõ tráo cho ai từ lúc nào, còn cái thật thì đặt lén kẽ hở. Ngươi nghĩ xem, tại Từ Giản ? Tại thể chuẩn thẻ vàng từ ? Hắn về Ngõ Trần Mễ từ lâu . Hắn Thái tử và Lưu Tấn đang mưu tính gì, còn Tô Xương từng đến đó. Và điều tinh vi nhất chính là kích thích khiến Thái tử vốn nên mặt ở đó tự tìm tới”.
Nghiến chặt răng, Quý nhân : "Là đ.á.n.h giá thấp ”.