Yến Từ Quy - Chương 28: Sai Ở Chỗ Nào?
Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:06:19
Lượt xem: 114
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Theo hiểu của Lâm Vân Yên về Tiểu Đoạn Thị, cách lòng bà nội nhất chính là "chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa ."
Tức là thu thập đủ chứng cứ giao hết cho Phủ Hứa Quốc công. Gia đình họ đuối lý từ đầu, Lâm gia chỉ cần cam kết để chuyện rùm beng là thể hủy hôn trong êm .
Bên ngoài, khi hỏi, họ sẽ viện cớ rằng "hai bên bát tự hợp nhưng hợp duyên" để gạt . Chờ nửa năm đến một năm thì chuyện tự nhiên sẽ phai nhạt.
kế hoạch thực chỉ là ý một chiều của Tiểu Đoạn Thị.
Phủ Hứa Quốc công bao giờ là loại dễ chịu thua.
Lần khi hôn sự định và chuyện ngã ngũ, họ kêu Tô Kha quỳ phủ, còn kích động dư luận trong kinh thành, khiến Thành Ý Bá phủ chịu đắng cay mà chẳng .
Lần , dù lặng lẽ rút lui và giữ thể diện cho họ, chắc chắn họ cũng sẽ trở mặt và đổ lầm lên đầu đại tỷ.
Một gia đình dám chuyện bỉ ổi như thế thì trời họ sẽ bịa bao nhiêu chuyện để bôi nhọ đại tỷ.
Cho nên, hủy bỏ cuộc hôn nhân một cách êm thấm là điều thể.
Chỉ cách lớn chuyện.
Phủ Hứa Quốc công xứng giữ thể diện.
Đương nhiên, Lâm Vân Yên cũng thể phớt lờ chuyện, cứ đợi đến tháng Giêng sang năm xem . tình thế hiện tại khác .
Đại tỷ kịp gả sang Phủ Hứa Quốc công, và Tô Kha cũng chính thức cưới tỷ để lạnh nhạt với tỷ và chạy theo tiểu quan. Nếu đến lúc đó mâu thuẫn bùng phát, mà phu nhân Quốc công đến bàn định ngày cưới, bà nội sẽ khó lòng từ chối.
Rốt cuộc chuyện dùng gương để răn chỉ là màn kịch mà Lâm Vân Yên dựng lên. Nếu đến mùa xuân năm , triều đình vẫn yên sóng gió thì hôn sự chắc chắn sẽ quyết định.
Để đạt mục đích, Lâm Vân Yên nắm quyền chủ động trong tay.
Không những kéo hết cả đám Tô Kha và tiểu quan ngoài ánh sáng, mà còn ngăn Hứa Quốc công trở tay, kích động dư luận để ép Bá phủ thế khó.
"Thứ nhất là hủy hôn." Lâm Vân Yên bình tĩnh với Trần Quế: "Thứ hai là để kinh thành bộ mặt thật của phủ Hứa Quốc công và Tô Kha, tránh cho những cô nương khác chuyện mà hại cả đời. Thứ ba, chúng hề sai nên thể để ai đổ . Điều quan trọng nhất là tổ mẫu hiền hậu, sợ vì tức giận mà sinh bệnh..."
Trần Quế xong gật đầu liên tục.
Vãn Nguyệt chợt thốt lên: "Sao mắng chúng chứ?"
"Phủ Hứa Quốc công tuyệt đối sẽ để yên." Lâm Vân Yên đáp: "Nếu chuyện lan thì đề phòng họ phản công."
"Ý tiểu thư là Quốc công gia và phu nhân sẽ bất chấp đúng sai để bao che cho Tam công tử ư?" Vãn Nguyệt hỏi tiếp.
Lâm Vân Yên gợi ý: "Tam công tử mấy ngày qua thường về phủ lúc nào?"
Vãn Nguyệt hồi tưởng lời báo cáo của Trần Quế đáp: "Lúc gần canh tư, đôi khi canh ba..."
Vừa trả lời, nàng dần hiểu vấn đề.
Ở phủ Thành Ý Bá, kể mấy tiểu gia như Đại gia và Nhị gia, ngay cả Bá gia và hai vị lão gia nếu tiếp khách về muộn cũng báo một tiếng. Nếu ở nhà bạn, họ cũng sẽ nhắn về, chẳng bao giờ để trong nhà lo lắng.
Thế mà Tam công tử nhà họ ngày nào cũng canh ba, canh tư mới về, chẳng lẽ cha ? Rõ ràng là chẳng thèm quản, để mặc gì thì .
Một gia đình dung túng con cái đến thì còn trông mong gì họ lý lẽ.
"Nhà họ chẳng coi lý lẽ gì." Vãn Nguyệt thở dài: "Còn lão phu nhân thì quá trọng lý lẽ..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-28-sai-o-cho-nao.html.]
Nghe nàng cảm thán, Lâm Vân Yên khỏi bật .
Ai mà chẳng Tiểu Đoạn Thị luôn trọng đạo lý.
Lần , chuyện hôn sự giữa hai nhà thành, thì dù là "lãng tử đầu", bà nội cũng đời nào gả đại tỷ sang đó nữa. Bà thà trách móc là hối hôn chứ đàm tiếu rằng "hại đời cháu gái" "đến nhà đó cũng gả cháu ", vì những lời chính là nhát d.a.o đ.â.m lòng bà.
mà rõ ràng đáng lên án là phủ Hứa Quốc công. Phủ Thành Ý Bá chúng thì gì ?
Trần Quế cũng lo lắng về phản ứng của Tiểu Đoạn Thị: "Quận chúa sợ lão phu nhân tức đến đổ bệnh. Theo thì gì bà cũng đổ bệnh, chỉ khi nào chuyện kết thúc thì mới yên lòng thôi."
Lâm Vân Yên tựa má tay, ánh mắt chợt lóe lên: "Ngươi cũng nghĩ giống . Ta áo quần tiến cung ."
Nói là ngay. Lâm Vân Yên một chuyến đến Từ Ninh cung xin Hoàng Thái hậu ban cho một đặc ân, vội vã rời cung khi cửa cung khép , về phủ Thành Ý Bá.
Tiểu Đoạn Thị khi dạo trong vườn cho tiêu hóa, xuống trong phòng thì Lâm Vân Yên đến. Dưới ánh đèn dầu, thấy trán Tiểu Đoạn Thị lấm tấm mồ hôi.
"Trời vẫn còn nóng." Lâm Vân Yên cầm quạt nan, nhẹ nhàng phe phẩy cho bà: "Người xem, mồ hôi kìa."
"Mùa hè mà mồ hôi mới là chuyện lạ." Tiểu Đoạn Thị mỉm dịu dàng: "Ngồi một lúc nữa là mát ngay, tâm tĩnh thì tự mát ."
"Nói gì thì , ở trang viên núi mát hơn nhiều. Năm cháu theo Hoàng Thái hậu đến đó tránh nóng, thật sự thoải mái." Lâm Vân Yên nhẹ nhàng dẫn dắt câu chuyện: "Năm nay Thái hậu nhưng vẫn hỏi cháu . Nghĩ đến tổ mẫu nên cháu nhận lời ."
Nghe , Tiểu Đoạn Thị vội vàng xua tay: "Ta phận gì mà dám tránh nóng ở trang viên của Thái hậu chứ? Những cháu theo là phúc phận của cháu, chứ gì lý Thái hậu mà ? Cháu đúng là bướng bỉnh."
"Người thật sự ?" Lâm Vân Yên để ý lời bà: "Nếu , mai cháu sẽ Từ Ninh cung thưa với Thái hậu rằng 'Tổ mẫu mặt mỏng, dám nhận ân sủng' nhé?"
Tiểu Đoạn Thị nghẹn lời. Nói thế chẳng khác nào mất mặt Hoàng Thái hậu. Cả đời lẽ Hoàng Thái hậu bao giờ từ chối một ân huệ nào như .
Thấy bà ngập ngừng, Lâm Vân Yên tự quyết: "Vậy thì quyết định nhé, hai ngày nữa chúng . Không chỉ tổ mẫu mà cả thúc thẩm cũng sẽ cùng. Cả nhà đều sẽ đến đó tránh nóng."
Khóe miệng Tiểu Đoạn Thị giật giật. Đó là trang viên của Thái hậu, của họ Thẩm, họ Lâm.
Bà càng nghĩ càng lo, định "tránh nóng thể kéo cả nhà như thế", nhưng đối diện với ánh mắt tươi của Lâm Vân Yên nên bà đành nuốt lời . Dạo Vân Yên chuyện thẳng thắn, lý lẽ một hồi khi còn khiến nghẹn lời thêm. Đêm khuya thế nhỡ nghẹn thêm vài câu thì ngủ mất.
Sáng hôm , khi đến viện Tải Thọ thỉnh an, thì tin tức về chuyến tránh nóng truyền . Lâm Vân Phương vui mừng khôn xiết, trong khi Lâm Vân Tĩnh chỉ trầm ngâm sang Lâm Vân Yên.
"Sao đột ngột thế?" Lâm Vân Tĩnh nghiêng thì thầm với em gái: "Có liên quan đến chuyện của ?"
Lâm Vân Yên nhẹ nhàng gật đầu.
Lâm Vân Tĩnh siết chặt tay: "Chúng sẽ ở đó bao lâu?"
"Cho đến khi chuyện xong xuôi." Lâm Vân Yên hạ giọng: "Trong thời gian đó, để tổ mẫu gặp ai cũng cho về phủ."
Hơi thở của Lâm Vân Tĩnh chững . Nếu là việc khác lẽ nàng chắc trọn vẹn, nhưng hai điều mà Lâm Vân Yên đều hề khó đối với nàng.
"Cứ để lo." nàng trả lời.
Ngày hôm , mấy chiếc xe ngựa nối đuôi rời khỏi phủ Thành Ý Bá.
Tiểu Đoạn Thị vốn việc kín đáo, nhận ân điển càng giữ kín hơn. Ngoài mấy hàng xóm gần đó thì ai cả gia đình rời khỏi kinh thành.
Khi đến trang viên, Lâm Vân Yên sắp xếp thỏa cho bà nội về thành. Vở kịch sắp mở màn, nàng tuyệt đối thể vắng mặt.