Yến Từ Quy - Chương 278: Phải đẩy trách nhiệm đi

Cập nhật lúc: 2025-11-11 09:08:06
Lượt xem: 92

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bên trong Kim Loan Điện, khí nặng nề. Lưu Tĩnh quỳ đất, từ đầu đến cuối dám ngẩng đầu. Sau khi hai thỏi vàng tìm thấy, đáng lẽ sự việc kết thúc, nhưng Lưu Tĩnh thể cứu Lưu Tấn, chỉ mong thể bảo bản . Lá thư nhận tội chính là con át chủ bài quan trọng nhất của . Dạy con, thì dễ nhưng thì khó. Lưu Tĩnh dạy dỗ , nhưng Thánh Thượng cũng . Năm mươi bước một trăm bước, tuy rằng vua khác, nhưng Lưu Tĩnh nhất định sử dụng lý lẽ . Hắn hy vọng Thánh Thượng thể nể tình bao năm qua tận tụy vì triều đình, lo chính sự cũng tồi mà nương tay. Dù giáng chức đến nơi khỉ ho cò gáy cũng hơn mất hết danh phận.

Cho đến giây phút , Lưu Tĩnh vẫn tự nhận tiến hành tệ. Thánh Thượng rõ ràng nổi trận lôi đình, các thuộc hạ và quan viên quen với cũng cầu xin cho . điều Lưu Tĩnh ngờ chính là cỗ quan tài vốn đóng kín mở tung . Tấm thẻ vàng giống như bùa đòi mạng, ép lên trán , đẩy quan tài, đóng nắp . Mạng còn mỏng hơn cả tấm thẻ vàng .

Thánh Thượng đưa thẻ vàng cho Tào công công, hiệu cho ông đem trình các đại thần. Tào công công nâng lên, dâng đến mặt. Thái tử cấm túc, Bình Thân Vương ở kinh thành, trong hoàng đầu chính là Tấn Vương Lý Độ.

Lý Độ hai tay nhận lấy, xem qua vài đưa cho Hiền Vương Lý Duẩn.

Lý Duẩn chỉ sơ qua : "Trước đây từng xem qua thẻ vàng của bọn họ, bây giờ cũng phân biệt thật giả”.

Tấm thẻ vàng cứ thế truyền , mỗi xem xét một . Đến lượt Từ Giản, cũng chỉ lướt qua mà lên tiếng. Quan viên Hồng Lư Tự và Lễ Bộ là những xem xét kỹ lưỡng nhất. Họ từng tiếp đón sứ đoàn, hiểu rõ về thẻ vàng hơn cả. Hoàng Thiếu Khanh lâu, sắc mặt khó xử, thỉnh thoảng liếc về phía Lưu Tĩnh. Một vị thiếu khanh khác cũng chần chừ, dám khẳng định thật giả. Thượng Thư Phùng của Lễ Bộ chỉ tự xem, mà còn thảo luận với hai vị thị lang, cuối cùng : "Chắc hẳn là thật”.

Người cuối cùng xem xét chính là Lưu Tĩnh. Lúc Lưu Tĩnh mới ngẩng đầu, nhận lấy thẻ vàng, cẩn thận kiểm tra. Hắn việc luôn kỹ lưỡng, sự việc liên quan đến sứ đoàn đều khắc sâu trong đầu. Thẻ vàng của bọn họ như thế nào, rõ như lòng bàn tay. Những tấm thẻ vàng lượng hạn, chỉ thành viên sứ đoàn mới sở hữu, kèm với văn thư thông hành là biểu tượng phận. Không ai dễ dàng mất. Mà tấm thẻ vàng trong tay lúc , cũng là thật. Dù là giả, cũng đạt đến mức độ giống hệt thật. Không thể tìm chứng cứ chứng minh giả, thì thể cứ là "giả".

"Sứ đoàn rời kinh”. Lưu Tĩnh hít sâu một , : "Khi xuất kinh, , văn thư thông hành và thẻ vàng đều kiểm tra đầy đủ, ai thiếu một phần nào. Trong thời gian họ ở kinh, ai mất thẻ vàng cả”.

Ngọn nguồn phía chuyện , Lưu Tĩnh rõ. Chỉ một điều, cực kỳ chắc chắn: Việc nhất định đẩy trách nhiệm . Đẩy cho ai thì mặc kệ, nhất định thể rơi đầu .

Vạn Đường về phía Lưu Tĩnh, trong lòng đầy lửa giận. Hắn là Đan Thận "chơi khăm" nên mới đến con Ngõ Trần Mễ. Công lao chẳng thấy , chỉ thấy cổ đau mỏi, để giải quyết sự việc, hai ngày nay chỉ chợp mắt qua loa. Hôm qua, khi Từ Giản tìm thấy thỏi vàng, Vạn Đường tự xắn quần, cầm xẻng đào cả sân viện. Sự xuất hiện của thỏi vàng giúp thở phào nhẹ nhõm, nhưng cuối cùng vẫn tính là công của . Sau nhiều trăn trở, thức trắng một đêm để tháo dỡ hoa sảnh. Cứ thế, mới tìm tấm thẻ vàng , mà ý của Lưu Tĩnh như thể thứ thể là thật?

“Lưu đại nhân”. Vạn Đường giọng ồm ồm hỏi: “Vậy tấm thẻ vàng là giả ?”

Lưu Tĩnh vội đáp: “Trông thì giống thật, nhưng nếu mất, lúc rời kinh thành họ lấy ?”

Vạn Đường : “Có lẽ lúc khỏi thành đông , kiểm tra nghiêm, nên kẻ dùng đồ giả để qua mặt”.

Nghe , Hoàng Thiếu Khanh thể yên.

“Không thể nào, khi đó đối chiếu kỹ”. Ông vội vàng : “Không chỉ Hồng Lư Tự chúng , mà cả quan viên Lễ Bộ cũng mặt”.

Tóm , vụ án thể từ con trai của Lưu đại nhân mà lên chính Lưu đại nhân, mở rộng cả Hồng Lư Tự, chẳng lý nào như cả.

“Sứ đoàn bao gồm cả quan viên và thương nhân Cổ Nguyệt. Các thương nhân chỉ cần đầy đủ thủ tục là thể kinh thành bất cứ lúc nào”. Lưu Tĩnh trấn tĩnh , : “Vạn đại nhân, ngài chắc chắn tấm thẻ vàng rơi khe hở từ khi nào ?”

Sứ đoàn khi đó rời kinh. Sau đó, dù họ kinh và lén lút gì, thậm chí liên quan đến việc tính kế Thái tử, thì cũng của Lưu Tĩnh .

“Chuyện …” Vạn Đường ngập ngừng.

Lưu Tĩnh về phía Thánh Thượng, cúi đầu lạy sâu một nữa: “Thánh Thượng, thần phụ trách Hồng Lư Tự, cùng Lễ Bộ tiếp đãi sứ đoàn, chương trình nghị sự đều theo quy tắc. Khi đó phát hiện bất kỳ ai trong sứ đoàn mưu đồ bất chính. Quan hệ giữa Cổ Nguyệt và triều hòa thuận, cùng chống Tây Lương, ý chí cũng kiên định. Theo ý thần, họ thể hành động mưu tính với Thái tử . Có lẽ, tấm thẻ vàng cũng là một âm mưu? Mưu tính Thái tử chỉ là bề nổi, bởi họ rõ, khi liên quan đến Thái tử, ngôi nhà nhất định sẽ điều tra nghiêm ngặt, như Vạn đại nhân đào cả ba tấc đất để tìm manh mối. Còn việc phá hoại quan hệ giữa triều và Cổ Nguyệt mới là mục đích chính. Tấm thẻ vàng đưa chắc chắn sẽ gây nghi kỵ các bên, triều đình mất định. Nếu vì mà giữa và Cổ Nguyệt nảy sinh hiềm khích, kẻ vui mừng nhất chắc chắn là Tây Lương”.

Thánh Thượng xong, đưa phán xét. Kim Loan Điện vốn d.a.o động vì chuyện tấm thẻ vàng, giờ phút im lặng hẳn. Các triều thần , mỗi đều mang trong suy tính riêng. Từ Giản cụp mắt Lưu Tĩnh vài . Phải rằng, Lưu Tĩnh quả thực bản lĩnh. Trong cơn sóng gió, trí tuệ ứng biến của giúp , dù đang vực thẳm, vẫn miễn cưỡng giữ vững vị thế, thực sự rơi xuống. So sánh như , nếu Lưu Tấn một phần mười sự tài trí của Lưu Tĩnh, thì chẳng liên tục dồn ép đến bước đường cùng.

Thấy phía im lặng, Thánh Thượng chậm rãi : “Hãy điều tra rõ ràng tấm thẻ vàng , đồng thời điều tra cả sứ đoàn, nhất là những kinh thành gần đây”.

Vạn Đường và Đan Thận lập tức nhận lệnh.

“Chư khanh còn điều gì tấu ?” Thánh Thượng hỏi.

Không ai lên tiếng. Những điều họ thì nhiều, nhưng đều cần cân nhắc kỹ càng. Lúc , thế cục như trận cờ, một nước đúng thể quét sạch bàn cờ, nhưng một nước sai sẽ mất sạch lãnh địa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-278-phai-day-trach-nhiem-di.html.]

Tào công công hô lên: “Bãi triều”.

Thánh Thượng bước xuống, ánh mắt lướt qua Từ Giản, Đan Thận cùng những khác, rời khỏi đại điện. Từ Giản ngẫm nghĩ, cùng Đan Thận bước theo. Lưu Tĩnh vẫn yên, mãi đến khi Hoàng Thiếu Khanh đỡ một tay, mới mượn lực dậy. Chân tay tê cứng, nếu đỡ e rằng sẽ loạng choạng vài bước. Dù vẻ ngoài giữ bình tĩnh, chỉ Lưu Tĩnh rằng lớp áo lót triều phục của ướt đẫm mồ hôi. Tấm thẻ vàng thực sự rối loạn trận địa của . Hắn cố hết sức xoay chuyển, nhưng liệu những lời biện hộ thể che mắt đây… Đừng phân tích rành mạch, kéo theo bao nhiêu lý lẽ lớn lao, thực chất Lưu Tĩnh cũng dám chắc. Thứ duy nhất thể dựa là thành tích chính trị của . nếu những thành tích đó vấy bẩn, dù lá cờ giương cao đến , cũng còn chỗ dựa nữa.

Bên , Từ Giản và Đan Thận về phía Ngự Thư Phòng. Chẳng bao lâu, Vạn Đường cũng bắt kịp họ.

“Ta tới lui đều thấy là thật”. Vạn Đường lau mặt, : “Thẻ vàng , dù mỏng như cánh ve thì cũng chẳng dày hơn bao nhiêu. Một mặt khắc núi cao, một mặt khắc chữ, giả dễ? Phải khuôn mẫu, chế tạo một lúc mới ”.

Đan Thận nghiêm túc gật gù, thi thoảng tỏ ý đồng tình. Từ Giản lời nào. Như lời Vạn Đường , việc giả quả thực khó khăn. Ngày , khi Huyền Túc phát hiện Cổ Nguyệt ngôi nhà , Từ Giản chuẩn sẵn một tấm thẻ vàng. Hắn sẽ dùng nó lúc nào, ở trường hợp nào, nhưng "cẩn thận vẫn hơn”.

Tấm thẻ vàng trong tay là thật. Huyền Túc đ.á.n.h cắp tấm thẻ vàng của Phó sứ Cổ Nguyệt, đưa cho một thợ thủ công lão luyện chế tạo một bản giả gần như thể phân biệt , đó lặng lẽ đặt chỗ cũ. Vị phó sứ tính tình vô tư, thực lòng đến thăm viếng, từ đầu đến cuối hề phát hiện điều gì. Lúc họ rời kinh, với phận đặc biệt của vị phó sứ, giấy thông hành mới là thứ quan trọng nhất, thẻ vàng chỉ là thứ yếu. Hai bên đều mang lòng hữu nghị, ai xem xét kỹ lưỡng như đối với phạm nhân chứ? Chỉ liếc , thấy gì bất thường thì cho qua. Không ai nghĩ rằng, sẽ một tấm thẻ vàng đ.á.n.h tráo. Tận dụng kẽ hở ánh đèn, quả thực hiệu quả. Nếu , Từ Giản chẳng thể nhiều tay mắt Thánh Thượng và Đan Thận mà vẫn bình an vô sự.

Vạn Đường càng càng khó chịu: “Lưu đại nhân dạy con nghiêm, nhưng quan thì quả thật tồi. Vừa phân tích, ngay cả cũng cảm thấy lý, rằng tấm thẻ vàng lẽ là chiêu trò ly gián”.

Đan Thận : “Là thật , chúng đưa câu trả lời cho Thánh Thượng”.

Mấy bọn họ tiến Ngự Thư Phòng. Thánh Thượng ghế lớn, vẫn đang chăm chú xem xét tấm thẻ vàng. Đan Thận sắp xếp suy nghĩ, trình bày sơ lược: “Trước đó, thần hỏi Điện hạ xem trong ngôi nhà gặp vị khách nào khác , Điện hạ gặp. Vì , thần vẫn cảm thấy ngôi nhà đó tồn tại chỉ để bày cục diện nhắm Điện hạ. Lời của Lưu đại nhân , vô lý”.

Thánh Thượng khẽ gật đầu. Ngài trò chuyện với Vạn Đường và Đan Thận vài câu, thấy Từ Giản bên cạnh ý định mở lời, cũng hỏi . Chỉ khi xong với hai , ngài mới giữ riêng Từ Giản .

“Không còn ai ở đây”. Thánh Thượng : “Khanh suy nghĩ gì thì cứ thẳng ”.

Từ Giản chút do dự, chỉ là giọng thoáng vẻ ngượng ngùng, hoặc đúng hơn, pha chút khó xử: "Thần đang tự suy ngẫm về những lời khuyên đây. Khi lường sẽ xuất hiện một tấm thẻ vàng như , nên cố ý chuẩn sẵn thỏi vàng, chỉ mong giải quyết vấn đề. Không ngờ, càng càng phức tạp. Chỉ cần là thỏi vàng, hoặc chỉ là thẻ vàng, thể kết thúc chuyện , nhưng hai thứ dồn ”.

Thánh Thượng sự bực bội trong giọng điệu của , nhịn khẽ . Người trẻ tuổi là . Nếu như chỉ dựa việc bày mưu tính kế mà chuyện đều thuận lợi, thì kẻ " nhà bàn chuyện binh đao" trở thành chiến thần . Bố trí kỹ lưỡng đến , khi đối mặt thực tế vẫn sẽ xảy vấn đề, cần điều chỉnh, ứng phó, cuối cùng là rút kinh nghiệm. Những gì rút là bài học, chứ áp lực tâm lý sinh từ sự đổi. Đây là bước mà trẻ cần vượt qua.

"Từ Giản”. Thánh Thượng , giọng điệu ôn hòa: "Tổ phụ khanh chắc hẳn dạy rằng, tính bằng trời tính, chiến trường biến hóa khôn lường. Hiện tại thứ khanh đối mặt chiến trường, nhưng đạo lý thì giống ”.

Từ Giản dậy hành lễ, cảm tạ lời dạy bảo của Thánh Thượng. Sau qua , nghĩ, Thánh Thượng hẳn sẽ đổ chuyện thẻ vàng lên đầu nữa.

"Thần cho rằng”, điều chỉnh tâm trạng, Từ Giản tiếp: “Việc vốn nên nhanh chóng giải quyết dứt điểm. Kéo dài càng lâu, càng bất lợi cho Điện hạ. Các bên mải mê tính toán lẫn , càng dễ mâu thuẫn thêm sâu sắc. Hiện tại xuất hiện tấm thẻ vàng, nếu tiếp tục điều tra sẽ tốn ít thời gian, mà cũng chắc thể rõ”.

Thánh Thượng hiệu cho tiếp tục.

"Lời của Lưu đại nhân quả thực cũng là một khả năng”. Từ Giản liền : “Những sứ thần rời kinh thành, thể chỉ là thương nhân. Thẻ vàng nhỏ gọn, cất giấu trong , giao cho ai đó mang , vẫn thể đưa trở , đặt căn nhà đó một cách thần quỷ . Cho dù Đan đại nhân tài cán đến mấy, chuyện cũng khó mà . Tuy nhiên, Thái tử vẫn là Thái tử, còn gian tế vẫn là gian tế. Dứt khoát gác chuyện Thái tử và Lưu Tấn, để Đan đại nhân tiếp tục điều tra thẻ vàng. Tất nhiên cũng điều tra thỏi vàng, vì ngài thỏi vàng là chuyện như thế nào. Dù phía là sự giả dối của Lý Mịch, thực sự kẻ gây bất hòa giữa và Cổ Nguyệt, thì chuyện Thái tử Điện hạ và Lưu Tấn chè chén vui chơi cũng đổi . Kéo dài lâu…"

Nói đến đây, Từ Giản ngừng , mím môi, đó thẳng thắn : "Ngài lo lắng cho Thái tử, Từ phu nhân cũng đau đáu vì Lưu Tấn. Như d.a.o cùn cứa thịt, chi bằng dứt khoát để bà chịu khổ thêm nữa”.

Thánh Thượng , thở dài một . Lần Từ Giản "miệng d.a.o lòng đậu phụ," quả thật chẳng sai chút nào. Lấy Ninh An cớ, càng thẳng thắn hơn. Đó là tình . Dù cũng là mẫu , thể quan tâm?

"Vậy còn Lưu Tĩnh thì ?" Thánh Thượng hỏi : "Khanh vài lời ông ?"

"Thần từng , tội Lưu Tấn đáng chịu, còn Lưu đại nhân cũng thể thoát trách nhiệm”. Từ Giản rũ mắt, giọng điệu bình thản: “Đối với Lưu đại nhân, cách chức, rời kinh thành, để nửa đời tâm huyết của ông đổ sông đổ bể, là cú đòn đủ nặng ”.

Thánh Thượng nhấp một ngụm . Xem xem, còn bảo mềm lòng? Từ Giản nặng nề nhất, cũng chỉ là cách chức. Trong thoáng chốc, Thánh Thượng nghĩ tới Từ Mãng. Khi Từ Mãng bệnh nặng, ngài từng đến Phủ Phụ Quốc công thăm hỏi, hai khi đóng cửa nhiều. Đó cũng là đầu tiên ngài Từ Mãng thật lòng. Điều ông yên tâm nhất chính là Từ Giản. Theo lời ông, Từ Giản là đứa trẻ nặng tình nghĩa. Việc ít tiếp xúc với cha ruột cũng vì nghĩ đến ông . Một khi ông qua đời, với tính cách của Từ Giản thì khó nương tựa cha . Ông sợ Từ Miểu chăm sóc cho Từ Giản, mà chỉ sợ Lưu Tĩnh thiên vị quá mức, tổn thương Từ Giản. Đã , chi bằng để Từ Giản đến biên cương thử sức thêm nữa. Những lời , gần như là lời nhờ cậy tha thiết. Khi Thánh Thượng đồng ý để Từ Giản trẻ tuổi, khi lo liệu tang sự xong, thì đến ải Dụ Môn, ngoài việc Từ Giản cương quyết thì cũng là thuận theo ý của Từ Mãng. Còn khi Từ Giản thương trở về kinh, Thánh Thượng cũng ít nhiều thấy mâu thuẫn giữa và Lưu Tĩnh.

Tình cha thiên vị. Bản Thánh Thượng cũng thiên vị. Người yêu thương Thiệu Nhi hơn các đứa con khác. tình cảm của Lưu Tĩnh dành cho Từ Giản, dường như chỉ đơn thuần là thiên vị…

 

Loading...