Yến Từ Quy - Chương 264: Ngươi đúng là có tiền đồ

Cập nhật lúc: 2025-11-11 09:07:50
Lượt xem: 93

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong phòng khách nhỏ, đèn đuốc sáng trưng. Khung cửa sổ bằng gỗ vẫn dỡ xuống, chỉ còn treo rèm trúc. Thấy chủ nhân nhà tâm trạng kém, vội vã cuốn hết rèm lên, để lộ cảnh sân ngoài. Ngay lập tức, gió đêm cuộn theo nước ẩm ướt tràn , khiến sàn nhà cũng ướt ít nhiều.

Quý nhân mặt cảm xúc, thẳng xuống sàn.

Hắn từ giường dậy, chỉ khoác áo ngoài, giày tất, chân trần bước sàn. Chân trái chống xuống, chân co , tư thế , cũng vẻ nhàn nhã, nhưng sắc mặt đầy nghiêm nghị, lông mày nhíu chặt. Giống như đêm mưa . Nhìn vẻ ấm áp cuối xuân, nhưng gió mưa lớn đến rợn .

Rất nhanh, Đạo Hành đến.

Liếc Quý nhân, một tay giữ vạt áo, quỳ xuống . Rời khỏi chùa Quảng Đức lâu, tóc dài , cũng áo thường, nhưng những cử chỉ vẫn còn phảng phất dáng dấp nhà sư. Như dáng quỳ , nếu khoác áo cà sa, cầm chuỗi tràng hạt, đúng là một cao tăng. Quý nhân lên tiếng.

Đạo Hành cũng xảy chuyện: "Lúc rời , trong nhà chỉ Lưu Tấn”.

"Thái tử mặt ở đó?" Giọng của Quý nhân lạnh lùng.

Đạo Hành khó mà trả lời , vì vẫn rõ rốt cuộc sai sót ở . Những ngày , Từ Giản luôn truy tìm gắt gao. Như chủ nhân , mũi của Từ Giản thính. Nếu để Từ Giản đào sâu thêm, e là sẽ đào ít rắc rối. Do , chủ nhân quyết định đưa căn nhà cho Từ Giản.

Đạo Hành chính là mồi.

Hắn cố tình xuất hiện trong thành, để phủ Thuận Thiên theo manh mối, từng bước áp sát căn nhà. Theo kế hoạch, nha môn sẽ phát hiện Lưu Tấn và đưa về. Từ Giản Lưu gia ràng buộc mà tìm cách che chở cho Lưu Tấn, hoặc cần quan tâm ý đồ của Lưu gia mà dứt khoát xử tử đứa em , thì cũng nhận lấy "món quà" . Phủ Thuận Thiên cứ theo hướng điều tra công khai mà , Từ Giản cùng lắm là thêm vài phát hiện quan trọng.

Đây gọi là cắt đuôi.

Bọn họ khi cắt đuôi thì nhẹ nhõm, Từ Giản ôm đuôi cụt cũng coi như nhận lợi lộc. Kế hoạch ban đầu diễn suôn sẻ. Thái tử Điện hạ vài hôm đến thường xuyên, mấy ngày nay ngoan hơn, còn đến đó. Nghe trong cung , Điện hạ cũng bảo khi tan nha môn hôm nay sẽ về cung.

Đạo Hành bèn vòng quanh Ngõ Trần Mễ. Bên căn nhà chuẩn đó. Vệ sĩ rút , quản sự giảm bớt, để vài vũ cơ nội tình tiếp đãi Lưu Tấn, còn cho uống loại rượu cực mạnh, dù động đất cũng chẳng tỉnh...

Hắn cũng rời khỏi khi màn đêm buông xuống. Vài nha dịch canh ở đầu ngõ, thể giữ chân . Mọi việc đều thuận lợi. Phủ Thuận Thiên tay, Đan Thận còn gọi theo nha môn hộ vệ, một đội từ hai hướng nam bắc xông căn nhà. phát hiện, bên trong ngoài Lưu Tấn, còn Thái tử Điện hạ. Đạo Hành khi đó đang lo việc khác, đến lúc nhận tin, đưa về phủ Thuận Thiên .

Thế thì cho rõ? Chưa đến việc Điện hạ đến, ngay cả Điện hạ đến từ lúc nào, cũng .

Quý nhân ngẩng đầu, liếc Đạo Hành: "Chuyện e là khó xong. Cố tìm hiểu tình hình bên trong phủ Thuận Thiên, đợi trời sáng . Xem Đan đại nhân điều ”.

Bên trong và ngoài phủ Thuận Thiên, bận rộn chân chạm đất. Phó phủ thừa Đồ Quy gấp gáp bước đón, thấy sắc mặt nhóm trở về , trong lòng bèn căng thẳng.

Y thấp giọng hỏi Trương Viên: "Để hòa thượng chạy ?"

Nhìn tình hình giống. Mấy chiếc xe ngựa cùng về, chắc về tay ?

"Không tìm thấy Đạo Hành”. Trương Viên nhăn nhó: “tìm một phiền phức”.

Đồ Quy hiểu. Cho đến khi y thấy Lý Thiệu đưa .

"Cái, cái ...” Mắt Đồ Quy trợn tròn: “Điện hạ các ngươi đưa về? Chẳng lẽ thích khách, bắt cóc Điện hạ? Điện hạ tỉnh?”.

"Đừng la lối”. Đan Thận từ phía lên, gỡ mũ đấu ướt nhẹp: “Tìm đại phu , lỡ Điện hạ cảm lạnh thì phiền”.

Đồ Quy Đan Thận mệt mỏi, hỏi thêm.

Sư gia ghé sát tai Đồ Quy, hạ giọng: "Trong căn nhà chẳng hòa thượng nào, chỉ Thái tử Điện hạ và những kẻ ăn chơi, cùng một đám vũ cơ mỹ nhân”.

Đồ Quy: ...

Không hổ là sư gia vạn cuốn sách, một câu đủ tròn trịa.

Đồ Quy hỏi Đan Thận: "Đại nhân, tìm đại phu bình thường ? Hay đến Thái Y Viện gọi ?"

"Tìm một kín miệng, đừng để sáng sớm mai cả Kinh thành chúng đưa Thái tử về đây”. Trương Viên vuốt mặt: “Đại nhân, chuyện rốt cuộc xử lý thế nào? Đợi Điện hạ tỉnh, hỏi rõ tình hình, liệu thể lấp l.i.ế.m ? Ngài ngầm bẩm báo với Thánh Thượng, đừng để lan truyền khắp triều...”

Đan Thận phẩy tay. Trương Viên đó bận rộn, chắc y gì với Vạn Đường. Đây là cái bẫy, giấu giếm chỉ càng c.h.ế.t. Ai bảo Điện hạ tự sa bẫy.

"Đi gọi thái y ”. Đan Thận .

Người trực là An Viện Phán. Nghe đến ghé tai kể tình hình, dám chậm trễ, vội vã tới phủ Thuận Thiên.

Lý Thiệu đặt trong một căn phòng, đắp chăn, ngủ say sưa.

An Viện Phán xem xét: "Cơ thể , chỉ là say quá, tỉnh rượu là , lát nữa chuẩn chút nước gừng, đêm nay trời lạnh, trần sàn, dính chút mưa, đừng để cảm lạnh”.

Nói xong, ông xem Lưu Tấn, cũng kết luận tương tự. Đan Thận mặt lạnh tanh thẩm vấn Thạch công công. Thạch công công uống nhiều, say quá, nha dịch véo mạnh huyệt nhân trung, tỉnh thì tỉnh, nhưng còn mơ hồ. Hỏi , đáp lung tung, lời bẩn thỉu. Đan Thận tức giận bảo lôi ngoài, vứt cho dầm mưa nửa canh giờ.

Thạch công công lúc mới tỉnh hẳn, la hét bò dậy: "Tên khốn nào. Có gia là ai ? Sao đem gia...”

Đan Thận hỏi : "Vậy ngươi đây là ?"

Thạch công công theo tiếng mà . Công đường sáng sủa, treo tấm biển, bốn chữ "Minh kính cao huyền".

Thạch công công chớp mắt, tấm biển. Gương mặt của Phủ doãn Thuận Thiên, y vẫn nhận . Vậy nên, đây đúng là phủ Thuận Thiên? Thạch công công rùng , lảo đảo lao công đường, đến mặt Đan Thận, phía để một vệt nước dài.

"Đan, Đan đại nhân, tạp gia ở đây?" Thạch công công thắc mắc: “Điện hạ ?"

"Còn nhớ đến Điện hạ, cũng xem như chút lương tâm”. Đan Thận lạnh giọng.

Thạch công công miệng nhanh, lập tức : "Gia trung thành tận tụy với Điện hạ...”

"Thế mà còn để Điện hạ ngủ bậy bạ?" Đan Thận cắt lời : “Trong phòng đó, thật là thối nát. Ngươi c.h.ế.t thì tự mà treo cổ. Còn đòi liên lụy khác. Nếu lão tử mất mũ ô sa, ma cũng bám theo ngươi. Đời đừng mơ mọc chỗ đó. Mọc cũng chặt”.

Thạch công công ngờ mắng té tát, mắt chữ O mồm chữ A, theo bản năng lấy tay che phần . Sao , chặt? Không đúng. Sao chặt . Hắn là bên cạnh Thái tử, phủ Thuận Thiên lấy quyền gì mà hét lớn. Thạch công công tỉnh hẳn, chỉ tay mắng Đan Thận.

Đan Thận chẳng thèm quan tâm, trực tiếp hỏi: "Sao đến căn nhà ở Ngõ Trần Mễ? Trước đó từng đến ? Điện hạ quan hệ gì với căn nhà đó? Sao Lưu Tấn cũng ở đó? Đã từng gặp hòa thượng nào ? Tối nay xảy chuyện gì? Toàn bộ trả lời thật rõ. Nếu hợp tác, trời sáng sẽ giao ngươi cho Tào công công, để ông hỏi”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-264-nguoi-dung-la-co-tien-do.html.]

Khí thế của Thạch công công, khi thấy ba chữ "Tào công công", thì tan biến. Hắn từng kể, rơi tay Tào công công, thật là sống bằng c.h.ế.t.

"Điện hạ , thì ”.

"Tạp gia theo Điện hạ từ tiệc tạ ơn, đó là Hồ công công, ngay từ khi hầu hạ Điện hạ, Điện hạ đến đó”.

"Nghe là Lưu công tử giới thiệu, vũ cơ trong sạch, Điện hạ dùng xong đổi mới”.

"Không rõ bọn họ lai lịch gì, vốn vệ sĩ nhiều, hôm nay hình như đều tránh mưa”.

"Họ chắc phận Điện hạ, Điện hạ luôn mang mặt nạ, Điện hạ trả tiền đủ, ăn kiểu , tiền là hiểu quy tắc, điều tra phận”.

"Tan nha môn, Điện hạ và Phụ Quốc công cãi , Điện hạ bèn giải khuây, đến nơi mới phát hiện Lưu công tử cũng ở đó”.

"Chưa từng gặp hòa thượng nào, nhưng từng đưa đến vài ni cô nhỏ, Điện hạ còn khen”.

"Tối nay như khi, say, tỉnh dậy thấy ở đây ”.

"Ôi chao Điện hạ ? Tạp gia còn hầu Điện hạ”.

Bên cạnh, sư gia bút ngừng, ghi , Đan Thận xoa thái dương. Tên thái giám trả lời lung tung, nhưng ít nhiều cũng rõ sự việc. Nhiều hơn nữa, rõ ràng là hỏi . Đan Thận quen thẩm vấn, hỏi: "Sao tiệc tạ ơn bằng ngươi? Hồ công công ?"

Thạch công công đành kể chuyện đổi rượu cống.

Đan Thận: ...

Sao hỏi thêm một câu gì? Đây là chuyện thể tùy tiện điều tra ? Không thấy bên ngoài một chút phong thanh cũng ? Đổi rượu cống trong tiệc tạ ơn, đều ém nhẹm, đừng triều đình, dù là trong hoàng thành, ngoài mấy mặt hôm đó, e cũng ai gì. Thái độ của Thánh Thượng, rõ ràng. Thái tử Điện hạ rơi phủ Thuận Thiên. Có lẽ cũng giấu nổi. Lần thực sự phiền .

Đưa Thạch công công ngoài, Đan Thận hỏi vài vũ cơ tỉnh dậy, cùng vệ sĩ nha môn hộ vệ bắt . Đều một hỏi ba , chút manh mối. Đang thấy bế tắc, Vạn Đường nhanh chân bước .

"Tìm kiếm đơn giản thấy gì, đêm hôm khuya khoắt tiện, đợi trời sáng tiếp”. bực dọc : “Chỗ ngươi hỏi ?"

Sư gia đưa cung từ ghi cho Vạn Đường. Vạn Đường càng , chữ xuyên giữa trán càng sâu, gần như thành rãnh.

"Sao vụ đổi rượu cống nữa?" Vạn Đường mắng: “Điện hạ thật là...”

Đan Thận sang sư gia, hiệu bằng mắt: ghi cả chuyện . Sư gia cũng chỉ mặt khổ. Dĩ nhiên là gì khai thì ghi nấy, lát nữa sắp xếp thành hồ sơ mới chọn lọc xóa bớt. Đan Thận Vạn Đường, thôi , nợ nhiều lo, chấy nhiều ngứa. Hắn và Vạn chỉ huy sứ, nhiều ít, cũng như .

Vạn Đường xem xong, hỏi: "Điện hạ và Lưu Tấn tỉnh ?"

"Điện hạ tỉnh, An Viện Phán đang ở đó”. Đan Thận : “Lưu Tấn tỉnh một , lơ mơ uống nước gừng, ngất tiếp”.

Khóe miệng Vạn Đường giật giật. Còn uống nước gừng? Mấy bọn họ, ai cũng ướt như chuột lột đây .

"Người phủ Thuận Thiên việc thật là nhẹ nhàng”. Vạn Đường trả cung từ cho sư gia, giục y dẫn đường: “Bên hộ vệ nha môn chúng nương tay ”.

Sư gia : "Dù cũng là con trai của Hồng Lư Tự Khanh...”

"Thì ?" Vạn Đường quan tâm: “Điện hạ phạt thế nào, Thánh Thượng quyết định, còn Lưu Tấn, thấy xong . Là đưa Điện hạ đến đó vui chơi đúng ? Xem Thánh Thượng c.h.é.m . Gì mà khanh khanh nọ, Lưu đại nhân giữ mũ quan là may, mười phần tám chín còn theo xuống điện Diêm Vương quan khảo thí luôn”.

Vào đến phòng Lưu Tấn, Vạn Đường lập tức túm từ giường kéo lên. Bộ quần áo là nha dịch mặc , lỏng lẻo chẳng , cổ áo kéo, suýt tuột khỏi áo. Vạn Đường c.h.ử.i một câu, đổi sang nắm cánh tay Lưu Tấn, cứ thế lôi ngoài, ném xuống mưa.

Chưa đầy nửa canh giờ, Lưu Tấn tỉnh. Ngơ ngác quanh. Hắn Vạn Đường, nhưng nhận Đan Thận, nhận Trương Viên, hậu viện phủ Thuận Thiên , cũng từng đến.

"Tỉnh ?" Vạn Đường : “Đưa Điện hạ ngủ bậy, ngươi đúng là tương lai”.

Trương Viên hiểu, nhỏ giọng hỏi sư gia: "Tương lai gì?"

Sư gia , cũng chẳng xong: "Mười tám năm , là một trang hảo hán”.

Trương Viên: ...

Còn mười tám năm nữa. Tên Lưu Tấn đời sống tới mười tám tuổi. Đến khi Lưu Tấn cuối cùng cũng hiểu rõ tình cảnh của , bệt xuống đất, dậy nổi. Căn nhà đó an như , phủ Thuận Thiên khám xét? Nhiều vệ sĩ như thế, hề phản kháng? Bọn họ uống cũng nhiều, chỉ cần phía động tĩnh, kinh động đến họ, họ thể chuẩn mà chuồn . Chứ bắt ngay tại trận.

"Ta, ...” Lưu Tấn lắp bắp: “Ta , ...”

Đan Thận hỏi thẳng: "Ngươi đến chỗ đó từ khi nào? Còn đưa Điện hạ đến từ khi nào?"

Lưu Tấn định trả lời, thì bên phòng , Lý Thiệu tỉnh. Mọi bỏ Lưu Tấn, gặp Lý Thiệu. Lý Thiệu mặt u ám, hiểu rõ đầu đuôi, tim đập càng nhanh. Những chuyện của , để phụ hoàng . Sợ ? Lý Thiệu nghi ngờ gì là sợ. đồng thời, cảm giác từng trải qua dâng lên, thành tựu đầy kích thích khi thể trở bao bọc lấy .

Liếc Đan Thận và những khác, Lý Thiệu lảo đảo xuống giường: "Tránh ”.

Đan Thận : "Điện hạ, chuyện căn nhà vẫn rõ”.

"Vậy thì điều tra tiếp, bắt về bao nhiêu , đủ để ngươi hỏi ?" Lý Thiệu chậc một tiếng: “Ta về tắm rửa, đồ”.

Đan Thận để y : "Liên quan đến Đạo Hành, việc quan trọng...”

"Sợ chạy ?" Lý Thiệu : “Ta là Hoàng Thái tử, phụ hoàng ở trong cung, còn chạy ?"

Vạn Đường Lý Thiệu, gân xanh nổi đầy trán, đưa tay cản, nhưng Đan Thận ngăn . Lý Thiệu bước nhanh ngoài. Đi ngang qua Lưu Tấn, thèm liếc . Mưa xối xả, rơi đầy lạnh lẽo, nhưng sự kích thích trong lòng khiến nóng rực. Mưa trút xuống bớt cơn say, bước chân Lý Thiệu cũng vững hơn nhiều.

Kích thích, nghĩ, thật là kích thích. , cũng nghĩ cách trấn an phụ hoàng. Trước hết, nên đến bàn với bá phụ .

"Đưa cho một con ngựa”. Lý Thiệu .

Trương Viên chạy theo ngoài, thấy bèn hiệu cho nha dịch. Lý Thiệu nhảy lên ngựa, phi nhanh , hai hộ vệ cũng theo hộ tống , đến khi thấy gõ cửa phủ Tấn Vương mới thở phào nhẹ nhõm.

 

Loading...