Yến Từ Quy - Chương 256: Phật độ người hữu duyên
Cập nhật lúc: 2025-11-11 09:07:40
Lượt xem: 86
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nước mắt trào dâng, nỗi đau trong lòng dồn nén khiến Nguyệt Nương kiềm chế . Bên cạnh, ma ma cùng nàng thất thần hồi lâu, mãi mới hồn, bèn ôm lấy vai Nguyệt Nương để an ủi. Nếu Nguyệt Nương kể rõ ngọn ngành, bà quả thật thể nào ngờ rằng nội tình như .
Hai ngày nay, bà vẫn luôn khuyên nhủ cô nương, bảo nàng đừng vội đưa quyết định, nên từ tốn quan sát, cẩn trọng mà từng bước. Thế mà hôm nay, Nguyệt Nương gấp gáp đến . Theo ý nàng, ma ma mời Quận chúa tới, nhưng trong lòng bà vẫn chút đồng tình với Nguyệt Nương. Quả thật, công tử nghi ngờ hành tung hôm qua của tiểu thư, nhưng cũng là vì tân nương khơi mào chuyện . Giờ là lúc giằng co, vì nôn nóng tìm lối thoát như ? bà cãi Nguyệt Nương… Đến khi hiểu rõ sự tình, ma ma chỉ thầm mắng bản vài câu. Chính sự chần chừ của bà suýt nữa hại Nguyệt Nương.
Ngày thường, công tử năng chân tình đến mức nào, ngay chính còn thấy cảm động. Không ngờ lưng, đến mức nhẫn tâm "bán" cả em gái ruột. Hôm nay thể bán em gái, thì ngày mai thể bán cả cha . Nguyệt Nương chỉ là một thất bên ngoài, chẳng lẽ mang đổi chác? Thật đáng tin cậy. Đàn ông mãi là đàn ông. Hoàn thể trông mong.
“Tiểu thư thật khổ”. Ma ma nhịn cũng đỏ mắt: “gặp một kẻ bạc tình đến ”.
Vãn Nguyệt bên cạnh, Quận chúa nhà hai chủ tớ bên đang ròng, trong lòng cảm thấy trăm mối tạp trần. Trước đây, nàng vốn chẳng mấy thiện cảm với Nguyệt Nương. Xuất thứ bản thể lựa chọn, nhưng con đường sống trong tay . Những cô gái xinh , xuất bần hàn, ai cũng nỗi khó riêng, điều Vãn Nguyệt từng qua ít. nàng luôn cảm thấy, tay chân, dù hầu cho phu nhân nhà ai đó cũng còn hơn rõ danh phận. Huống chi, Nguyệt Nương vốn đường . Nàng còn thích sẵn lòng cưu mang, sắp xếp một cuộc sống yên , nhưng nàng cố chấp ở bên Lưu Tấn. Loại như là tự chuốc lấy khổ đau. bây giờ Nguyệt Nương , Vãn Nguyệt chút động lòng thương cảm.
Người đáng trách nhất chính là Lưu Tấn. Hắn dùng lời đường mật khiến Nguyệt Nương mê . Nguyệt Nương của , nhưng nay nàng tỉnh ngộ… Không ai ép buộc nàng, cũng chẳng giả vờ bộ. Nếu là chân tâm thực ý, thì nên cho nàng một cơ hội sửa sai.
Vãn Nguyệt khẽ gọi: “Quận chúa…”
Lâm Vân Yên gật đầu. Nàng vẫn im lặng, cho đến khi Nguyệt Nương xong, xả hết nỗi đau đớn, dần lấy bình tĩnh, mới lên tiếng:
“Ta vui vì ngươi tin tưởng ”.
Đôi mắt sưng đỏ vì , Nguyệt Nương chỉ Lâm Vân Yên. Lâm Vân Yên khẽ , tiếp: “Ta cũng mừng vì ngươi tự hiểu ”.
Nỗi đắng cay dâng lên trong lòng Nguyệt Nương. Nếu cả đời nàng bao giờ tỉnh ngộ, cứ u mê che mắt, lẽ cũng coi như một loại "hạnh phúc". công tử đủ khả năng lừa dối nàng cả đời. Hắn để lộ sơ hở. Nàng kẻ mù lòa ngu , rõ ràng nhận , chẳng lẽ còn thể như thấy? Dẫu sự thật đau đớn đến mức nào, nhưng đây chính là bước nàng bước qua.
“Về chuyện Sính cô nương, sẽ tìm cách bảo vệ nàng , để ai lợi dụng nàng ”. Lâm Vân Yên thẳng mắt Nguyệt Nương, tiếp:
“Còn ngươi, mong ngươi thật sự suy nghĩ thấu đáo. Giờ ngươi sợ rằng một ngày nào đó Lưu Tấn còn bảo vệ ngươi nữa. Tối đến, vài lời ngọt ngào, ngươi dụ dỗ. Hoặc ngươi nhớ những điều trong hơn một năm qua, lòng chẳng nỡ rời xa. Sự do dự là điều tối kỵ. Nếu ngươi vẫn còn như , giúp ngươi cũng chẳng gì”.
Nguyệt Nương siết chặt khăn tay trong lòng bàn tay: “Ta hiểu, Phật độ hữu duyên”.
Lâm Vân Yên : “Ngươi cần sợ. Ngươi thật luôn đường để . Sa sởn trưởng của thư viện Thạch Dương là ông của ngươi, ? Ông từng đồng ý tiếp nhận ngươi. Chỉ cần ngươi mù quáng dây dưa với loại như Lưu Tấn nữa, cuộc sống ở nhà ông sẽ chẳng lo cái ăn cái mặc”.
Khuôn mặt Nguyệt Nương lộ rõ vẻ hổ thẹn. Trong công đường, ông của nàng từng khuyên bảo nàng, nhưng nàng kiên quyết của Lưu Tấn. Đến nước , nàng còn mặt mũi nào cầu xin ông nữa đây?
Lâm Vân Yên thần sắc của nàng, cũng đoán suy nghĩ , bèn : “Nếu chỗ đó tiện, cũng để ngươi lưu lạc đầu đường xó chợ . Một miếng cơm vẫn sẽ , còn là cháo loãng sơn hào hải vị, thì xem ngươi tự xoay sở ”.
Nghe , Nguyệt Nương ngỡ ngàng tròn xoe mắt: “Nếu quyết rời xa công tử, thì tất nhiên cũng còn liên quan gì đến tân nương nữa. Quận chúa dùng con dao, e là cũng chẳng thể đ.â.m ai”.
Huống hồ, nàng chỉ cầu mong một cuộc sống yên , dám mơ sơn hào hải vị.
“Không cần ngươi d.a.o đ.â.m ai cả”. Lâm Vân Yên hạ giọng, nhẹ nhàng : “Vài ngày nữa là rằm , ngươi một chuyến đến chùa Quảng Đức, gặp Từ phu nhân là ”.
Đôi mắt Nguyệt Nương càng mở to hơn. Từ phu nhân? Đó chẳng là của công tử ?
“Quận chúa từng , Từ phu nhân là nhân hậu, hiền hòa. Bà chuyện của , cũng giải quyết thỏa”. Nguyệt Nương chần chừ, lựa lời mà : “ hiện tại Lưu gia, cũng chẳng tiếp tục . Vậy gặp bà gì để gây chướng mắt?”
Lâm Vân Yên từ tốn giải thích, từng lời từng chữ rõ ràng, khiến Nguyệt Nương tái mặt như phết lên một lớp phấn trắng bệch. Cuối cùng, nàng trầm giọng : “Ta ngươi những lời với Từ phu nhân”.
Nguyệt Nương theo bản năng lắc đầu. Nàng chịu giúp sức, mà là chắc thể thành nhiệm vụ mà Quận chúa giao phó. Lỡ sai lời, lỡ truyền đạt ý...
“Thảo nào ngươi giờ vẫn thấu Lưu Tấn. Ngay cả mẫu của , Từ phu nhân, cũng lừa gạt ít”. Lâm Vân Yên nhẹ nhàng khuyên nhủ:
“Bị lừa thì hơn thấu thì hơn? Ta nghĩ, hôm nay ngươi là thấu hiểu rõ nhất. Ngươi bước khỏi nỗi đau khổ , chỉ mong ngươi thể giúp Từ phu nhân một tay. Không đùn đẩy trách nhiệm, mà vì phận của cho phép đến gặp Từ phu nhân để Lưu Tấn. Nghĩ tới nghĩ lui, việc chỉ thể giao cho ngươi. Miệng ngươi vụng, tâm trí cũng kém. Ta tin ngươi thể giúp Từ phu nhân hiểu vài điều”.
Nguyệt Nương Lâm Vân Yên chớp mắt. Lời của Quận chúa như mang một sức mạnh lạ thường. Không giống như một tiếng búa gõ xuống dứt khoát, mà giống dòng suối trong vắt, chảy nhẹ nhàng mà dai dẳng, len lỏi qua từng ngõ ngách trong lòng nàng. Nguyệt Nương chợt nhớ đến một cụm từ: Nước chảy đá mòn. Và nàng, thực sự Quận chúa thuyết phục.
“Ta... sẽ thử xem”. Nguyệt Nương hít sâu một , như thể đang tự động viên chính .
“Ta sẽ cố hết sức”.
Lâm Vân Yên trả lời: “Tốt lắm”.
Vãn Nguyệt lấy một chậu nước, bảo Nguyệt Nương rửa mặt. Ma ma qua Nguyệt Nương, về phía Lâm Vân Yên, lòng nặng trĩu suy tư. “Ma ma điều gì thắc mắc ?” Lâm Vân Yên nhẹ giọng hỏi.
Ma ma vội vàng lắc đầu. Dĩ nhiên là bà thắc mắc, nhưng dám chất vấn mặt Quận chúa chứ? Giọng Lâm Vân Yên nhỏ, đủ để Nguyệt Nương thấy, nàng chỉ với ma ma: “Ma ma nghĩ rằng, giúp Nguyệt Nương là đủ, còn để nàng lo chuyện khác, chẳng là rắc rối thêm ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-256-phat-do-nguoi-huu-duyen.html.]
Lâm Vân Yên thẳng, khiến ma ma khỏi cúi đầu hổ.
“Chuyện tình cảm, thực chỉ là tâm tư của một ”. Lâm Vân Yên : “Lúc thì nghĩ thông, lúc . Nhất là khi một , khó tránh khỏi nghĩ ngợi lung tung. Ta nghĩ nên tìm cho nàng chút việc để , dời tâm trí. Đây cần ma ma giúp một tay, dạy nàng cách chuyện, tập dượt vài . Như , nàng sẽ còn thời gian mà nhớ đến Lưu Tấn nữa”.
Ma ma như bừng tỉnh đại ngộ. Chẳng đúng là như . Tình cảm của cô nương đối với công tử sâu đậm như thế, mà buông là buông ngay? Phải trải qua bao phen đau đớn, thời gian mới xoa dịu . Lúc đầu bao giờ cũng là khó khăn nhất, cần việc để chuyển dời suy nghĩ. Quận chúa quả nhiên là suy tính chu .
Lén sang Nguyệt Nương một cái, ma ma cam đoan: “Xin Quận chúa yên tâm, nô tỳ nhất định sẽ khuyên bảo nàng, một cái hố ngã một là đủ , chứ xương cốt nào chịu cảnh ngã lên ngã xuống”.
Lâm Vân Yên bật : “Lời của ma ma thích ”.
là chân lý ở đời. Vô cùng hợp ý nàng.
Đến ngày rằm. Nguyệt Nương bộ đồ giản dị, cùng ma ma đến chùa Quảng Đức. Trong chùa ít khách thập phương, Nguyệt Nương chính điện dâng hương, lạy Phật, đó dậy rời . Ngay lúc đó, một phụ nhân bước , hai bên chạm mặt . Nguyệt Nương gương mặt đối phương, lập tức ngẩn . Những ngày qua, nàng và ma ma bàn bạc đủ cách “ quen” Từ phu nhân. Tốt nhất là gặp gỡ tình cờ, còn thì nhờ tăng nhân dẫn lối, trực tiếp đến phòng khách mà tìm. nàng từng gặp mặt phu nhân họ Từ, thật khó để tình cờ mà gặp bà. Vậy mà giây phút , khi thấy vị phụ nhân quyền quý mặt, Nguyệt Nương lập tức hiểu ý tứ của Quận chúa.
"Lưu Tấn giống phụ , cũng giống mẫu . Chắc chắn ngươi sẽ nhận ngay khi gặp họ”.
Quả thật, nàng nhận . Nguyệt Nương chăm chăm rời mắt. Từ Miểu đang cầm tay của Hạ ma ma để bước điện hành lễ. Cảm nhận ánh mắt từ đó dán lên , bà bất giác đầu . Trước mặt là một thiếu nữ trẻ tuổi, vẻ mặt gì ác ý. Từ Miểu mỉm đáp , đầu định bước tiếp, nhưng trái tim bà bỗng nhiên đập loạn nhịp. Thiếu nữ ... trông quen quen.
Từ Miểu vội , từ xuống , từng chi tiết một khuôn mặt Nguyệt Nương. Nguyệt Nương nhân cơ hội tiến lên một bước, nhẹ giọng hỏi: "Phu nhân là Từ phu nhân ?"
Từ Miểu gật đầu, hỏi : "Vậy cô nương là...”.
"Ta...”. Nguyệt Nương mím môi, giọng nhỏ : “Ta tên là Nguyệt Nương”.
Chỉ một cái tên, thêm bất cứ lời giải thích nào. Nói phận mặt Từ phu nhân, là một "ngoại thất", nàng thực sự mở miệng nổi. Từ Miểu khẽ hít một . Đương nhiên bà cái tên . Đồng thời, bà cũng hiểu vì cảm thấy quen thuộc. Lần , A Sính đến con Ngõ Thủy Tiên lén Nguyệt Nương một . Sau đó về nhà kể rằng Nguyệt Nương giống một thiếu nữ mà họ từng gặp núi trong chùa đây. Khi , Từ Miểu nghiêm túc hồi tưởng gặp gỡ . Mặc dù rõ , nhưng bà luôn cảm giác rằng khuôn mặt đáng để ghi nhớ trong tâm trí. Hôm nay gặp Nguyệt Nương, Từ Miểu nghĩ, quả nhiên đúng như lời A Sính .
"Ta cô nương là ai ”. Từ Miểu tiếp: “Trong điện còn nhiều , chúng ngoài chuyện nhé”.
Nguyệt Nương lập tức đồng ý. Hai mỗi cùng một ma ma, tìm một nơi vắng vẻ ngoài điện. Từ Miểu và Nguyệt Nương giữ cách nhất định. Dù nàng cũng là ngoại thất, bà thể quá mật vì điều đó sẽ mất mặt Trịnh Lưu. bà đối xử cay nghiệt với một thiếu nữ mới gặp đầu, Từ Miểu cũng .
"Lưu Tấn hành sự chu , chuyện rối ren như ”. nhắc đến Lưu Tấn, Từ Miểu thở dài lắc đầu: “Nó là nam nhân nên chẳng chịu thiệt thòi gì. thê tử nó sẽ vui, mà cô nương thì càng khó xử”.
Nguyệt Nương khẽ ngẩn . Nàng ngờ Từ phu nhân mở miệng chỉ sai lầm của công tử, hề trách cứ nàng một lời vì giữ phận. Từ phu nhân quả thực là một trưởng bối ôn hòa. Nếu vì phận lúng túng , nàng cận với bà. Đồng thời, Nguyệt Nương cũng càng quyết tâm rõ chuyện.
"Là thương yêu công tử, tự giữ chừng mực”. Nguyệt Nương cúi mắt, giọng hạ thấp: “Phu nhân trách cứ , thật sự vô cùng ơn”.
Từ Miểu suy nghĩ một lát hỏi thẳng: "Hôm nay gặp ở đây, là tình cờ ?"
"Không”. Nguyệt Nương đáp ngay: "Không giấu gì phu nhân, từ khi tân nương tử bước cửa, lòng vô cùng đau khổ. Ta từng giấc mơ rằng tân nương tử tới sự tồn tại của từ sớm, lẽ sẽ mắt nhắm mắt mở, để yên ở Ngõ Thủy Tiên... sai, nữ nhân ai cũng lòng ghen cả. Tân nương từng đến chỗ , công tử vì chuyện mà rơi thế khó xử, thực sự bối rối. Nghe mồng một và rằm hàng tháng phu nhân đều đến chùa Quảng Đức, bèn tìm đến. Muốn cầu xin Phật tổ chỉ cho một con đường, nếu may mắn gặp phu nhân, cũng gửi lời hỏi thăm”.
Quận chúa từng dặn nàng, Từ phu nhân thích khác lừa dối. Phu nhân công tử giấu giếm quá nhiều chuyện, bà vì yêu con nên mới che mắt ngơ, nhưng nếu ngoài gạt, bà sẽ cảnh giác. Một khi trong lòng phu nhân sinh nghi, về gì cũng khó lòng thuyết phục.
Nhìn phản ứng của Từ Miểu lúc , Nguyệt Nương nghĩ, Quận chúa sai, thẳng thắn thật lòng sẽ khiến phu nhân an tâm hơn. Thấy nàng thành khẩn, Từ Miểu tiếp: “Là một mẫu , đương nhiên mong bên cạnh Lưu Tấn thật lòng yêu thương nó như ngươi. là chồng, nghĩ đến chuyện gia hòa vạn sự hưng. Rõ ràng Lưu Tấn đủ năng lực dung hòa giữa ngươi và vợ nó. Đưa ngươi phủ để nàng ở ngoài cũng , kết cục đều sẽ là cãi vã, bất hòa. Đến lúc đó, chịu thiệt, chịu ấm ức nhất định là ngươi”. Thân phận quyết định kết cục. Chưa đến chuyện bà và lão gia sẽ để con trai bỏ bê chính thê chỉ sủng ngoại thất, phủ Vân Dương Bá lẽ nào yên Trịnh Lưu ức h.i.ế.p mà lên tiếng? Nguyệt Nương cha , chẳng chỗ dựa nào cả.
Nghĩ đến đó, Từ Miểu thấy thương cho nàng. Tội của con trai bà.
Nguyệt Nương : “Ta hiểu điều đó, nên mới đến chùa cầu Phật tổ giải tỏa băn khoăn trong lòng. Có lẽ chính Phật tổ sắp đặt cho gặp phu nhân, để phu nhân khai sáng cho . Ta nhất định sẽ suy nghĩ thật kỹ. Điều sợ nhất là công tử khó xử chán ghét . Nếu cuối cùng công tử ghẻ lạnh, trách móc, chi bằng sớm rời . Vui vẻ chia tay, để khi nhớ , công tử vẫn thể nhắc một tiếng ‘ ’”.
Càng , Từ Miểu càng cảm thấy Nguyệt Nương là hiểu lý lẽ. Không khỏi thêm vài phần thiện cảm.
“Ngươi giống một thiếu nữ mà từng quen ”. bà .
Nguyệt Nương ngẩng mắt lên. Nàng khéo léo chuẩn nhiều, đang định tìm cơ hội dẫn dắt câu chuyện đúng quỹ đạo, ngờ phu nhân tự nhắc đến .
“Thật ?” Nàng vẻ ngạc nhiên: “Chẳng lẽ là Sính cô nương? Công tử từng rằng và Sính cô nương nét giống , còn nghĩ công tử chỉ đang đùa thôi”.
“A Sính?” Từ Miểu xua tay: “Ngươi hiểu nhầm , A Sính”.
“Không thì ”, trong mắt Nguyệt Nương hiện lên chút cay đắng: “Người giống , thật chuyện ho gì”.
Thấy nàng buồn bã, Từ Miểu định an ủi đôi câu, Nguyệt Nương tiếp lời:
“Tết năm ngoái theo công tử hát, gặp Thái tử Điện hạ. Ngài cũng vài , chắc cũng thấy giống ai đó…”