Yến Từ Quy - Chương 252: Chưa đủ kích thích

Cập nhật lúc: 2025-11-11 09:07:36
Lượt xem: 90

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Buổi chiều.

Trong nha môn Lễ bộ vẫn bận rộn vô cùng. Lý Thiệu ghế lớn, tâm hồn để . Thạch công công nhanh chân bước , liếc Từ Giản ở phía bên phòng, thu ánh mắt , cúi ghé sát bên cạnh Lý Thiệu.

"Điện hạ”. Thạch công công hạ giọng : “Tất cả gửi trả về , kho cũng kiểm kê, việc xong”.

Lý Thiệu hừ một tiếng.

Thấy Thạch công công lén lút liếc Từ Giản, ngạc nhiên hỏi: "Sao ?"

Thạch công công gượng gạo. Hôm nay là ngày đầu tiên theo hầu Điện hạ việc. Đều là nội thị trong Đông Cung, cũng đều hầu hạ Điện hạ, nhưng bọn họ thua kém hẳn với Hồ công công. Hồ công công dựa việc lúc nào cũng theo sát Điện hạ, lưng thì hống hách với bọn họ. Giờ thì .

Tổng quản đại nội Tào công công lên tiếng, Hồ công công đ.á.n.h một trận, đau đến nỗi kêu la dậy nổi. Việc chạy việc cho Điện hạ, cứ thế rơi tay Thạch công công . Hắn nhất định nắm lấy cơ hội . Chỉ cần hầu hạ Điện hạ, Điện hạ tin tưởng, cho dù Hồ công công dưỡng thương xong, cũng đừng hòng đoạt công việc .

"Tiểu nhân tự suy nghĩ...”. Thạch công công sợ Từ Giản thấy, chỉ còn nghĩ thông.

Lý Thiệu thấy , hứng , cũng hỏi thêm. Đợi đến lúc tan nha, Lý Thiệu dậy vận động gân cốt. Nhạt nhẽo chào hỏi Từ Giản một tiếng, sải bước ngoài. Vốn tưởng rằng Từ Giản quản đông quản tây, nhưng khi khỏi nha môn, Lý Thiệu đầu cũng thấy bóng dáng Từ Giản .

"Kỳ lạ thật”. Lý Thiệu lẩm bẩm.

Thạch công công đảo mắt một cái, vội : "Trước mặt Phụ Quốc công, nô tài dám . Nô tài đang nghĩ, chuyện hôm qua, chẳng lẽ là do Quốc công gia tiết lộ?"

Lý Thiệu nhíu mày: "Hắn tiết lộ? Ngươi chắc chứ?"

"Trước đó còn ở tiệc tạ ơn, đó Quận chúa cung, còn khéo chỉ chuyện rượu”. Thạch công công bĩu môi: “Nô tài nghĩ, chính là sự việc lộ , Quận chúa mới cố ý tìm đến. Nô tài , hôm qua khi Điện hạ rời , Thánh Thượng triệu Phụ Quốc công cung, đóng cửa ít chuyện. Nếu chuyện rượu cống, gấp như ? Hôm nay hạ triều xong gọi cũng mà”.

Lý Thiệu càng thấy lý. Hắn mà. Sao thể khéo xui xẻo như . Hóa là tên Từ Giản chơi xỏ lưng. thì ? Sấm to, mưa nhỏ, chuyện qua đêm qua là xong . Ngoài những mặt lúc đó, còn ai nữa? Sáng nay triều, căn bản ai nhắc tới, vì ai . Tối qua Từ Giản phụ hoàng mắng một trận, chẳng dẹp chuyện ? Từ đầu đến cuối, Từ Giản cũng . Hắn đau ngứa. Còn sảng khoái vô cùng.

Từ Giản bẽ mặt, sảng khoái; cảm giác kích thích khi che giấu phụ hoàng, cũng sảng khoái. Hắn còn cảm ơn Từ Giản, để cảm giác những chuyện mí mắt phụ hoàng.

"Không rảnh tính toán với ”. Lý Thiệu đắc ý: “Đi thôi, còn việc quan trọng”.

Cái gọi là việc quan trọng của Lý Thiệu, tất nhiên là tìm Lưu Tấn cùng hưởng lạc. Đi căn nhà đó, trong nhã gian bày đủ các món ngon. Thạch công công bưng một bình rượu, đặt lên bàn.

Lưu Tấn mắt sáng lên: "Chẳng lẽ, trong đựng chính là rượu cống Cổ Nguyệt ?"

Lý Thiệu trả lời: "Không sai”.

Thạch công công rót hai chén, phân cho Lý Thiệu , đưa cho Lưu Tấn. Lưu Tấn hai tay nâng chén, ngửi hương rượu, màu rượu, bèn ngâm mấy bài thơ về rượu.

Ngâm xong, : "Trước đây luôn nghĩ, những thi nhân quá phóng đại, mỹ tửu cũng chỉ là rượu, dù đến cũng chỉ là thôi. giờ mới , những miêu tả đó lý. Chén rượu tay , xứng với những lời ca tụng ”.

Lý Thiệu ha ha lớn. Lưu Tấn nhấp một ngụm rượu. Hương vị tất nhiên là ngon, nhưng thực sự khiến một ngụm say mê, thì cũng tới mức đó. mà, Điện hạ đang chờ tâng bốc đây. Lưu Tấn , những lời tâng bốc hợp ý Điện hạ, giờ nhất định tiếp tục khen. Nào là dư vị lưu luyến, nào là hương thơm vấn vít. Khen rượu xong, tất nhiên thể thiếu cảm tạ Điện hạ.

"Nếu Điện hạ ban thưởng, cơ hội thưởng thức mỹ tửu thế ?"

"Một ngụm rượu xuống, thật sự trong lòng ấm áp”.

Lý Thiệu ngửa đầu, uống cạn một chén, yết hầu trượt lên xuống, rượu chảy xuống bụng.

"Chỉ là chút rượu cống thôi, ngươi cũng quá khoa trương ”, hiệu cho Thạch công công rót thêm: “Ngươi theo việc, há để ngươi uống chút rượu ?"

"Với Điện hạ mà , ngài là Thái tử, đây là việc nhỏ, nhưng với , nếm rượu cống, chuyện đơn giản”.

Lý Thiệu cái "việc nhỏ" của , cái bình rượu nhỏ bé đó. Những rượu cống mang khỏi cung, phần lớn trả . Hắn chỉ giữ một ít. Chút chênh lệch , bên kho căn bản thể tính với , dù hiểu chuyện hỏi tới, cũng chỉ là vận chuyển hao hụt chút ít. Sau khi khéo léo biện hộ mặt phụ hoàng hôm qua, những sai sót nhỏ , Lý Thiệu căn bản để mắt. Hơn nữa, phần lớn giao , phụ hoàng còn truy cứu mấy cái nhỏ nhặt ? Có bản lĩnh thì Từ Giản tự đến kho, kiểm từng thùng từng bình xem kiểm chênh lệch mấy bình . Cứ soi mói như , xem phụ hoàng đến lúc đó mắng , mắng Từ Giản. Nghĩ đến Từ Giản, Lý Thiệu khỏi quan sát Lưu Tấn vài .

Rõ ràng là hai , nhưng Lưu Tấn chuyện dễ hơn Từ Giản nhiều. Về việc tối qua trong kho xảy chuyện gì, Lý Thiệu sẽ với Lưu Tấn. Để Lưu Tấn Từ Giản chơi xỏ, Ninh An chặn , thật mất mặt. Đường đường là Thái tử, chẳng còn mặt mũi.

"Ngươi thích thì cứ tiếp tục uống”. Lý Thiệu vẻ để tâm.

Nửa bình rượu xuống bụng. Lưu Tấn chút lâng lâng. Bên ngoài, tiếng nhạc vang lên, những vũ nữ chuẩn xong. Lý Thiệu và Lưu Tấn đeo mặt nạ, những cô gái trẻ trung yểu điệu bước . Trò vui , mãi đến canh ba mới kết thúc. Lưu Tấn thể mệt mỏi, tinh thần vẫn hưng phấn. Về đến nhà, chân phòng, chân , Lưu Tĩnh đến gõ cửa.

"Phụ vẫn ngủ ?" Lưu Tấn giật .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-252-chua-du-kich-thich.html.]

"Con cũng , đây là lúc nên ngủ ư?" Lưu Tĩnh hạ giọng: “Nửa đêm ở nhà, còn mang theo mùi son phấn”.

Lưu Tấn vội giải thích: "Con chỉ là cùng Thái tử Điện hạ”.

Ánh mắt Lưu Tĩnh chợt trầm xuống. Nghe Lưu Tấn kể chuyện cùng Lý Thiệu mấy ngày nay, sắc mặt Lưu Tĩnh càng thêm âm trầm. Lưu Tấn thấy, khá ngạc nhiên. Cha chẳng lẽ là cổ hủ? Cha còn nghĩ đến việc ám chỉ bên cạnh Thái tử bắt cóc , chẳng lẽ để ý chuyện Thái tử chơi bời trác táng? Lưu Tĩnh suy nghĩ của Lưu Tấn, : "Đó là hai chuyện khác ”.

Bắt cóc , Thái tử gì với bắt đều là chuyện lưng. Còn kiểu chơi bời trác táng ... Xem giờ giấc , chẳng bao lâu nữa là chuẩn lên triều . Cũng may Điện hạ còn trẻ, đổi thành trung niên, e rằng ngáp ngắn ngáp dài Kim Loan Điện.

Thái tử trong mười ngày một hai ngày ngủ ở ngoài cung, nếu truyền đến tai Thánh Thượng, e rằng sinh phiền phức. Huống hồ, chỗ nào thật sự an ...

"Ai cho con đường dây ? Con chắc chắn đối phương đáng tin ? Căn nhà đó là của ai? Những vũ nữ đó là ai nuôi? Đối phương thực sự nhận phận của Điện hạ ?" Lưu Tĩnh một , hỏi một loạt câu.

Lưu Tấn hỏi đến cứng họng.

Lưu Tĩnh thấy , tức giận : "Cẩn thận là cố ý sắp đặt”.

"Không... thể nào?" Lưu Tấn dám tin.

"Cẩn thận mới lo”. Lưu Tĩnh nghĩ nghĩ, : “Chỗ đó, con và Điện hạ vẫn nên ít tới thì hơn. Tháng con sẽ thành , chờ tiểu thư phủ Vân Dương Bá cửa, con còn chơi đến canh ba mới về phủ, còn mang theo mùi son phấn ư?"

Lưu Tấn do dự, : "Vậy con với Điện hạ thế nào?"

Nghe , Lưu Tĩnh trong lòng tức giận. Nguyệt Nương, thật là đáng tiếc. , sự đến nước , cứ mãi nghĩ về chuyện thể cũng vô nghĩa.

Lưu Tĩnh sờ râu : "Con cứ gần đây chỗ đó phong thanh , tạm thời hoãn . Con thể Điện hạ tin tưởng chuyện, những việc còn giải quyết ? Trước mắt con quan trọng nhất là thành , định tâm trí sách, đường từng bước một”.

Ông tất nhiên hy vọng Tấn nhi nhanh hơn. đường tắt, cũng chân cẳng nhanh nhẹn. Tấn nhi trở về kinh vài bước thuận lợi. Nhất là ở Học hội đó ngã một cú, ngã quá nặng. Trước đó, những chuyện của Tấn nhi truyền đến tai Từ Miểu, ông bèn theo như bàn với phu nhân, điều chỉnh bài vở của Tấn nhi.

Hỏi đến, Lưu Tĩnh phát hiện vài manh mối. Bài vở của Tấn nhi quả thực nhiều thiếu sót, nhưng dốt đặc cán mai, mấy năm sách uổng phí, thì cũng đến mức đó. Ban đầu, Tấn nhi trả lời còn chút ấp úng, càng về , càng trôi chảy, thậm chí cuối cùng còn nảy vài quan điểm . Đây mới là điều khiển Lưu Tĩnh trong ấn tượng, Tấn nhi thực lực chân chính. Lúc đó ông nghi hoặc. Có trình độ như , dù chuẩn , ở Học hội cũng đến mức một câu cũng trả lời .

Hỏi thêm vài câu, Lưu Tĩnh mới hiểu . Khi đối mặt với những vấn đề , Tấn nhi dễ căng thẳng, dẫn đến đầu óc trống rỗng, càng gấp càng trả lời . Mà khi đối diện với hai vợ chồng họ, căng thẳng dần giảm , nhất là khi mở đầu, về tự nhiên trôi chảy. Nói trắng , chính là quá căng thẳng. trong mắt Lưu Tĩnh, căng thẳng tuyệt là chuyện .

Ông thấy ít thí sinh, đầy bụng kinh luân, trường thi cầm bút, mồ hôi đầy đầu đến một chữ cũng . căng thẳng cũng thể khắc phục. Dù , cũng hơn là trong bụng thực sự chữ nào.

"Mẫu con đang lo liệu hôn sự của con”. Lưu Tĩnh vỗ vai con trai: “Gần đây bà luôn bất an, con đừng để bà điều gì”.

Lưu Tấn đồng ý.

Lại vội vã nửa tháng.

Trong nha môn Lễ bộ vẫn bận rộn như thế. Từ Giản liếc Lý Thiệu một cái. Nhìn , Thái tử Điện hạ tinh thần , thậm chí xu hướng gật gù. Theo kết quả Huyền Túc báo lên, Lưu Tấn mấy ngày cùng Lý Thiệu chơi bời đến nửa đêm. Có lẽ vì sắp thành , Lưu Tấn gần đây ngoan ngoãn hơn nhiều. Lý Thiệu dường như chút hài lòng, nhưng dù cũng quen đường cũ, cho dù Lưu Tấn, cũng thỉnh thoảng đến căn nhà đó. mà, như ý. Lý Thiệu quả thật chút mệt mỏi. Khi chơi bời, bên cạnh thiếu một như Lưu Tấn tâng bốc, thực sự ít mấy phần thú vị. Còn những vũ nữ , dù là giai nhân Giang Nam, vũ cơ dị tộc, chung quy cũng chỉ thôi. Mấy đầu thì mới mẻ, đó, đủ kích thích. nếu nữa, nhất thời Lý Thiệu cũng nghĩ trò vui khác. Thực là vô vị. Xem , vẫn đợi Lưu Tấn rảnh rỗi, để nghĩ trò mới.

Đầu tháng Tư, khi hoa xuân nở rộ, Lưu Tấn và Trịnh Lưu thành . Hôn sự tổ chức cũng khá rôm rả. Dân chúng thích nhất là góp vui đám cưới, vây quanh đội ngũ đón dâu, chờ nhận tiền mừng. Lưu Tấn cưỡi ngựa cao đầu đón dâu, bên tai tiếng nhạc ầm ĩ, pháo nổ, suýt vững. Quản sự bên cạnh, mắt nhanh tay lẹ đỡ một chút. Lưu Tấn khó khăn lắm mới vững, bèn phía bên hóng chuyện lên mấy tiếng. Cười cái gì mà . Hắn thầm lẩm bẩm trong lòng. Những , cưỡi ngựa vững, thì là về lai lịch hôn sự . Hắn dù còn thể cưỡi ngựa đón dâu, chờ khi Từ Giản thành , xem, cái chân thương của liệu thể cưỡi ngựa . Dù , từ khi Từ Giản thương về kinh, ngoài là kiệu thì là xe, từng cưỡi ngựa.

Vãn Nguyệt cũng ở trong đám nhận tiền mừng. Không tham mấy đồng tiền lẻ , mà là... Mà là Quận chúa , bà mối đều nhận bao lì xì của bà mối, nếu sẽ xui xẻo. Vãn Nguyệt quá tin. Nàng luôn cảm thấy Quận chúa đang lừa nàng. Quận chúa thề thốt, chỉ nàng tự lấy, Quốc công gia cũng lấy, hôn sự thành, nàng và Quốc công gia là bà mối lớn... Vãn Nguyệt thể nghi ngờ Quận chúa, đành ngoan ngoãn Quận chúa đến nhận bao lì xì. Đồng tiền cũng là bao lì xì. Không mong phát tài, chỉ mong xui xẻo là .

Gõ trống khua chiêng, Lưu Tấn rước kiệu hoa của Trịnh Lưu về nhà, lễ nghi đều chu ...

Trong tân phòng, hai mắt to trừng mắt nhỏ, ai ai cũng thuận mắt. Lưu Tấn lùi một bước. Hôn sự tính là lựa chọn nhất lúc đó, thành , còn nhiều chỗ cần dùng đến Trịnh Lưu và phủ Vân Dương Bá.

"Ta , nàng hài lòng về ”, : “Ở vườn Chương Bình, nàng căn bản nghĩ sẽ tự gánh lấy một hôn sự thế ”.

Trịnh Lưu hừ một tiếng.

" thành , cũng thẳng thắn với nàng”. Lưu Tấn tiếp tục : “Ta nàng ghét mấy tỷ phủ Thành Ý Bá, nhất là Quận chúa, nàng coi như kết thù với nàng . Ta cũng thích Từ Giản, với chút tình nào. Điểm , chúng coi như cùng đường”.

Trịnh Lưu ngước mắt lên, đ.á.n.h giá Lưu Tấn từ xuống vài : "Sao? Ta là một nữ tử xuất giá gia đình coi trọng, ngươi là một thư sinh danh tiếng gì, chúng thể nắm trong tay Quốc công gia và Quận chúa ?"

Lưu Tấn nhíu mày. Cái từ "thư sinh", rõ ràng là châm chọc . nhịn: "Ai ? Nói chừng sẽ cơ hội”.

Trịnh Lưu gằn, một lúc , : "Được, hợp tác thử xem”.

Mười ngày , với tư cách là cộng tác viên, Trịnh Lưu kiệu đến Ngõ Thủy Tiên, gõ cửa căn nhà, mặt Nguyệt Nương.

 

Loading...