Yến Từ Quy - Chương 250: Phải làm tròn bài học

Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:11:59
Lượt xem: 96

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi xong, Lý Thiệu thêm lời nào, cũng dám ngẩng đầu sắc mặt của Thánh Thượng. Trong điện yên tĩnh, ngoài tiếng thở nhẹ, còn bất kỳ âm thanh nào khác. Dù lòng chút lo sợ, nhưng Lý Thiệu dần trở nên bình tĩnh. Dựa hiểu của về phụ hoàng, lời giải thích thể dịu phần lớn cơn giận của ngài. Phần còn xem ngài giận đến mức nào, điều đó đoán . Có thể lớn, cũng thể nhỏ.

Thánh Thượng Lý Thiệu, một hồi lâu, ngài mới thở dài. , từ nhỏ, Thiệu nhi luôn nghĩ cho . Rõ ràng sống trong cảnh giàu sang, vinh hoa phú quý, nhưng hễ thứ gì ngon, đều nhớ đến . Là một thiên tử, một Thái tử, loại sơn hào hải vị nào từng thấy? Thánh Thượng vẫn thường cảm động lòng hiếu thảo của con trai.

Thánh Thượng từng hoàng tử, nhiều tỷ , hiện giờ ngài cũng ít con cái. Trong đó, những hiếu thảo, nhưng ẩn là sự lấy lòng và toan tính. Cũng những , đơn thuần chỉ là tình cảm chân thành của con cái đối với cha . Lý Thiệu cần lấy lòng ngài, cũng mẫu phi chỉ dạy. Sự quan tâm của , chính là quan tâm thật sự. Hắn quan tâm đến Thánh Thượng, quan tâm đến Hoàng Thái hậu, thậm chí cũng nhớ đến cả hoàng quý phi. Nghĩ đến đây, nét ưu tư gương mặt Thánh Thượng cũng dịu bớt phần nào. Ngài hỏi:

“Những vò rượu đó, con xử lý thế nào ?”

Lý Thiệu đáp: “Nhi thần cho chuyển khỏi cung”.

Hắn những vò rượu đó, vốn để lãng phí. Cổ Nguyệt dâng lên chín thùng lớn. Ban đầu Thánh Thượng chỉ lấy một nửa, thùng gỗ rỗng bỏ , chờ ngày đem vứt. Sau đó, thu hết những thùng gỗ rỗng, lén chắt rượu đổ đầy trở . Hắn cho cất giữ chúng ở một nơi thích hợp, tránh việc bảo quản mà uổng phí. Khi cần uống, chỉ việc mở vò rót .

Thánh Thượng , : “con quan tâm đến trẫm, với tư cách là một đứa con, lòng hiếu thảo của con khiến phụ cảm động”.

Ngừng một chút, ngài tiếp: “ con chỉ là con của trẫm. Con là Thái tử, mà con động đến rượu trong nhà kho để dâng hiếu, ôi…”

Lý Thiệu cúi đầu, thấp giọng: “Nhi thần sai . Nhi thần sẽ lập tức cho đưa rượu trở . Sáng mai khi triều, nhi thần sẽ tự nhận bá quan”.

Thánh Thượng lắc đầu, thở dài: “Nói gì mà ? Nói con đổi rượu trong tiệc tạ ân chỉ để trẫm uống thêm chút đỉnh ? Trẫm còn mắng con thế nào, con đừng khó ngự sử nữa. Đi Từ Ninh Cung, hết xin Hoàng Thái hậu và Ninh An”.

Lúc , Thánh Thượng thì còn gì bàn cãi. Lý Thiệu nhanh, lập tức dậy lui . Tào công công lặng lẽ theo tiễn . Hai hành lang. Gió đêm thổi qua, Lý Thiệu xoa xoa đầu gối, hạ giọng: “Tào công công, chuyện sai, mặt phụ hoàng mong công công hãy đỡ cho vài lời”.

Tào công công đáp nhẹ: “Được thôi, lời thì nô tài sẽ . Còn đổ thêm dầu lửa, nô tài ngu mà tự rước phiền phức”.

Chỉ là, ông vẫn Quận chúa Ninh An rốt cuộc đang nghĩ gì. Nghĩ đến đây, Tào công công đầu liếc về phía nội điện. Những chuyện xảy tối nay, ông còn hiểu đến , chẳng lẽ Thánh Thượng thấu? Thánh Thượng sai Thái tử đến Từ Ninh Cung nhận , nhận thì cũng là nhận , nhưng sợ rằng trong đó còn ẩn ý khác.

“Tới thôi”. Tào công công : "nô tài cũng cùng”.

Ở một nơi khác, trong Từ Ninh Cung, Hoàng Thái hậu nắm lấy tay Lâm Vân Yên, ánh mắt trách móc nàng: “Con kéo cả viện binh đến, gì mà trật chân, con dọa c.h.ế.t ai gia ?”

Lâm Vân Yên đáp ngoan ngoãn: “Là của con, con suy nghĩ chu , lo lắng”.

Hoàng Thái hậu trừng nàng một cái, ánh mắt vẫn dịu dàng nhưng giấu ý trách yêu. Thái độ như thế, ai còn nỡ nặng lời? chuyện , nếu rõ ràng vài câu, trong lòng bà thật sự thoải mái.

“Biết cách tìm viện binh, ít cũng kẻ ngốc”. Hoàng Thái hậu : "ai gia sợ gì, chỉ sợ kẻ thiếu đầu óc”.

Trong cung đầy rẫy những chuyện “kỳ quái”, vững, tự phân biệt đúng sai. Lâm Vân Yên cần mưu sinh trong hậu cung, nhưng cũng chẳng chút liên quan nào đến tiền triều và hậu cung. Nếu là kẻ thiếu đầu óc, phân biệt , thì dù bà là Hoàng Thái hậu, dốc bao nhiêu sức lực bảo vệ, cũng chắc giữ an . Thậm chí, nếu cẩn thận, ngay chính bà cũng thể liên lụy.

con kẻ ngốc, nhà kho loạn?” Hoàng Thái hậu gõ nhẹ hai cái lên mu bàn tay của Lâm Vân Yên, nhưng nỡ đ.á.n.h mạnh: "Phòng đông, phòng tây, cuối cùng phòng cả ai gia? Ai gia thể hại con ? Nói rõ ràng cho ai gia, con rốt cuộc đang nhằm ai đây?”

Đến nước , Lâm Vân Yên cũng định giấu diếm Hoàng Thái hậu nữa, thẳng thắn : “Thái tử”.

Hoàng Thái hậu khẽ biến sắc, giơ tay nhẹ nhàng đ.á.n.h hai cái nữa: “Hồ đồ. Nó hồ đồ, con cũng hồ đồ theo”.

Chẳng trách nàng chịu với bà. Biết rõ nếu , bà nhất định sẽ ngăn cản.

“Thái tử đổi rượu, dù con la to cho cả thiên hạ , thì nó cũng chỉ mắng vài câu, cùng lắm là phạt, chẳng đáng kể gì”. Hoàng Thái hậu : "Đó là đứa con mà Thánh Thượng coi trọng nhất, phụ tử cùng một túi, rượu ở chẳng ảnh hưởng đến ai. Sau nó vẫn là Thái tử, nó vẫn sẽ bước lên ngai vàng. Con vô duyên vô cớ đắc tội với nó một . Nếu nó để bụng thì thôi, chỉ coi như trò đùa vặt. nếu nó thật sự ghi hận, thì nó đầy hai mươi, còn ai gia ở tuổi . Ai gia chắc chắn sẽ nó, đến khi đó, nếu nó tìm cớ gây khó dễ, con còn tìm ai để cầu cứu đây?”

Lời dứt, Hoàng Thái hậu thấy đôi mắt Lâm Vân Yên đỏ hoe. Những giọt lệ trong veo đọng nơi khóe mắt, chỉ chớp chớp là rơi xuống ngay. Trái tim Hoàng Thái hậu khỏi nhói đau. Lời cũng nặng nề gì, như ? Nhìn chẳng khác nào bà già bắt nạt trẻ con. Lâm Vân Yên thực sự cảm thấy nghẹn ngào. Mỗi câu của nương nương đều trách mắng nàng, mà là đầy ắp sự quan tâm. Không lời nặng nề, mà là lời chân thật. Cảnh nương nương , còn nàng nơi cầu cứu, Lâm Vân Yên từng trải qua sâu sắc. Chính vì một kết cục như thế, hôm nay nàng mới buộc đắc tội Lý Thiệu. Chỉ là những “quá khứ” , nàng thể giải thích cho Hoàng Thái hậu hiểu.

Thấy nàng , Hoàng Thái hậu nghĩ nghĩ , cuối cùng thêm gì, chỉ bảo Vương ma ma lấy nước để Lâm Vân Yên rửa mặt.

Vừa thu xếp xong, thoa một chút hương cao, bên ngoài truyền báo: “Thái tử Điện hạ và Tào công công tới”.

Lý Thiệu , dẫn đầu. Sau khi hành lễ qua , : “Rượu cống trong phòng kho là do đổi”.

Hoàng Thái hậu lộ vẻ kinh ngạc, cố ý hỏi “Con đổi rượu gì?”

Lý Thiệu lặp lý do cũ một nữa.

“Con đúng là đứa trẻ hiếu thảo, nhưng cũng chú ý cách ”. Hoàng Thái hậu lắc đầu : "Ý rõ ràng, cuối cùng thành như . May mắn là chuyện truyền ngoài, nhà cả, đều dễ thôi”.

Lý Thiệu vội vàng tạ , sang với Lâm Vân Yên: “Nếu Ninh An rượu , sẽ sai mang đến cho ngươi”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-250-phai-lam-tron-bai-hoc.html.]

Lâm Vân Yên mím môi, chỉ khẽ gật đầu hai cái. Đợi Lý Thiệu và Tào công công rời , Hoàng Thái hậu đưa tay day nhẹ trán. Thánh Thượng để Tào công công cùng tới, rõ ràng lớn chuyện, cũng chẳng lan truyền ngoài. Bà đương nhiên thuận nước đẩy thuyền, vì chuyện mà tranh cao thấp với Thánh Thượng.

Chỉ là… Thái hậu khẽ hỏi Lâm Vân Yên: “Với kết quả , con hài lòng chứ?”

Lâm Vân Yên trong lòng thực sự gì bất mãn. Chỉ dựa vài thùng rượu cống phẩm mà khiến Lý Thiệu chịu tổn hại lớn ? Cả nàng lẫn Từ Giản đều hề ngây thơ như . Đó là con trai của Thánh Thượng, dù mang tiếng là “ xem trọng các tân khoa tiến sĩ” thì cũng chỉ như thế thôi. Không tổn thương đến gân cốt, động đến căn bản. Chuyện chẳng qua chỉ giống như bữa tiệc lớn cần trình tự, món chính dù ngon đến mấy cũng món khai vị . Hơn nữa, Từ Giản cũng cần một cái cớ để “thoát ”.

Thánh Thượng yêu cầu ngày ngày kèm cặp Thái tử, chỉ bảo Thái tử, chẳng lẽ Từ Giản chút gì? Nhất là những chuyện tiện để lộ ngoài ánh sáng. Vì , thứ cần giao nộp thì giao, lợi ích cần lấy cũng nhất định lấy.

Ngoài , gió đêm càng thổi mạnh.

Lý Thiệu trong Ngự hoa viên, đợi đến khi bóng dáng của Tào công công khuất hẳn, mới nhướng mày, bật thành tiếng.

Sảng khoái thật. Lúc mới kho rượu vấn đề, hoảng hốt vô cùng. Hết trách vận may bản , trách Ninh An quá rắc rối. Nhìn cha ngai vàng, chỉ cảm thấy như một thanh kiếm treo lơ lửng đầu, khi nào sẽ rơi xuống…

Khi Tào công công tra hỏi xong, đến lượt phụ hoàng chất vấn, nỗi sợ hãi đó lên đến đỉnh điểm. Đầu ngón tay còn run rẩy ngừng. đó thì ? Chỉ cần vài câu , xoay chuyển tình thế. Phụ hoàng tức giận, nhưng cũng nổi giận đến mức thể chịu đựng , cứ thế mà cho qua chuyện.

Ở Từ Ninh Cung cũng phản đối gì lớn. Còn Ninh An, dù tức giận đến mức mặt đen , rượu cũng đưa cho nàng , còn thể gì nữa? Hắn lén lút chuyện lưng phụ hoàng, thể thuận lợi giải quyết thỏa. Cảm giác từ hoảng sợ đến buông thả như thế , quả thực là kích thích vô cùng. Đã nếm qua một , Lý Thiệu l.i.ế.m môi, cảm thấy hứng thú thử thêm vài nữa. Ai bảo là Thái tử? Ai bảo Thánh Thượng là cha ? Hắn đúng là thể gì thì .

Không lâu , Tào công công trở về mặt Thánh Thượng. Thánh Thượng dựa lưng ghế, nhắm mắt dưỡng thần. Nghe tiếng Tào công công, mở mắt, chỉ hỏi: “Thái hậu gì?”

Tào công công cúi đầu bẩm: “Thái hậu , chuyện của trong nhà, chỉ cần rõ ràng là ”.

Nghĩ một chút, ông thêm: “Nghe mắt của Quận chúa đỏ hoe, dường như . Chắc là Thái hậu nhắc nhở vài câu”.

Nghe đến đó, Thánh Thượng mới từ từ mở mắt, mỉm : “Ninh An cũng chỉ là một đứa trẻ. Thái hậu xưa nay luôn chiều chuộng nó, một năm cũng chẳng mắng mỏ mấy , vài lời nặng, cũng là chuyện bình thường”.

Lời giải thích của Thái hậu cũng giúp Thánh Thượng gỡ bỏ một mối nghi ngờ trong lòng. Với tính cách của Thái hậu, khi kho rượu vấn đề, thậm chí còn đoán chuyện liên quan đến Lý Thiệu, bà chắc chắn sẽ nhúng tay , càng Ninh An cuốn rắc rối. Lần truy xét kho lương , rõ ràng là do Ninh An tự ý hành động. Thái hậu khi chuyện, chừng còn trách mắng Ninh An vài câu. Thánh Thượng về phía Tào công công, tiếp tục hỏi: “Chuyện Lý Thiệu đổi rượu, ngươi nghĩ thế nào?”

Tào công công suy nghĩ một hồi, cung kính đáp: “Bẩm Thánh Thượng, lúc tiểu nhân tra hỏi, từng nghĩ đến việc . Đã khả năng vươn tay tới kho lương, tại chỉ động đến rượu? ngẫm , cũng thấy hợp lý. Những kẻ khác động kho lương là để trục lợi, tìm chút bổng lộc, nhưng Thái tử Điện hạ cần những thứ đó. Chính bởi vì Điện hạ thiếu gì, nên chỉ lấy đúng thứ . Những thứ còn , Điện hạ bận tâm”.

Thánh Thượng gật gù, trầm ngâm một lúc : “Chuyện cần xử lý, ngươi cứ theo quy củ”.

Tào công công cúi đầu lĩnh mệnh, định lui thì Thánh Thượng thêm: “Đi gọi Từ Giản đến gặp trẫm”.

Tào công công khựng một chút, nhưng dám chậm trễ, lập tức truyền lệnh. Khoảng chừng ba khắc , Từ Giản xuất hiện.

Từ xa thấy bóng dáng của vị công thần, Tào công công vội bước tới, đối mặt với ông, kìm liền quan sát kỹ thần sắc. Trái với dự đoán, gương mặt của Từ Giản hề lộ vẻ hoang mang bất an vì triệu kiến giữa đêm, trái ung dung tự tại, như thể sớm tất cả.

Tào công công âm thầm hít một thật sâu, hỏi nhỏ: “Quốc công gia, chuyện ngài là…”

Từ Giản chỉ mỉm , khẽ : “Vất vả cho Tào công công ”.

Tào công công: …

Được , là câu quen thuộc của Quận chúa Ninh An. Ông sợ vất vả? Điều ông lo lắng chính là cơn thịnh nộ của Thánh Thượng. Từ Giản chịu trách phạt thì thôi, nhưng những hầu cận như bọn họ liệu thể an ? Nói đến đây, Tào công công cảm thấy bức bối vô cùng. Ông hỏi rõ Từ Giản xem rốt cuộc để gì, nhưng nghĩ nghĩ , vẫn quyết định giữ im lặng. Không nhiều lời, nhiều chuyện.

Bước điện, Từ Giản hành lễ.

Thánh Thượng ngay ngắn án thư, tay nhẹ gõ lên mặt bàn, ánh mắt sắc bén vị công thần mặt.

“Trẫm thấy khanh và Ninh An hợp tác tệ”.

Từ Giản thản nhiên đáp: “Quận chúa thú vị”.

Thánh Thượng trừng mắt: “Ninh An thú vị, nên khanh để mặc nó gây rối ở kho lương? May mà Thái hậu chuyện khanh xúi giục, nếu khanh sẽ yên ”.

Từ Giản biện minh, chỉ cúi đầu đáp: “Đa tạ Thánh Thượng khai ân, để Thái hậu ”.

Thánh Thượng khẽ hừ, lộ rõ vẻ bất mãn. Thái tử đổi rượu là sai, điều đó cần bàn cãi. Từ Giản xử lý thế nào cũng thể trực tiếp bẩm báo, hoặc can gián Thánh Thượng. Tại để Ninh An gây chuyện lớn như ?

Từ Giản điềm đạm trả lời: “Thần tiện luôn luôn vạch trần Thái tử Điện hạ. Lần nào cũng thế, thần cũng cảm thấy quá tay ”.

Lời của Từ Giản khiến cả Tào công công bên cũng sững sờ. Trong lòng ông chỉ nghĩ: Quốc công gia hôm nay uống nhầm rượu mạnh ? Đây là lúc để tranh luận ư? Cứ im lặng chịu mắng dễ hơn ? Thánh Thượng , lông mày cau chặt, gương mặt lạnh dần. Trận nổi giận , xem thể tránh nữa

Loading...