Yến Từ Quy - Chương 245: Đầu óc choáng váng cũng là bình thường
Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:11:55
Lượt xem: 76
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trên bàn, những chồng văn thư nặng nề chất lên cao. Mặc dù che khuất bởi đống văn thư , Từ Giản cũng Lý Thiệu đang lườm . Như dự đoán. Những văn thư là do cố tình yêu cầu Lang trung chọn , thể hiện rõ các công việc thường nhật của Lễ bộ, trình bày trật tự, bài bản.
Nếu Thánh Thượng hỏi tới cũng thể trả lời hợp lý. Dù , đổi thì hết cũng nắm rõ những điều cơ bản. Nếu sẽ thành lời viển vông. Và những điều cơ bản thật sự khô khan, nhạt nhẽo. Ai cũng thấy vô cùng buồn chán, đến cả Từ Giản còn thỉnh thoảng xoa trán, huống hồ là Lý Thiệu vốn chẳng thể tập trung.
Từ Giản như Lý Thiệu đang nghĩ gì, tiếp tục lật từng trang văn thư. Mãi cho đến khi gần trưa, Lý Thiệu định đặt văn thư xuống, thì thấy Từ Giản dậy .
Hắn nhướng mày, trong lòng thầm nghĩ: "Thật hiếm ”.
Từ Giản chỉnh vạt áo và tay áo, với Lý Thiệu: "Thần nhớ sáng nay Hồ công công nhắc, trưa nay Điện hạ sẽ cung dùng bữa với Thánh Thượng? Giờ cũng gần đến giờ , Điện hạ đừng để Thánh Thượng chờ lâu”.
Lý Thiệu quả thực đến Ngự Thư Phòng. Dù phụ hoàng hỏi về trải nghiệm của thế nào, vẫn thoải mái hơn ở đây. còn vội, Từ Giản vội gì chứ? Cảm thấy khó hiểu, Lý Thiệu hỏi: "Ngươi hẹn gì ?"
"Thần hẹn với Quận chúa”. Từ Giản thật thà trả lời: “ở tiệm mì phía , ăn đơn giản một tô mì”.
Nói xong, Từ Giản chắp tay bước ngoài.
Hồ công công , gặp thì chào một tiếng sang với Lý Thiệu: "Phụ Quốc công gặp chuyện vui ư, tinh thần phấn chấn thế?"
Lý Thiệu hừ một tiếng. Không phấn chấn ? Đi bộ còn nhanh hơn thường ngày, chân chút vấn đề nào.
"Vẫn thành nữa đấy”. Lý Thiệu lẩm bẩm.
cũng chỉ là lẩm bẩm mà thôi. Hôn sự cũng ban. Dù buổi trưa ăn mì ở gần Thiên Bộ Lang, thì gì là thỏa đáng? Nói thêm vài câu chê bai chuyện , đừng phụ hoàng và Hoàng tổ mẫu phiền , chính Lý Thiệu cũng thấy phiền. Điều phiền nhất là thể chê trách, mà còn chúc mừng . Trong khi đau đầu đối mặt với sự khảo sát của phụ hoàng, thì Từ Giản vui vẻ ăn mì, húp nước mì với vợ cưới.
So , Lý Thiệu nghĩ, chẳng thà đây đối diện với đống văn thư nhàm chán , chờ Từ Giản về trêu vài câu. Tất nhiên, chỉ nghĩ thôi.
"Đi thôi”. : “Đừng để phụ hoàng chờ lâu”.
Cùng lúc đó, Từ Giản bước gian phòng. Lâm Vân Yên đến từ , bên bàn nhón lấy hạt lạc. Vỏ đều lột sạch sẽ, chỉ còn những hạt lạc trắng tròn đầy chất thành đống nhỏ mặt. Thấy Từ Giản đến, Lâm Vân Yên còn chia một nửa lạc cho Từ Giản.
"Quận chúa thật hào phóng”. Từ Giản .
Nghe giọng , Lâm Vân Yên mỉm : "Lễ bộ khó việc lắm ?"
Từ Giản xuống, nhấp ngụm : "Ta dễ chịu, còn khó hơn”.
Đó là sự thật. Tại chọn bắt đầu từ Lễ bộ để quan sát chính sự? Câu hỏi Thánh Thượng từng hỏi, Thành Ý Bá cũng từng hỏi. Từ Giản trả lời lý lẽ.
Lễ bộ đang chuẩn khoa thi ân khoa, mà khoa cử là nền tảng triều đình. Một chuỗi những lời lẽ mang tính chất trình bày, từng câu đều đúng. Thánh Thượng xong gật đầu liên tục, và tất nhiên là phản đối. Thành Ý Bá thực cũng từng tỏ ý lo lắng.
Thực tế là, Lâm Dư lo lắng về việc Từ Giản cùng Thái tử quan sát chính sự. Ấy mà bọn họ chọn Lễ bộ tiên. Lễ bộ mà khô khan thì thực sự khô khan, với tính cách của Thái tử, mới áp như , chắc chịu nổi. Tuy nhiên, Từ Giản quyết định, còn ý định rõ ràng, nên Lâm Dư nhiều, chỉ bảo nên từ tốn mà . lý do thực sự của việc , Từ Giản và Lâm Vân Yên đều rõ.
Đến những nha môn khác của Lục bộ thì thể "áp bức" Lý Thiệu như thế .
Giả sử như Hình bộ, Lý Thiệu thích quy tắc cứng nhắc, nhưng nếu đưa cho mấy bản án cũ, hẳn là sẽ thể hiểu điều gì đó. Binh bộ thì thể xem tài liệu về quân sự ngày xưa, nay điều động khắp nơi; Công bộ còn ít tài liệu về xây dựng thành phố, thủy lợi, văn tự thể thú vị, nhưng nhiều bản vẽ, chỉ cần thì cả văn tự cũng sẽ sinh động hơn. Những tư liệu cũ của Lại bộ và Hộ bộ, đại thể cũng tương tự. Những nha môn gần đây bận như Lễ bộ, đều sẽ để ý tiến trình và tình trạng của Lý Thiệu. Việc dạy dỗ trẻ, các lão quan đều nhiều kinh nghiệm. Nếu thấy quá khô khan sẽ lập tức điều chỉnh cách thức, tích cực từ đơn giản đến phức tạp. Lý Thiệu chỉ là trầm , chứ là hiểu, thật sự để theo trình tự từ từ... Thì sẽ đạt hiệu quả mà Từ Giản mong .
Chỉ Lễ bộ, các lão quan bận ngơi tay, Thánh Thượng cũng hài lòng với trải nghiệm quan sát chính sự của Thái tử, nên Từ Giản mới thể liên tục gây áp lực lên Lý Thiệu. Cái gì thú vị, cái gì khô khan, thì cứ tập trung đó mà . Bắt đầu từ những điều khó nhất, phiền nhất, Lý Thiệu thể tích cực ? Đã , chỉ mà xem mà còn nhận xét hàng ngày...
Lâm Vân Yên bật lắc đầu. Cái gọi là tổn thương địch một ngàn, tự tổn hại năm trăm, chính là như Từ Giản . nghĩ đến lý do khiến tình nguyện tự tổn hại mà vẫn thực hiện, Lâm Vân Yên thấy chuyện còn buồn nữa. Chẳng qua là vì tự bảo vệ , vì phá thế cục. Dĩ nhiên, Từ Giản cũng hề thoải mái. Những việc vận hành của Lễ Bộ, thậm chí là các nha môn khác trong hành Thiên Bộ Lang, đều nắm rõ trong lòng bàn tay. giả vờ một "kẻ ngoại đạo". Hắn chỉ điểm danh vài tháng ở Binh Bộ, ở phủ Thuận Thiên gộp còn đủ một tháng, với những nơi khác càng chẳng gì, là một kẻ tay mơ. Bất kỳ ý tưởng nào cũng phép để lộ quá rõ ràng. Những suy nghĩ và nhận thức của vượt Lý Thiệu, nhưng vượt quá xa.
Từ Giản : “Có thể kiên trì nửa tháng, đủ để khiến ‘ bằng con mắt khác’, nhưng cũng gần tới mức giới hạn ”.
Lâm Vân Yên hiểu ý. Cái gọi là “gần tới mức giới hạn”, chính là đè nén thêm một chút, mới thể thấy kết quả. Việc chẳng khác nào một cây cung dài. Dây cung nếu luôn căng hết mức, sẽ trở nên định, rung động. Khi , cần nín thở, mới thể b.ắ.n đứt dây cung một cách hảo.
Bên ngoài, Tham Thần gõ cửa. Một bát mì nóng hổi mang .
Trong Ngự Thư Phòng, Lý Thiệu đối diện với một bàn thức ăn ngon, chẳng mấy hào hứng. Chiếc bàn đặt ở gian bên cạnh, thấy án lớn mà Thánh Thượng đang phê duyệt tấu chương cùng những chồng sớ chất cao như núi đó. Lý Thiệu cảm thấy, dường như vẫn ở đó chờ phụ hoàng đặt câu hỏi. Từ những ngày đầu học chữ, thơ, đến lúc các tam cố kiểm tra bài giảng. Từ khi còn với tới mép án lớn, cho đến khi chiếc án chỉ cao ngang thắt lưng, vẫn cảm thấy còn quá nhỏ bé.
Lý Thiệu liếc Thánh Thượng. Lúc phụ hoàng kiểm tra bài vở, vẫn dễ gần. Phụ hoàng cũng kiểm tra khi dùng bữa, chỉ đợi khi dọn bàn mới bắt đầu. quy trình , chẳng khác gì bữa cơm “ giờ hành quyết”. Làm ăn ngon cho ? Mà dù thoải mái, cưỡng nổi mùi vị thơm ngon.
Lý Thiệu ăn no. Thánh Thượng ăn ngon miệng, khỏi bật : “Sáng ăn ít quá chăng?”
“Không ít”. Lý Thiệu đáp: “Chỉ là văn thư cả buổi sáng, mà bụng cứ rỗng tuếch”.
Thánh Thượng , thở dài: “Đọc đống văn thư còn mệt hơn cưỡi ngựa kéo cung”.
Lý Thiệu cụp mắt xuống, : “Thật sự mệt, nhi thần đến choáng váng cả đầu”.
Thánh Thượng phá lên : “Choáng váng là đúng ”.
Ông súc miệng, để hạ nhân dọn dẹp, dẫn Lý Thiệu Ngự Thư Phòng.
“Trẫm đống đó, cũng choáng chịu nổi”. Thánh Thượng cảm thán, vuốt râu, với Lý Thiệu:
“Con cũng , đây trẫm chỉ là một hoàng tử nhàn rỗi. Từ khi lập Thái tử, trẫm mới bắt đầu tiếp xúc những thứ . Khi triều đình hoang mang lo sợ, Định Vương vốn là trữ quân qua đời, hoàng tổ phụ của con lâm trọng bệnh, thời gian để cho trẫm chẳng bao nhiêu. Trẫm chỉ hận thể ngày đêm ngủ, thế nhưng trong triều từ xuống đều lo sợ, sợ trẫm cũng mệt mà ngã bệnh, ép trẫm nghỉ ngơi. Trẫm chỉ thể nghỉ ngơi khi cần, học tập khi cần, dù , khi đối mặt với những thứ khô khan vẫn đến hoa mắt, chữ nghĩa cứ như bay mắt. May mà trẫm đều vượt qua . Một quốc quân, chịu những khổ cực là điều tất yếu. Những chương trình đủ chán nản, phía dựa theo chương trình mà việc, chẳng càng chán nản hơn ?”
Lý Thiệu qua ít những lời tâm sự của phụ hoàng. Có lẽ vì gần đây bản cũng chút cảm nhận, ít nhiều sự đồng cảm. Hóa phụ hoàng cũng từng khổ cực như .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-245-dau-oc-choang-vang-cung-la-binh-thuong.html.]
“Người kiên trì vượt qua”. Lý Thiệu .
“ , từ khi còn rối như tơ vò, đến lúc trẫm thể tự đảm đương”. Thánh Thượng thở dài: “May mà các lão thần mà phụ hoàng để đều tận tâm tận lực. Còn Bình hoàng thúc, thực sự cầm tay chỉ dạy trẫm, đến mức bản cũng bạc ít tóc. Đợi trẫm thể tự xử lý việc, buông tay, về nghỉ suốt nửa năm, trẫm mời chủ ý cũng mời nổi. Thiệu nhi, dẫn đường là điều bao”.
Lý Thiệu ngẩn . Một khắc còn đầy thích thú, khắc như dội một gáo nước lạnh. Cái gọi là “dẫn đường” mà phụ hoàng nhắc đến, chính là Từ Giản. Từ Giản thì tài đức gì? Hắn lấy tư cách gì mà sánh ngang Bình Thân Vương? Lão vương gia một câu nặng lời, đến phụ hoàng cũng kiên nhẫn . Từ Giản là cái thá gì?
Nghĩ , Lý Thiệu bèn hỏi: “Nói mới nhớ, lúc năm mới gặp thúc tổ, thể vẫn khỏe, gần đây còn an khang chăng?”
“Người vẫn lắm”. Thánh Thượng : “Trẫm tiện xuất cung, con dịp thì trẫm đến thăm”.
Lý Thiệu dĩ nhiên là nhận lời.
Thời gian còn sớm, Thánh Thượng giữ Lý Thiệu lâu, dặn dò vài câu: “Trẫm mỗi ngày đều xem những suy nghĩ mà con và Từ Giản , cảm thấy an lòng”.
“Từ Giản vài ý tưởng tồi, con nên trao đổi nhiều hơn với ”.
“Trước đây từng tiếp xúc với Lễ Bộ, trẫm thấy cũng chật vật lắm”.
Tào công công tiễn Lý Thiệu ngoài, khi ngự tiền, thấy Thánh Thượng đang lật xem những bản ghi chép sắp xếp.
“Mỗi ngày xem, mỗi ngày cảm ngộ khác ”. Thánh Thượng gõ ngón tay lên giấy, : “Vừa hồi tưởng chuyện cũ với Thiệu nhi, thật lòng mà , trẫm chút ngưỡng mộ nó. Từ nhỏ theo các lão thần học hỏi ít, bây giờ đến lục bộ quan sát chính sự, tuần tự tiến bước. So với trẫm ngày như lùa vịt lên chuồng thì hơn xa”.
Tào công công bật : “Ngài lùa vịt cũng thật giỏi”.
Thánh Thượng lớn, vỗ tay đắc ý.
--------------------------
Bên , Lý Thiệu trở về Lễ bộ. Vừa bước thư phòng mà bọn họ sắp xếp, bên trong trống . Từ Giản vẫn . Lý Thiệu xuống chiếc ghế của , nhận lấy chén từ tay Hồ công công. Mãi đến khi giờ nghỉ trưa kết thúc, Từ Giản mới xuất hiện. Không sớm, muộn, đúng lúc.
Lý Thiệu liếc vài . Phụ hoàng Từ Giản "khập khểnh"? Hắn từng thấy Từ Giản khập khễnh khi bao giờ.
“Quận chúa về ?” Lý Thiệu hỏi.
“Về ”. Từ Giản đáp: “Quận chúa nhờ thần chuyển lời thăm hỏi đến Điện hạ, còn Thái hậu cũng quan tâm đến việc Điện hạ đang quan sát chính sự”.
Một tùy ý hỏi, một tùy ý đáp. Hồ công công thấy khí giữa họ tệ, bèn lặng lẽ lui . Ai ngờ mấy để thêm , ông càng nhận điều . Phụ Quốc công vẫn giữ bộ dáng cũ, lặng lẽ lật xem văn thư. Điện hạ của họ thì ngày càng tỏ lơ đãng. Chuyện cũng gì kỳ lạ, Điện hạ từng phàn nàn với ông ít rằng những việc “vô vị, khô khan”. Theo Hồ công công, Điện hạ hề sai, quả thật là chán ngắt đến cực điểm. dẫu nhàm chán, lúc đầu tâm trí của Điện hạ vẫn còn đặt đống văn thư , giống bây giờ, hồn phách bay rõ... Người còn đó nhưng tâm hồn thì phiêu du tận trời mây. Lý Thiệu ngẩn ngơ, mãi đến khi trời tối, đèn dầu thắp lên, mới hồi thần.
Quay đầu , liền thấy Từ Giản đang với vẻ mặt cảm xúc.
“Điện hạ vẻ mệt mỏi nhỉ”. Từ Giản hờ hững : “Hay là hôm nay về sớm nghỉ ngơi ?”
Lý Thiệu lập tức đáp: “Được”.
Các quan trong Lễ bộ đều khả năng thức khuya, nhưng Lý Thiệu chỉ cùng họ chịu đựng nửa tháng, từng rời khỏi công đường giờ tan ca chính thức. Hắn tính toán, khi ngoài sẽ tìm một quán rượu uống vài chén, dạo qua Tướng quân phường. Nào ngờ, dự tính đều tan thành mây khói. Từ Giản với dáng vẻ nghiêm chỉnh, cứng nhắc đưa thẳng về cung.
“Giờ tan việc, ngươi đường ngươi, đường ”. Lý Thiệu giận dữ: “Phụ hoàng bảo ngươi theo quan sát chính sự, nhưng bảo ngươi quản suốt mười hai canh giờ”.
Từ Giản vẫn điềm tĩnh, đáp: “Thần cũng chỉ vì cho Điện hạ. Điện hạ mệt thì nên sớm nghỉ ngơi, nếu mệt thì Lễ bộ tiếp tục?”
Giờ tan việc, đường từ Thiên Bộ Lang đến Nam Cung Môn, khắp nơi đều là các quan viên lớn nhỏ. Dù Lý Thiệu tức giận đến cũng thể ầm lên với Từ Giản tại đây, đành nhịn nhục để tiễn về cung. Về đến Đông Cung trong cơn giận sôi sục, Lý Thiệu ngừng than phiền với Hồ công công.
“Ngươi xem, trốn việc ?”
“Hay là hẹn với Quận chúa?”
“Hắn và Quận chúa tình tứ ân ái, còn ngoài dạo chơi”.
“Hai nhà đúng là phong lưu ít”.
Hồ công công cố gắng an ủi vài câu, nhưng lưng lau mồ hôi đầy trán. Linh cảm mách bảo ông rằng, cứ tiếp tục như thế , e rằng Điện hạ sẽ ngày choảng với Phụ Quốc công mất.
Sáng hôm , Hồ công công khéo léo ám chỉ vài lời với Từ Giản. Từ Giản trả lời mơ hồ, đến nỗi Hồ công công cũng hiểu . Cứ như thế kéo dài thêm ba ngày, Từ Giản đột nhiên đề nghị: “Kỳ thi chuẩn xong cả , Điện hạ đến đó xem thử ?”
Lý Thiệu lập tức đồng ý. Đi dạo qua trường thi, chắc chắn thoải mái hơn đối mặt với đống văn thư . Cống Viện đang trong những khâu chuẩn cuối cùng. Lý Thiệu bước , chỉ trỏ bình phẩm một hồi, cảm thấy tinh thần phấn chấn hơn nhiều. Khi bước ngoài, quanh một lượt, thấy một quen.
Đó chính là Lưu Tấn.
Lý Thiệu sang hỏi Hồ công công: “Từ Giản ?”
“Phụ Quốc công vẫn đang ở bên trong trao đổi với mấy vị đại nhân”.
Lý Thiệu bật lạnh tanh: “Bảo với , việc ”.
Nói , sải bước về phía Lưu Tấn.