Yến Từ Quy - Chương 244: Gây chuyện không đâu
Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:11:54
Lượt xem: 88
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hạ ma ma thu dọn chậu nước. Quay đầu , thấy Từ Miểu bàn trang điểm, trông uể oải chút sức sống.
"Phu nhân”. Hạ ma ma bước đến phía , dịu dàng an ủi: “Nô tỳ trong lòng thoải mái, nhưng giữ gìn sức khỏe. Công tử còn trẻ dại, may mà công tử vẫn lời và lão gia”.
Từ Miểu lắc đầu, khẽ : "Ta nghĩ về những chuyện đó”.
Hạ ma ma thì ngạc nhiên: "Vậy ...”.
“Ma ma , trong lòng thật sự yên”. Từ Miểu vô thức nắm lấy tay Hạ ma ma, giọng run run: “Nếu một ngày nào đó, lão gia và Tấn nhi xảy xung đột với A Giản thì đây?"
Tim Hạ ma ma đập thình thịch.
"Sao thể như thế?"
Năm chữ bật khỏi miệng. Thấy vẻ mặt nghiêm trọng của Từ Miểu, Hạ ma ma do dự mãi, : "Nếu thật sự mâu thuẫn, nô tỳ nghĩ ai đúng thì giúp đó. Đều là ruột thịt, chẳng lẽ thể xuống chuyện ?"
Nói thì , nhưng Hạ ma ma càng , chính bà càng tin. Trên đời , gì chuyện đúng sai ? Mà những việc khó phân định nhất chính là chuyện gia đình. Quan thanh liêm còn khó xử. Chính vì là , lời lẽ dài dòng giải quyết , mà nút thắt trong lòng càng thêm sâu. Những điều , Hạ ma ma hiểu rõ. bà đây? Bà chỉ thể khuyên giải phu nhân như .
Hạ ma ma rút bàn tay Từ Miểu nắm, nhẹ nhàng xoa trán giúp bà.
"Người chỉ là nhất thời suy nghĩ quá nhiều thôi”.
"Xảy xung đột gì chứ? Nô tỳ nghĩ nghĩ , lẽ chỉ mâu thuẫn triều đình thôi”.
"Thì chỉ thể là chính kiến khác , mỗi một ý”.
"Dù là Phụ Quốc công lão gia bất đồng chính kiến cũng cần thuyết phục đối phương, ai thể thuyết phục Thánh Thượng thì theo đó”.
"Chuyện còn , vì thế mà lo lắng quá mức, nếu đổ bệnh thì đáng”.
"Người nghỉ một giấc nữa, trong lòng sẽ thoải mái hơn nhiều”.
Từ Miểu thở dài một tiếng. Bà kể với Hạ ma ma về những giấc mơ kỳ lạ của , nhưng đến khi định cảm thấy đó chỉ là mơ. Lấy một giấc mơ căn cứ, thật khiến chê . Do dự một lúc, Từ Miểu mới :
"Trong nhà , nhiều giấu nhiều chuyện. Ta nghĩ đều là lão gia dặn dò, ông phiền lòng vì những chuyện đó. Ta cũng khó khác, để họ kẹt ở giữa khó xử, vẫn là nhờ ma ma chịu khó ngóng nhiều hơn. Nếu bên ngoài gì, ma ma sớm báo cho . Để trong lòng chuẩn , còn hơn là bất ngờ”.
Hạ ma ma tất nhiên là đồng ý. Hai đang nhỏ giọng chuyện, thì bên ngoài báo rằng Lưu Sính đến.
"Con sớm đến thỉnh an, họ mẫu và phụ gọi ca ca đến dạy bảo”. Lưu Sính bên cạnh Từ Miểu: “Ca ca chuyện gì khiến sáng sớm vui. Con thấy sắc mặt thế , chắc là đêm qua ngủ ngon nhỉ?"
Từ Miểu vốn để con gái những chuyện rối ren bên ngoài. nghĩ đến cảm giác giấu trong bóng tối, bà vẫn kể . Lưu Sính kinh ngạc đến nỗi một lúc lâu nên lời. Nuôi ngoại thất? Gian lận? Đây là chuyện thể xảy ở Lưu gia ? rõ ràng xảy . Đáng sợ nhất là nàng chút tin tức nào, mẫu cũng mới hôm qua. Điều ...
"Sao họ thể như ?"
Không rõ là ấm ức cam lòng, mắt Lưu Sính trở nên mờ mịt. Thấy , Từ Miểu vội ôm lấy nàng an ủi. Hai con với ít điều. Tâm trạng Lưu Sính bình hơn nhiều, thấy mệt mỏi, bèn để bà nghỉ, còn bên giường suy nghĩ. Có lẽ thật sự quá mệt, Từ Miểu nhắm mắt nghỉ ngơi, thở dần đều đặn.
Lưu Sính nhẹ nhàng dậy, với Hạ ma ma một tiếng, rời . Hạ ma ma thấy dáng vẻ thất thần của nàng, trong lòng cũng đau xót. Ban đầu định dặn dò vài câu, nghĩ thấy tiểu thư tính tình hiền hòa, gây chuyện, nên thôi.
Lưu Sính thật sự là rụt rè. Nàng đến thư phòng của Lưu Tấn, nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng vẫn bước . Gọi một chiếc kiệu ngoài, đến Ngõ Thủy Tiên tiến thoái lưỡng nan. Đi gõ cửa, dường như . Trở về nhà, cam lòng. Đang do dự, thì nàng khéo thấy một cô gái trẻ qua rèm kiệu.
Nàng từng gặp Nguyệt Nương, nhưng gần như ngay lập tức nhận đó chính là "Nguyệt Nương". Vẻ dịu dàng khó tả , chính là hình ảnh "ngoại thất" trong lòng nàng. Nàng cứ chằm chằm như , cho đến khi Nguyệt Nương khuất khỏi tầm mắt. Rèm kiệu buông xuống, trong đầu chợt lóe lên một ý nghĩ. Dường như gặp ở . Nhất là nốt ruồi lệ ...
Lưu Sính đột nhiên nhớ .
---------------------
Trước giờ Ngọ.
Từ Miểu tỉnh dậy. Giấc ngủ thêm bà tỉnh táo hơn, đầu óc đau như nứt. Lưu Sính về, nhỏ giọng kể với bà phát hiện của .
"Có giống với tỷ tỷ mà chúng từng gặp ở chùa Pháp An, con nhớ tỷ họ Tấn”.
Từ Miểu rũ mắt, cố gắng nhớ cô gái tình cờ gặp hôm đó. Bà ấn tượng sâu với những chỉ gặp một , may mà Lưu Sính giúp cùng nhớ , mới mơ hồ nhớ đôi chút. Sao cố gắng nhớ như ? Thực bà rõ lý do. Chỉ là vô thức cảm thấy việc quan trọng. Bà cần ghi nhớ kỹ trong lòng.
Lưu Tấn ở nhà con ngoan hai ngày.
Đêm Thượng Nguyên, cuối cùng chịu nổi, bèn đến Ngõ Thủy Tiên. Trước mặt Nguyệt Nương, Lưu Tấn kể chuyện "đánh với thí sinh" bịa đặt đó, mà thật thà kể về "cú đá của Thái tử thật nặng".
Nguyệt Nương mà lạnh toát sống lưng. Vị Thái tử đó quả thật vô lý và ngang ngược, một công tử nhà quan mà đá là đá.
"Công tử, vì Thái tử khó ngài thế?" Nguyệt Nương hỏi.
Lưu Tấn khỏi nghẹn lời. Điều mà ? Nói rằng bắt một giống nàng cho Thái tử, kết quả thị vệ hành động thất bại?
Hắn dám , chỉ mập mờ: "Có chút mâu thuẫn...”.
Nguyệt Nương trong lòng chùng xuống. Công tử chỉ thể gật đầu mặt Thái tử Điện hạ. Gật đầu thì thể mâu thuẫn, trừ khi lắc đầu. Công tử rốt cuộc từ chối điều gì? Chợt, nàng nhớ đến ánh mắt Thái tử hôm đó. Nàng từng với Lưu Tấn, cũng là tự nhủ, Thái tử thể để mắt đến như nàng. Nàng theo công tử lâu như , Thái tử mà...
nếu Điện hạ đúng là coi ai gì? Công tử vì thế từ chối Điện hạ, nên đá một cú? Vậy chẳng nàng hại công tử ?
Trăng tròn treo cao, cho đến khi trời sáng.
Đến giờ, triều thần tiến Kim Loan Điện.
Thánh Thượng các quan báo cáo việc lớn nhỏ, khi bãi triều, thì gọi Lý Thiệu và Từ Giản đến Ngự Thư Phòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-244-gay-chuyen-khong-dau.html.]
"Từ hôm nay đến Lễ Bộ quan sát công việc, cố gắng suy nghĩ và quan sát nhiều”. Thánh Thượng trầm giọng : “Đã nghĩ kỹ sẽ bắt đầu từ ?"
Lý Thiệu trong lòng chột .
Từ Giản vượt qua , trả lời: "Lễ Bộ năm mới bận rộn với Ân khoa, cũng phối hợp với Hồng Lư Tự chuẩn tiếp đón sứ thần Cổ Nguyệt, các việc khác theo trình tự. Thần cùng Điện hạ đến Lễ Bộ, gây phiền phức cho các quan viên, họ đến thì chúng xem đến đó”.
" , chính là ý của Phụ Quốc công”. Lý Thiệu xong, vội tiếp lời: “Nhi thần đầu quan sát, bản là kẻ ngốc nghếch, chắc chắn thể gây phiền hà cho các nha môn”.
Thánh Thượng hai , ý kiến gì. Nói thêm vài câu, ngài bảo Từ Giản , giữ Lý Thiệu dặn dò thêm.
"Trẫm , thị vệ bên cạnh con ?" Thánh Thượng hỏi.
Lý Thiệu mím môi. Về điểm , chuẩn . Cái gì mà "nợ nần cờ b.ạ.c bỏ trốn", đó là lời Tiền Hổ và Lưu Tấn báo cáo với , thực tế tám phần là bắt thất bại bắt , chôn ở . C.h.ế.t cũng đáng, lòng năng lực, chỉ gây phiền phức cho . Hắn chắc chắn công khai tìm Canh Bảo Nguyên, để Tiền Hổ dùng cớ và ít bạc đuổi lão cha họ Canh khỏi kinh thành, chuyện coi như xong.
Còn về mặt ngoài...
Hắn : "Cha của sức khỏe , về quê dưỡng già, nộp đơn từ chức, nhi thần đồng ý ”.
Lý do đầy đủ, tự nhiên. Thánh Thượng xong, tâm tư vẫn ở việc quan sát triều chính.
"Chỗ nào hiểu chứ hỏi Từ Giản, hoặc chờ các quan viên rảnh rỗi thì hỏi vài câu”, ngài dặn dò: “Hoặc ghi về hỏi trẫm”.
Lý Thiệu lời đồng ý.
Ra khỏi Ngự Thư Phòng, gió lạnh thổi qua, bờ vai căng cứng của mới thư giãn. Phụ hoàng thật là, hỏi nhiều như . May mà Từ Giản giải vây...
Giải vây ư? Quay đầu , Từ Giản hành lang, đầu óc đột nhiên ù một tiếng. Tốt lắm. Đó gọi là giải vây ư? Đó gọi là lật chuyện cũ. Từ Giản rõ ràng đang nhắc nhở , đầu đến ải Dụ Môn "gây rối". Vậy mà nhận , còn theo lời Từ Giản tự mắng là "đầu óc ngốc nghếch". Con Từ Giản , còn cảm kích, ai ngờ, giấu d.a.o trong tay áo. Hắn càng nghĩ càng tức, vung tay áo bước nhanh ngoài.
Từ Giản bóng lưng , bước theo . Con Thái tử, lời chắc hiểu, mắng thì nhạy cảm. Cũng chẳng trách tự tìm rắc rối.
Lý Thiệu cố nén giận đến Lễ bộ, sắc mặt tất nhiên chẳng lấy gì vui vẻ. Cả nha môn bận tối tăm mặt mũi, chỉ một vị lang trung dẫn đường cho Lý Thiệu, đưa vài văn thư để xem .
Lý Thiệu lật lật xem qua, Tam Cố tận tình dạy dỗ nhiều năm nên cũng đến nỗi hiểu, nhưng thật sự chẳng hứng thú. Thật quan sát chính sự còn chán hơn cả ba ông già giảng bài.
Cuối cùng cũng đến lúc tan , thế nhưng từ Thượng Thư cho đến ty vụ Lễ bộ chẳng ai ý định dọn dẹp để về nhà, ai nấy vẫn bận rộn với công việc của . Lý Thiệu thêm một lúc, cảm thấy cực kỳ nhàm chán.
“Ngươi đói ?” Hắn hỏi Từ Giản.
Từ Giản đang cầm bút gì đó, xong thì trả lời: “Thần cũng tạm, nếu Điện hạ đói thì thể lót . Các đại nhân e rằng còn bận một hai canh giờ nữa. Điện hạ lót cũng ”.
Câu xem hợp tai. Lý Thiệu rời , tìm một tửu lâu gần Thiên Bộ Lang để ăn uống thoả thuê. Đợi đến khi nội thị thúc giục mấy , mới chịu Lễ bộ. Lúc nha môn vẫn đèn đuốc sáng trưng.
Phùng Thượng Thư của Lễ bộ tin Lý Thiệu về, bèn đến hỏi han: “Điện hạ, hôm nay quan sát chính sự, cảm nghĩ ý tưởng gì chăng?”
Lý Thiệu cắt ngang: “Ta thấy các ngươi ai nấy đều bận bịu, thì chẳng ý kiến gì nhiều, đợi các ngươi hết bận sẽ ”.
Phùng Thượng Thư thì thuận thế gật đầu. Tiễn Lý Thiệu và Từ Giản , cả Lễ bộ tiếp tục thắp đèn việc suốt đêm.
Chẳng mấy chốc, Tham Thần gửi đến hai rương thức ăn lớn: “Biết các vị vất vả, Điện hạ bảo mang tới”, đưa cho Phùng Thượng Thư: “Bận đến cũng ăn vài miếng chứ”.
Phùng Thượng Thư mỉm xoa cằm. Ông ngốc, rõ ràng chẳng Điện hạ nghĩ tới mà là Phụ Quốc công chu đáo. Điện hạ quý giá như thế, nếu chút nhân tình thế thái thì đám hạ nhân sẽ thấy lòng yên , còn nếu nghĩ tới thì cũng . Bên cạnh tự khắc sẽ lo cho chu .
Thánh Thượng để Phụ Quốc công kề bên, ngoài chỉ điểm cho Điện hạ, còn để lo các việc nhỏ nhặt như thế. Nói cho cùng, chuẩn ít thức ăn chẳng là việc lớn lao gì. Nội thị bên Điện hạ nghĩ đến cũng là lẽ thường.
Cứ nghĩ đến, thấy Phụ Quốc công thật chu đáo, thấy Điện hạ về nha môn tay , ông bèn cho chuẩn sẵn. Đều là thần tử cả, chỉ thần tử mới hiểu lòng thần tử. Thế nên chẳng trách Đan Thận luôn ngầm khen ngợi, đừng thấy Phụ Quốc công mỗi lên triều mang vẻ chờ xem trò vui, chứ trong lòng thấu đáo cả đấy.
Phùng Thượng Thư nghĩ, mà trong lòng rõ ràng thì hiểu trò vui? Phụ Quốc công mỗi đều rõ ràng như thế, là hồ đồ ?
Ở phía khác, Từ Giản đưa Lý Thiệu đến tận ngoài cửa cung. Lý Thiệu buồn bực thoát khỏi nơi , nhưng ngước bầu trời đen kịt, đành thôi. Trong lòng vui, bèn kiếm chuyện hỏi: “Ngươi dặn gì đấy?”
Từ Giản trả lời: “Để họ đưa ít thức ăn đến Lễ bộ, là Điện hạ bảo đưa”.
Khóe môi Lý Thiệu giật nhẹ: “Ngươi cũng hào phóng nhỉ”.
Quan bổng lộc, đói thì tự mua ăn. Hắn quan sát chính sự tại Lễ bộ, còn lo thêm một bữa cơm cho họ?
“Ngươi tự ý , đừng nghĩ đến việc hỏi lấy tiền”. Lý Thiệu .
Không thiếu tiền, vấn đề là tiền bạc. Mà chính là Từ Giản, thật lắm chuyện, rắc rối, thích lòng vòng.
Ngày hôm , buổi triều sớm, Lý Thiệu dịp hiểu rõ Từ Giản thể gây phiền nhiễu đến mức nào. Từ Giản đưa cho Tào công công một tờ sớ nộp lên Thánh Thượng, tường thuật chi tiết việc hôm qua quan sát chính sự, xem cái gì gì, thứ chi tiết sót.
Thánh Thượng hỏi : “Con gì nào?”
Lý Thiệu một chữ, đành mặt dày kể các văn thư xem hôm qua. Thánh Thượng bảo: “Lời lẽ rõ ràng, cứ ghi , thể xem , cũng thể nộp cho Tam Cố phán xét”.
Lý Thiệu đành lời.
Sau đó, nửa tháng liền, mỗi sáng Từ Giản đều nộp một tờ sớ, và Lý Thiệu cũng nộp một tờ. Từ Giản cố tình dài, khiến Lý Thiệu tức mà thể gì khác, đành cố gắng dài thêm vài câu.
Tại Ngự Thư Phòng, Tào công công sắp xếp tất cả các tờ sớ nộp trong nửa tháng, trình lên Thánh Thượng.
Thánh Thượng xem tới lui, khẽ than: “Vẫn là chủ ý của Từ Giản , sớ của Thiệu nhi, như thể trẫm đang cùng nó xem chính sự ”.
Ở Lễ bộ, ánh mắt u ám của Lý Thiệu trừng Từ Giản một cái. Lại thêm chuyện phiền phức. Hắn chán ngấy .