Yến Từ Quy - Chương 243: Tâm ma của bà

Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:11:53
Lượt xem: 102

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đêm tối như sương. Từ Miểu giường. Bên cạnh bà, Lưu Tĩnh ngủ, thở đều đặn. Từ Miểu một lúc thì âm thầm thở dài. Bà vì chuyện của Tấn nhi mà trằn trọc, còn lão gia thể xuống là ngủ. Điểm , lão gia hơn bà nhiều.

Cũng . Bao năm qua, bên ngoài mưa gió đều che chắn bà, từng trải qua gì, bà quả thực chịu đựng chuyện. Lão gia ngăn quá nhiều cho bà... Tim run lên, Từ Miểu vô thức c.ắ.n môi. Hạ ma ma hỏi thăm về, ngoại thất, gian lận gì đó, bên ngoài đều truyền đến ầm ĩ. Thật , bà thích ngoài, dù , cũng chỉ chùa lễ bái Phật, ít tiếp xúc với khác, nên nhiều tin tức truyền đến tai bà. những khác trong phủ thì ? Quản sự, mua sắm, nha , ma ma , họ thể ? Đều là lão gia sắp xếp, cho họ để bà một chữ. Giấu bà, cũng giấu A Sính. Lão gia là lòng . Quận chúa hôm nay cũng , lão gia biến chuyện thành hại. ngoài những điều , lão gia còn để giấu bà những gì nữa đây? Trong nhà , thể thật chuyện lớn nhỏ với bà, dường như chỉ ma ma nha cận, cùng A Sính và bên cạnh mà thôi? Cơn buồn ngủ ập đến.

Mơ mơ màng màng, nghĩ đông nghĩ tây. Dần dần suy nghĩ của Từ Miểu trở nên hỗn độn, thở cũng trở nên đều đặn. Bà mở thấy thời thơ ấu của . Phụ trận, mẫu ôm bà tiễn , tiễn đến thể tiễn xa hơn. Mẫu qua đời, phụ ôm bà trong linh đường suốt đêm, giữa chừng bà ngủ tỉnh, ngẩng đầu thấy cái cằm đầy râu của phụ . Phụ biên ải, bà ở phủ thường đến nhà bếp để học món mẫu thích từ đầu bếp, đó là cách bà nhớ cha . Một năm nữa, đầu bếp đó từ chức về quê.

Sau đó, bà lớn lên, xuất giá, sinh A Giản, trăm ngày tuy nỡ nhưng vẫn đưa về bên phụ .

...

Giấc mơ còn rõ ràng trật tự, đó đột nhiên rối tung. Bà gào thét với Lưu Tĩnh. A Giản xe lăn, lạnh lùng với bà. Bà nhăn nhó cầm d.a.o găm, đ.â.m mạnh về phía Lưu Tĩnh, nhưng Lưu Tĩnh đẩy ngã xuống đất.

Đây là mơ, là ác mộng. Từ Miểu hiểu rõ, bà tỉnh từ giấc mơ thực tế , nhưng ngay đó, giấc mơ của bà đổi. Bà trẻ hơn một chút. Ngũ quan trẻ hơn bà phát điên , chỉ là tóc trắng hết. Bà lưng A Giản, A Giản cõng từng bước về phía . Bất ngờ mấy xông , A Giản bảo vệ bà nên thể chống đỡ, một lưỡi đao dài c.h.é.m chân , khiến m.á.u chảy đầm đìa. Tầm của bà cũng trở nên đỏ tươi. Vượt qua ánh đao bóng kiếm, bà thấy Tấn nhi. Trong mắt Tấn nhi như chút đành lòng, nhưng cuối cùng đầu , cứu bà và A Giản.

Lại một khoảnh khắc, giấc mơ của Từ Miểu khác. Mái tóc bà chỉ chút hoa râm, còn vẫn là tóc đen. Bà ngã trong từ đường, tay ôm bài vị của cha . Bà thở nổi, như chỉ còn một thở cuối cùng. Bà thấy một về phía , chống gậy, khập khiễng. Người đó xổm mặt bà, chính là A Giản. Trên mặt A Giản biểu cảm gì, nhưng trong mắt nó nước mắt. Gần như trong chớp mắt, bi thương, đau khổ, điên cuồng đủ loại cảm xúc trào tới, như sóng lớn ập đến.

Từ Miểu tỉnh giấc, mở to mắt, nhưng chỉ thấy một màu đen kịt. Trên ướt nhẹp, bà đổ mồ hôi đầm đìa. Phải bịt miệng , Từ Miểu mới để tiếng thở nặng nề của phiền bên cạnh, bà từng chút bình tĩnh , cũng từng chút sắp xếp giấc mơ. Đó đều là bà, đều bà. Giấc mơ là thế, chuyện kỳ quái gì cũng xảy .

Phải . Dù là A Giản trong giấc mơ nào, thì chân cũng đều thương. Ngồi xe lăn, chém, chống gậy. Đây là tâm ma của bà. Nghe A Giản thương ở chân, đó là những cảnh tượng bà sợ nhất ? May , bây giờ A Giản thể tự , chỉ chút khập khiễng rõ ràng, chỉ cần nghỉ ngơi nhiều, giữ ấm, đừng để lạnh. tại bà ở trong giấc mơ nào cũng đều "điên" như thế? Cầm kéo đ.â.m ? Sao bà thể chuyện điên cuồng như ? Huống hồ là đ.â.m về phía Lưu Tĩnh. Tóc bạc trắng hết? Bà gặp chuyện gì mới bạc đầu ở tuổi đó? Tay chân bà cử động , A Giản bảo vệ cũng bảo vệ . Sao bà ôm bài vị cha , ngã trong từ đường?

Quá hỗn loạn . Từ Miểu gian nan xâu chuỗi những giấc mơ phức tạp kỳ lạ .

Huống chi những giấc mơ còn rối tung như thế. Nhắm mắt mở mắt, nhắm mắt, lặp lặp , khắc sâu trong đầu Từ Miểu là hai đôi mắt. Trong mắt Tấn nhi, một chút đành lòng nhưng từ bỏ. Trong mắt A Giản, kiềm chế nhưng chan chứa nước mắt. Mơ là giả, mơ thể đại diện cho gì, nhưng giấc mơ kinh tâm động phách như , thể khiến lòng dậy sóng? Có thể mơ những giấc mơ như , bà điên cũng chuyện lạ...

Lâu , Từ Miểu mới ngủ . Nửa đêm giấc ngủ , vẫn yên .

Sáng hôm tỉnh dậy, tinh thần bà tiều tụy, hai bên thái dương đau nhói. Lưu Tĩnh gọi Lưu Tấn đến, nghiêm giọng quở trách mặt Từ Miểu.

"Con xem, mẫu con vì những chuyện tệ hại của con, mà cả đêm ngủ ”. Lưu Tĩnh : “Con xứng với bà ?"

Lưu Tấn co cổ . Cha với , mắng là tránh khỏi. Hắn chỉ nghi ngờ, rõ ràng lừa mẫu , rốt cuộc là ai đang gây chia rẽ?

"Mẫu ”. Lưu Tấn nhỏ giọng : “Con sai , con sai . Con ở ngoài học , sách gì, còn dính với Nguyệt Nương. Về kinh , con tiếng là sách, mới sai càng thêm sai, ăn cắp thành công còn mất thêm vốn, chỉ danh văn, còn...”.

Từ Miểu , hỏi: "Nguyệt Nương đó, con định sắp xếp thế nào?"

"Nàng một lòng một với con, con...”. Lưu Tấn do dự.

"Nàng sai, con sai càng nhiều”. Từ Miểu : “Cả đời chỉ thể dựa con, lý nào qua loa đuổi , nếu bên nhà Vân Dương Bá cũng , đợi thê tử con cửa, con hãy cùng nàng bàn bạc kỹ. Hoặc là đón phủ, hoặc là đưa một khoản bạc hậu hĩnh, sắp xếp nơi ở , hoặc là vẫn ở ngoài. Tóm đều đồng ý, đừng để sinh thêm chuyện. Nhất là, để và phụ con thành tổ phụ tổ mẫu một cách vô lý”.

Lưu Tấn liên tục gật đầu. Lưu Tĩnh thấy gật như gà con mổ thóc, hừ một tiếng, với Từ Miểu:

"Nó vẫn sách. Với năng lực Quốc Tử Giám cũng mất mặt, thể cải tà quy chính, cầu một thư viện nhận cũng khó. Sau Tết tìm một , dạy kỹ một năm nữa, đợi trong bụng chút chữ nghĩa, chính thức tham gia kỳ thi nhập học của thư viện”.

Mắt Lưu Tấn đảo một vòng. Kỳ thi nhập học của thư viện nào dễ thi? Dù thi qua, mang tiếng gian lận đầu, thư viện đàng hoàng nào nhận . đây đều là cha an ủi , Lưu Tấn thể phá đám, chỉ liên tục gật đầu.

"Con nhất định sẽ học hành chăm chỉ”. Lưu Tấn , giơ tay lên, một bộ giơ tay thề. lời thề kịp , đụng đến vết thương ở vai, nhăn nhó hít sâu một .

Từ Miểu thấy , vội hỏi: "Dầu t.h.u.ố.c mang đến ? Xoa dầu t.h.u.ố.c ”.

Lưu Tấn ngoan ngoãn cởi nửa bên áo. Từ Miểu cẩn thận xoa t.h.u.ố.c cho . Lưu Tĩnh một bên, nhíu mày : "Con xem con lớn thế , chút chuyện cũng để mẫu lo. Thân thể tóc da nhận từ phụ mẫu, con một chút vết bầm, mẫu con đau lòng lắm . Sau cẩn thận lời việc , đừng hồ đồ uống nhiều rượu mà động thủ với . Đánh thua, con thương tích đầy , dù đ.á.n.h thắng, lên nha môn tố cáo thì con còn mặt mũi ?"

Lưu Tấn lên tiếng. Dù sáng nay đến đây là để mắng. Cha mắng mắng đều là mắng, như cả. Hơn nữa, chuẩn mà đến . Cha là bộ, thì thật sự đau lòng, vết thương ở vai lành, chính là bảo bối lớn nhất . Ôi. Khó trách Từ Giản luôn lợi dụng cái chân thương. Không việc gì thì thấy bình thường, việc thì đau lạnh, thoải mái. Chỉ vì vết thương đó, ngay cả Thái tử cũng nhịn .

Chậc chậc.

Lưu Tĩnh mắng một hồi, với Từ Miểu: "Phu nhân, còn hẹn hai vị thiếu khanh bàn việc, ”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-243-tam-ma-cua-ba.html.]

Từ Miểu gật đầu. Trước Tết bà Lưu Tĩnh . Nói là tháng hai, sứ thần Cổ Nguyệt sẽ đến kinh thành. Cổ Nguyệt ở ngoài quan ải, là con đường bắt buộc của nhiều thương nhân Tây hành. Triều đình coi trọng quan hệ với Cổ Nguyệt, chỉ vì buôn bán, mà còn Cổ Nguyệt nghiêng về Tây Lương.

Hồng Lư Tự để tiếp đãi sứ thần, bắt đầu chuẩn từ Tết, trong dịp Tết tuy đến nha môn, nhưng quan viên cũng rảnh rỗi, việc thăm hữu cũng gần xong, việc chính nhặt lên, để tránh khi luống cuống tay chân.

"Công vụ quan trọng”. Từ Miểu : “Đừng để hai vị thiếu khanh chờ”.

Sau khi mắng Lưu Tấn vài câu, Lưu Tĩnh vội vã ngoài. Chuyện của Cổ Nguyệt là ưu tiên hàng đầu: đón tiếp, yến tiệc, nhận lễ, đáp lễ, phép chút sơ suất nào. Ban đầu, Lễ Bộ cũng tham gia một phần công việc, nhưng hiện tại Lễ Bộ đang tập trung khoa thi ân khoa, nên cuối năm , Lưu Tĩnh đề nghị rằng Hồng Lư Tự sẽ chịu trách nhiệm chính, còn Lễ Bộ chỉ hỗ trợ. Đã nhận trách nhiệm thì phép mắc . Công việc thành càng , công lao của ông càng lớn, tiến xa hơn triều đình thì chính là nhờ những công lao và cống hiến lớn nhỏ như thế.

Nói thì, tuy rằng lão Quốc công gia mở đường cho ông quan trường, nhưng Từ Miểu là hiểu chuyện. Không cãi cọ ầm ĩ, cũng vì chồng bận bịu công việc đến mức thể về nhà ăn cơm ngủ nghỉ mà càm ràm gì cả, trái còn trân trọng sự chăm chỉ và khắc khổ của ông, để ông lo lắng điều gì. Phu nhân quả là một trợ thủ đắc lực.

Chỉ điều, Tấn nhi cứ ông phiền lòng. Bên ngoài còn xử lý thỏa, khiến phu nhân lo lắng. Lưu Tĩnh ông là sách, suy nghĩ thăng tiến, thứ đều tinh thông, Tấn nhi chẳng chút tài cán nào như ông thế .

Còn Từ Giản, lão Quốc công gia nuôi dưỡng, thì đúng là một kẻ “dầu muối vô”.

Trong phòng, Từ Miểu đang dùng dầu thảo d.ư.ợ.c rửa tay.

"Tấn nhi”. bà gọi: “Ta với phụ con nhiều điều đều vì cho con, con ”.

Lưu Tấn tất nhiên gật đầu.

Từ Miểu : “Con còn chuyện gì giấu nữa ?"

Lưu Tấn ngớ , thấy ánh mắt sâu thẳm của , vô thức lảng tránh, mới cứng giọng trả lời: "Không, thật sự ”.

Từ Miểu thấy phản ứng của thì hỏi thêm: "Về phòng sách , đêm qua ngủ ngon, lát nữa sẽ chợp mắt một chút”.

Lời lọt tai Lưu Tấn, thực sự dễ . Hắn hỏi thêm nữa. Nếu lỡ lời thêm điều gì, ăn thế nào với cha đây?

"Vậy nghỉ ngơi nhé, con về đây”. Nói xong, Lưu Tấn bèn vội vàng chạy .

Từ Miểu tấm rèm đung đưa, một lúc lâu mới thu hồi ánh , ngắm chậu nước mặt. Nước đục soi rõ bóng bà, nhưng khiến bà nhớ tới đôi mắt trong mơ. Tấn nhi nỡ nhưng vẫn từ bỏ. Tấn nhi tránh né ánh mắt của bà. Động tác đầu , giống y như đúc.

“Ma ma ”. Từ Miểu gọi Hạ ma ma: “Nó còn điều gì giấu nữa...”.

Hạ ma ma mà tim thắt . Bà với phu nhân đều , vết thương của công tử là do Thái tử đá, chứ vì uống rượu đ.á.n.h với thí sinh nào cả. Phu nhân hết lòng khuyên bảo công tử, nhưng công tử vẫn giấu giếm.

“Ma ma ”. Từ Miểu : “Đêm qua suy nghĩ nhiều, Hạ ma ma , nhưng còn Ỷ ma ma thì ? Mấy cô hầu gái nữa? Là họ thật sự , là cùng giấu theo lệnh của lão gia?”

Hạ ma ma: "Chuyện ...”.

Từ Miểu : “Ma ma , ma ma còn điều gì giấu nữa ?"

Không chất vấn, cũng trách móc. Thậm chí, Hạ ma ma còn chút ý khẩn cầu. Bị tất cả xung quanh che giấu, dù là vì thiện ý, phu nhân cũng sẽ đau lòng, cảm thấy thiếu vững vàng, mong xác nhận từ khác. Nghĩ đến đây, mắt Hạ ma ma đỏ lên.

“Còn một chuyện nữa”, bà nghẹn ngào: “Cũng là nô tỳ hôm qua từ ngoài về, sợ một lúc quá nhiều chuyện lo lắng nên dám lập tức . Công tử và cô nương nhà họ Trịnh rơi xuống nước, lão gia từng …”

Từ Miểu động đậy gì. Hai tay bà bấu chặt chậu nước, may là cái giá đủ chắc nên lật đổ.

“Nô tỳ nghĩ, lúc đó sắc phong, lão gia chắc chắn cũng Quốc công gia và Quận chúa bàn chuyện hôn sự, ai ngờ đúng là nước lũ tràn đến điện Long Vương, cuối cùng thành một nhà”. Hạ ma ma : “Quốc công gia hẳn là…”

Từ Miểu lắc đầu. Bà lúc đó sắc phong, chỉ là bà hiểu, vì lão gia viện cớ như cho Tấn nhi? Vô cớ kéo Quận chúa chuyện liên quan. Hay là lời lão gia là thật, Tấn nhi thật sự tình cảm với Quận chúa...

Quận chúa quả là . Một cô nương xuất chúng như , yêu mến nàng thật là bình thường. Chỉ cần , gặp giữ lời lẽ và cử chỉ trong khuôn phép, giấu kín trong lòng, thì ai cũng thấy khó xử. vô tình để lộ ngoài. Vừa Thánh Thượng ban hôn cho Quận chúa và A Giản. Nghĩ tới hôm qua còn bảo Quận chúa “ xuống cùng ăn bữa cơm đoàn viên” lòng Từ Miểu đau như kim đâm. Cũng may Quận chúa là bụng, nhã nhặn, tính tình dịu dàng. Nếu , giận dỗi bỏ thì cũng lý.

 

Loading...