Yến Từ Quy - Chương 241: Tấn nhi đang lừa bà
Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:11:51
Lượt xem: 80
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thấy Từ Miểu lo lắng, Lâm Vân Yên , đối phương nhất định quan tâm đến vết thương của Lưu Tấn. Vì , nàng cũng thêm gì khác, tự nhiên kết thúc chủ đề, dậy cáo từ.
Từ Miểu tiễn Lâm Vân Yên, với Hạ ma ma: "Quận chúa thật là chu đáo”.
Nói chuyện với Quận chúa, khiến Từ Miểu cảm thấy thoải mái. Rõ ràng là đầu tiên xuống chuyện gia đình, nhưng hề thấy đột ngột. Cũng những chủ đề vốn tưởng dễ mở , nhưng khi thực sự tiến hành, gặp nhiều khó khăn. Vẫn là sự chân thành. Quận chúa thật lòng, tiến thoái đúng mực. Biết bà lo lắng gì, sốt ruột gì, Quận chúa đều để trong lòng, vạch trần, mà tự nhiên sắp xếp thỏa cho . Quả nhiên là cô nương lớn lên bên cạnh Hoàng Thái hậu, giỏi quan sát sắc mặt. Đó là sở trường.
Hạ ma ma cảm xúc và niềm vui của Từ Miểu, : "Quốc công gia thê tử hiểu lòng như , nhất định sẽ hòa thuận êm ấm”.
"Nói thật buồn ”. Từ Miểu : “Vừa chuyện với nàng, luôn cảm giác, dường như đây cũng từng xuống trò chuyện như , giống như duyên phận tích lũy từ kiếp ”.
Hạ ma ma nhanh nhẹn thu dọn đồ đạc trong phòng khách, trả lời: "Không thì gọi là gặp chứ?"
Trong lời , thứ sắp xếp gọn gàng. Cảm ơn tăng nhân xong, Hạ ma ma đỡ Từ Miểu lên xe ngựa.
Về đến Lưu phủ, Từ Miểu nhắc đến Từ Giản, càng nhắc đến Quận chúa. Hạ ma ma cũng quy củ, tuyệt đối hôm nay ở chùa gặp ai, gì. Quận chúa đưa tin tức, nhất là tin trong Đông Cung cho họ, thể tùy tiện tiết lộ nàng chứ? Từ Miểu trực tiếp đến thư phòng của Lưu Tấn.
Lưu Tấn đang nghiêng ngả giường, mẫu đến thì lập tức chạy bàn, thẳng , tay cầm sách.
Khi Từ Miểu qua bình phong, đặt sách xuống dậy: "Mẫu đến đây thế? Nếu tìm con, cứ bảo gọi con qua là ”.
"Ta từ bên ngoài về, nên đến xem con”. Từ Miểu : “Mẫu phiền con sách ?"
Lưu Tấn : "Người ? Có mệt ?"
"Ta gì mà mệt chứ”. Từ Miểu đến lưng Lưu Tấn, bỗng đưa tay, ấn lên vai một cái.
Lưu Tấn hề phòng , đau đến mức kêu lên một tiếng. Sắc mặt Từ Miểu trắng bệch. Tay bà bao nhiêu sức chứ? Bà còn nghĩ Tấn nhi tám phần là vết thương, nên dùng sức. Chỉ chạm một cái như mà đau đến thế... Thấy Lưu Tấn co đau đớn đến run rẩy, Từ Miểu hai lời kéo cổ áo . Lưu Tấn ngăn cản, nhưng đau đến thể ngăn , vết bầm tím vai Từ Miểu thấy hết.
Mắt Từ Miểu đỏ hoe. Trước đó Quận chúa , Tấn nhi Thái tử đá một cước, bà lo lắng đau lòng đến mức kịp phản ứng. Đây là chân, mà là vai. Phải là tư thế nào mới đá vai? Thái tử Điện hạ , Tấn nhi quỳ. Quỳ Thánh Thượng, quỳ Thái tử, tất nhiên là hợp lý. Thái tử trút giận lên Tấn nhi, họ thần tử cũng dám tránh. Tấn nhi rốt cuộc phạm lớn đến mức nào, mới hưởng "đãi ngộ" như ở Đông Cung. Vết bầm tím sâu như thế, thì đau bao.
"Sao thương thế?" Từ Miểu hỏi: “Bị thương khi nào? Sao cho ? Đại phu khám ? Dùng t.h.u.ố.c gì? Có t.h.u.ố.c xoa bóp trị thương ?"
Lưu Tấn một loạt câu hỏi dội , chỉ đành kêu lên hai tiếng. Từ Miểu mà đau lòng, tự bình tĩnh . Bà quả thực hỏi gấp quá, để Tấn nhi thở một , nếu chỉ đau đớn, mà chuyện cũng khó khăn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-241-tan-nhi-dang-lua-ba.html.]
"Ta còn ít dầu thuốc, ngươi lấy đây”. Từ Miểu bảo Hạ ma ma, với Lưu Tấn: “Trong nhà dầu t.h.u.ố.c trị thương gia truyền, con thử xem”.
Cái từ "trong nhà" , tất nhiên là chỉ nhà họ Từ. Lưu Tấn thích, nhưng phân biệt đồ . Có thể vết thương nhanh lành hơn, thì chút thích thích đó là gì.
"Mấy hôm cẩn thận thương”. Lưu Tấn : “Hôm đó thi thơ xong, con cũng ăn nhiều uống nhiều, bình luận vài , cũng uống say, cảm thấy con đúng, một tới hai lui, giữ tay chân, bèn... Con cũng đ.á.n.h , lúc đó chúng con đều xin . Người đừng nghĩ đến việc báo quan, đòi công lý gì cả, chỉ là uống say bậy, còn thi Ân Khoa, đừng hại tiền đồ của họ. Đại phu khám, cũng xoa t.h.u.ố.c , vài ngày nữa vết bầm tan là , gì lớn ”.
Từ Miểu mím môi. Cách khác với Quận chúa. Bà thể khẳng định, Tấn nhi đang lừa bà. Tay đ.á.n.h chân đá, bà thể nhận ? Tấn nhi , nếu bà ép hỏi Thái tử, nếu hỏi ngược "ai đang gây chia rẽ" thì chẳng bà càng trả lời ?
Từ Miểu rũ mắt: "Phụ con thương ?"
Lưu Tấn khan. Trong lòng, chút đắc ý. Lời đó, tất nhiên là phụ dạy . Nếu việc thương mẫu , thì cứ trả lời như . Quả nhiên, mẫu lừa . Cũng , phụ hiểu mẫu nhất, lời chuẩn sẵn, tất nhiên là đúng thuốc.
"Không phụ lo lắng mà”. Lưu Tấn lấy lòng.
Từ Miểu thở dài: "Ta thật sự lo lắng cho con, sách thôi mà còn thương...”.
Hạ ma ma mang dầu t.h.u.ố.c về. Từ Miểu bảo Lưu Tấn cởi áo nửa bên, còn bà rửa tay, đổ dầu t.h.u.ố.c lòng bàn tay hơ ấm, xoa lên vết bầm của con trai.
"Phải xoa đều nên con cố gắng chịu đựng”. Bà .
Lưu Tấn khó mà chịu nổi, đau đến nước mắt chảy ròng. Dầu t.h.u.ố.c thật là, mùi nặng, xoa còn đau, nếu là đồ thì cũng đụng . Lưu Tấn giục hỏi mấy , Từ Miểu mới dừng tay. Giúp con mặc áo xong, bà dặn dò: "Trước khi ngủ còn xoa thêm nữa mới nhanh khỏi”.
Lưu Tấn thở hổn hển, mồ hôi đầm đìa, uể oải đồng ý. Từ Miểu trở về hậu viện.
Hạ ma ma thở dài: "May mà tổn thương đến xương cốt, công tử kêu đau thế, nô tỳ mà lòng cũng khó chịu”.
Từ Miểu gì. Gió bắc thổi mặt mắt bà càng đỏ hơn. A Giản từ nhỏ luyện võ, va chạm té ngã, chắc chắn cả vết thương, bà từng xoa dầu t.h.u.ố.c cho . Tấn nhi lớn thế còn kêu đau ngừng. A Giản lúc nhỏ kêu đau ? Bây giờ chắc chắn là kêu .
Bà nhớ, về phủ Quốc công thăm A Giản. A Giản thực sự thương đến xương cốt, chân một vết sẹo dài. Bà đau lòng vô cùng, A Giản " gãy", “qua thời gian sẽ khỏi", đau khổ, một chữ cũng nhắc tới.
Về đến phòng, Từ Miểu nhỏ giọng với Hạ ma ma: “Ma ma, Tấn nhi thật với , lão gia cũng bận tâm những chuyện , bà ngoài hỏi thăm xem, coi Tấn nhi còn chuyện gì giấu nữa ”.