Yến Từ Quy - Chương 229: Cơ hội lập công
Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:11:38
Lượt xem: 73
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lưu Tấn sững sờ. Chuyện liên quan gì đến con gái Tấn gia? Tấn gia là nhà nào? Nhất thời hiểu ý của cha. Thấy Lưu Tĩnh rơi trầm tư, Lưu Tấn cũng vội hỏi, tự suy nghĩ cuộc đối thoại . Hắn nhớ đến chữ "cũng" mà cha .
Cũng nốt ruồi lệ.
Hừ. Lưu Tấn thầm bĩu môi. Nốt ruồi lệ thì gì hiếm? Cầm bút mảnh, chấm mắt, chỉ bên trái , bên cũng . Lưu Tĩnh ngẩng lên, thấy vẻ mặt khinh thường của Lưu Tấn, đang nghĩ gì. Lúc , ông cũng rảnh trách Lưu Tấn tư duy đủ nhanh, vấn đề nắm bắt .
Trong mắt Lưu Tĩnh, vì mỗi ngày nảy những ý nghĩ kỳ lạ, chi bằng tư duy đơn giản một chút, chỉ cần ông chỉ huy, chỉ đ.á.n.h đó, thì xảy sai sót . Sợ nhất là mấy nghĩ thấu đáo mà tự cho là đúng.
"Không chỉ là nốt ruồi lệ”. Lưu Tĩnh giải thích: “Cử chỉ của nàng, điểm giống với Nguyệt Nương”.
Nói , Lưu Tấn lập tức hứng thú. Còn một "Nguyệt Nương" khác ? "Tấn gia nào ạ?" Lưu Tấn hỏi.
Lưu Tĩnh : "Tấn gia từng xuất hiện nhà đại Nho, bài văn của Tấn đại Nho còn khắc bia ở Quốc Tử Giám đó”.
Lưu Tấn sờ sờ mũi. Bài văn của Tấn đại Nho, mấy năm học thuộc. Để thuộc làu làu, tốn ít công sức, giờ nghĩ còn kinh hãi. Lưu Tĩnh hạ giọng, chủ ý của . Lưu Tấn mà trợn mắt há mồm, căn bản từng nghĩ đến cách .
Nuốt nước bọt, hỏi: "Chuyện , thể ?"
"Sao ?" Lưu Tĩnh hỏi .
"Con gái Tấn gia ngoài, con trói gà chặt...”. Lưu Tấn lắc đầu liên tục.
Hắn thậm chí cô nương đó ở Tấn gia hàng thứ mấy, tên là gì, bao nhiêu tuổi. Dù , bản lĩnh đ.á.n.h ngất nàng mang đến mặt Thái tử... Hắn còn sách gì nữa. Chi bằng trực tiếp thi võ Trạng Nguyên.
Lưu Tĩnh giơ tay vỗ lưng Lưu Tấn một cái: "Nghĩ bậy gì thế? Cướp ư? Đó là việc c.h.é.m đầu, thể để con ? Con nghĩ cha con là thế nào hả?"
Lưu Tấn co cổ . Cha tất nhiên hại , cha lúc nào cũng suy tính cho , cho Lưu gia. Lưu gia chỉ một tiếp nối hương hỏa là , hại là hết. nếu cha ý đó, thì là... Lưu Tĩnh sắp xếp suy nghĩ, dạy từng câu từng chữ cho Lưu Tấn, để học thuộc.
Lưu Tấn bồn chồn: "Nói ích ? Chuyện thành thì , còn thể ghi công ở chỗ Điện hạ, lỡ như thất bại, Thái tử Điện hạ , con thì ?"
Lưu Tĩnh hỏi: "Con gì nào? Con sai họ tay ?"
Lưu Tấn vội lắc đầu. "Yên tâm, dù việc thành, cũng trách đến con”. Lưu Tĩnh .
Nói đến đây, Lưu Tấn chỉ đành đồng ý.
Ngày hôm , Lưu Tấn tìm hành tung của Lý Thiệu, bèn tìm đến Tướng Quân Phường. Đây là nơi đấu gà đấu dế trong kinh thành. Giữa mùa đông, dế rõ ràng thể lên sân, nhưng mấy con gà trống thì tinh thần phấn chấn. Ra đa phần là con nhà giàu, cũng chính là nơi mà Lưu Tĩnh gọi là "nơi công tử bột hỗn tạp".
Lưu Tấn vẫn là đầu đến. Nếu tìm Thái tử, e rằng cũng cơ hội mở mang tầm mắt. Lý Thiệu phấn khởi đặt một nhã gian, cần chen chúc với khác, từ cao xuống cảnh gà bay lông bay rôm rả bên . Ngoài một thái giám tín theo hầu rót , còn vài thị vệ mặc thường phục giản dị, canh giữ ngoài cửa.
Lưu Tấn tiến đến chào hỏi.
"Lưu công tử”. Thị vệ : “Trùng hợp ư? Có cần thông báo một tiếng ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-229-co-hoi-lap-cong.html.]
Lưu Tấn vội : "Không cần cần, hiểu gì về đấu gà, cũng gì, mất hứng của Điện hạ”.
Thị vệ ngạc nhiên: "Vậy ngài...”.
"Muốn cùng Điện hạ qua nhiều hơn, hứng thú của đủ”. Lưu Tấn bày rõ ý lấy lòng: “Nghe Điện hạ thích đấu gà, bèn nghĩ đến xem thử, cũng học một chút, thể vài điều. Ai bảo chỉ hát chứ, mà Điện hạ xem thích hát lắm”.
Thị vệ ha ha : "Lưu công tử chỉ hát, còn mỹ nhân bầu bạn hát mà”.
Theo lời của Lưu Tĩnh sắp xếp, Lưu Tấn chuẩn dẫn dắt chuyện Nguyệt Nương , ngờ thị vệ nhắc đến . Lưu Tấn vui vẻ trong lòng, thuận nước đẩy thuyền, dẫn dắt câu chuyện: "Ài, thật ngại quá, hôm đó Điện hạ sẽ đến, mới để nàng ... Không giấu gì hai vị, khi đó ở đó, bên cạnh , Điện hạ bên cạnh trống , khi đó chỉ thấy như đống lửa ”.
Các thị vệ . Dù là công tử thị vệ, mặt Điện hạ đều là tớ. Đều là hầu, cũng thể thông cảm với Lưu Tấn. Nghĩ , khỏi thêm vài phần thiết. Có thẳng: "Lưu công tử phúc, bên cạnh cô nương ngoan ngoãn, dáng vẻ cũng tệ”.
"Xấu hổ, hổ ”. Lưu Tấn :
“Nói về dáng vẻ, mẫu chùa Pháp An ở mấy ngày, đến đón bà về, cũng gặp một cô nương. Thoạt còn nhầm, tưởng là ngoại thất của , kỹ mấy mới nhầm. Hỏi mẫu , cô nương đó cũng là thành kính, thường đến chùa dâng hương. May mà tùy tiện chào hỏi, nếu thì thật là mất mặt”.
Lưu Tấn , lau mồ hôi trán. Cha bảo đến đó là dừng. Hắn cũng cho rằng, đến đây là dừng . Nói thêm một câu, dễ rước họa . nhắc đến , hai thể hiểu ? Nếu là thị vệ hầu bên Thái tử Điện hạ, đến mức hiểu chứ?
Lưu Tấn do dự, thấy hai ha ha.
"Thật sự giống đến ?"
"May mà Lưu công tử phân biệt , nếu thì...”.
"Thì nha môn".
"Lưu công tử, mấy chuyện Lý Quỳ Lý Quỷ*, cứ xảy với ngài hoài ?"
*李逵李鬼" là một cách ẩn dụ, dùng để chỉ sự phân biệt giữa thật và giả hoặc chỉ sự việc một giả danh, lừa đảo một cách trắng trợn.
Gân xanh trán Lưu Tấn nảy lên. Dám chế nhạo như ? Hai tên thị vệ xứng ? Lửa giận trong lòng Lưu Tấn bùng lên. Nhịn, nhịn. Hiện tại còn cần dùng đến họ, đợi Lưu Tấn thể những lời trọng lượng mặt Thái tử Điện hạ, sẽ tính sổ hai tên lâu la .
Trong nhã gian, Lý Thiệu thấy tiếng bên ngoài, bèn bảo thái giám đến hỏi. Lưu Tấn bèn bên trong, hành lễ với Lý Thiệu. Ngồi một lúc, khiêm tốn học hỏi, Lý Thiệu ít về đấu gà, mới rời .
Lý Thiệu vỗ đầu, hỏi thị vệ: "Vừa cái gì thế?"
Thị vệ kể một năm một mười.
"Có thật giống đến ?" Lý Thiệu hỏi.
"Vậy Lưu công tử là ...”.. Thị vệ mở miệng, thấy Điện hạ cúi mắt, dáng vẻ trầm tư, trong lòng chợt hiểu. Hắn đầu sang . Người cũng , trao đổi ánh mắt. Hai đều hiểu ý . Cơ hội lập công đến .