Yến Từ Quy - Chương 228: Tiếc cho Nguyệt nương
Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:11:37
Lượt xem: 91
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngõ Thủy Tiên.
Nguyệt Nương tự tay nấu một nồi canh móng giò đậu. Canh trắng như sữa, hương thơm ngào ngạt, hương vị tất nhiên ngon. Nàng giỏi những việc . Trước đây khó khăn, cũng đổi đủ kiểu, dù là rau dại đậu phụ, cũng đến mức t.h.ả.m thương. Sau , bạc của Lưu Tấn cho, nàng thể mua nhiều thứ hơn, nhiều thử nghiệm hơn. Tiến bộ cũng càng nhanh.
Nguyệt Nương bưng một bát mang đến mặt Lưu Tấn. Tâm hồn Lưu Tấn đang treo ngược cành cây. Hắn vẫn thẳng lưng, thậm chí còn nghiêm chỉnh hơn thường ngày, như thể đây là trong học đường, chỉ là hai mắt thả hồn, suy nghĩ bay đến .
"Công tử”. Nguyệt Nương dịu dàng: “Húp một bát canh nóng ”.
Lưu Tấn lúc mới mơ hồ tỉnh , cầm bát thổi uống, nửa bát xuống bụng, ấm lên, đầu óc cũng tỉnh táo hơn. Hắn cứ Nguyệt Nương chớp mắt. Hắn Nguyệt Nương xinh . Ngũ quan xuất sắc nhất, nhưng dáng gợi cảm, cử chỉ dịu dàng, tất nhiên càng khiến nhớ mãi quên.
Ngày mồng hai, Lưu Tấn nhận Thái tử Điện hạ Nguyệt Nương mấy . Đã mấy ngày trôi qua, nhưng một chuyện Lưu Tấn đến giờ vẫn nghĩ thông. Từ khi và Trịnh Lưu định hôn, Nguyệt Nương chỉ an phận, còn nhiều lời an ủi , chu đáo và dịu dàng. Lưu Tấn chút áy náy đối với Nguyệt Nương, vì ngày mồng hai, hào hứng hát, cũng sai đón Nguyệt Nương đến. Không ngờ, Nguyệt Nương còn đến, Thái tử Điện hạ xuất hiện.
Lưu Tấn ngạc nhiên vui mừng. Trước đây theo Thái tử đến Từ Ninh Cung nhưng gì, Điện hạ so đo với Lâm Vân Yên, nhưng cũng quan tâm đến nữa. Sau đó xảy chuyện ở học hội và vườn Chương Bình, Lưu Tấn đều nghĩ rằng, con đường nương tựa, lôi kéo Thái tử còn. Kết quả, liễu ám hoa minh. Thái tử chủ động tìm .
Điện hạ lý do đến, chỉ xuống hát. Lưu Tấn sắp xếp cho Thái tử xong, tranh thủ thời gian, bảo báo cho Nguyệt Nương đừng đến nữa thì Nguyệt Nương đến nơi. Ngoài cửa nhã gian, Nguyệt Nương tín của Lý Thiệu ngăn .
Lưu Tấn thuận thế để Nguyệt Nương , Thái tử thấy động tĩnh thì " ".
"Nghe hát, mang theo tình cũng gì to tát”.
"Người tình của ngươi thể gặp ?"
Điện hạ , Lưu Tấn tất nhiên ngoan ngoãn theo. Nguyệt Nương cũng ngoan ngoãn, khi hành lễ với Thái tử thì im lặng bên cạnh Lưu Tấn. Có ngoài, hai cũng cử chỉ mật, chỉ yên lặng hát, thỉnh thoảng rót . Chỉ là tâm tư của Lưu Tấn thể tập trung sân khấu nữa. Trong đầu đầy những suy nghĩ vì Thái tử đến, để lấy lòng Thái tử. Trước Thái tử, Thái tử, phát hiện Thái tử đang Nguyệt Nương. Gần như ngay lập tức, Lưu Tấn hiểu sở thích của Thái tử, trong lòng ngũ vị tạp trần.
Người phụ nữ của khác "nhòm ngó", dù đó là Thái tử cao cao tại thượng thì là đàn ông cũng thể vui. Lùi một vạn bước, lẽ đời loại kỳ quái đó, nhưng rõ ràng Lưu Tấn . Hắn vui, thậm chí còn tức giận. càng khiến Lưu Tấn rối như tơ vò, là còn thấy sự “khinh thường” trong ánh mắt của Thái tử. Cảm giác thật là...
Lưu Tấn đến giờ vẫn thể định .
"Công tử Nguyệt Nương như ”. đôi mắt phượng khẽ nâng, phong tình uyển chuyển: “Nguyệt Nương thật hổ quá”.
Lưu Tấn tiếng mới tỉnh táo , nắm tay Nguyệt Nương, buột miệng : "Hôm đó Thái tử Điện hạ...”.
Sắc mặt Nguyệt Nương tái . Nàng ngốc. Người khác nàng , ánh mắt đó là ý gì, khi đó nàng cảm nhận . Không thể , là lạnh sống lưng. Cho đến khi Thái tử Điện hạ rời , cảm giác bất an nghẹn trong cổ họng của Nguyệt Nương mới tan . Lúc bình tĩnh , nàng nghĩ thông . Lưu Tấn nhắc đến, Nguyệt Nương bèn suy nghĩ của .
"Chỉ cần Điện hạ mở miệng, cô nương thế nào mà tìm chứ?"
"Nguyệt Nương phận , thể lọt mắt Điện hạ”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-228-tiec-cho-nguyet-nuong.html.]
"Có lẽ, Điện hạ thích là những cô nương giống , nhưng tuyệt đối là Nguyệt Nương ”.
Lưu Tấn gì. Nguyệt Nương đến đây cũng thêm, chỉ giữ trong lòng, tự . "Dù tự tiến cử, Điện hạ cũng sẽ nhận", những lời nếu , sẽ kích thích công tử.
Hoàng hôn.
Lưu Tấn về đến Lưu phủ, Lưu Tĩnh gọi thư phòng.
"Đầu năm mới, chơi ?"
Lưu Tấn giật , bèn kể chuyện của Lý Thiệu. Lưu Tĩnh xong, sắc mặt cũng nghiêm túc, tay chắp lưng qua , suy nghĩ xong, : "Lôi kéo Thái tử, cũng lợi cho con”.
Lưu Tấn : "Không cha , Tết Từ Giản sẽ theo Thái tử ?"
"Hắn cũng chỉ theo quan sát khi việc thôi, thể mười hai canh giờ đều theo sát ?" Lưu Tĩnh hừ một tiếng: “Từ Giản và Thái tử nhất định sẽ nảy sinh mâu thuẫn, con âm thầm Thái tử oán giận, về phía Thái tử chuyện, việc khó ?"
Lưu Tấn rụt cổ . Hình như khó. Lưu Tĩnh thở dài: "Tiếc cho Nguyệt Nương”.
Trong chốc lát, Lưu Tấn hiểu. Lưu Tĩnh lắc đầu. Sớm Thái tử Điện hạ thích loại như Nguyệt Nương, khi kinh nên giữ nàng ở trong phủ, nhận nghĩa nữ, đổi thành danh phận trong sạch, chứ ngoại thất của Lưu Tấn. Nghĩa của Lưu Tấn, và ngoại thất của Lưu Tấn trong mắt Thái tử Điện hạ, thể là một chuyện ? Lưu Tấn vì Thái tử tìm đến, nhưng Lưu Tĩnh đại khái thể đoán . Mười phần thì tám chín là liên quan đến Từ Giản.
Thái tử tìm Lưu Tấn, cũng là tìm một kẻ hầu hạ bên cạnh. Mà ngoại thất của kẻ hầu hạ, Thái tử Điện hạ chỉ thôi chứ thể tay? Nguyệt Nương , rõ ràng thể tác dụng hơn, ... Thật là lãng phí.
"Thê tử là phận của con, còn ngoại thất thì ? Với phận của nàng " Lưu Tĩnh dạy dỗ: "Bớt để tâm mấy chuyện , sách nhiều hơn, lấy lòng Thái tử nhiều hơn, quan trọng hơn việc ngủ với nữ nhân đó".
Lưu Tĩnh , khỏi lắc đầu. Ông tâm ý dồn con đường quan, căn bản ý nghĩ ôm ấp mỹ nữ, Lưu Tấn kiềm chế bản như thế chứ? Không chỉ vì ngoại thất gây chuyện, còn lãng phí một quân cờ như . Nếu thì...
Đột nhiên, một bóng dáng thiếu nữ hiện lên trong đầu Lưu Tĩnh. Ông ấn tượng nhiều với Nguyệt Nương, với cô gái cũng chỉ gặp mặt một , nhưng nghĩ kỹ, hình như nét tương tự. Phu nhân và Sính Nhi gì nhỉ?
"Vị tỷ tỷ đó một nốt ruồi lệ quá”.
"Người nốt ruồi lệ là khổ, mong đó là lời bậy”.
Nhớ , Lưu Tĩnh vội hỏi: "Nguyệt Nương cũng nốt ruồi lệ ?"
Lưu Tấn hiểu ý, thành thật trả lời: "Dưới mắt trái ”.
Lưu Tĩnh hít sâu một , : "Ta nhớ đến một , Tấn gia một cô con gái. Có đến chùa đón mẫu con và , từng gặp nàng”.