Yến Từ Quy - Chương 216: Hương vị thuở nhỏ

Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:11:24
Lượt xem: 83

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lâm Vân Yên đặt bát xuống, đôi mày dần giãn . Canh quả là canh ngon. Màu canh trong veo, dầu mỡ, mang chút vị cay của tiêu, uống chút kích thích nhẹ, vị ngọt càng thêm đậm đà. Giữa mùa đông giá rét mà thưởng thức một bát như thế , ấm áp tận ngũ tạng, đều cảm thấy dễ chịu.

"Tay nghề của Hà ma ma quả thật giỏi”. Lâm Vân Yên thở dài.

Từ Giản gì, chỉ yên lặng chờ Lâm Vân Yên tiếp tục. Nếu chỉ là ngon, thì đó nàng sẽ biểu cảm như thế. Lâm Vân Yên chầm chậm sắp xếp suy nghĩ.

Nửa năm , Trần Quế nhắc qua với nàng rằng tay nghề của Hà ma ma là tuyệt nhất. Đừng là các tửu lâu, quán ăn ăn buôn bán trong kinh thành, ngay cả đầu bếp phủ Thành Ý Bá cũng chịu thua. Lâm Vân Yên để đó. Không nghi ngờ Trần Quế quá, mà là nàng thực sự chú ý. Sau đó, nàng cũng từng nếm món chè ngọt do Hà ma ma nấu, mềm dẻo ngọt ngào, là vị nàng thích. đến bữa chính đàng hoàng, hôm nay là đầu tiên nàng nếm thử. Một nếm, Lâm Vân Yên hiểu Trần Quế sai.

"Hà ma ma theo học nào ?" Lâm Vân Yên hỏi.

Câu hỏi Từ Giản chút ngẩn . Hắn trả lời: "Năm xưa bà là đầu bếp trong Phủ Phụ Quốc công, khi sinh thì xuất phủ vì lấy chồng . Đến mấy năm , ông nội bệnh, nhớ hương vị xưa, bảo tới hậu viện Đào Hạch Trai mời bà vài món nếm thử, mới tới nơi . Trước lúc lâm chung, tổ phụ dặn , Hà gia chính trực, đáng tin cậy. Sau khi nếm thử tay nghề của bà , cũng quen tới đây dùng bữa. Còn khi đầu bếp trong phủ Quốc công, bà từng việc ở , nếu nàng thì lát nữa gọi ma ma đến hỏi thử”.

Lâm Vân Yên : "Vị canh của ma ma, giống với canh uống thuở nhỏ trong Từ Ninh Cung”.

Nghe , Từ Giản nhướng mày. Sau đó, thấy Lâm Vân Yên cầm đũa, gắp một miếng thịt kho tàu. Lâm Vân Yên ăn nho nhã, chậm rãi nhai kỹ, nàng đang tỉ mỉ thưởng thức, trông vô cùng nghiêm túc. Nghiêm túc tới mức khiến Từ Giản cũng tò mò, món thịt kho rốt cuộc điều gì đặc biệt.

Nghĩ , Từ Giản cũng gắp một miếng nếm thử. Đậm đà hơn ngày thường, tất nhiên là ngon.

"Giấm nhiều, đường cũng nhiều”. Lâm Vân Yên : “Lâu ăn món thế ”.

Nói , nàng thử những món khác. Đợi khi nếm hết tất cả các món, Lâm Vân Yên đến kết luận: “Ma ma nấu nướng hợp khẩu vị của Hoàng Thái hậu”.

Hoàng Thái hậu khẩu vị nặng, bà thích như . Chỉ là đối với Lâm Vân Yên khi còn nhỏ, ăn uống thể theo Hoàng Thái hậu. Đến khi nàng lớn hơn chút, mới dần kén chọn nữa, cũng thích ăn cùng Hoàng Thái hậu. Đáng tiếc, kiểu khẩu vị đậm đà cũng kéo dài bao lâu. Hoàng Thái hậu lớn tuổi, ngự y nhiều căn dặn ăn thanh đạm, thể như hồi còn trẻ. Thái hậu thấy phiền phức vô cùng, nhưng cũng sức khỏe quan trọng, mấy năm nay dần đổi. Giờ đây, bữa ăn ở Từ Ninh Cung cũng còn đậm đà như . Hôm nay, Lâm Vân Yên bất ngờ nếm hương vị xưa, hoài niệm, đầy nghi vấn. Không vì lâu ngày nên nàng nếm sai , mới chau mày mà cố phân biệt.

"Nấu ăn cần luyện tập”. Lâm Vân Yên : “Không lặp lặp nhiều món ngon thì thể nào thuần thục”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-216-huong-vi-thuo-nho.html.]

Món ngon, cần nguyên liệu ngon, cần tiền bạc. Sư phụ nhà nào thu nhận tử, thể để nấu ăn như tiêu tiền chứ? Phủ Quốc công thì khả năng đó. , ông nội bệnh vẫn nhung nhớ, chứng tỏ khi Hà ma ma xuất giá, đầu bếp trong phủ Quốc công nấu cùng kiểu. Có lẽ trong đó vị "sư phụ" nào cả.

Từ Giản hiểu ý Lâm Vân Yên, bèn lên tiếng gọi Tham Thần, bảo mời ma ma tới. Hà ma ma nhanh chóng tới nơi, thấy món bàn còn động đũa bao nhiêu, lòng khỏi trầm xuống.mBà tự tin với tay nghề của , nhưng khẩu vị cao thấp, lẽ là hợp với khẩu vị của Quận chúa? Ôi, thế thì phiền .

Quốc công gia đối xử với Quận chúa phần khác biệt, chỉ tiếc là cứ luôn giữ cách. Bà thầm lo lắng, tự nhủ trong bụng: chẳng chịu gần gũi chút nào, vợ thể từ trời rơi xuống ? Quốc công gia tính tình lạnh nhạt, khó khăn lắm mới con gái ý, nếu bỏ lỡ thì đáng tiếc lắm. Hà ma ma nghĩ tới nghĩ lui, nhà bên định bán, bèn vội bảo con trai đề nghị với Quốc công gia mua . Dù trời cũng lạnh . Quốc công gia thể để Quận chúa thư phòng, nhưng Trần đông gia thường cùng Quận chúa, Kinh đông gia cũng đến bàn chuyện, chẳng lẽ trời gió tuyết lớn ngoài sân ? May mà Quốc công gia theo, khi thông hai nhà, Quận chúa rõ ràng cũng hài lòng.

Hài lòng là . Hài lòng , Thánh Thượng ban hôn, vợ chẳng rơi xuống từ trời ? Sau , Quận chúa chính là chủ nhân của phủ Quốc công. Hà ma ma tuy việc trong phủ, nhưng Quốc công gia thường ngày quen ăn ở Đào Hạch Trai, bà tất nhiên cũng Quận chúa ăn ngon, ăn quen. Trước nay cơ hội để Quận chúa nếm thử, hôm nay Quận chúa đến, Hà ma ma bèn dốc hết sức. Chỉ là khẩu vị hình như đúng?

"Ta Quốc công gia , ma ma là đầu bếp trong phủ”. Lâm Vân Yên hỏi: “Tay nghề của ma ma học từ vị sư phụ nào ạ?"

Hà ma ma ngẩn . Lâm Vân Yên thấy sự do dự mặt bà, bèn thêm: "Không giấu gì ma ma, khẩu vị món ăn tuyệt, là hương vị thuở nhỏ của , khiến vô cùng hoài niệm”.

Nghe nàng , Hà ma ma thả lỏng, khuôn mặt rạng rỡ. "Quận chúa ăn ”. bà : “Hôm nay nêm đậm chút, nghĩ rằng hợp với khẩu vị của ”.

Lâm Vân Yên mỉm : “Ma ma thường ngày thích ăn gì ?"

Đôi tay của Hà ma ma nắm chặt lấy tay áo, đó buông . "Ôi, lỡ miệng ”. Bà thở dài một tiếng, lắc đầu đầy lo lắng: “Ta từng việc ở Ngự Thiện Phòng”.

Câu trả lời , Lâm Vân Yên và Từ Giản đều đoán . Hà ma ma : "Đó đều là chuyện mấy chục năm , sư phụ của chịu trách nhiệm nấu ăn cho Hoàng Hậu nương nương, giờ gọi là Hoàng Thái hậu nương nương, luôn theo ông việc. Nương nương khẩu vị nặng, nhạt quá bà thích. Nương nương bao năm như , khẩu vị ít khi đổi, nghĩ Quận chúa từ nhỏ thường ở bên cạnh nương nương, chắc cũng quen khẩu vị của bà ”.

“Ma ma đúng một nửa”. Lâm Vân Yên hiệu ma ma xuống , : “Ta khẩu vị quen thuộc, quả thật đây Từ Ninh Cung như , giờ thì nhạt hơn , nương nương lớn tuổi, ngự y dặn dò nhiều ”.

Hà ma ma "" một tiếng, ngẩn hồi lâu, cảm thán: "Thời gian trôi nhanh quá, những gì nhớ đều là chuyện cũ. , nương nương cũng già ...”.

 

Loading...