Yến Từ Quy - Chương 215: Tình cảm một chiều

Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:11:23
Lượt xem: 92

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong rừng tuyết dày, con hươu hoang chạy trốn, m.á.u từng giọt rơi xuống, sức lực càng lúc càng yếu, tốc độ cũng dần chậm , hình lảo đảo. Lý Thiệu, cưỡi ngựa theo , ngắm cung chuẩn b.ắ.n thêm một phát, thì một vị thị vệ bên cạnh chặn .

"Chuyện gì ?" Lý Thiệu hỏi.

Thị vệ chỉ về phía sâu trong rừng: "Ngài kìa, đằng còn một con hươu nữa”. Lý Thiệu kĩ, đúng thật, xa xa còn một con hươu khác.

"Con hươu là của trong tay ”. Hắn : “chúng đuổi theo con hươu ”.

Nói xong, hiệu cho đám thị vệ tiếp tục tiến về phía . Lý Độ vội vã đuổi theo, chỉ dặn dò bảo bên cạnh: "Hãy bảo vệ cho Thái tử, đừng để nguy hiểm”.

Một lúc , phần lớn theo Lý Thiệu rời . Lý Độ chậm rãi cưỡi ngựa tiến gần con hươu thương, nó vật vã giãy cho đến khi sức cạn kiệt, bất động. Người hầu xuống ngựa, bắt lấy đầu hươu, vận dụng sức mà khiêng xác hươu đặt lên lưng ngựa.

Lý Độ thở dài: "Con hươu tệ”.

Người hầu vội vã phụ họa: " thật, đùi hươu kìa, to chắc, nướng lên nhất định sẽ ngon”.

Lý Độ : "Ta đang tính nết nó kìa, thương còn chạy về nhà, đây là mua một tặng một”.

Người hầu : "Công tước đúng”.

"Đi thôi, tìm Thái tử xem săn con ”.

“Đi thôi”. Lý Độ : “ xem Thái tử săn con thứ hai ”.

Lý Thiệu vẫn trúng đích. Lần , còn nhắm chuẩn nữa, b.ắ.n ba mũi tên đều chỉ lướt qua con hươu, khiến nó hoảng sợ phóng chạy, lẩn sâu trong rừng. May nhờ tuyết đọng dễ để dấu vết, vị trí của con hươu mới lạc mất. Càng đuổi, Lý Thiệu càng cuống, mấy mũi tên tiếp theo kéo hết dây cung buông tay, mũi tên bay đủ lực, rơi xuống giữa chừng.

Thấy , Lý Độ lên tiếng: “Càng cuống càng loạn. Ở đây cứ để thị vệ theo dõi, chi bằng Thái tử theo đổi hướng, cưỡi ngựa vòng đón đầu nó”.

Lý Thiệu đáp “Được” giơ roi thúc ngựa.

Nói là theo Lý Độ, chẳng bằng Lý Độ theo . Móng ngựa giẫm lên tuyết, tung bọt trắng xóa. Lý Thiệu vòng đến phía con hươu, giương cung định bắn, thử mấy mà vẫn khó nhắm chuẩn. Thấy , Lý Độ gọi một tín đến. Người hiểu ý, giương căng dây cung, b.ắ.n một mũi tên trúng ngay đầu con hươu. Con hươu đổ gục xuống đất trong chớp mắt. Lý Thiệu ghìm dây cương, dần dần chậm , đầu Lý Độ.

Lý Độ : “Đi xa hơn nữa thì dễ cưỡi ngựa đuổi theo. Hươu lanh lẹ, e rằng nó sẽ chạy mất”.

Nghe , Lý Thiệu về phía . Nơi cây cối dần dày đặc, ngựa khó mà xoay sở, đây là khu vực ít khi tới săn bắn. Thà b.ắ.n trúng con mồi còn hơn để nó chạy mất.

“Người của bá phụ cưỡi ngựa b.ắ.n cung quả tồi”. Lý Thiệu .

Lý Độ đáp: “Hắn đang tuổi sung sức, tay chân khỏe mạnh là lẽ tự nhiên. Thái tử rèn luyện thêm vài năm, cũng sẽ tiến bộ ít”.

Lý Thiệu chỉ thuận miệng , cũng quá để ý mạnh yếu thế nào, quan tâm đến hai con hươu hơn. Trong lúc thị vệ mang con hươu về, Lý Thiệu hỏi Lý Độ: “Nói đến đây, suýt nữa quên hỏi, bá phụ hòa hợp với các thế nào ạ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-215-tinh-cam-mot-chieu.html.]

Đáp là một tiếng khẽ. Sau đó, Lý Độ nheo mắt: “Điện hạ hỏi , khiến khỏi cảm khái. Hoàng Định Vương khuất của hơn chúng vài tuổi, tính tình hòa nhã, là một ca ca xuất sắc. So với , nhị ca là tấm gương cho các . Dù lão tam, lão tứ cuối cùng gây rối thế nào thì khi còn nhỏ chúng vẫn thiết. Chỉ là ngờ, một hai năm khi phụ hoàng băng hà xảy nhiều chuyện đến . cũng khó tránh , cha con hoàng gia, mười phần thì chín phần đều kết cục như ”.

Nói đến đây, thấy con hươu còn cũng mang về, Lý Độ thêm nữa. Lý Thiệu đến kỹ con hươu, hài lòng với thu hoạch hôm nay. Trước đó thúc ngựa phi một đoạn, cơ thể nóng bừng, gió lạnh thổi qua thấy rét mà càng thêm sảng khoái.

Hắn vỗ mạnh lên m.ô.n.g con hươu mập mạp, : “Vậy thì về cung thôi”.

Lý Thiệu hối thúc nhanh chóng về.

“Người săn , còn giương cung mà”. Lý Độ : “Ta về muộn chút cũng ”.

Lý Thiệu đưa tay sờ mũi, ngượng ngùng. Hắn cố ý mời bá phụ đến rừng săn, bá phụ b.ắ.n mũi tên nào mà về thì quả là ý nghĩa. cả buổi sáng bận rộn đuổi theo con mồi, nếu tranh thủ, tối nay món hươu nướng lẽ lên bàn kịp.

Lý Độ vẫy tay, : “Thái tử cứ về , lát nữa nhớ gửi một cái đùi hươu”.

“Chờ con nướng xong, sẽ cho mang đến phủ bá phụ”. Lý Thiệu đáp lời dứt khoát.

Sau khi Lý Thiệu , phần lớn thị vệ và nội thị cũng theo. Lý Độ vội, thong thả thúc ngựa vòng sâu trong rừng một lát , đến lúc rời khỏi vẫn giương cung. Bên ngoài trường săn, cung nhân đang chờ ở đó. Thấy Lý Độ dẫn về, họ vội vàng chỉnh đốn tinh thần chào đón. Lý Độ xuống ngựa, dắt ngựa , mang khăn sạch ấm áp dâng lên. Tháo đôi găng tay da, Lý Độ cầm khăn lau tay, bước lên xe, tựa gối mềm. Nội thị theo , dâng nóng, miệng hỏi: “Điện hạ quan chính, liệu hòa thuận với Phụ Quốc công ?”

Lý Độ nhấp một ngụm, hờ hững liếc nội thị một cái. Nội thị cúi đầu, dám thêm. Một lúc , Lý Độ uống xong, : “Chỉ là mong một phía của Thánh Thượng mà thôi”.

Ở một nơi khác, Lý Thiệu khi vội vàng trở về cung, đầu tiên là sai đến Ngự Thư Phòng và Từ Ninh Cung để báo tin, đó thẳng đến Ngự Thiện Phòng. Tại đây, tự tay lột da, chặt thịt, chuẩn gia vị và cho lên lửa nướng. Bốn cái chân hươu, đủ chia cho phụ hoàng, bá phụ, Hoàng Thái hậu và hoàng quý phi. Phần còn thì để những chia .

Hai con hươu, sắp xếp thật gọn gàng, đấy. Khi thịt chín, Lý Thiệu đích mang đến Ngự Thư Phòng. Tào công công vui vẻ chuẩn rượu, rót đầy cho cả hai cha con, Thái tử kể chuyện săn hươu trong ngày.

Ở Từ Ninh Cung, Hoàng Thái hậu đang thưởng thức món chân hươu, ngừng gật đầu khen ngợi.

“Vẫn là thịt hươu ngon quá”.

Mỡ ngậy thơm lừng, hương vị đậm đà còn lưu mãi trong miệng.

“Lần Vân Yên ăn một cách ngon lành, thèm, nó còn cố tình chọc ”. Hoàng Thái hậu bảo: “Hôm nay nó ở đây, một bữa ăn ngon trọn vẹn”.

Vương ma ma bèn : “Không tối nay Quận chúa ăn gì, ngon như thế ...”.

Hoàng Thái hậu tuy , nhưng trong lòng vẫn luôn nhớ đến Lâm Vân Yên. Nhớ Vân Yên vì trêu bà mà tay cầm miếng sườn gặm một cách đáng yêu, Hoàng Thái hậu : “Chân hươu lớn thế , ăn hết, chỗ thịt dày , mau cắt gửi đến phủ Thành Ý Bá”.

Tiểu Dư công công lệnh, cẩn thận thái thịt, xếp đĩa và bảo nhanh chóng mang . Lâm Vân Yên ở trong phủ. Nàng đang ở trong sân của Đào Hạch Trai, hai tay cầm bát canh đậm đà do Hà ma ma nấu, nhấp một ngụm, thì nhíu mày.

Lông mày cau , nhưng nàng đặt bát xuống, thậm chí còn uống hết múc thêm một bát nữa. Từ Giản thấy , khẽ nhướng mày: “Cũng cần uống vất vả như ”.

Tiểu Quận chúa tuy kén ăn, nhưng là kiểu khó chiều. Tay nghề của Hà ma ma , thể nào khiến món canh thành vị kỳ lạ trong miệng nàng ...

 

Loading...