Yến Từ Quy - Chương 213: Dám cả gan trói hắn
Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:11:21
Lượt xem: 86
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Từ Giản lộ vẻ khó xử. Hắn đồng ý cũng tìm cớ từ chối, mà bày tỏ sự do dự một cách thẳng thắn. Thánh Thượng thấy thì thở dài: "Trước đây khanh từng rằng Thiệu nhi nhạy bén, khanh mà theo nó, sợ rằng nó sẽ suy nghĩ về vết thương của khanh. Thiệu nhi là Thái tử, sẽ ngai của Trẫm, còn khanh là thần tử, ngẩng đầu gặp thì cúi đầu gặp. Sao đây? Quyết tâm một kẻ nhàn tản mãi ư?"
Từ Giản xong, bèn trả lời: "Cùng với Quận chúa du sơn ngoạn thủy, cũng là một kiểu sống”.
Thánh Thượng thì nhịn bật : "Còn cứng đầu hơn cả nhạc phụ của khanh nữa đấy nhỉ? Thành Ý Bá mỗi ngày còn đến Viện Hàn Lâm , khanh thì , gì mang theo con gái chu du khắp nơi”.
Từ Giản mím môi, mỉm . Thấy loại lý, Thánh Thượng tiếp tục: "Trẫm quý trọng tài, thấy tài lãng phí, với Thành Ý Bá là như , với khanh cũng thế. Khanh lâu dần Thiệu nhi thể sinh lòng oán hận, nhưng theo Trẫm thấy, khanh đối với Thiệu nhi cũng chẳng khúc mắc. Hai khanh tuổi tác tương đồng, một là Thái tử, một là kẻ tài, đáng lẽ nên cùng tiến lên. Thế nhé, nếu thật sự giải quyết thì đ.á.n.h một trận, đàn ông con trai, coi như đ.á.n.h quen ”.
Bên cạnh, Tào công công mắt mũi, mũi tim. Ông còn nghĩ Phụ Quốc công chuyện quá thẳng thắn, giờ thì Thánh Thượng cũng chẳng khác gì. Quả nhiên là khi dừng công việc, tâm trạng thoải mái hơn, giống như ngày thường.
Đang nghĩ ngợi, tiểu thái giám bên ngoài bẩm báo, rằng Thái tử Điện hạ đến. Tào công công vội đón.
Lý Thiệu trông đầy khí thế, hỏi Tào công công: "Phụ hoàng hôm nay khỏe ?"
Tào công công trả lời: "Thánh Thượng khỏe, hiện Phụ Quốc công đang ở bên trong bẩm báo, Thánh Thượng mời ngài ”.
Nghe , Lý Thiệu nhíu mày, ngạc nhiên hỏi: "Chẳng cho nghỉ ? Hắn đến sớm như gì?"
Hỏi xong, cũng lập tức hiểu . Đừng sáng sớm, dù nửa đêm, nếu phụ hoàng triệu kiến ai, đó cũng bò từ trong chăn gặp. Lý Thiệu trong, hành lễ với Thánh Thượng, Thánh Thượng trang phục của , khỏi ngạc nhiên: "Con mặc như là định ?"
"Nhi thần định rừng săn hươu”. Lý Thiệu trả lời: “Trước đó hứa với Hoàng tổ mẫu, chỉ là Tết lão sư giao bài tập nhiều quá, mãi dịp săn. Hôm nay nghỉ tết , nhi thần thời gian, nên thử vận may”.
Nghe , Thánh Thượng nhớ . Hôm đó họ ở Từ Ninh Cung, đúng là nhắc đến chuyện săn hươu, ngài còn bảo Thiệu nhi mang theo nhiều , săn một con to về cho Hoàng Thái hậu vui. Đã hứa , là ngày nghỉ, Thánh Thượng tất nhiên là cản.
"Vậy ”. ngài : “Vừa Trẫm với Từ Giản nhắc đến con, cũng lý, tuổi tác con còn nhỏ, ngoài ba vị cố vấn giảng dạy, cũng nên đến các nha môn để quan sát chính sự”.
Trong lòng Lý Thiệu vui mừng. Ba vị cố vấn là ba lão già cổ hủ, giảng dạy thật sự chẳng gì thú vị, nhưng thể . So với điều đó, thì quan sát chính sự rõ ràng thú vị hơn nhiều. Ít nhất là ba gương mặt già nua đó. Không ngờ, Từ Giản hiếm khi đưa ý kiến khiến vui vẻ như .
"Nhi thần xin theo sự sắp xếp của phụ hoàng”. Lý Thiệu .
Thánh Thượng gật đầu, về phía Từ Giản, hỏi: "Khanh nghĩ kỹ ?"
Từ Giản dậy, liếc Thái tử với Thánh Thượng: "Thần tuân thánh mệnh, sẽ cùng Điện hạ quan sát chính sự”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-213-dam-ca-gan-troi-han.html.]
Lý Thiệu lập tức đầu, sững sờ Từ Giản. Hắn thấy gì ? Từ Giản sẽ theo để quan sát chính sự ? Vậy chẳng là tai mắt của phụ hoàng ? Hắn ngại theo, từ nhỏ đến lớn bên cạnh đều là những phụ hoàng chỉ định, chăm sóc, giám sát, chuyện lớn chuyện nhỏ đều báo cáo với phụ hoàng, thêm một cũng chẳng khác mấy. Điều ngại là, là Từ Giản. Từ Giản quá phiền phức. Trước dựa võ nghệ cao cường, còn dám cả gan trói tại ải Dụ Môn. Chỉ vì thấy cảnh sắc ngoài cửa ải , nhớ đến câu "Đại mạc cô yên trực”, “Hoàng hà viễn thượng bạch vân gian", ngoài ngắm cảnh, ai ngờ khỏi ải bao xa, Từ Giản thúc ngựa đuổi theo, rằng trực tiếp lấy dây trói lên ngựa, đuổi ngựa đưa về trong ải.
Khiến ngắm cảnh như mong , đó khỏi ải nữa, mới thấy "Hoàng sa bách chiến xuyên kim giáp"... Kết quả xui xẻo quá, gặp quân Tây Lương, cuối cùng nhờ Từ Giản cứu. Từ Giản cứu là điều hiển nhiên. Từ Giản thương do cố ý. Nói cũng , đầu tiên Từ Giản đừng ngăn cản, để ngắm cho thỏa, thì xảy những chuyện đó?
Sau khi hồi kinh, phụ hoàng mắng một trận lớn. Từ nhỏ đến lớn, phụ hoàng từng giận đến . Hắn Từ Giản trói , phụ hoàng còn bảo "Trói đúng", “Sao trói ngươi chặt trong cửa ải, cho động đậy luôn ".
Giận thì giận, nhưng hơn một năm , Lý Thiệu cảm thấy cũng nguôi ngoai khá nhiều. Trên triều Từ Giản châm chọc khác, cũng thấy khá thú vị, chỉ cần đừng chọc đến là . giờ phụ hoàng bảo Từ Giản theo quan sát chính sự. Chẳng nghĩa là ngày nào cũng gặp Từ Giản ? Mấy ông già cố vấn tuy chẳng thú vị, nhưng ít nhất cũng tôn trọng phận Thái tử của , còn Từ Giản thì , dám trói thẳng thừng. là khi thương, võ công của Từ Giản chắc chắn bằng , nhưng đây là kinh thành, biên ải, vì trói , Từ Giản thể Ngự Thư Phòng tâu bẩm. Lý Thiệu càng nghĩ càng thấy mất hứng.
Thánh Thượng thấy rõ phản ứng của , đầu tiên đưa mắt hiệu cho Từ Giản. Từ Giản hiểu ý, hành lễ cáo lui. Tào công công tiễn , đoán tâm ý Thánh Thượng, nhỏ giọng : "Điện hạ còn non nớt, cả về chính sự lẫn cách hành xử đều cần mài giũa, năm nhờ Quốc công gia thêm phần lưu tâm”.
Từ Giản mỉm : "Ta hôm nay thẳng với Thánh Thượng, còn công công cứ cân nhắc, suy tính ”.
Tào công công khổ, thở dài: "Quốc công gia chịu đồng ý là ”.
"Thánh Thượng hỏi mặt Thái tử, nếu còn ' ', Thái tử càng để bụng hơn”. Từ Giản : “Ta còn thể gì ? Tâm ý của Thánh Thượng, đều hiểu. Công công chuyển lời đến Thánh Thượng, sẽ cố hết sức phò trợ Thái tử, cũng đến nỗi đ.á.n.h thật với ngài ”.
Tào công công tất nhiên là đồng ý.
Trong Ngự Thư Phòng, Thánh Thượng trầm giọng:
"Trẫm , con thích Từ Giản. Đó vấn đề lớn, cả văn võ bá quan trong triều, chẳng lẽ ai Kim Loan Điện Trẫm đều thích ? Cũng kẻ Trẫm ưa. vì họ vẫn ở đó? Vì họ tài, năng lực, công với triều đình. Từ Giản nếu đức kém, khiến con xem thường, đó là của , nhưng thực tế, gì sai, ngược con mới là , con giữ trong lòng chuyện cũ, thành càng quan tâm những điều . Thiệu nhi, Từ Giản vì cứu con mà thương, chẳng lẽ con còn bắt vì mà rời xa triều đình ? Không lý nào như thế cả”.
Lý Thiệu lên tiếng.
"Con là hiểu lý lẽ, hãy nghĩ kỹ trong nửa tháng ”. Thánh Thượng thấy ủ rũ, : “Hôm nay thì khỏi nghĩ, săn con hươu mang về đây ”.
Lý Thiệu khỏi Ngự Thư Phòng. Gió lạnh rít gào, thở một khói lạnh. Thôi , gọi thêm Hoàng bá phụ cùng săn thôi.