Yến Từ Quy - Chương 211: Không học cái tốt, toàn học cái xấu

Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:11:18
Lượt xem: 84

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bốn mắt giao . Từ Giản thể thấy rõ hình ảnh của trong đôi mắt Lâm Vân Yên. Hình ảnh đó kết hợp với nụ của nàng, khiến khóe môi tự nhiên nhếch lên. Trong cổ họng phát tiếng mỉm , Từ Giản nhẹ nhàng : "Châu chấu”...

Chuyện ví von , đây Lâm Vân Yên từng nhắc đến. Chỉ là so sánh thôi, Từ Giản cũng bận tâm khi so với côn trùng, nhưng đến châu chấu thì chẳng điều gì may mắn cả.

"Trước đây thì ”. Từ Giản chậm rãi: “ bây giờ , vẻ lành cho lắm”.

Nghe Từ Giản , Lâm Vân Yên cũng nhớ . Trước đây, khi nàng về châu chấu, Từ Giản đều trả lời . Chỉ một họ vây hãm, đều khó tiến. Nàng tự giễu là "châu chấu" và nhận vài phần đồng cảm từ Từ Giản. Ai bảo lúc họ đúng là châu chấu cuối thu, nhảy nhót cũng chẳng còn mấy ngày. Lúc đó cảm giác cam lòng, phẫn uất, ngõ cụt mà vẫn cố gắng thêm một , tất cả hóa thành một sự tự giễu, thật đúng với cảnh lúc bấy giờ. Chỉ là đến hôm nay, quả thật còn may mắn nữa.

mà...

Lâm Vân Yên khẽ c.ắ.n môi. Nói về vụ lảng tránh, Từ Giản đúng là tài giỏi. Nàng bảo "khen cho tử tế", về "châu chấu".

"Trong nửa năm qua, thường trò chuyện với tổ mẫu”. Lâm Vân Yên tự rót cho thêm chút , uống từng ngụm nhỏ, tiếp: “Tính cách của tổ mẫu, trong hậu viện của các công hầu bá phủ ai ai cũng ”.

"Da mặt mỏng, lời nặng, chỉ điều gì thì cũng dạo đầu ba vòng mới thử ”.

"Ta bảo quá quanh co, mệt mỏi, gặp chuyện gì thì cứ thẳng. Mấy ngày nay quả thực đổi chút ít, dù thể lời nặng nề, nhưng câu nào cũng chân thành, cũng thấm thía”.

Từ Giản tặc lưỡi. Còn chê bà quanh co ? Tiểu Quận chúa hiện tại chẳng đang quanh co đấy ? Lấy bà để về , vòng vo thế , cũng sợ bản lạc mất phương hướng .

"Quận chúa chỉ bảo thật khéo, lão phu nhân chắc chắn sẽ càng thêm tiến bộ”. Từ Giản trả lời.

Lông mày Lâm Vân Yên nhíu . Trong mắt Từ Giản như một nụ , nhưng lời vẫn đầy ẩn ý. Nếu nàng chỉ dạy như , Từ Giản học những gì từ nàng? Học cách móc. Nghĩ đến đây, Lâm Vân Yên khỏi giãn mày, giận buồn . Nàng bao nhiêu ưu điểm, mà Từ Giản học những điều , học cái . Nghĩ thêm, cái cách " móc" cũng chẳng gì tệ, lúc nào cũng như đang xem kẻ khác gặp chuyện xui xẻo mà chẳng hề quan tâm, Thánh Thượng quen, còn Lý Thiệu thì chắc ngày càng tức giận. Mà Lý Thiệu càng tức giận, thì càng lợi cho họ. Chỉ là, trong lòng vẫn còn chút gì đó thể nguôi ngoai.

Lâm Vân Yên dậy, ngoài gọi Vãn Nguyệt: "Bảo tiểu nhị mang món lên , thêm hai tô mì chay”.

Vãn Nguyệt ngẩn : "Mì chay ạ?"

Hoàng Thái hậu vốn thích ăn sơn hào hải vị, Quận chúa từ nhỏ cũng , giờ ăn mì chay?

Đang thắc mắc, Quận chúa dường như nhận , bèn giải thích: "Hiếm khi xa xỉ một ”.

Vãn Nguyệt ngơ ngác. Mì chay mà cũng gọi là xa xỉ ? Rồi nàng thấy tiếng mỉm từ trong nhã gian, rõ ràng là cái gọi là "xa xỉ" cho bật . Ồ, nàng hiểu . Quận chúa đùa với Quốc công gia thôi. Được , chỉ cần hai vui là .

Vãn Nguyệt dặn dò, Lâm Vân Yên bàn xuống. Trong mắt Từ Giản vẫn còn nét , ngày càng rõ hơn, khóe môi cũng nhếch lên.

Tiểu nhị nhanh mang các món lên, kèm theo hai tô mì chay nóng hổi. Nước dùng trong veo, sợi măng và nấm, thêm đậu phụ chiên, đậu hũ mềm, chút đậu xanh điểm xuyết, hương thơm tỏa nức mũi. Đợi tiểu nhị lui , Từ Giản bình luận: "Quả là xa xỉ”.

So với bát mì chay tiểu Quận chúa từng đưa cho đây thì xa xỉ hơn nhiều. Khi chỉ là nước sôi nấu mì, thêm ít rau dại. trong cảnh đói kém, thứ gì để ăn là hơn nhịn đói, hai chia một bát, đến giọt nước cũng còn . Bây giờ, mì nóng ăn xuống bụng, Lâm Vân Yên thấy thoải mái hẳn. Quả nhiên ngày lành vẫn dễ chịu hơn. Có thể cãi với Từ Giản những chuyện đầu cuối, mua gì cũng mua, chẳng cần đắn đo bạc tiền. Không giống những ngày khó khăn đó, chỉ nghĩ cách sống sót, ngay cả việc đấu khẩu cũng trở thành xa xỉ. Những ngày như , kéo dài thật lâu.

Gió đêm thổi mạnh.

Đan Thận đang mải miết bên bàn việc, đó dậy, bước khỏi thư phòng, vặn cho giãn, đ.ấ.m lưng cho bớt căng. Ngẩng đầu lên, đúng lúc thấy Từ Giản trở về, tay còn xách theo một rương đồ ăn.

"Mang ít món nhậu cho Đan đại nhân đây”. Từ Giản .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-211-khong-hoc-cai-tot-toan-hoc-cai-xau.html.]

Đan Thận lập tức phấn chấn. Phụ Quốc công thật thấu hiểu lòng , việc cả ngày, bữa tối chỉ hai cái bánh bao với chút rau, giờ mang thức ăn đến.

"Đợi xong việc, về rửa mặt hâm một bình rượu uống, thật thư thả”. Đan Thận hào hứng.

Còn gì hơn một bữa ăn khuya, chút rượu với mấy món nhắm khi việc nữa chứ? Không gì cả. Chính là điều .

Đan Thận vui vẻ nhận lấy rương đồ ăn, thuận miệng hỏi: "Quốc công gia ăn gì ?"

"Mì chay”. Từ Giản trả lời.

Đan Thận sững , suy nghĩ một chút mở rương xem. Chân giò ngâm và thịt dê luộc. Cũng may, đều là món thịt. Trong phủ Thuận Thiên, bận rộn mấy ngày liền. Trước khi đóng cửa nghỉ lễ, một nhóm thí sinh chuyển Ngõ Lão Thật, và phát trợ cấp bạc cho những khác.

Sinh Huy Các mở cửa buôn bán, Trần Quế, tên chủ vui vẻ, chỉ điều khi phía quầy thì chân dám chạm mạnh xuống đất. Dưới giấu vàng mà. Dù lớp gạch lát, đất nền và những cái rương ngăn cách, vàng vốn thứ dễ giẫm hỏng, nhưng trong lòng cứ vương vấn mãi. Ông chỉ thể tự nhủ hết đến khác rằng, vàng mà ăn, chuyện phát đạt cho .

Ngày hai mươi lăm tháng Chạp, nha môn đóng cửa.

Đan Thận thở phào nhẹ nhõm, : "Cả năm bận rộn, cuối cùng cũng thể nghỉ vài ngày ”.

Trương Viên cũng : "Phải ăn một cái Tết thật vui”.

bọn họ cũng là quan phụ mẫu kinh kỳ, nếu dịp Tết chuyện lớn xảy thì lăn ngay đến nha môn thêm giờ.

"Tết bình an, năm cũng bình an”. Đan Thận : “Ta mở cửa việc đầu năm mới mà bắt đầu bằng cúi đầu nhận tội ”.

Nhớ đến năm nay, kịp vui mừng thì Ngõ Lão Thật xảy chuyện. Cảm giác đó... Đan Thận nhớ , bèn chắp tay với Từ Giản: "Những ngày qua phiền Quốc công gia ”.

Từ Giản : "Ta qua đây g.i.ế.c thời gian, chẳng gì vất vả cả”.

"Năm Quốc công gia định thế nào?" Đan Thận hỏi.

Nói thật lòng, thích Phụ Quốc công ở phủ Thuận Thiên. Người xen việc của ai, khi cần tay cũng thoái thác, quả thật giống như một vị Bồ Tát linh thiêng. cũng , Phụ Quốc công thể ở đây mãi...

Từ Giản nghĩ một lúc, trả lời: "Cứ xem Thánh Thượng sắp xếp thế nào ”.

" ”. Đan Thận gật đầu, lệnh vua khó cãi.

Từ Giản : "Được việc cùng Đan đại nhân, vui vẻ, nếu cần giúp đỡ”.

Nghe , Đan Thận theo phản xạ ngay: "Ôi Quốc công gia quá khách sáo ”.

"Thế lời khách sáo nữa nhé”, khóe mắt Từ Giản lấp lánh ý : “Nếu cần Đan đại nhân giúp, sẽ thẳng”.

Đan Thận: ?

Trước đây khách khí với khác thế nào nhỉ? Sao giờ gì đó... đúng lắm?

 

Loading...