Yến Từ Quy - Chương 21: Lòng tham quá lớn
Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:06:12
Lượt xem: 138
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lâm Vân Yên giả vờ để ý đến sự khác lạ của Hoàng thị, về phía gian đông.
Lâm Vân Tĩnh cũng thấy động tĩnh ngoài sân, bèn đầu .
"Đại tỷ." Qua cửa sổ, Lâm Vân Yên vẫy tay chào nàng kéo váy chạy phòng.
Ở gian chính, Hoàng thị vẫn im nhúc nhích.
Một cô gái mười sáu tuổi, tươi tắn như một đóa hoa, tung tăng bước phòng như cánh bướm nhẹ nhàng bay lượn.
Không rõ hai chị em với điều gì, nhưng tiếng trong trẻo như chuông bạc vang lên.
Hoàng thị dựa bậu cửa, ngón tay vô thức siết chặt đến mức trắng bệch.
"Sao nó thể như ?" Hoàng thị lẩm bẩm.
Nhìn vẻ ngoài vui vẻ của Lâm Vân Yên, Hoàng thị tin nổi, con bé thể diễn tả tình chị em như thế mặt lão phu nhân.
"Vân Tĩnh với nó thiết lắm mà..."
Chỉ khi ở cạnh em gái, Vân Tĩnh mới nở nụ rạng rỡ đến thế.
"Từ nhỏ hai đứa thiết, dù cãi cọ giận dỗi đến mức lóc thành tiếng, nhưng chỉ thoáng ôm chầm lấy mật, thể giống như giả tạo ..." Càng lòng Hoàng thị càng thêm nặng trĩu.
Hôm nay thật chẳng việc gì thuận lợi cả.
Việc hôn sự trì hoãn, tình cảm chị em thì giả dối, chuyện gì cũng khiến Vân Tĩnh đau lòng bao.
Hồng Ma ma thấy Hoàng thị buồn phiền, trong lòng cũng thấp thỏm yên, lo sợ chủ nhân vì quá lo lắng cho con gái mà nghĩ quẩn, bèn lên tiếng khuyên: "Nô tì nghĩ kỹ , khi nào hiểu lầm gì đó chăng..."
Hoàng thị nghi hoặc: "Ý ngươi là Thanh Nghiên bịa chuyện vu oan cho tiểu thư ?"
"Nó dám đòi nô tì mười lượng bạc đấy!" Hồng Ma ma giậm chân.
Chẳng lẽ vì tiếc tiền ?
Hồng Ma ma xót bạc lắm chứ.
Mười lượng bạc là nhỏ, gặp vài tháng may mắn, cộng thêm tiền lương thì bà mới . Trong phủ công hầu bá tước, mười lượng bạc chẳng đáng là bao, nhưng với nhà thường dân ngoài , cả năm cũng chắc tiêu hết từng .
tiếc thì tiếc, Hồng Ma ma kẻ chỉ chăm chăm tiền bạc, điều bà để ý là thái độ của Thanh Nghiên.
Đắn đo mãi mới chịu mở miệng đòi năm lượng, đến khi mười lượng mới thật.
Con bé đó lòng tham quá lớn .
Tham đến mức khiến một bà lão như Hồng Ma ma cũng lẩm bẩm hai tiếng trong bụng.
"Lòng quá tham thì tâm địa thể ngay thẳng ." Hồng Ma ma : "tâm địa ngay, thì phu nhân nên suy xét cẩn thận những lời họ ."
Hoàng thị trả lời , như đang suy nghĩ. Hồng Ma ma tiếp lời: "Nếu như nó thực sự sai, phu nhân vì thế mà trách cứ Quận chúa thì tiểu thư cũng sẽ buồn lòng. Còn nếu như đúng như Thanh Nghiên , Quận chúa thực sự thiết với tiểu thư thì nô tỳ trách nhầm Thanh Nghiên. Đến khi nó xuất giá, nô tỳ sẽ tặng nó một phong bao đỏ để xin ."
Nghe , Hoàng thị gật đầu: "Ta sẽ xem xét thêm, lẽ còn điều chúng ."
Hồng Ma ma nhẹ nhõm phần nào.
Người việc, đáng sợ nhất là hấp tấp, mà hấp tấp thì dễ xảy sự cố. Chỉ cần giữ bình tĩnh, suy nghĩ thấu đáo, dù việc lớn nhỏ cũng đều tìm cách giải quyết.
Trong gian phòng phía đông, Lâm Vân Yên đang chống cằm ngắm khung thêu.
"Thật ." nàng nhẹ nhàng vuốt qua lớp vải, thì thầm: "Đại tỷ ý định , còn thêu khăn voan gì?"
Lâm Vân Tĩnh mỉm : "Ta chỉ là gả phủ Hứa Quốc công, là cả đời lấy chồng."
"Phải lắm!" Lâm Vân Yên : "Nếu tỷ gả , Nhị thẩm và bà nội ai thể yên giấc."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-21-long-tham-qua-lon.html.]
Lâm Vân Tĩnh nhịn .
Mẹ yêu thương nàng, luôn mong nàng một chồng , sống hạnh phúc. Còn bà nội coi trọng danh tiếng, nếu ngoài rằng "bà già lòng độc ác, con gái chi thứ xuất giá cứ để mặc chậm trễ", bà nội ắt chẳng thể nào chợp mắt .
"Vậy nên..." Lâm Vân Tĩnh ghé sát tai thì thầm: "Muội thế nghĩa là tin vui ?"
"Nhị thẩm với tỷ ?" Lâm Vân Yên hỏi , thấy đại tỷ quả thực , bèn : "Tổ mẫu dời lễ cưới sang năm , Nhị thẩm e là mở lời thế nào. Nếu như đột ngột từ hôn e thích hợp, chúng sẽ chia thành từng bước, đầu tiên là hoãn đến sang năm, đó sẽ tìm một lý do hợp lý khiến tổ mẫu chấp nhận. Việc , hướng giải quyết , tỷ cứ yên tâm."
Trong mắt Lâm Vân Tĩnh lộ rõ niềm vui.
Làm việc kế hoạch, điều nàng hiểu rõ.
"Ta vẫn giữ nguyên câu , giao hết cho , tin thể. Nếu cần gì thì cứ ." Lâm Vân Tĩnh .
"Thực một chuyện cần tỷ giúp hỏi vài câu." Lâm Vân Yên chớp chớp mắt: "Muội đến, thấy Nhị thẩm vui..."
Hai thì thầm với , khi bàn bạc xong, Lâm Vân Yên dậy từ biệt, trở về Vườn Bảo An.
Còn Lâm Vân Tĩnh thì xoa mặt về chính phòng tìm Hoàng thị.
"Quận chúa về ?" Hoàng thị thấy con gái , hỏi một câu.
"Dạ." Lâm Vân Tĩnh đáp ngắn gọn, xuống bên cạnh .
Nàng nhận chén từ tay Hồng Ma ma, vội uống, mà khẽ xoay nắp chén, qua làn khói nghi ngút để quan sát Hoàng thị.
Là con gái ruột, dù Hoàng thị cố gắng che giấu thế nào cũng thể qua ánh mắt tinh tường của Lâm Vân Tĩnh, nhất là khi nàng đang chăm chú quan sát.
"Mẫu vui ?" Lâm Vân Tĩnh hỏi.
"Đâu chuyện đó..." Hoàng thị gượng .
Lâm Vân Tĩnh theo, thẳng thừng : "Mẫu đúng là vui, nhị giờ lễ độ, mỗi đến đều chào hỏi mẫu , nhưng đến chạy ngay. Con còn hỏi chuyện với mẫu , thì lúc đến thấy sắc mặt mẫu ."
Hoàng thị sững sờ.
Bà tưởng rằng Quận chúa phát hiện, ai ngờ thấu hết.
"Ta..." Bị Lâm Vân Tĩnh chằm chằm, lời dối của Hoàng thị nghẹn nơi cổ họng, bà vô thức liếc Hồng Ma ma.
Cử chỉ thoát khỏi ánh mắt Lâm Vân Tĩnh.
Xem , đúng như Lâm Vân Yên , khi việc cưới xin hoãn, sai Hồng Ma ma đến viện Tải Thọ dò hỏi.
"Con quên hỏi mẫu ." Lâm Vân Tĩnh : "Phu nhân Quốc công đến một , lễ cưới định thế nào ạ?"
Hoàng thị ngượng ngùng.
Chuyển chủ đề thì chuyển, nhưng chuyển sang chuyện bà cũng trả lời.
Hồng Ma ma thấy Hoàng thị hỏi khó, bèn mạnh dạn : "Quận chúa với đại tiểu thư về lễ cưới ?"
Lâm Vân Tĩnh liếc bà, gì, chỉ nhíu mày, "suy nghĩ" hồi lâu mới giả vờ như hiểu .
"Thì là thế!" Nàng thở dài: "Tổ mẫu dời lễ cưới sang năm, mẫu nghĩ là liên quan đến nhị ?"
Mặt Hoàng thị thoáng chốc đỏ lên tái nhợt: "Con chuyện từ ? Quận chúa với con ? Sao con bình tĩnh như ?"
Lâm Vân Tĩnh nắm lấy tay , nghiêm túc từng chữ, từng chữ: "Là con cầu nhị , con gả phủ Hứa Quốc công, trong lòng con luôn cảm giác rằng Tô Kha là chồng ."
Trong đầu Hoàng thị vang lên một tiếng "ong", bà ngẩn .