Yến Từ Quy - Chương 209: Án phạt nặng nề
Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:11:15
Lượt xem: 98
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiểu Đoạn Thị từng gặp Dư Phác, tất cả những gì về đều từ lời kể của Trần Quế. Nghe Trần Quế , bà khỏi đ.á.n.h giá cao trai trẻ thêm vài phần.
"Có thực tài, chỉ cần phát huy trong kỳ thi là ”. Tiểu Đoạn Thị thở dài.
Học trò nhà nghèo ngẩng cao đầu thật sự dễ. Họ xuất danh giá nền tảng, chỉ thể tự cố gắng. Không đến chuyện hồi nhỏ thể thuê thầy dạy khác biệt thế nào, dù chút thành tựu, con đường cũng chẳng giống . Như Lâm Dư, ông còn trẻ gặp Tiên Đế, bày tỏ hết những suy nghĩ của , chỉ cần thực tài, sẽ chẳng lo vùi lấp. Sau , dù xa lánh trung tâm, chỉ đảm nhiệm chức nhàn rỗi tại Viện Hàn Lâm, đó cũng là lựa chọn cá nhân. Ngày mai nếu đổi ý , dấn quan trường, vẫn đầy cơ hội. Còn con nhà quan thì kém hơn một chút. dù vẫn dẫn đường, cơ hội cũng ít. Còn con nhà nghèo, chỉ con đường khoa cử. Nếu may thi rớt, nếu thi thành công, thì dù tài giỏi đến cũng đành chôn vùi.
Lâm Vân Yên niềm tin Dư Phác. Trước đây, Dư Phác chỉ là một quan chức nổi bật, vì giúp cha và Bá phủ mà giáng chức khỏi kinh thành, nhưng việc đỗ đầu thì thành vấn đề.
"Người đừng lo”. Lâm Vân Yên với Tiểu Đoạn Thị: “Người cứ đợi mà xem, con ngõ chúng sẽ xuất hiện những nhân vật tài giỏi, đến lúc trạng nguyên xuất hiện từ ngõ , năm chỉ việc chờ thu bạc thôi”.
Tiểu Đoạn Thị ha hả. Nhắc đến bạc, bà : "Trước đây còn lo, Dư Phác thấy tiền sẽ giận dữ”.
Bà từng nghĩ đến cách khéo léo hơn, nhưng Vân Yên cứ bà, bà còn tâm trạng vòng vo, chỉ thẳng cho xong.
Lâm Vân Yên : "Người rõ nhất là miệng đời đáng sợ thế nào mà. Nếu chuyện nhà Lưu và Trịnh, cũng , nhưng dạo bao nhắc đến chuyện Lưu đại nhân từng cứu mỹ nhân, giờ thí sinh chân chính dám để liên quan đến danh tiếng như ? Giúp thật tâm, chỉ trỏ, nếu là thì cũng . Tất nhiên là thể mang vịt khô với xúc xích tới ”.
Tiểu Đoạn Thị bật , nhẹ đ.á.n.h Lâm Vân Yên: "Vịt khô với xúc xích, đúng là món quà tuyệt vời”.
Lâm Vân Yên cũng theo. Với nhà khác, đúng là món quà tặng dịp lễ, Tam thẩm việc gì cũng chu . với Dư Phác, thì thiết thực bằng giấy bút với tiền bạc.
"Nếu thật thà, hôm đó để tên”. Lâm Vân Yên : “Người chân thành, Dư Phác cũng chân thành, lòng thành đổi lấy lòng thành, phẫn nộ ?"
Tiểu Đoạn Thị gật đầu. Việc thẳng thắn bà vẫn còn học, nhưng chân thành và thật thà cùng bà mấy chục năm nay, bà luôn quen thuộc.
Tiểu Đoạn Thị : "Lát nữa cũng sẽ với con Lâm Vân Tĩnh, để họ yên tâm”.
Lâm Vân Yên đồng ý. Khi đến viện Thanh Phác, nàng kể câu chuyện.
Hoàng Thị hôm đó kinh sợ, mấy hôm nay đang nghỉ ngơi, thần sắc giãn : "Vậy thì , ơn với chúng , nếu tìm thấy để lời cảm ơn thì lòng cứ canh cánh mãi”.
Lâm Vân Tĩnh cũng : "Tiếc là tỷ trẹo chân, nếu lúc từng nhà tặng quà cảm ơn, tỷ nên cùng”.
Lâm Vân Yên tính cách của chị, : "Bị thương dưỡng lâu, đại tỷ cứ dưỡng thương cho . Tính ngày, trăm ngày là tới lúc dán bảng vàng, nếu Dư Phác tên bảng, tỷ thể cảm ơn chúc mừng cũng muộn”.
Lâm Vân Tĩnh mắt cá chân sưng của , đùa: "Muội thật tính toán”.
Hai chị em cùng đùa. Bên cạnh, Hồng ma ma cũng ngừng, đó, lòng thoáng động, bà đầu về phía Hoàng Thị. Gương mặt Hoàng Thị đầy niềm vui, cũng vui mừng khi thấy hai chị em thiết, nhưng Hồng ma ma , Hoàng Thị những lo lắng riêng. Bà lo cho tương lai của con gái. Từ khi hủy hôn với Tô Kha, Hoàng Thị nhiều . Không vội, từ từ tìm, thể gặp thêm một "tâm địa như quỷ" nữa. Đó đều là những lời thật lòng. khi bình tĩnh , để đại cô nương thấy, nhị phu nhân thường riêng với bà vài câu.
"Hủy hôn chắc chắn là đúng, chúng lý, nhưng vài chuyện chỉ cần lý là ”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-209-an-phat-nang-ne.html.]
"Hủy một hôn ước, bàn đến chuyện kết hôn, nhà cũng sẽ chút lăn tăn”.
"Ta bà định gì, những nhà ý nghĩ kỳ quặc, Vân Tĩnh cũng chịu thiệt”.
" chỉ nghĩ, khi nào mới gặp nhà đây?"
"Người phân biệt trái, thể đối xử với Vân Tĩnh, Vân Tĩnh lấy chồng là mãn nguyện ”.
Hồng ma ma hiểu Hoàng Thị, cảm giác nôn nóng dám nôn nóng , chính là tình thương của dành cho con gái. Những gia đình trong kinh thành điều kiện tương đương, rõ gốc gác, nếu kết thì bày tỏ . Còn nếu là tân khoa tiến sĩ... Tân khoa tiến sĩ nên sự nghiệp , Hồng ma ma dám chắc. bà Dư Phác, trai trẻ , tướng mạo là xuất sắc, nhưng ít là đoan chính. Nghĩ theo hướng , Hồng ma ma càng thấy Dư Phác tệ. Có lẽ nhờ Vương ma ma tay, tìm hiểu kỹ về gia cảnh của Dư Phác, những thứ khác quan trọng, chỉ cần hôn ước nào định ở quê là . Nếu thật, gây rắc rối đáng . đây đều là chuyện . Còn đợi thi đỗ .
Ý kiến của Quận chúa , đến lúc đó cảm ơn chúc mừng, để đại tiểu thư gặp Dư Phác một . Nếu hợp mắt đại cô nương thì bà sẽ với nhị phu nhân, nhờ lão phu nhân xem xét thêm.
Buổi chiều.
Lâm Vân Yên y phục nam giới ngoài, đến một tửu lâu gần phủ Thuận Thiên, chọn lấy một gian riêng. Uống ít nước nóng, đợi một lúc thì Từ Giản tới. Lâm Vân Yên từ xuống mấy lượt, hỏi: "Không Đan đại nhân giữ ?"
Từ Giản nàng đang đùa. Hắn phủ Thuận Thiên tự do, Đan Thận trả lương cho , quản lúc nào tới, lúc nào ? là sẽ ở phủ Thuận Thiên đến khi gió ngừng, tất nhiên là lười biếng.
"Ăn no , về phê duyệt cùng Đan đại nhân”. Từ Giản xuống, : “Quả thực thoải mái như ở Đào Hạch Trai”.
Điều , Lâm Vân Yên đồng ý. Trước đây việc gì, nàng chỉ cần đến Đào Hạch Trai là thể bàn bạc trực tiếp với Từ Giản.
Từ Giản : "Chiều nay Dư Phác đến phủ”.
Nghe , Lâm Vân Yên : "Trong phủ , việc gì cũng thuận lợi”.
Từ Giản báo thêm vài cái tên, đều là những từng lên bảng vàng, nhất là Trạng nguyên Đổng Hiên, Lâm Vân Yên đến tên thì cảm thấy khá quen thuộc.
"Đều ở Ngõ Lão Thật ?" nàng hỏi.
"Không, ở cả”. Từ Giản trả lời: “Đợi đến lúc dán bảng, quá nổi bật cũng ”.
Hơn nữa, còn một nhóm thí sinh thực sự gặp khó khăn, sắp xếp thỏa.
Hai chuyện thêm một lát, Lâm Vân Yên về việc của Tô Kha: "Bị đày ba ngàn dặm, Thánh Thượng phán nặng”.
Hơn nàng tưởng tượng. Từ Giản nhấp ngụm . Theo , kết quả như , công lao của Đan Thận lớn. Đan đại nhân tặng mũ cho khác ít , nào cũng chính xác, cay nghiệt.
"Nặng cũng ”. Từ Giản : “Phán nặng con nhà , đến lượt con mới dám phán nhẹ”.