Yến Từ Quy - Chương 206: Lưu đày
Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:11:12
Lượt xem: 93
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tin tức truyền về Phủ Hứa Quốc công, cả hậu viện rền vang tiếng . Phu nhân Quốc công mà đầu óc ong ong, thẫn thờ ghế, mắt đờ đẫn. Đám nha , ma ma cũng chẳng ai khuyên bà, vì khuyên , mà vì chẳng còn thời gian để khuyên. Bởi vì lão phu nhân đang trời gọi đất, đập đồ mắng , nếu ngăn , e là sẽ xảy chuyện lớn.
Hứa Quốc công uể oải trở về phủ, lững thững gặp . Vừa bước chân phòng, ông suýt dẫm một mảnh gốm vỡ, ông bừng tỉnh.
Thấy cảnh tượng tan hoang, ông vội vàng bước đến: "Mẫu , như thế ?"
Lão phu nhân thấy con, như tìm chỗ dựa, bà cũng tỉnh táo đôi phần: "Thế còn A Kha? Nghe , là lưu đày... lưu đày ba ngàn dặm, Quốc công gia, chuyện ...”..
Vừa đến "ba ngàn dặm", lòng Hứa Quốc công cũng trĩu nặng, nghẹn ngào : "Là ý của Thánh Thượng”.
Chát!
Một chén nữa vỡ chân Hứa Quốc công.
"Vậy mà ngươi dám trở về như ?" Lão phu nhân chỉ con trai, giận dữ: "Thánh Thượng đám ở phủ Thuận Thiên lừa dối. Ta cái gì mà xét xử công khai, Đan Thận là tên tiểu nhân xảo ngôn, mê hoặc lòng . Cái bọn dân đen chỉ đến xem trò, chúng gì là trái, chỉ thêm dầu lửa. Theo thấy, cái tên què phủ, bọn họ lập tức xử lý vụ , rõ ràng là thông đồng với , đều là cùng một ruột cả. Ngươi là phụ thấy con oan ức mà cứ im im về? Ngươi đến Thánh Thượng mà bày tỏ sự thật chứ. ngươi gì? Đầu gối sạch sẽ thế , ngươi quỳ ngoài Ngự Thư Phòng ? Trán chút thương tích, ngươi cố sức dập đầu Thánh Thượng ? Ngươi dám trở về như hả?”
Một trận mắng , mắng đến mức Hứa Quốc công hoa mắt chóng mặt. Mẫu quá nhanh, ông kịp ngắt lời, vì thói quen, ông cũng chẳng dám ngắt lời bà, nhưng mà...
"Trình bày sự thật? Sự thật là gì?" Hứa Quốc công hất tay phu nhân Quốc công đang cố gắng hòa giải , lớn tiếng: " là A Kha mưu hại phủ Thành Ý Bá. Mẫu còn nghĩ nó trong sạch, coi Thánh Thượng là ai? Thánh Thượng chỉ xử lý A Kha là nể mặt nhà chúng lắm , còn tiếp tục loạn, là cả gia đình đều dính líu ? Một đống bùn nhơ thể xóa sạch, quỳ lạy, dập đầu, kéo c.h.é.m giữa chợ giống nhà họ Chu ? Bị c.h.ặ.t đ.ầ.u cả nhà như họ Chu ?”
Lão phu nhân xưa nay bao giờ con cái phản bác như thế. Bà cầm lấy cây gậy, định đ.á.n.h lên đứa con bất hiếu. Phu nhân Quốc công thấy , bèn lấy chắn, nhận mấy đòn đau, nước mắt tuôn ngừng. nghĩ đến con trai, bà vẫn c.ắ.n răng chịu đau, : "Quốc công gia, thật sự còn cách nào ?"
Hứa Quốc công bước lên, giật cây gậy khỏi tay già. Hít sâu một , ông và vợ : "Ý Thánh Thượng rõ ràng, nếu chúng hiểu, nhà họ Chu chính là tấm gương sờ sờ. Mẫu , còn những đứa cháu khác, còn bà, bà cũng còn những đứa con khác. Hay trong lòng chỉ mỗi A Kha là ruột thịt, màng sống c.h.ế.t của những còn ?"
Biết rõ tính cách già, Hứa Quốc công với phu nhân: "Bà hãy ở với mẫu nhiều hơn, thư nhận tội, đóng cửa hối cải. Trong phủ từ nay hạn chế ngoài, cần thiết thì đừng khỏi cửa, tránh sinh chuyện đáng”.
Đôi mắt Phu nhân Quốc công ngấn lệ. Bà hiểu rõ ý của chồng. Ở cạnh già, thực chất là canh chừng, để bà khỏi nhà.
Hứa Quốc công bước ngoài. Lão phu nhân bệt giường La Hán, cả như mất hết hồn phách. Nhân lúc bà còn đang thẫn thờ, đám nha vội vã dọn dẹp đống đổ nát. Phu nhân Quốc công mệt mỏi thấy lẩm bẩm trong miệng bà chồng, rõ, ghé sát để .
"Sao giống nhà Anh Quốc công chứ...”..
"Nhà họ Chu chuyện đáng chặt đầu, mà A Kha nhà chỉ đổ mấy thùng nước thôi”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-206-luu-day.html.]
"Thánh Thượng xử nặng đến ?”
"Không , thể yên chịu c.h.ế.t, đến Từ Ninh Cung gặp Hoàng Thái hậu”.
"Ta còn mấy bà tỷ nữa, nhờ họ cùng đến giúp với Hoàng Thái hậu, mong Thánh Thượng rút thánh chỉ”.
Phu nhân Quốc công thế thì lòng chìm xuống. Bà : "Mẫu đừng như , con đau lòng, thương A Kha, con cũng , Quốc công gia chắc chắn cũng thế. Ông còn cách nào, chắc chắn là thật sự còn cách nào khác. Người tìm đến Hoàng Thái hậu, liệu Hoàng Thái hậu vì thế mà gây mâu thuẫn với Thánh Thượng ? Lúc đó, chỉ sợ Thánh Thượng càng thêm chán ghét chúng ”.
Lão phu nhân siết c.h.ặ.t t.a.y con dâu, tiếp: "Ta cầu phủ Thành Ý Bá ? Cái bà Tiểu Đoạn Thị đó chẳng lúc nào cũng tỏ dịu hiền ? Chỉ cần bà đồng ý, để Quận chúa cầu xin Hoàng Thái hậu...”..
Phu nhân Quốc công thở dài. Bà còn nhớ rõ, Trung Thu năm ngoái, cổng Tây Cung, bao nhiêu ngoại mệnh phụ đều mặt, chồng bà mắng Thành Ý Bá lão phu nhân là "kẻ cướp tổ", thù hận mới lạ. Huống hồ, A Kha còn suýt nữa hại c.h.ế.t cháu gái họ...
Suốt cả ngày, lão phu nhân nghĩ trăm phương ngàn kế, nhưng thực hiện . Phu nhân Quốc công giữ cho chút tỉnh táo cuối cùng, để chồng bước khỏi phòng nửa bước.
Sáng hôm , lão phu nhân cuối cùng cũng gặp Tô Kha. Thánh Thượng đích xử lý, các thủ tục nhanh, đến gần trưa là lên đường. Trước cổng thành, lão phu nhân ôm chặt Tô Kha lóc t.h.ả.m thiết, Tô Kha đỡ lấy bà nội, cũng gào ngừng.
"Tổ mẫu nhất định giữ gìn sức khỏe, đừng lúc nào cũng lo lắng cho con, con còn ở bên nữa”.
"Tổ mẫu nỡ, nỡ !"
Không xa, trong xe ngựa, Lâm Vân Yên nhấp từng ngụm đồ uống nóng. Nhìn cảnh mặt, thật đúng là "cảm động trời đất”. Không ít bá tánh xì xào chỉ trỏ, nét mặt ai cũng tỏ xúc động. Chuyện cũng gì lạ. Họ nhạo Tô Kha vì những chuyện bậy bạ, nhưng cảm thương tình nghĩa bà cháu, hơn nữa, họ thực sự lão phu nhân Phủ Hứa Quốc công là vô lý cỡ nào. Chỉ nghĩ rằng, một vị lão phu nhân ở phủ công hầu, t.h.ả.m thế , đúng là một bà nội hết lòng thương yêu cháu.
Bên cạnh, Hồng ma ma mặt mày phẫn nộ. Lâm Vân Yên nghiêng , nhỏ nhẹ dặn dò mấy lời. Hồng ma ma gật đầu, mở rèm bước xuống xe, bước tới gần hai bà cháu, mặt lạnh bà. Bên cạnh, nhận bà.
"Là ma ma phủ Thành Ý Bá ?"
"Chính là bà , hôm qua lúc thẩm vấn công khai, bà kể chuyện xảy , hôm đó bà mặt xe”.
Tiếng bàn tán nổi lên, lão phu nhân Hứa Quốc công đầu .
Bà nhận Hồng ma ma, bèn hỏi Tô Kha: "Là bên Lâm Vân Tĩnh ?"
Tô Kha trả lời: "Hình như là bên bà mẫu góa của nàng ”.
Nghe , lão phu nhân lập tức giận dữ: "Ngươi tới gì? Các ngươi hại cháu còn đủ ?"