Yến Từ Quy - Chương 205: Làm hỏng bầu không khí
Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:11:11
Lượt xem: 98
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đan Thận đến cha con Hứa Quốc công một khắc. Khi ông đến, Tô Kha đang quỳ hiên, Hứa Quốc công bên cạnh, mặt căng cứng, một lời. Tào công công tiếng, bước mời Đan Thận cùng Hứa Quốc công . Đan Thận liếc sắc mặt Tào công công. Mày nhíu, mắt hề .
Thánh Thượng đang tâm trạng thế nào, qua ai cũng . Vào đến Ngự Thư Phòng, Đan Thận hành lễ, qua một bên, chủ động lên tiếng. Còn Hứa Quốc công quỳ xuống hành đại lễ: "Thần dạy con nghiêm...”...
Thánh Thượng ngắt lời, hỏi: "Là nó cố ý hại phủ Thành Ý Bá?"
"Chắc chắn , đó chỉ là một tai nạn”. Hứa Quốc công vội phân bua: “Bách tính đến thẩm vấn đông, mang chuyện cũ cợt, con thần gì, trong cơn bối rối mới buột miệng bừa, ôi!"
Ánh mắt Thánh Thượng chuyển sang Đan Thận. Đan Thận vội dâng bản án cho Tào công công, : "Đáng lẽ thần sắp xếp kỹ càng mới dâng lên Thánh Thượng, nhưng Hứa Quốc công cung, thần dám để Thánh Thượng đợi lâu, nên...”...
Thánh Thượng quá để ý, mở xem, mày khẽ nhướn lên. Nhìn nét chữ thì Đan Thận tự tay , chữ bay bướm, hẳn là sư gia chép quá trình thẩm vấn.
Rất rôm rả. Rôm rả như một vở diễn, kẻ hát xong bước lên, lời của Tô Kha, lời khai của nhân chứng phối hợp với phản ứng của dân chúng, dù Thánh Thượng vốn thích kịch, thường Hạ Thanh Lược kể chuyện, cũng khỏi kinh ngạc đến mức gì.
Đặt bản án xuống, Thánh Thượng day day lông mày. Một lúc , ông hỏi Hứa Quốc công: "Nghe hết chuyện , ngươi còn khăng khăng đó là ngoài ý , là trùng hợp ?"
Hứa Quốc công vẫn khăng khăng. Ông thể kiên trì. Thánh Thượng gằn một tiếng, sai Tào công công đưa Tô Kha .
Tô Kha quỳ cũng lâu lắm, nhưng hôm nay cảm xúc lên xuống, đổ mồ hôi lạnh, gió rét thổi qua, giờ sức cùng lực kiệt, gặp Thánh Thượng, chân mềm nhũn nổi, đành quỳ xuống.
Đan Thận mắt tinh, Tô Kha điều , nhỏ giọng với Hứa Quốc công: "Lệnh lang thế ? Không quỳ nổi ? Ta nhớ nửa năm quỳ ngoài phủ Thành Ý Bá giỏi lắm mà...”...
Hứa Quốc công trừng mắt lườm Đan Thận. Ông to , rõ ràng nhỏ , nhưng bảo nhỏ thì Thánh Thượng chắc chắn vẫn thấy. Cố ý nhắc chuyện cũ. Quả thật là cố tình. Thánh Thượng thấy, nhớ đến cảnh Hạ Thanh Lược từng kể trong Ngự Thư Phòng, ánh mắt Tô Kha càng thêm thiện cảm.
"Ngẩng đầu lên”. Người .
Tô Kha run rẩy ngẩng đầu. Long nhan giận giữ.
"Ngươi tự ”. Thánh Thượng hỏi nữa: “Là ngoài ý ? Trùng hợp ? Nhiều chứng cứ như , ngươi còn là liên quan đến ?"
Từng chữ, từng chữ, uy nghi lẫm liệt. Đến Đan Thận, một vị thần tử thường xuyên gặp thánh nhan, cũng cảm thấy lông tóc gáy dựng lên vì sợ, chi đến Tô Kha. Tô Kha từng diện kiến Thánh Thượng ở cự ly gần thế , khí thế như đè ép, sợ đến tái mặt, ấp úng câu chỉnh. Hứa Quốc công cũng sững sờ, ngay cả nhắc Tô Kha trả lời cũng dám. Càng trả lời, e là càng sai.
"Làm ai chẳng phạm sai lầm, Trẫm cũng từng mắc sai lầm”. Thánh Thượng : “Quan trọng nhất, chẳng là khi sai lầm suy nghĩ , rút kinh nghiệm ? Trẫm cho các ngươi cơ hội. Trước đây ầm ĩ đến mức từ hôn, Trẫm truy cứu. Vậy mà các ngươi hết đến khác, giờ còn dám mưu hại mạng . Hại còn chối quanh co, mặt dân chúng chối, đến Ngự Thư Phòng cũng chối, nếu Trẫm dạy cho các ngươi một bài học, thì đúng là phá hỏng phong khí”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-205-lam-hong-bau-khong-khi.html.]
Trong lòng Đan Thận giật thót, sang Tào công công, thấy ông mắt mũi, mũi tâm, lập tức học theo. Đến lúc , ông mới hiểu câu của Từ Giản.
"Thánh Thượng ”.
Thánh Thượng bực vì những việc tưởng là tình cờ tình cờ của Tô Kha, mà là vì lối sống, hành vi của đám công tử quần là áo lụa . Học văn tập võ chẳng gì, cuộc sống riêng tư rối loạn hơn cả chuyện trong sách, mưu mô thì lắm, hôm nay tính kế thanh danh, mai hại đến mạng … Nghĩ đến chuyện của hai nhà Trịnh, Lưu đó, đến Tô Kha và Hứa Quốc công, cũng lạ gì mà Thánh Thượng mất hết kiên nhẫn. Không thể quản, thể phạt. Nếu cứ thế , con cháu nhà quyền quý, quan sẽ loạn cả lên.
Hứa Quốc công suýt thở nổi. Ông ý định "g.i.ế.c gà dọa khỉ" của Thánh Thượng, vội dập đầu xuống nền: "Thần tội, thần dạy dỗ con trai, thần...”...
Thánh Thượng liếc Tào công công. Tào công công lập tức hiểu ý, gọi thị vệ . Hứa Quốc công thấy , dám tranh cãi gì nữa, lặng lẽ rời , bước loạng choạng. Tô Kha cả như mụ mị, sẽ thế nào, cũng bây giờ tình hình , thị vệ kẹp hai bên lôi . Bớt hai phiền phức, Thánh Thượng nhấp ngụm , hỏi Đan Thận: "Từ Giản ? Không thẩm vấn ?"
Với hiểu của Thánh Thượng về Từ Giản, nếu , tuyệt đối thể gì. Trong bản án chắc chắn tên .
Đan Thận trả lời: "Phụ Quốc công thần trực ở phủ Thuận Thiên”.
Thánh Thượng nhướn mày: "Lạ thật, hóng chuyện?"
Đan Thận c.ắ.n răng, thật: "Ngoài trời lạnh lắm, chân của Quốc công gia khỏe, thêm Quận chúa mặt, nếu thấy Quốc công gia ngoài gió lạnh...”...
Thánh Thượng bật . Trong lòng Đan Thận thầm ngờ vực. Nụ , là sự thư thái chân thực. Tưởng Thánh Thượng sẽ hài lòng vì Phụ Quốc công tránh rét, ngờ ngài những giận, mà còn vẻ vui?
Cũng thôi! Hôn sự là do chính tay Thánh Thượng chỉ định. Quận chúa quan tâm Quốc công gia, Quốc công gia để ý đến suy nghĩ của Quận chúa, Thánh Thượng chắc chắn hài lòng. Thánh Thượng thực sự cảm thấy nhẹ nhõm hơn. Từ Giản những thiếu sót, nhưng cũng nhiều ưu điểm. Nếu thế hệ trẻ đều như Từ Giản, suy xét, năng lực, thì bao. Nghĩ , càng thấy Tô Kha đáng nhắc đến.
"Hứa Quốc công đóng cửa tự kiểm điểm, phạt bổng lộc ba năm, còn đứa con nên của ông ”. Thánh Thượng nghĩ một chút, : “Đày ba nghìn dặm, trong hai ngày tới cho luôn”.
Nghe , Đan Thận vội đồng ý. Theo ông, Thánh Thượng đưa một lời cảnh báo nghiêm khắc cho con cháu nhà quyền quý trong kinh, giữ thể diện cho Phủ Hứa Quốc công, đ.á.n.h đến c.h.ế.t. Thánh Thượng định đoạt, phủ Thuận Thiên cứ thế mà . Tào công công và Đan Thận bước , thấy hai cha con vẫn đang ngẩn ngơ cửa Ngự Thư Phòng.
Nghe Tào công công phán quyết của Thánh Thượng, Tô Kha tối sầm mặt mày, trời đất đảo điên, một nữa ngất lịm. Hứa Quốc công chằm chằm cửa Ngự Thư Phòng, lẩm bẩm: "Không thể như , Kha nhi cố ý, thể... Ta gặp Thánh Thượng, Thánh Thượng khai ân...”...
Tào công công chặn Hứa Quốc công : "Quốc công gia, tạp gia khuyên một lời, nên nhận tội thì nhận, về nhà chuyện rõ ràng với lão phu nhân, phu nhân và Thế Tử, cuối cùng cho Tam công tử ăn một bữa no, đưa thôi”.
Hứa Quốc công rùng , đầu đứa con trai đang thị vệ đỡ mới ngã xuống đất. Lời Tào công công rõ ràng. Ông còn già, còn những con khác. Nếu ông lời khuyên, thật sự Thánh Thượng tức giận, thì...