Yến Từ Quy - Chương 204: Công lý tại lòng người
Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:11:10
Lượt xem: 87
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Máu dồn lên não, lao cái đầu đang tê cóng vì gió lạnh.
"Ầm" một tiếng, Tô Kha chỉ cảm thấy như gì đó nổ tung trong đầu. Những tiếng bàn tán lúc xa lúc gần, lơ mơ rõ, lúc rõ mồn một. Cứ thế, như một chiếc bánh lật lật , khiến mất sạch lý trí, còn tự kiềm chế nữa.
"Xuyên tạc! Gắp lửa bỏ tay !"
“Phủ Thuận Thiên các ngươi chỉ dựng mấy chuyện hão huyền để hãm hại ”.
"Các ngươi nhận của phủ Thành Ý Bá bao nhiêu lợi lộc ? Quan tham. Quan hồ đồ”.
Bốp. Kinh đường mộc gõ xuống một tiếng, vang dội và nặng nề, nha dịch đập gậy thị uy, dài giọng hô "Uy vũ".
Đôi mắt sắc của Đan Thận thẳng Tô Kha, giọng trầm xuống: "Gắp lửa bỏ tay ư? Dựng chuyện hão huyền ư? Hôm nay bao nhiêu bách tính đến thẩm vấn, nhân chứng gì, ngươi và tên hầu của ngươi gì, họ tin ai? Họ tin xe ngựa của phủ Thành Ý Bá suýt gặp nạn chỉ là ngoài ý , là do hầu nhà ngươi cẩn thận đóng băng đường núi ?"
"Không tin”. Liêu tử hét lên: “Tiên sinh kể chuyện còn thể trùng hợp như ”.
Có dẫn đầu, tất nhiên sẽ hưởng ứng. Hóng chuyện vốn chẳng ngại chuyện lớn. Chứng cứ của phủ nha thật sự kín kẽ, nhưng tai mắt, thể tự phán đoán. Tô Kha động cơ rõ ràng, hành vi đàng hoàng, hầu nhà chẳng còn đường chối, chỉ thể ôm tội , khăng khăng là ngoài ý , đằng ý đó… Người hầu chẳng là việc giúp chủ nhân ? Có gì khác với việc chính Tô Kha tự .
" , đúng !"
"Cũng may phủ Thành Ý Bá gả con gái cho ”.
"Loại rể như thế, ai mà thèm”.
Mặt Tô Kha đỏ bừng, hoảng hốt về phía Hứa Quốc công. Cha rõ ràng , cùng lắm chỉ là "ngoài ý ", phủ Thuận Thiên thể định tội. Thế mà bây giờ… Hứa Quốc công dậy, ngoài mặt cố giữ bình tĩnh, nhưng trong lòng thì lửa giận cháy bừng bừng. Kha nhi thật là, bảo nó kiềm chế, tỏ vô tội, bảo nó ở đây lớn tiếng như thế . Nó thì , mắng cả Đan Thận ngay mặt.
"Đan đại nhân”. Hứa Quốc công hắng giọng, định bào chữa con: “Xét án xét chứng cứ, chứ …"
Bốp bốp bốp!
Kinh đường mộc gõ liên tục ba tiếng. Đan Thận lẽ nào Hứa Quốc công gì. Ông căn bản . Lại một loạt tiếng "Uy vũ", xung quanh lập tức im ắng hẳn.
"Nếu là quan tham, quan hồ đồ, Thánh Thượng giao phủ Thuận Thiên cho , chẳng Thánh Thượng cũng…" Đan Thận lên, chắp tay về phía hoàng thành, sang với Tô Kha: “Mắng , nhưng ngươi mắng cả Thánh Thượng, hừ”.
Lời dứt. Hứa Quốc công kìm lùi nửa bước, ngã xuống ghế. Hỏng . Hứa Quốc công phịch xuống, hai tay ôm mặt thở dài. Chuyện đóng băng đường còn quan trọng nữa ? Đó vốn là tội danh chắc chắn, chỉ cần qua đợt , dư luận qua là xong. Giờ thì , thêm tội nữa. Với miệng lưỡi của Đan Thận, tội danh càng đẩy lên cao, coi thường công đường thì là gì? Bất kính với Thánh Thượng mới thật là chuyện nguy hiểm. Kha nhi trẻ non , chịu kích động, cuối cùng mắc mưu Đan Thận .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-204-cong-ly-tai-long-nguoi.html.]
Phía bên , Lâm Tuần rõ ràng cũng ngây . Ông sang Lâm Vân Yên. Phủ nha xử án, hóa là như ? Ông đúng là kiến thức hạn hẹp. Lâm Vân Yên nháy mắt với Lâm Tuần. Ý tứ rõ ràng. Thấy , con chịu kích động, lập tức mắc câu mà. Lâm Tuần thở dài nên lời. Ông chỉ nước suối khó uống, khó uống, ngờ dẫn đến kết quả . Thực , hôm nay ông đến chỉ để giữ thế. Mẫu cố ý căn dặn, Phủ Hứa Quốc công chắc chắn sẽ cố hết sức chối tội. Tô Kha tự tay đổ nước đường núi, bắt tại trận, dù phủ Thuận Thiên nhận định là kẻ , cũng khó lòng bắt nhận tội. Nhà sẵn sàng tinh thần để thoát tội. Thái độ rõ ràng, chuyện cho lẽ, một là một, hai là hai. Tuyệt đối vì thất bại mà nhăng cuội, càng chỉ xả giận mà lý, cái bộ dạng vô năng , chỉ khiến dân chúng đến án thêm khinh ghét. Công lý ở lòng .
Lâm Tuần đồng ý, vốn dĩ ông kiểu bực bội là trút giận bừa. , mẫu xa trông rộng, câu nào cũng đúng. Tô Kha chính là minh chứng cho lời bà . Nói năng bừa bãi, vô năng xả giận, ai ai cũng chê. Hơn nữa, dáng vẻ của Đan đại nhân, Tô Kha và Phủ Hứa Quốc công dường như còn gặp phiền phức khác nữa.
Đan Thận bước nhanh xuống, Tô Kha mà thẳng đến mặt Hứa Quốc công, chắp tay : "Bản quan thấy ngài hình như vẫn còn nhiều điều , là cung, để Thánh Thượng phân xử tiếp ”.
Mặt Hứa Quốc công xám xịt. Vì giữa chợ? Không là Thánh Thượng cho dân chúng phân xử ? Giờ thì , cung phân xử, thể quỳ ít hơn Ngự Thư Phòng nửa ngày thì tổ tiên nhà họ Tô tích phúc lắm .
Nghĩ , Hứa Quốc công ngước Tô Kha. Tổ tiên tích phúc đến mấy, cũng chịu nổi con cháu phiền thế .
"Đan đại nhân”. Hứa Quốc công cố gắng cuối: “Đâu cần Thánh Thượng phân xử, Kha nhi năng bừa bãi, đầu óc nóng nảy thôi. Ta để nó cung quỳ…"
"Hoàng thành là phủ Thành Ý Bá, Thánh Thượng cũng ở trong cung ngoài…" Đan Thận suýt bật , nhưng vẫn kìm : “Dân chúng hóng chuyện lớn , đừng để họ xem thêm cảnh lệnh lang quỳ gối nữa”.
Mắt Hứa Quốc công trợn to. Đánh đ.á.n.h mặt. Đan Thận thì ngược , cứ một mực lật chuyện cũ đ.á.n.h mặt. Hứa Quốc công vốn chẳng chiếm lý, căn bản sức phản kháng. Đan Thận "tận tâm", cũng lo nữa, về chỗ của , cầm lấy kinh đường mộc và với dân chúng:
"Quá trình vụ án rõ, nghi phạm chịu nhận tội, bản quan cũng thể ép cung. Bản quan cung một chuyến, trình Thánh Thượng rõ tình hình. Công lý thế nào, chư vị đều tự phán xét . Muốn ai , trừ phi đừng , các vị phụ mẫu hãy tự xét ”.
Hứa Quốc công xong, chỉ còn cách gắng gượng tinh thần. Ông cũng cung, còn dẫn theo Kha nhi, thể để Đan Thận một phía khiến Thánh Thượng thuyết phục. Nha dịch Đan Thận hiệu, giữ chân Tô Kha, để theo Hứa Quốc công rời .
Hai cha con lên xe ngựa. Chưa kịp yên, Tô Kha vội hỏi: "Phụ , ?"
Hứa Quốc công bèn mắng ngay: "Làm ư? Khi gây chuyện ngươi hỏi ? Ngươi để sơ hở nhiều chỗ như thế, nếu hôm qua ngươi kể rõ cho …"
Tô Kha dám cãi, cứ thế chịu mắng đến tận cổng cung.
Vào hoàng thành, Hứa Quốc công mới thu bớt giận, cố gắng nhỏ nhẹ với Tô Kha: "Trước mặt Thánh Thượng, bậy nữa”.
Trong Ngự Thư Phòng.
Thánh Thượng đang phê tấu chương. Tào công công , cung kính : "Hứa Quốc công cầu kiến”.
Thánh Thượng ngẩng đầu, hỏi: "Đan khanh ? Thẩm vấn rõ ?"