Yến Từ Quy - Chương 203: Chỗ nào cũng sai
Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:11:09
Lượt xem: 84
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tháng Chạp, thời tiết kinh thành lạnh căm căm. Dù hôm nay nắng, cũng chẳng mang chút ấm nào. Nhất là khi gió thổi qua , chẳng khác gì lưỡi d.a.o cắt da thịt. Đan Thận lúc mới hiểu tại Phụ Quốc công đến dự phiên xét xử. Nơi tuy rạp che gió, nhưng chỉ thể gọi là đỡ hơn , mà ấm như trong nhà.
Đêm qua Trần Quế mang lời nhắn, nên phủ nha lập tức trở nên rườm rà, nếu Phụ Quốc công mà mắt Quận chúa một lúc…
Đan Thận rạp che, dân chúng chen chúc cũng đỡ phần nào. Người thực sự lạnh run là kẻ giữa. Gió lạnh mặt Tô Kha tím tái, nhưng vẫn gắng giữ thẳng lưng, cằm siết chặt. Còn nhân chứng bên cạnh đang khai, do lạnh do sợ mà cứ run lẩy bẩy, năng vấp váp.
Nhân chứng đó chính là Bào Uy. Hắn sẽ đối diện với Đan đại nhân, nhưng ngờ là ở giữa chợ, mặt bao nhiêu . Thoáng chốc, đầu óc rối bời, nên bắt đầu từ .
Sư gia thấy , nhắc : "Ngươi cứ kể từ lúc quen Tam công tử thế nào ”.
Lông mày Tô Kha cau chặt: "Ta căn bản ”.
Bào Uy nắm chặt nắm tay. Hắn vốn là tên đầu đường xó chợ, lăn lộn trong sòng bạc, thừa hiểu gì. Giọng Tô Kha là khinh miệt, ghét bỏ, xem như sâu kiến. Bào Uy so với công tử nhà quyền quý đúng là con kiến, nhưng Phụ Quốc công quyền thế hơn Tô Kha nhiều, tối qua hỏi cung cũng hề tỏ chút khinh thường. Thậm chí, Phụ Quốc công còn chân thành lý lẽ với .
Nghĩ đến đây, ngọn lửa trong lòng Bào Uy bừng lên: "Tam công tử đúng là tiểu nhân, nhưng tiểu nhân với hầu bên cạnh ngài - Thạch Kiệt - quen lâu . Lúc ngài còn vui chơi với mấy ngoại thất, tiểu quan bà góa gì đó, còn cùng tiểu nhân uống rượu, chơi xúc xắc trong sòng bạc”.
Sắc mặt Tô Kha lập tức đen . Bên cạnh, tiếng ồ lên, khiến Tô Kha hổ tức giận, tiếp thêm can đảm cho Bào Uy. Hắn kể rành mạch chuyện hầu nhét tiền cho việc, thuê xe, đổi xe , ngọn nguồn thế nào.
Tô Kha tức giận quát: "Nói nhăng cuội. Đan đại nhân, một tên cờ bạc, cũng đáng để chứng ?"
Bào Uy , giơ tay lên chỉ trời thề: "Câu nào cũng thật, tiểu nhân thể thề trời đất”.
Đan Thận vuốt râu. Nghi phạm, dù là xuất , lai lịch thế nào, chỉ cần đóng đinh tội, đều phản ứng như . Ông gặp nhiều , nên cũng chẳng vội.
"Vậy thì mời hầu của Tam công tử ”. Đan Thận lên tiếng. Thạch Kiệt bước giữa, rũ mắt lườm Bào Uy. Uống rượu thì kết nghĩa em, nhận bạc thì vỗ n.g.ự.c cam đoan, đến phủ nha đ.á.n.h một roi bán sạch bách. là miệng tên cờ bạc, chẳng câu nào đáng tin.
Thạch Kiệt hít một , : "Tiểu nhân quen Bào Uy , cũng nhờ thuê xe giúp, vì tiểu nhân dùng xe mà qua phủ, nhưng chuyện liên quan đến công tử, công tử gì hết”.
Lời là Hứa Quốc công dạy. Hắn và Bào Uy quen , nhiều ở sòng bạc nên chối .
Đan Thận hỏi: "Ngươi cần xe để gì?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-203-cho-nao-cung-sai.html.]
Thạch Kiệt theo lời chuẩn : "Sắp Tết, tiểu nhân gửi ít quà quê ngoài thành”.
Nghe xong, ánh mắt Đan Thận từ Tô Kha chuyển sang Hứa Quốc công, , từ từ lắc đầu. Kẻ cha thật dễ dàng. Hứa Quốc công nhất định cố hết sức để bào chữa, nhưng đứa con bao nhiêu sơ hở, thể rõ hết với cha? Đến nỗi vá chỗ hở chỗ . Đan Thận để Tô Kha thêm, chỉ mời nhân chứng lên.
Người giữ cổng thành, trong cửa hàng xe ngựa, bà lão qua đường núi, tiểu tăng trong chùa, chủ quán chân núi, lượt từng lên. Những lời khai ghép , tạo thành một chuỗi chỉnh. Hứa Quốc công nắm c.h.ặ.t t.a.y vịn ghế, cố lắm mới nhảy dựng lên. Ông sững sờ Tô Kha, lồng n.g.ự.c phập phồng, thở khó nhọc.
Người đ.á.n.h xe giữ cổng hỏi? Bị qua đường giục dời xe? Khi đổi xe còn dọn sạch nước? Tại những chi tiết , chẳng một lời nào với ông?!
Tô Kha cũng thấy đầu óc ong ong. Hắn luôn cho rằng việc vô cùng kín kẽ, dù thất bại, khiến xe nhà họ Lâm lật đổ, nhưng ít nhất để dấu vết, dù phủ nha nghi cũng tìm gì. hóa , để nhiều sơ hở đến thế? Sao mà chỗ nào cũng sai như thế?
Thạch Kiệt quỳ đất, liên tục dập đầu. Quốc công gia rõ, nếu khi thẩm vấn công khai chuyện lường , thì nhận hết.
"Tiểu nhân sai ”. Hắn : “Tiểu nhân lấy nước pha , ngờ nửa đường đổ mất, nước đều rò xuống đất. Thật cố ý tính kế phủ Thành Ý Bá, thực sự nghĩ nước đóng băng đường ảnh hưởng đến xe ngựa. Tiểu nhân tội, tiểu nhân kịp dọn sạch đường, tiểu nhân…"
Bên cạnh, mặt mày Lâm Tuần sa sầm. Nhà tính kế thế , trong lòng ông như lửa bốc lên. Nếu lão Ngưu tay lái giỏi, hôm qua sẽ thế nào… Phủ Hứa Quốc công đúng là liêm sỉ, Lâm Dư chắc họ sẽ ngoan ngoãn nhận tội, nhưng cái cách đùn đẩy trách nhiệm thế khiến ông thật sự bực bội.
Lâm Vân Yên xoay , nhỏ với Lâm Tuần vài câu. Lâm Tuần gật đầu.
Sau đó, ông lớn tiếng với Hứa Quốc công.
"Nước suối khó uống như , ngươi đem pha ? Trà của phủ các ngươi uống, thật là nên khen thế nào cho ”. Lâm Tuần nhạo báng: “Hứa Quốc công bịa chuyện, thì chi bằng bịa cho hợp lý hơn”.
Hứa Quốc công trả lời. Phải khăng khăng đó là ngoài ý , khăng khăng Thạch Kiệt tự , giữ chặt hai điểm , tuyệt đối thể để phủ Thành Ý Bá lái sang hướng khác. Hứa Quốc công mắc câu, nhưng trong đám đông nhiều con cá. Cá nào cá nấy cực kỳ mập mạp.
Liêu tử chen lẫn trong đám , giọng the thé: "Không pha , để tắm. Ấy chà, chẳng lửa cháy bỏng, mới chuẩn sẵn ? Nói Tô công tử, vì sợ cháy bỏng, ngài tiền quyền, thì tìm mấy kẻ thể chơi chứ".
Nói xong. Mọi phá lên . Đan Thận cảnh rôm rả bên , khổ. Phải rằng, công khai thẩm vấn là thế, ở kinh thành còn quy củ, phủ nha nhỏ ở các nơi còn rôm rả hơn. Chỗ nhỏ, nhiều lúc xử lý việc lông gà vỏ tỏi, càng thu hút dân làng đến xem. Trước đây Đan Thận bạn quan ở ngoài nhiều, khi cảm thán dân chúng kinh thành vẫn còn sợ phủ nha, đến xem. Giờ ngẫm thì hẳn là vì đủ rôm rả. Chỉ cần đủ ho, vẫn sẽ xem đông nghẹt. Suy cho cùng, chỉ kẻ phạm tội mới chịu mắng, hóng chuyện thì ai bắt .
Gõ kinh đường mộc ba mà vẫn dừng tiếng và bàn tán. Tô Kha lảo đảo trong tiếng đó, nhớ đến hôm khói lửa bủa vây, luống cuống đến mức phân biệt nam nữ, thấy bộ dạng xộc xệch giữa đường, cùng với tiếng gọi của trẻ con ngây ngô…