Yến Từ Quy - Chương 20: Ta không phải kẻ tham tiền

Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:06:11
Lượt xem: 112

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ra khỏi viện Tải Thọ, Hoàng thị từng bước ngoái đầu : "Nói " bà gọi Hồng Ma ma: " thấy , hình như sắc mặt của Thanh Nghiên cũng đúng ? Ta dò hỏi thử xem ý của nó..."

Hồng Ma ma đỡ tay bà, khuyên nhủ: "Sau , tuy nô tỳ dám dò la nhưng cũng để ý mấy , mấy bà v.ú như Nguyễn Ma ma đều như bình thường."

"Không giống ." Hoàng thị lắc đầu: "Nguyễn Ma ma theo hầu lão phu nhân nhiều năm, khôn ngoan lão luyện, chỉ Thanh Nghiên còn trẻ, mặt giấu chuyện."

Hồng Ma ma thế thì bối rối. Thực lòng mà , bà cũng cảm thấy Hoàng thị đúng. Dáng vẻ lơ đễnh của Thanh Nghiên, thấy? thấy thì là , nhưng miệng bà thể như thế, bà trấn an Hoàng thị, chứ thể thêm dầu lửa.

Chủ tớ hai chậm rãi viện Thanh Phác. Phía đông viện, cửa sổ đang mở, chỉ liếc mắt là thấy Lâm Vân Tĩnh bên bàn thêu thùa. Hoàng thị chợt thấy lòng nhói đau.

Lâm Vân Tĩnh khéo tay, mấy năm khi Hoàng Thái hậu mừng thọ, nàng dâng một bức thêu. Quận chúa trở về kể rằng, Hoàng Thái hậu càng ngắm càng yêu thích, cứ giữ mãi bên , đến nỗi các mệnh phụ chúc thọ cũng kìm mà khen ngợi. Có vài chuyện, hỏi thăm, Hoàng Thái hậu còn ghé tai Quận chúa họ "mắt tinh". Chính nhờ đó mà gia đình Hứa Quốc công mới tìm hiểu về Vân Tĩnh, hai nhà mới bắt đầu bàn chuyện hôn nhân.

Mấy ngày gần đây, Vân Tĩnh đang thêu khăn trùm đầu, mẫu là "Long Phụng Sum Vầy" mà hai con bàn bạc với ... Nghĩ đến đây, lòng Hoàng thị càng thêm nặng trĩu: "Một lát nữa Vân Tĩnh hỏi đến, thật với nó."

"Nói rằng lão phu nhân nỡ rời xa đại cô nương, còn lo nghĩ cho phu nhân và đại cô nương..." Hồng Ma ma đến đây, thấy ánh mắt Hoàng thị sâu thẳm bà, bèn ngưng . Không lão phu nhân thương yêu đại cô nương, chỉ là chuyện đổi quá đột ngột.

"Không dò la một chút thì thật yên lòng." Hoàng thị đáp: "Không hỏi Thanh Nghiên thì cũng hỏi Tề Ma ma."

Hồng Ma ma cãi , cũng lo cho Lâm Vân Tĩnh, suy nghĩ một hồi, bèn chỗ lão phu nhân. Dưới hành lang ở cửa viện, Tề Ma ma đang phe phẩy quạt lá cọ. Tề Ma ma từng hầu hạ Cổ di nương, nên thiết với nhà Nhị phòng, nay bà tuổi già, chỉ phụ trách coi cổng ban ngày, công việc nhẹ nhàng.

Hồng Ma ma kéo một chiếc ghế nhỏ, xuống cạnh bà: "Tỷ tỷ thật thảnh thơi."

"Già nên cũng vô dụng, may nhờ các chủ nhân chê." Tề Ma ma hạ giọng: "Sao tới nữa thế, chẳng mới về ? Ta thấy nhị phu nhân tâm trí yên, chuyện gì xảy ?"

Hồng Ma ma nhỏ giọng kể tình hình: "Phu nhân lo lắng lắm."

Nghe xong, Tề Ma ma im lặng. Mấy hôm nay, tam lão gia và Quận chúa đến chuyện vài , lão phu nhân cho lui hết, chẳng ai họ đang bàn tính điều gì. Thận trọng đến , chắc chắn là chuyện quan trọng lắm, chỉ liên quan gì đến hôn sự của đại cô nương .

Hồng Ma ma sắc mặt bà, đoán phần nào: "Tỷ tỷ chút gì đó nhưng tiện ?"

Tề Ma ma gượng: "Nghe khuyên một lời, chuyện bên lão phu nhân chớ dò la gì cả, nhỡ lão phu nhân , vui trong lòng thì đáng . Vả , tính tình lão phu nhân thật thà, thể để đại cô nương thiệt thòi ?"

Hồng Ma ma thở dài. Theo lý thì đúng là , nhưng phu nhân là , thể lo lắng cho .

Hai chuyện thêm một lúc, thấy Tề Ma ma hé lộ chút gì, Hồng Ma ma đành dậy rời . Bà cũng chẳng xa, chỉ bên ngoài cổng trăng. Không lâu sẽ từ viện Tải Thọ lấy bánh, đây là con đường bắt buộc. Nếu đến là Thanh Nghiên thì bà sẽ hỏi khéo, còn nếu là khác, đành để mặc phận.

Chẳng bao lâu, tiếng bước chân vang lên, Hồng Ma ma ngó đầu , niệm thầm một câu "A Di Đà Phật." Người đến chính là Thanh Nghiên. Phật Tổ định rằng bà hỏi cho rõ ràng đây.

Thanh Nghiên cũng ngờ sẽ gặp Hồng Ma ma ở đây, đành miễn cưỡng mỉm , nhanh bước tiếp. Hồng Ma ma theo sát: "Cô nương, chuyện hôn sự của đại cô nương dời sang năm , đây rõ ràng như , phu nhân thực lòng lo lắng, chẳng biến cố gì ?"

Thanh Nghiên chỉ cúi đầu , gì.

"Ngươi cũng , phu nhân ở góa nhiều năm, điều quý giá nhất là đại cô nương, đại cô nương gả đến nhà chính là niềm an ủi duy nhất của phu nhân." Hồng Ma ma hạ giọng: "Nếu cứ thế , phu nhân e rằng ăn ngon ngủ yên..."

Bị Hồng Ma ma níu lấy, Thanh Nghiên trả lời: "Ma ma đừng khó , thể nhiều chuyện, bàn luận chuyện của chủ nhân chứ."

Hồng Ma ma là khôn ngoan, lời thì chắc hẳn chuyện trong lòng.

Bà nhanh tay kéo cánh tay của Thanh Nghiên, khéo léo đưa một góc khuất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-20-ta-khong-phai-ke-tham-tien.html.]

Chỉ cần một động tác, một thỏi bạc gọn trong lòng bàn tay Thanh Nghiên.

"Cô nương, xin đừng từ chối!" Hồng Ma ma nhanh miệng khi Thanh Nghiên kịp phản ứng: "Nếu chuyện gì xảy , ngươi chỉ cần với vài lời, còn thể từ từ khuyên bảo phu nhân. Như thế chẳng hơn để chuyện đến lúc thể cứu vãn mới giải quyết, đúng ?"

Thanh Nghiên c.h.ế.t lặng tại chỗ, cúi đầu, dám động đậy.

Thấy , Hồng Ma ma quyết tâm, nhét thêm một thỏi nữa: "Cô nương hãy xem như giúp một việc..."

Bàn tay Thanh Nghiên nắm chặt lấy thỏi bạc, nặng trĩu, mỗi thỏi chắc cũng năm lượng, trong khi lương tháng của nàng chỉ hai lượng mà thôi.

"Ma ma, ham tiền ." Thanh Nghiên nuốt khan: "Chỉ là thấy bất bình đại tiểu thư và nhị phu nhân thôi, sự khó xử của nhị phu nhân ai mà chẳng . Ta thật sự nổi..."

Hồng Ma ma gật đầu lia lịa: "Phải, , đúng !"

"Thật cũng là vì của hồi môn, tam lão gia lấy ăn, lão phu nhân ban đầu đồng ý, nhưng chính Quận chúa..." Sợ thấy, Thanh Nghiên dám ở lâu, miệng nhanh như đổ đậu, kể hết những gì lén đêm : "Rõ ràng là tỷ , Quận chúa phận cao quý, cái gì cũng thiếu, như thế. Không chỉ lão phu nhân mà ngay cả cũng bất ngờ. Ta cứ tưởng nàng với đại tiểu thư tình cảm thắm thiết lắm..."

Hồng Ma ma sững sờ.

Bà nghi ngờ hôn sự biến, nhưng chỉ nghĩ là vấn đề ở Hứa Quốc công phủ, ngờ liên quan đến chuyện của hồi môn trong nhà.

Giờ nội tình , thể với Hoàng thị đây?

Mang tâm trạng nặng nề, Hồng Ma ma trở về viện Thanh Phác, thấy Hoàng thị đang lo lắng yên, bà quyết định thuật bộ câu chuyện.

"Người xem, bên phủ Hứa Quốc công vấn đề gì." Hồng Ma ma vắt óc suy nghĩ : "Chỉ cần đến mùa xuân, bạc chuẩn xong là..."

" nếu chuẩn thì ?" Hoàng thị hỏi: "Chuyện ăn, nào ai chắc ? Nhỡ ..."

Đang dở, bất chợt từ ngoài sân vang lên tiếng gọi: "Nhị thẩm!" Hoàng thị giật , vội mở cửa sổ thì thấy Lâm Vân Yên đến.

"Ta đến tìm đại tỷ." Lâm Vân Yên rạng rỡ.

Lời thốt , nàng để ý đến vẻ mặt phần kỳ lạ của Hoàng thị và Hồng Ma ma.

Pha lẫn giữa oán hận và hoang mang, thật khó xử.

Lâm Vân Yên đoán bảy, tám phần.

Thím hai giữ nổi bình tĩnh, ban đầu cố nén nhịn, nhưng hôm nay phu nhân Hứa Quốc công đến thăm, hôn sự trì hoãn, giống như tia lửa rơi xuống, lập tức bốc khói lên.

Thím hai chắc chắn sẽ tìm cách dò la Thanh Nghiên.

Nhìn thần sắc của bà lúc , hẳn là ngóng ít nhiều, lát nữa sẽ thử thêm...

Chỉ cần thông tin chính xác, nàng thể nhân cơ hội hành động, đuổi Thanh Nghiên phản chủ khỏi bên cạnh Tiểu Đoạn Thị.

 

 

Loading...