Yến Từ Quy - Chương 193 - 194: Chúng ta báo quan
Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:10:31
Lượt xem: 95
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lâm Vân Yên và Tiểu Đoạn Thị bước chính phòng.
Hoàng Thị chỉnh trang đơn giản, bộ y phục sạch sẽ, với Tiểu Đoạn Thị: "Làm lo lắng ."
"Không là ." Tiểu Đoạn Thị xong, bèn sang Lâm Vân Tĩnh.
Lâm Vân Tĩnh tựa giường, sắc mặt nhợt nhạt, tinh thần thì tệ, chỉ là mắt cá chân trái sưng tấy dữ dội.
Nhìn thấy, Tiểu Đoạn Thị khỏi xót xa, an ủi: "Bây giờ thì đau, chờ Y bà đến chỉnh sẽ đỡ hơn, chỉ là cần nghỉ ngơi thêm một thời gian thôi."
Nói , bà sang : "Vân Tĩnh nhà thật can đảm, chân thương cũng kêu đau, bảo phòng bếp nấu ít canh xương bồi bổ ."
Lâm Vân Tĩnh Tiểu Đoạn Thị mà bật .
Lâm Vân Yên cũng , Lâm Vân Tĩnh nhỏ: "Tổ mẫu coi tỷ tỷ như trẻ con mười năm ."
Tiểu Đoạn Thị thế, vui ngớt.
Nụ đó tan sự căng thẳng, khiến trong phòng nhẹ nhõm hơn hẳn.
Thoải mái thì thể kể rõ chuyện xảy .
Không để Lâm Vân Tĩnh mất sức, Hoàng Thị gọn gàng kể : "Dâng hương xong từ chùa , đường núi cũng vài khách hành hương .
Đường trơn, bảo phu xe cẩn thận, chậm .
Lúc đầu thứ khá , nhưng đến lưng chừng núi, bỗng nhiên xe lật sang một bên, dừng . Phu xe bèn giục chúng xuống .
Hồng ma ma xuống , đến Vân Tĩnh, nhảy xuống cuối cùng, liếc một cái thấy ngay vách núi.
Thì bánh xe mắc tảng đá bên đường nên mới trượt xuống, phu xe giữ cương ngựa, dám di chuyển xe vì sợ ngựa hoảng loạn...
Ta thấy núi cao, chân vững, Vân Tĩnh lo kéo , thế là cả hai ngã xuống."
Trần Thị mà lông tóc dựng , xoa xoa cánh tay: "Nhị tẩu , nếu tảng đá chặn , xe ngựa rơi xuống ?"
Hoàng Thị nuốt nước bọt, gật đầu: "May mắn quá!"
Tiểu Đoạn Thị liên tục niệm "A di đà Phật".
Hoàng Thị tiếp: "Người qua đường thấy chúng gặp nạn cũng đến giúp, cùng đưa xe ngựa trở đường chính."
Tiểu Đoạn Thị bèn : "Mọi lúc vẫn còn sợ hãi, nhớ hỏi tên những bụng giúp đỡ ? Chúng cảm tạ họ."
"Ta lo chăm Vân Tĩnh, để ý đến việc , nhưng Hồng ma ma thì cẩn thận, hỏi thử ," Hoàng Thị trả lời: "Ngày mai phiền chuẩn ít lễ, chúng sai mang tới."
Trần Thị vội : "Dạ , ."
Lâm Vân Yên các trưởng bối chuyện, xen , chỉ bên cạnh Lâm Vân Tĩnh, khẽ hỏi: "Tỷ thấy ?"
Lâm Vân Tĩnh ngẩn .
Nếu là đây, lẽ nàng hiểu ý sâu xa trong lời của Lâm Vân Yên.
gần đây chứng kiến màn " hùng cứu mỹ nhân" ở trang vườn Chương Bình, cũng Lâm Vân Yên kể chuyện của Lưu đại nhân, Lâm Vân Tĩnh bèn hiểu .
Nghĩ ngợi một chút, Lâm Vân Tĩnh : "Thực một tuổi tác xấp xỉ, đến hai mươi, là sách.
Hắn để rương sách sang một bên, giúp đẩy xe, khi Hồng ma ma hỏi tên tuổi, nơi ở của , thấy sách đó luống cuống thu dọn rương sách.
Tay chân luống cuống, còn rương sách rơi, khi Hồng ma ma hỏi đến, chịu lời nào, đeo rương sách lên vai chạy .
À, thu dọn hết, rơi một tờ giấy.
Ta bảo Hồng ma ma nhặt , hình như để bàn lúc nãy."
Nghe xong, Lâm Vân Yên lên, lấy tờ giấy trở bên Lâm Vân Tĩnh.
Giấy là một tờ bản thảo, dường như là phân tích một đề sách luận, chỗ chỗ nhiều luận điểm, còn mở rộng vài câu.
Không bài văn chỉnh, nhưng thể thấy ít ý tưởng.
Chữ ở đây, dùng tờ giấy để xác định danh tính cũng là thể.
để là ai đó đang học theo cách của Lưu Tĩnh...
Thì quá vòng vo.
Chỉ là, để Lâm Vân Yên tin rằng chuyện hôm nay chỉ là một sự cố...
...
Hôm nay cầm cương là Ngưu bá.
Ngưu bá là phu xe của nàng, tay lái của ông thế nào Lâm Vân Yên hiểu rõ.
Trước đây, nàng và Từ Giản bỏ trốn khỏi kinh thành, cũng là Ngưu bá cầm cương. Trời tối, mưa lớn, đường trơn, cẩn thận tránh quân truy đuổi và phục kích, mà Ngưu bá vẫn đưa họ an thoát khỏi.
Sáng nay, trong lòng nàng bỗng thấy đổi phu xe.
Dù nàng chỉ cung một chuyến, còn Hoàng Thị và Lâm Vân Tĩnh thì lên núi dâng hương, Ngưu bá cầm cương khiến Lâm Vân Yên yên tâm hơn.
Cúi đầu tờ giấy, Lâm Vân Yên nhíu mày.
Chữ dường như quen.
Y bà đến.
Lâm Vân Yên ghé tai nhỏ với Lâm Vân Tĩnh: "Ta hỏi Ngưu bá, tỷ đừng lo chuyện . Nếu trẻ đó là bụng, thì chúng cảm tạ, còn nếu gì uẩn khúc, cũng rõ."
Lâm Vân Tĩnh gật đầu.
Lâm Vân Yên nhanh chóng bước tới phòng khách.
Trần Quế đang uống , lúc Vãn Nguyệt đến mời ở , nếu là lời của Quận chúa thì ông tất nhiên , cứ chờ ở đây.
Lâm Vân Yên xuống, đưa tờ giấy cho Trần Quế: "Giúp xem thử, gần đây học hội nào giảng qua đề ?"
Trần Quế cầm lấy xem.
Chữ đó khá .
Dù vội vã, nhưng bản thảo để thì thể tỉ mỉ từng nét.
Dù , nét bút vẫn ở đó, nếu nghiêm chỉnh sẽ thế nào, phần lớn thể đoán .
Giấy bình thường, khá mỏng, rơi xuống đất, dính bùn và nước tuyết, nhăn nhúm, chỗ sắp rách.
Loại giấy chủ yếu vì rẻ, lượng nhiều, dùng giấy nháp cũng phù hợp, nhưng mười phần thì đến chín phần chủ nhân của nó mấy dư dả.
Mở tiệm văn phòng phẩm, nên những chuyện thế Trần Quế rõ.
Còn về đề mục...
Trần Quế nhớ một lúc, : "Vài ngày , ở lâu Đại Thành phía nam thành tổ chức thi hội, học trò đến nhiều nhưng cũng vài bài thơ , lúc đó hình như cũng giảng qua vài đề sách luận, trong đó đề ."
Lâm Vân Yên khẽ gật đầu, thấy Ngưu bá đến, bèn hỏi về tình hình đường núi.
Ngưu bá vẫn còn hoảng hồn.
Ông hiếm khi cầm cương cho chủ nhân khác trong phủ, suýt nữa xảy chuyện lớn.
"Xe khác, ngựa cũng khác, hôm nay đường , tiểu nhân lái xe cẩn thận hơn ngày thường nhiều." Ngưu bá thành thật: "Dù là xuống dốc, nhưng giữ tốc độ, theo lý thể trượt, ..."
Lâm Vân Yên hỏi: "Đã kiểm tra ?"
"Đã kiểm tra xe, ngựa cũng kiểm tra, thấy gì khác thường cả." Ngưu bá việc cho Lâm Vân Yên cẩn trọng, nghĩ một chút : "Người nhắc nên tiểu nhân mới nhớ, chỗ trượt đó tuyết nhiều nhưng băng, dày hơn chỗ khác."
Trần Quế xong bèn thốt lên: "Không lẽ trò ?"
Có đó là đường núi . Trơn trượt là thể mất mạng đấy.
Lại nghĩ đến tờ giấy Quận chúa ông xem...
Lâm Vân Yên cũng đang tờ giấy.
Học theo gì lạ, nhưng chuyện quá nguy hiểm, nếu thực sự xảy chuyện, gì còn chuyện cứu cứu nữa.
Nói , lẽ việc đều riêng rẽ?
Người tay hề quan tâm đến việc gây họa c.h.ế.t , còn giúp chỉ là lòng .
Chỉ là tình cờ gặp thôi.
Vậy thì...
Lâm Vân Yên nhanh chóng suy nghĩ, với Trần Quế: "Ông và Ngưu bá đến nha môn một chuyến, chúng báo quan."
Trần Quế tròn mắt, ngờ Quận chúa quyết đoán như .
"Người chắc chắn mưu hại ư? Báo ai?" ông hỏi.
Lâm Vân Yên phất tay, mỉm : "Không tố ai cả, tố đoạn đường núi đó. Ông với Đan đại nhân, tháng Chạp, tháng Giêng, bao nhiêu lên núi dâng hương. Nhà may mắn gặp đại họa, nhưng đường xá sửa , thì nhà ai may nữa chứ?"
---
Phủ Thuận Thiên.
Trong thư phòng, Đan Thận đang miệt mài chữ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-193-194-chung-ta-bao-quan.html.]
Gần đến cuối năm, triều đình định ngày hai mươi lăm tháng Chạp đóng dấu, việc trong phủ từ xuống đều chuẩn kỹ càng.
Cả năm vất vả, một kết thúc .
Đang bận rộn, tiểu bên ngoài báo, là Phụ Quốc Công tới.
Đan Thận giật , dậy bước ngoài.
Từ Giản sải bước , thẳng một mạch hậu viện.
Đan Thận hành lễ với , : "Còn kịp chúc mừng ngài, hôm nay đến chỗ ?"
"Đến mượn Đan đại nhân một chiếc ghế." Từ Giản trả lời.
Câu đầu đuôi, Đan Thận thoáng chốc hiểu.
Từ Giản giải thích thêm: "Đan đại nhân đấy, Thánh Thượng thích suốt ngày nhàn rỗi.
Trước giờ vẫn từ chối khéo, nhưng Thánh Thượng ban hôn, nếu tiếp tục thoái thác thì .
Chẳng qua cũng hứng thú lắm với các nha môn, Tết còn nửa tháng, chi bằng đến phủ Thuận Thiên một lát, chỗ quen bằng chỗ lạ.
Chỉ là quyền biến thôi, Đan đại nhân cần bận tâm đến , cho cái ghế, chén là đủ ."
Đan Thận:...
Chỗ lạ bằng chỗ quen.
Người quả là chuyện.
Đan Thận nhận ý của ?
Ngự tiền cấm vệ, đông lời nhiều, quan hệ rắc rối, Phụ Quốc Công chỉ uống cho qua nửa tháng Tết, tất nhiên đến phủ Thuận Thiên là ngon nước ngọt, ung dung thoải mái hơn.
phủ Thuận Thiên là nơi ăn !
Đến địa bàn của , nước tất nhiên tốn ít nhiều.
Đan Thận nghĩ bụng, mượn việc Phụ Quốc Công tự tìm đến để tích thêm chút công đức, kịp nghĩ xong Từ Giản thêm.
"Nếu gì cần dùng đến..." Từ Giản ngừng một chút: “Sắp Tết , chắc cũng chẳng việc gì ?"
Đan Thận trợn tròn mắt.
!
Sắp Tết , tất nhiên là việc nên yên bình, an tâm là nhất.
Nếu việc cần Phụ Quốc Công mặt, phủ Thuận Thiên còn ăn Tết chứ?
Đan Thận bảo tiểu thu dọn, sang với Từ Giản: "Bàn ghế ngài dùng đây vẫn còn, chỉ chất đống tài liệu lên, dọn là . Nếu ngài chê thô ở đây, thì cứ ."
Nói xong, Đan Thận nghĩ ngợi bổ sung.
"Ngài đừng trách lắm lời.” : “Thánh Thượng coi trọng ngài như , ban hôn Quận chúa cho ngài, cứ đùn đẩy nhàn rỗi mãi thật đạo thần tử, vẫn tìm một chỗ thích hợp. Dù phủ Thuận Thiên quen thuộc, nhưng..."
phủ Thuận Thiên thì mỗi vị trí đều đảm nhiệm.
Chẳng lẽ Đan Thận nhường vị Phủ doãn cho Phụ Quốc Công?
Hắn nhường, Phụ Quốc Công cũng chẳng .
Trong mắt Đan Thận, Phụ Quốc Công tất nhiên năng lực cai quản nha môn, Thánh Thượng trọng dụng cũng lạ, nhưng Phụ Quốc Công chỉ vị thần chỉ điểm, chứ gánh vác công việc nặng nhọc của Phủ doãn phủ Thuận Thiên.
phủ Thuận Thiên nhang đèn để thờ Phật lâu dài.
Thánh Thượng cũng chê chùa nhỏ.
Vị Phật , quả là khó mà sắp xếp.
Tuy nhiên, Thánh Thượng là cửu ngũ chí tôn, Phật tự lên kế hoạch cho thì ?
Từ Giản thấy Đan đại nhân còn ngập ngừng, khỏi mỉm : "Ta hiểu rõ trong lòng."
Chuyện tạm thời chỉ là tạm thời, nhưng cũng đến vì việc.
Nếu , mặt Thánh Thượng, đến nỗi kéo dài nửa tháng .
Hắn đến vì chuyện của hẻm Lão Thực.
Hai thư phòng xuống, ngon dâng lên.
Từ Giản thảnh thơi lấy mấy bản công văn dọn xem từ đầu đến cuối.
Đan Thận tiếp tục cầm bút, bỗng nhiên suy nghĩ.
Hắn thực sự chỗ cần Phụ Quốc Công tay.
Hách thông phán báo vài , là hẻm Lão Thực sửa sang xong xuôi, Kinh Đại Bão đề nghị cho một thí sinh ở Tết.
Lợi ích đủ, Đan Thận cũng thấy lý, nhưng chương trình định, từng bước từng bước báo lên, chờ duyệt xong, chẳng cũng qua Tết ?
Hắn mà quan tâm ý kiến các nha môn khác, trực tiếp báo lên Ngự Thư phòng thì , nhưng cũng .
Cũng khó Phụ Quốc Công, chẳng tốn chút sức nào.
Trà nước chỉ tốn hai đồng tiền thôi!
Đan Thận quyết định.
Cứ từ từ , để ấm chỗ , đợi một canh giờ nữa sẽ mở lời.
Bên , Từ Giản lật công văn cũng đang suy nghĩ chuyện .
Hiểu tính Đan Thận, Đan đại nhân hôm nay sẽ mở lời, chậm nhất là sáng mai.
Hắn vẫn để Đan Thận chủ động, như để lộ việc chuẩn .
Tính toán đấy, chẳng ai ngờ, bên ngoài phủ nha báo quan.
Tiểu vội vã bẩm: "Thành Ý Bá phủ, ông ngoại của Bá phủ là Trần Quế, dẫn theo phu xe của Bá phủ đến báo quan."
Đan Thận suýt nữa sặc , đầu Từ Giản.
Từ Giản cũng ngẩn .
Trần Quế dẫn phu xe đến báo quan, chắc chắn trong phủ đồng ý.
Tiểu Quận chúa gì đây?
Còn Trần Quế và Ngưu bá thấy Từ Giản ở phủ nha cũng bất ngờ.
Bất ngờ thấy yên tâm hơn.
Trong nha môn thì dễ việc!
Trần Quế hành lễ, nhớ rằng và Phụ Quốc Công " đầu tiên" gặp , bèn giới thiệu ngắn gọn về và mối quan hệ với Bá phủ.
"Hôm nay Nhị phu nhân và Đại cô nương trong phủ lên núi dâng hương, chính Ngưu bá là cầm cương.” Trần Quế theo lời chuẩn , với Từ Giản và Đan Thận: “Khi xuống núi, xe bỗng trượt bánh, nếu nhờ tảng đá bên vách núi chặn , e rằng cả xe cả rơi xuống.
Về đến phủ , càng nghĩ càng thấy sợ, đường núi nhiều khách hành hương, lỡ như...
Nên tới nha môn báo cáo, mong các vị sai nha kiểm tra, nếu băng thì nên dọn sớm."
Đan Thận thế thì liên tục nguy hiểm: "Không là ! Ta sẽ lập tức phái cùng các ngươi đến chỗ xảy sự cố xem xét."
Từ Giản bảo Đan Thận một chút.
Hai sang bên cạnh, Từ Giản hạ giọng : "Đan đại nhân, thể phái thêm vài , mời cả Trương phủ thừa cùng ?"
Nghe , Đan Thận khá bất ngờ.
Chỉ dọn băng thôi, việc sai nha là , còn cần đến cả Trương Viên?
Nghĩ , Đan Thận lập tức hiểu .
Chàng rể mới, dù cũng thể hiện.
Không việc thực sự cần nhiều như , mà là để thể hiện thái độ coi trọng của rể mới.
Vuốt râu, Đan Thận vui vẻ: "Vậy thì theo Phụ Quốc Công, để Trương đại nhân cùng ."
Từ Giản lời cảm ơn, đợi Đan Thận dặn dò Trương Viên, bèn tìm Trần Quế.
"Quận chúa dặn thế nào?" Hắn hạ giọng hỏi.
Trần Quế lanh lợi, nhanh chóng kể đầu đuôi sự việc, : "Quận chúa nghi ngờ động tay, Ngưu bá cũng thấy đường núi gì đó ..."
Nghe xong, Từ Giản hỏi tiếp: "Còn tờ giấy đó ?"
"Quận chúa đưa cho , bảo đến lâu Đại Thành hỏi thử." Trần Quế , lấy tờ giấy từ trong tay áo .
Từ Giản nhận lấy, mở xem, khỏi nhướng mày.
Sau đó, đưa cho Trần Quế, : "Trước khi khỏi thành, báo cho Quận chúa, chữ là của Dư Phác."