Yến Từ Quy - Chương 189: Lòng thương của Ninh An

Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:10:27
Lượt xem: 97

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mắt Lưu Tĩnh cụp xuống.

Cảm xúc thế nào ư? Chính rõ nhất, cổ họng nghẹn đắng.

thể để lộ , chỉ thể giữ thứ bình thường.

Hôm qua từ nha môn trở về phủ, thấy Lưu Tấn yên tĩnh giường, Lưu Tĩnh ngạc nhiên vì sự ngoan ngoãn của con, Đào quản gia mới chuyện mang tặng nghiên mực.

Nghiên mực là món quà khá phù hợp.

Từ trẻ con mới học chữ đến tóc bạc, bất kể nam nữ, chỉ cần , , thì tặng nghiên mực bao giờ sai.

Chỉ là món quà đơn sơ.

Đào quản gia cũng tự trách: "Lúc đó vội quá, công tử giục gấp, sợ trễ nên chạy ngay đến phủ Quốc Công, để ý gì khác. Về mới nghĩ, đáng lẽ nên đổi cái rương tinh xảo hơn, gói thêm lớp vải đỏ."

Lưu Tĩnh mà cau mày: "Mấy lễ nghi cơ bản , Tấn Nhi kinh nghiệm nên quên là , nhưng ngươi là lớn, quên mất chứ?"

Quy tắc giao thiệp vốn là như thế.

nghĩ gì về Từ Giản, nhưng thì cũng cho .

Đồ mang , thể thiếu vẻ bề ngoài bắt mắt chứ?

Ai chẳng thích những thứ mắt?

Nhìn đồ đầu tiên là vỏ, mặt, vốn là thế.

Tất nhiên, với mối quan hệ giữa Từ Giản và cha con họ, dù Lưu Tấn tặng rương vàng rương bạc thì Từ Giản cũng chẳng mảy may.

may là lúc tặng quà, Tào Công Công cũng mặt.

Tào Công Công là ai chứ, tinh tường như thế, cái rương đơn giản , chẳng lẽ suy nghĩ gì?

Về đến mặt Hoàng thượng, ông chắc mang chuyện bẩm báo, nhưng lỡ chuyện, nhắc thì việc nhỏ thể thành chuyện lớn.

Tình huống như thế, Lưu Tĩnh thấy nhiều quan trường.

Nhìn Lưu Tấn với dáng vẻ uể oải, Lưu Tĩnh dạy dỗ nhiều, sợ càng càng phản tác dụng, chỉ hậu viện.

Từ Miểu thì vui mừng.

Bản tính nàng là thế.

Những thứ thấy như tước hiệu Quận chúa, sự yêu quý của Hoàng Thái Hậu, với nàng đều xếp cùng.

"Nghe tính tình lắm, dù nuông chiều từ nhỏ nhưng hề chút kiêu căng nào."

"Người xinh , ấn tượng của là năm ngoái từng gặp nàng ở một tiệm nào đó, còn hỏi ma ma 'Cô nương nhà nào mà đáng mến thế', họ bảo đó là Quận chúa Ninh An."

"Dung mạo , tính tình , A Giản nhất định cũng thích một cô nương như thế."

"A Giản bên cạnh chăm sóc, đúng là chuyện ."

"Ta chọn quà cả chiều, định ngày mai mang sang phủ Quốc Công, lão gia xem giúp ."

Lưu Tĩnh giúp nàng chọn , dặn dò mang cho thật chu đáo, nhưng cũng nghi ngờ liệu nàng .

thì trong mắt Từ Miểu, nàng chỉ mang chút quà về nhà đẻ thôi, cần gì rình rang?

Bởi vì Lưu Tấn vui, Từ Miểu cũng suy nghĩ của riêng trong những chuyện . Lưu Tĩnh nghĩ về những điều xảy suốt cả ngày, cả đêm trằn trọc yên giấc.

Sáng sớm thức dậy, soi gương chỉnh trang, quầng thâm mắt còn đáng sợ hơn cả lúc giả vờ ốm.

Không còn cách nào, đành lấy chút phấn dưỡng da của Từ Miểu để che .

Cũng may da trắng, dặm chút phấn cũng lộ.

Nếu mà đen như An Dật Bá...

Lưu Tĩnh nghĩ , liếc An Dật Bá, thu tầm mắt.

Không thì lòng sẽ yên.

Lúc gió ngược thì cúi đầu, đừng phô trương, như thế mới xa .

Lúc nếu tới gần, chỉ chuốc lấy bẽ bàng.

Hết buổi chầu sáng, Từ Giản Ngự Thư Phòng tạ ơn.

Thánh Thượng triều phục, tinh thần phấn chấn.

Hôm qua Tiểu Dư Công Công về cung, cũng đến bẩm báo tình hình Thành Ý Bá nhận chỉ, thêm cả những điều Tào Công Công kể ở phủ Quốc Công, Hoàng thượng càng thêm vui.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-189-long-thuong-cua-ninh-an.html.]

Phủ Quốc Công lạnh lẽo?

Không .

Phủ Thành Ý Bá thì rôm rả bao, con gái của gia đình đông con nhiều phúc, gả phủ Quốc Công chẳng sẽ mang cả khí ấm áp đến đó ?

Ngài là Thánh Thượng, ban hôn thế , giữ cân bằng thế thật là tinh tế, khéo léo vô cùng.

Tâm trạng , nên ngủ cũng ngon.

Hôm nay ai Hoàng thượng cũng thấy thuận mắt.

Đợi Từ Giản hành lễ tạ ơn, ngài còn : "Lát nữa trẫm cùng ngươi sang Từ Ninh Cung, để Ninh An cũng lạy trẫm một cái."

Đang thì Lý Thiệu bước .

Lý Thiệu thấy Từ Giản ở đó, bèn hỏi Thánh Thượng: "Người ban hôn cho , ban cho con?"

Từ Giản Lý Thiệu một cái.

Nghe , lời của Lý Thiệu chỉ là buột miệng , chẳng suy nghĩ, cũng chẳng đặt nặng, chỉ thuận miệng thôi, mang chút cảm xúc dư thừa nào.

Thánh Thượng cũng hiểu rõ, trách: "Lại bậy"

Từ Giản là thần tử, hôn sự dễ định.

Thiệu Nhi là Thái tử, chính phi mẫu nghi thiên hạ, thể dễ dàng định .

chỉ định lương , lương viên, thì cũng cân nhắc nhiều.

Bên ngoài, nội thị bẩm, Quận chúa đến Từ Ninh Cung.

Thánh Thượng bèn dậy khỏi Ngự Thư Phòng.

Ở bên , Lâm Vân Yên mỉm bước tẩm điện ấm áp.

Hoàng Thái Hậu đang tựa , thấy nàng đến, nhịn mỉm : "Đang nhắc tới con đây."

Lâm Vân Yên bước tới, thấy Vương ma ma chỉ ý chuẩn gì, bèn : "Nhắc con đến mà trải đệm mềm? Chẳng lẽ hôm nay con quỳ lên gạch ?"

"Ai nỡ chứ?" Hoàng Thái Hậu mỉm kéo nàng xuống: "Đợi Từ Giản tới hẵng hành lễ, chẳng lẽ bắt con quỳ hai ?"

Ngự giá đến nhanh.

Lâm Vân Yên dậy ngoài đón giá, thấy Lý Thiệu cũng theo tới, thì bất ngờ.

Đợi Thánh Thượng xuống bên cạnh Hoàng Thái Hậu, cung nữ nhanh chóng đặt hai tấm đệm mềm.

Từ Giản tiến lên một bước, đầu liếc Lâm Vân Yên.

Bốn mắt , Lâm Vân Yên mỉm , bên má lộ lúm đồng tiền nho nhỏ.

Từ Giản thu ánh mắt, chân trái khuỵu , đó mới đến chân , quỳ xuống đệm mềm.

Lâm Vân Yên cũng chần chừ, ngoan ngoãn quỳ xuống, cúi hành lễ.

Nói thật, nàng ít khi thấy Từ Giản quỳ.

Trước chân hỏng, quỳ cũng nổi, thường miễn lễ, chỉ khi "nhận tội" mới thể quỳ.

Nàng từng cố gắng đỡ bên cạnh, nhưng Từ Giản luôn cố gắng dồn trọng lượng tay chống đất, hết sức cố gắng để giữ vững.

Quỳ "nhẹ nhàng" như thế , lẽ đây là đầu tiên nàng thấy.

, Lâm Vân Yên cũng , Từ Giản quỳ hề thoải mái.

Thân thì thẳng, nhưng trọng lượng đều dồn bên trái, chân dám chịu lực.

Chắc do trời quá lạnh nên đau.

Hành lễ sớm, lên sớm, cũng thoải mái sớm hơn.

Thánh Thượng và Hoàng Thái Hậu nhận đại lễ.

Theo quy tắc, hai thể thiếu vài câu dặn dò.

Thánh Thượng định mở lời, thấy Lâm Vân Yên nghiêng , mất thăng bằng ngã nhẹ một cái.

Hoàng Thái Hậu chút tâm tư khéo léo của nàng, mỉm nàng một cái, : "Thôi , lên ."

Thánh Thượng cũng hiểu , : "Được, Ninh An đau lòng, mẫu hậu , trẫm cũng , đều lên chuyện ."

 

 

Loading...