Yến Từ Quy - Chương 188: Vui vẻ đón chiếu chỉ
Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:10:26
Lượt xem: 85
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiểu Dư Công Công xong chiếu chỉ, trao cho Lâm Vân Yên.
"Chúc mừng Quận chúa." ông mỉm , kể sáng nay phu nhân An Dật Bá gặp Hoàng Thái Hậu, từng lời đều là niềm vui.
Lâm Vân Yên đến Hoàng Thái Hậu từ sáng ngừng nở nụ , cũng thấy lòng tràn ngập niềm vui.
"Mai cung tạ ơn, chắc chắn Thái Hậu sẽ càng thêm vui mừng."
Lâm Vân Yên mỉm .
Lâm Dư mời Tiểu Dư Công Công sảnh hoa uống .
Lâm Dư, Lâm Dật mỗi dẫn con trai ngoài, cảm tạ láng giềng.
"Chuẩn thêm đồng tiền, còn kẹo nữa chứ?"
"Lát nữa chia thì rộng tay một chút, vốc là vốc đầy."
" thế, tiết kiệm chút cũng chẳng nên chuyện gì, tiền mừng cho đủ."
Trần Thị chỉ huy ghi chép và sắp xếp quà thưởng.
Lâm Vân Phương yên, kéo Lâm Vân Yên và Lâm Vân Tĩnh cùng xem từng món.
"Đôi ngọc Như Ý lớn thật! Lúc đưa sính lễ, nhất định để nó ở hàng đầu!"
"Bình cắm hoa ghê, sứ trắng mịn màng trong suốt, cắm vài nhành mai đỏ sẽ hợp với thời tiết , nhị tỷ mang về vườn Bảo An ."
"Tấm lụa sờ thật thích, họa tiết cũng , chỉ tiếc màu hợp thời!"
Trần Thị đang chỉ huy các ma ma việc, nhưng từng câu của Lâm Vân Phương đều lọt tai bà.
"Con giỏi thật, còn đếm xong, con chia hết xem dùng thế nào ." Trần Thị trách yêu, sang Lâm Vân Yên : "Đừng chỉ lời Vân Phương, tam thẩm cũng cho con lời khuyên, màu lụa hợp thời, may áo thì tiếc lắm, nhưng may vỏ chăn thì hợp."
Trong hòm của con gái xuất giá thì thứ gì cũng đều yêu cầu nhất định, của cải quý giá đều ở đáy hòm.
Chăn, rèm, gối lớn gối nhỏ, nhà giàu thì nhiều bộ và tinh xảo hơn, nhà nghèo thì ít và đơn sơ hơn.
Con gái của Bá phủ, của hồi môn thể ít.
Lâm Vân Yên là Quận chúa, thiếu gì những đồ dùng hàng ngày chứ?
những món đồ , xưa nay đều là tình cảm của bậc trưởng bối dành cho con gái khi gả , là kỳ vọng cho cuộc sống tương lai, thể thiếu .
Trần Thị là chủ trong nhà, xem trọng những quy tắc .
"Quận chúa yên tâm, chăn của nhà ấm, nặng."
Lâm Vân Yên , rạng rỡ: "Sao con yên tâm chứ, con tin tưởng tam thẩm nhất mà."
Trần Thị là phụ nữ đảm đang.
Trước đây khi nhà họ Lâm lụi bại, những ngày tháng khó khăn như thế, Trần Thị giật gấu vá vai, nghĩ cách từng ngày, cũng đều vượt qua.
Bây giờ, gia đình sung túc, kho đầy gạo, tất cả tài năng của thím ba đều đất dụng võ.
Tiểu Đoạn Thị bên, chuyện rôm rả, mắt cũng cong thành một nụ .
Hoàng Thị và Viên Thị, hai con dâu bên, ghé đầu thì thầm.
Nói một lúc, đột nhiên thấy nụ của Tiểu Đoạn Thị mang theo chút buồn bã, Hoàng Thị bèn qua Viên Thị.
Viên Thị thấy , thầm thở dài.
Chắc chắn lão phu nhân đang cảm khái.
Người già mà, thấy chuyện mắt, nhớ đến những gì trải qua, đó chuyện thường gặp.
Hai thương lượng với , bước lên, mỗi khoác lấy một cánh tay của Tiểu Đoạn Thị.
"Ngoài trời lạnh quá, chúng con đỡ về Viện Tải Thọ nhé."
"Có gì trong lòng cứ với chúng con, mấy đứa cháu thì cứ để chúng nó tự vui ."
Tiểu Đoạn Thị hai thì lòng nhẹ bớt, bất giác bật .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-188-vui-ve-don-chieu-chi.html.]
Bà cũng những cảm xúc "hoài niệm" của khiến các cháu gái lo lắng, bèn theo hai con dâu về.
Vừa , bà lẩm bẩm.
"Ta nghĩ, phủ lâu lắm mới ngày vui vẻ đón chiếu chỉ như hôm nay." Lần là Lâm Dư kế vị.
Kế vị là chuyện vui, nhưng đó là cái c.h.ế.t của lão Bá gia Lâm Khuê.
Trước đó nữa là Lâm Vân Yên phong Quận chúa.
Nhận phong hiệu là vinh quang, nhưng vinh quang là cái c.h.ế.t của Thẩm Uẩn.
Làm thể thực sự vui vẻ ?
Chỉ là khác.
Thánh Thượng ban hôn, ban cho mà Vân Yên tự nguyện, chút uất ức lo âu nào, là chiếu chỉ mà cả nhà thể thoải mái vui mừng.
Tiểu Đoạn Thị cảm khái cho ?
Khóe môi Viên Thị cong lên, ánh mắt lấp lánh: "Người cảm khái ? Mới đến đây thôi mà. Các cháu lớn , ai cũng sẽ định , đón về, tiễn , chuyện vui nối tiếp chuyện vui, ngừng . Tuy rằng chắc lúc nào cũng chiếu chỉ, nhưng chắc chắn đều là chuyện mừng. Vài ba năm nữa, thêm thế hệ , tứ đại đồng đường, lúc đừng rơi "hạt đậu bạc" nhé, để con cháu chê ."
Tiểu Đoạn Thị mấy câu đầu còn thấy lòng phấn chấn, nhưng khi đến "hạt đậu bạc", buồn bực .
Bà lão như bà, thành đứa trẻ con ?
Nước mắt bà già gọi là "hạt đậu bạc" chứ?
Hoàng Thị cũng bật , vội với Tiểu Đoạn Thị: "Người ý của tứ ? Muội xin mấy nén bạc, hôm nay thưởng nhiều cho , để khỏi nữa."
Viên Thị vui vẻ trả lời: "Không giấu nhị tẩu , chỉ hưởng chút may mắn của Vân Yên thôi."
Người câu kẻ câu , Tiểu Đoạn Thị gì còn tâm trí mà cảm khái nữa chứ?
Về đến Viện Tải Thọ, bà khoát tay, chỉ những hầu trong viện, mà cả Bá phủ cũng đều phần thưởng.
Khi Lâm Vân Yên và hai chị em cùng bước viện, thấy từng đợt vẫn còn đang ở trong để tạ ơn.
Phủ Thành Ý Bá, bên trong vui vẻ, bên ngoài rộn ràng.
Tiền mừng chia, kẹo cũng phát ít.
Chờ khi dân chúng tản , Lâm Dư tiễn Tiểu Dư Công Công cùng hai em trai đến cảm tạ từng Bá phủ, Hầu phủ xung quanh.
Hôm .
Vừa bước triều phòng, Lâm Dư một đám quan viên vây quanh chúc mừng.
Lâm Dư trả lời từng một, quanh, thấy An Dật Bá đang bên cạnh, bèn bước tới : "Ngài vất vả ."
"Ta đây, ai cũng hỏi kín miệng thế, chẳng để lộ chút tin tức gì." An Dật Bá hừ nhẹ: "Chuyện Thánh Thượng giao phó, thể nhiều chuyện ? Bàn chuyện hôn sự, nếu cuối cùng thành, bát tự hợp, định , trường hợp cũng là từng xảy . Ta lung tung khắp nơi, mà hợp lý ? May mắn đúng là trời sinh một đôi, phụ lòng Thánh Thượng tin tưởng."
An Dật Bá thế, thì tất nhiên sẽ phụ họa.
trong lòng đều hiểu, hôn sự mà Thánh Thượng , bát tự mà hợp chứ.
An Dật Bá kín miệng, nên Thánh Thượng tin cậy.
Rèm vén lên, Từ Giản từ bên ngoài bước .
Trong tiếng chúc mừng vang lên, cúi chào Thành Ý Bá và An Dật Bá.
An Dật Bá vỗ vai Từ Giản, khuôn mặt đen mà rạng rỡ, ngập tràn niềm vui.
Thành Ý Bá thì thầm với Từ Giản mấy câu, chăm chú , thỉnh thoảng gật đầu.
Nhìn cảnh giống như chú rể trẻ và hai cha của đỗi hòa hợp.
Không ít thấy, cũng nghĩ như , bèn kìm mà đầu, sang cha ruột thực sự của .
Lưu đại nhân với khuôn mặt nho nhã, chẳng lộ chút cảm xúc nào, chỉ ở phía bên , trông thật lạc lõng giữa những khác.