Yến Từ Quy - Chương 183: Cảnh huyên náo thật đúng điệu

Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:10:20
Lượt xem: 81

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cú rẽ đều mơ hồ.

Sao đúng hướng nhỉ?

Chẳng lẽ Thánh Thượng tạo sự long trọng, để thánh chỉ ban hôn quanh thành một vòng, cho bá tánh khắp nơi đều về đại hỷ sự ?

Trước đây cũng cảnh tượng hoành tráng thế , nhưng đa phần là khi tướng quân chiến thắng trở về, phong thưởng cho nữ quyến trong kinh để cổ vũ tinh thần quân sĩ, đương nhiên càng huyên náo càng .

chuyện ban hôn đãi ngộ như , quả thật hiếm .

Quận chúa Ninh An sủng ái, nàng là quận chúa mà.

Còn phủ An Dật Bá thì công trạng gì?

Bá gia sáng nay ở Ngự Thư Phòng, rốt cuộc những gì?

Chẳng lẽ tâng bốc đến mức ngựa đá cũng gãy chân ?

Không ngờ đấy, An Dật Bá mặt mày nghiêm túc, trông dữ tợn mà hóa là bậc thầy nịnh hót.

Ban hôn thế , đến khi thành , liệu đoàn đón dâu đủ để quanh thành ?

Người ghen tị, kẻ tin nổi, trong Thiên Bộ Lang, tâm trạng mỗi mỗi khác.

Một tiểu kích động, đến chỗ cuối đoàn hộ tống nâng rương, vội hỏi: "Có quanh thành một vòng ? Vất vả quá."

"Không quanh ." vị nội thị ngạc nhiên trả lời: "Tào Công Công dặn thế."

Tiểu ngơ ngác: "Phủ An Dật Bá ở phía đông thành ?"

" mà." nội thị gật đầu: " Tào Công Công phủ Phụ Quốc công, phủ đó ở phía tây thành."

Tiểu : ...

Lâu , tiểu vẫn hồn.

Cậu thậm chí nghi ngờ nhầm, tự dưng nhắc đến phủ Phụ Quốc công chứ?

Ban hôn thì liên quan gì đến phủ Phụ Quốc công?

đoàn vẫn bước nhịp nhàng, cũng tiện đuổi theo hỏi thêm, đành đầu trở .

Vừa đến Thiên Bộ Lang, vây quanh.

Có vị quan thấy trông như hòa thượng hiểu kinh, bèn hỏi: "Ngươi hỏi ? Sao trông ngơ ngác thế ?"

Tiểu ngơ ngác trả lời: "Bảo là phủ Phụ Quốc công, chẳng là phủ An Dật Bá với phủ Thành Ý kết ?"

Một câu như kích động ngàn lớp sóng.

Sóng dâng ầm ầm, cuốn lên bờ, dội hết từ đầu đến chân những bờ.

Mạnh quá, trong chốc lát ai nấy đều sững sờ.

Tiểu bừng tỉnh, đ.ấ.m một tay lòng bàn tay : "A, hiểu . Là phủ Thành Ý Bá với phủ Phụ Quốc công kết ."

Phủ Thành Ý Bá Từ Ninh cung xem trọng như thế, chắc chắn ai khác ngoài quận chúa.

Phủ Phụ Quốc công, chỉ một chủ nhân, đó chính là Quốc công gia.

Thánh Thượng đang ban hôn cho quận chúa Ninh An và Phụ Quốc công ư?

"Thế còn An Dật Bá là ..."

Phủ Thành Ý Bá, ông đích tới, phu nhân cũng đến, thêm Ngự Thư Phòng, khi chầu xong An Dật Bá còn nữa.

Chẳng liên quan gì, ông xen gì?

Phụ Quốc công cháu nội ông .

Để chúng lệch hướng cả đám ư?

"Dù lão Quốc công còn." lẩm bẩm: "Thân phụ của Quốc công gia chẳng ..."

Nghĩ đến đây, ai là nghĩ đến Lưu Tĩnh đại nhân.

Phụ Quốc công bàn chuyện hôn sự, bỏ qua Lưu đại nhân, phần hợp lẽ, nhưng Thánh Thượng ban chỉ, rõ ràng ý kiến gì.

Chuyện mà Thánh Thượng gật đầu, bọn họ còn bình luận gì thêm nữa?

Đoàn rước thưởng dài như , sự hài lòng và vui vẻ của Thánh Thượng thể hiện hết cả .

Ai mà còn kén chọn lúc , chẳng là tạt gáo nước lạnh Thánh Thượng ?

Chỉ mới .

Ngay cả những quan viên nhàn rỗi như ngự sử cũng chuyện hồ đồ thế .

Cũng may, nha môn Hồng Lư Tự ở ngay con đường trung tâm của Thiên Bộ Lang mà phía đông, cửa đối diện với Binh bộ, cách đây một đoạn.

Nếu , những chuyện ngay cửa nha môn của Lưu đại nhân, thật chẳng khác nào tự gây rối.

, ngẩng đầu lên vẫn thấy mấy vị quan của Hồng Lư Tự đang hóng hớt. Ít nhiều cũng nên tìm vài câu để bào chữa cho Lưu đại nhân.

"Lưu đại nhân mới lo xong việc cho Lưu công tử ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-183-canh-huyen-nao-that-dung-dieu.html.]

"Sắp hết năm , nha môn vốn bận, thêm chuyện với phủ Vân Dương Bá, Lưu đại nhân thể phân ."

"Chuyện hôn sự của Quốc công gia với quận chúa, đó là đại sự, thể sơ suất, Lưu đại nhân bận quá lo nổi, Thánh Thượng giao cho An Dật Bá cũng là bình thường."

"An Dật Bá việc chắc chắn, còn là tri kỷ của lão Quốc công."

Những lời như thế tiếp nối , tạo thành bậc thang cho việc Lưu Tĩnh tham gia.

phần chất phác nhưng cũng đến nỗi đặt chân lên sập.

Lại một kẻ lỗ mãng, chẳng hiểu gì xen : " Lưu đại nhân đây , con trai ông gặp quận chúa đem lòng yêu ?"

Lời dứt, gió lạnh rít lên.

Gọi là gì đây?

Gọi là nhắc trúng chỗ đau.

Ở Thiên Bộ Lang như thế ?

Dù ai cũng tò mò, nhớ rõ câu đó, nhưng nào chuyện thể giữa chốn đông , lúc đang đón tin vui?

Phải tìm chỗ kín đáo để xầm xì chứ.

"Ta bảo mà, An Dật Bá to khỏe thế , mấy hôm chầu xong lau mũi, đó trông cũng chẳng cảm lạnh, hóa là thế."

" , mấy lời Bá gia thích , chẳng nên xì mũi ."

"Thôi nào, xem lâu , mau mau về việc thôi, thì ai cấp khiển trách, chúng chịu trách nhiệm ."

kêu lên giải tán, dần dần ai về nha môn nấy.

Chỉ là tâm trạng đang nhấp nhô nên còn về công vụ, những thiết tụm , nhỏ giọng bàn tán.

"Hai đều để mắt tới cùng một ư?"

"Quốc công gia bàn chuyện hôn sự, Lưu đại nhân thực sự chút nào ? Ta thấy hẳn."

"Chuyện lớn như của quận chúa, Hoàng Thái Hậu chẳng cân nhắc suy tính một mùa hai mùa mới gật đầu ? Theo thấy, chắc là từ lâu, chỉ chốt mà thôi."

"Dù cũng sẽ đến tai Lưu đại nhân, ông xen ?"

"Chưa chắc gan xen , nhưng vài lời mát mẻ, cũng đủ khó chịu ."

"Suy cho cùng cũng là con ruột, Lưu đại nhân chắc đến mức..."

"Thế ngươi tại Thánh Thượng giao cho Lưu đại nhân lo liệu, mà để An Dật Bá ? Ngươi thực sự tin những lời bào chữa lúc nãy ?"

"Thôi, dù Lưu công tử và tiểu thư phủ Vân Dương Bá xong lễ nhỏ, Phụ Quốc công và quận chúa cũng ban hôn, ai cũng vướng bận ai."

Nhìn trăng trong nước, ngắm hoa trong sương, đúng bọn họ cũng rõ, nhưng thừa nhận, cái náo nhiệt đúng là đủ vị.

Không uổng công lẻn xem.

Trong Hồng Lư Tự, sắc mặt Lưu Tĩnh trở nên nặng nề.

Tin đầu tiên tai, nghi ngờ lắm , An Dật Bá thể vì cháu mà từ Ngự Thư Phòng xin thể diện lớn ?

Chốc lát , ý nghĩ từng nhiều thoáng qua, gạt , nổi lên.

Cho đến khi , đoàn rước thưởng rẽ về phía tây.

Tay lơi một cái, Lưu Tĩnh khống chế ngòi bút, bút nhấn mạnh lên giấy, để một vệt mực đen đậm.

Ông vội nhấc bút, tờ giấy đó cũng coi như bỏ.

Nhìn tình hình, Lưu Tĩnh bèn đặt bút xuống, dậy bước ngoài.

Ông rõ từng nhịp tim của , mỗi nhịp đều báo điềm chẳng lành.

Phủ Phụ Quốc công ở ngay phía tây thành.

Chẳng lẽ thật sự chỉ đầu Từ Giản ?

Những "trùng hợp" đó, chẳng lẽ thực sự đoán đúng ?

Thấy mấy vị quan viên đang tụm chuyện, Lưu Tĩnh hắng giọng, cố khiến giọng bình thản hơn, để lộ cảm xúc nên : "Mấy vị đang bàn gì thế?"

Nghe tiếng, mấy đó lập tức thẳng, cùng đầu .

Họ ngờ Lưu Tĩnh , trong chốc lát khỏi ngơ ngác.

Họ đang bàn về Phụ Quốc công.

Họ đang bàn, đợi đến trưa gặp Lưu đại nhân, nên chúc mừng .

còn đến trưa nữa.

Cũng bàn kết quả, Lưu đại nhân ngay mặt.

Thế , đây?

 

 

Loading...