Yến Từ Quy - Chương 181: Ghi công
Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:10:18
Lượt xem: 87
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Triều sớm.
Mọi việc đều theo đúng trình tự.
Chuyện lớn chuyện nhỏ bàn xong, Tào Công Công hô bãi triều.
Thánh Thượng rời , An Dật Bá cũng chẳng để rảnh rỗi, nhanh chân bước khỏi đại điện, xuống con đường dài, mà rẽ ngay qua một ngã khác.
Đó là hướng đến Ngự Thư Phòng.
Đường hoàng như , khỏi lọt mắt quan viên từ .
"Hừ! Chẳng che giấu chút nào!"
"Chẳng nhà họ với phủ Thành Ý Bá đang bàn chuyện cưới hỏi ? Đại hỷ sự thì che giấu gì."
"Cũng đúng, hỷ sự chẳng sẽ mong loan tin cho cả thiên hạ mà."
"Chắc các ngươi thấy, cái bộ mặt dữ dằn của An Dật Bá giờ tràn đầy hỉ khí, chẳng khác thần giữ cửa dán cổng là mấy."
Có lẽ vì ví von quá buồn , dẫn đến một trận rộ lên.
"Nói tới thần giữ cửa, chắc mua tranh Tết nhỉ?"
"Đừng chen ngang, tranh Tết lúc nào mua chẳng , chuyện cưới hỏi của hai phủ nhận thiệp mời đây."
"Hả? Thành Ý Bá ? Có , Bá gia tiết lộ chút nào?"
Có hỏi , bèn quanh, trong điện chẳng còn bóng dáng Lâm Dư nữa.
"Đi sớm thật."
"Thành Ý Bá cả An Dật Bá."
"Đừng vội, đừng vội! Có , đợi định tự khắc thôi."
Lưu Tĩnh những lời bàn tán, lòng thấp thỏm, về phía Từ Giản.
Thần sắc Từ Giản lạnh nhạt, bước chân rời khỏi.
Lần , Lưu Tĩnh kịp nghĩ ngợi, nhanh chân theo , định hỏi vết thương chân.
"Lưu đại nhân." Từ Giản như mắt lưng, chẳng đầu , chân cũng dừng, cất lời cả Lưu Tĩnh: "Nếu là định chuyện gì đó thì thôi , họ Từ, còn con ngài họ Lưu, chung hàng ."
Lưu Tĩnh sững .
Hắn định chuyện đó, nhưng miệng nhanh bằng Từ Giản.
Hắn cố gắng thêm câu nữa: "Ta..."
Từ Giản để cơ hội, lập tức tiếp: "Cũng cần thăm hỏi, trời lạnh thế , ngài thấy khó chịu chứ thấy đấy, còn về phủ sưởi ấm nữa, ngài đừng cản trở ."
Lưu Tĩnh: ...
Tiếng nhỏ, thu hút ánh mắt của tất cả .
Chuyện cưới hỏi giữa hai phủ bá rõ , nhưng ở đây thì "cha con bất hòa" rõ ràng.
Xem kịch tất nhiên xem cái mắt.
Lưu Tĩnh thực sự cứng họng.
Những gì Từ Giản , đều chặn hết lời "quan tâm" mà .
Nếu còn hỏi "vết ở thương chân", thì chẳng khác nào đang tìm chuyện , tỏ vẻ quan tâm mà thực chất chỉ cản trở Từ Giản nghỉ ngơi, bộ đều là giả tình giả ý.
Đành dừng bước một nữa, Lưu Tĩnh theo bóng dáng Từ Giản rời đại điện, xuống lối .
Chờ đến khi xa, Lưu Tĩnh thả lỏng vai, tỏ vẻ bất lực.
"Lưu đại nhân." Hoàng Thiếu Khanh thấy , bèn lên tiếng an ủi: "Phụ Quốc công năng thẳng thắn, ngài..."
Lưu Tĩnh cấp , thở dài một tiếng: "Không trách nó, là do đây ít quan tâm nó quá."
"Mấy ngày lo chuyện cho Tấn nhi, thật, suy nghĩ nhiều."
"Tấn nhi từ nhỏ đến lớn, từ lúc bập bẹ học đến khi học chữ, đến bây giờ, dù , mỗi giai đoạn đều những ký ức, đó là những khoảnh khắc phụ mẫu cùng con trải qua."
" A Giản thì quá ít."
"Ta nhớ lúc nó chào đời, đầu bế con, giấu gì ngươi, tay chân lóng ngóng, bà đỡ cho ngớt."
"Nó chỉ ở bên phu thê tới khi đầy tháng, lão Quốc công mang , đó, chẳng tham gia chút nào sự trưởng thành của nó."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-181-ghi-cong.html.]
"Ta hiểu nó, từng ở bên nó, giờ nó đoái hoài đến là quá đỗi bình thường."
"Ta đổi mối quan hệ , nhưng ngươi xem, bắt đầu từ nữa."
Hoàng Thiếu Khanh mà gật gù.
Chuyện nhà cửa, quan thanh liêm cũng khó mà xét.
Ông tự nhận là hiểu rõ cấp , Lưu đại nhân trong công việc thật tồi, đối đãi với cũng tử tế.
chuyện trong nhà, ông là ngoài, dám tùy tiện xen .
Chẳng qua là cấp đến , Hoàng Thiếu Khanh cũng vài lời.
"Chuyện thể vội." ông nghĩ một chút, : "Người bảo mất bò mới lo chuồng, chẳng bao giờ là muộn, ngài bỏ lỡ mười tám mười chín năm, thì dành hai mươi năm nữa. Phụ Quốc công còn trẻ, ngài cũng già, sợ gì thời gian đủ?"
Lưu Tĩnh như ngộ , gật đầu.
Hai Hồng Lư Tự cùng rời , các quan còn thì với .
Nhà nhà đều khó khăn riêng.
Có đồng cảm, thực sự tin lời Lưu Tĩnh.
Có giữ thái độ trung lập, ý kiến.
Cũng bộc trực mà : "Nếu là một tháng , chắc chắn sẽ tin Lưu đại nhân."
Ai bảo trong một tháng , chuyện Lưu gia với phủ Vân Dương Bá ồn ào đến .
Tin đồn đủ loại, nay thổi gió đông, mai thổi gió tây, xem kịch cũng cuốn theo, lúc thì thổi về trái, lúc thổi về .
Thổi đến chóng cả mặt.
Thôi thì cứ đ.á.n.h đều cả hai bên, chẳng ai giữ uy tín nguyên vẹn.
Trong Ngự Thư Phòng, Thánh Thượng lật xem sổ sách An Dật Bá dâng lên.
Kết quả hợp bát tự, ngài xem ít , xét về mỹ từ và hoa mỹ, thì bản đầu.
Ca ngợi như thể trời đổ mưa đỏ.
"Kết quả ." Thánh Thượng mím môi, ngẫm nghĩ một chút: "Thực khiến Trẫm mở mang tầm mắt."
"Lão thần cũng mở mang tầm mắt." Không An Dật Bá thật sự hiểu lời Thánh Thượng, giả vờ hiểu, cứ thế mà tiếp: "Thành Ý Bá gì với thần, gả nữ nhi độc nhất, tâm trạng thể hiểu, nhưng nội nhân của thần đến thăm lão phu nhân, lão phu nhân vui như Tết, lời đều nhắc đến ngài và Hoàng Thái Hậu, bà yên lòng."
"Hôn sự , ai là 'lương duyên trời định'."
Thánh Thượng bật .
Ai mà thích lời chứ?
Dù ngài thích.
An Dật Bá lời với vẻ mặt dữ tợn, càng thêm phần chân thành.
Ngài hiếm khi chỉ hôn, thỉnh thoảng chỉ một , kết quả ai cũng hài lòng, vui chứ?
Quý phi đề xuất ban hôn cho Từ Giản, ghi một công.
Tào Công Công hiểu rõ tâm ý Từ Giản, ghi một công.
Hạ Thanh Lược đề xuất chọn Ninh An, ghi một công.
An Dật Bá lo liệu giúp Từ Giản, cũng ghi một công.
Chờ hôn lễ viên mãn , ghi một công nữa.
Thánh Thượng trong lòng ghi thêm mấy nét, giục Tào Công Công mang bút mực tới, cũng cho quan viên thảo , đích rồng bay phượng múa thánh chỉ ban hôn, đóng mạnh ấn đỏ.
Nhìn hai cuộn tròn màu vàng, Thánh Thượng vuốt râu, hài lòng gật đầu.
Lập xong danh sách ban thưởng kèm thánh chỉ, Thánh Thượng dặn Tào Công Công: "Ngươi phủ Phụ Quốc công, còn phủ Thành Ý Bá thì..."
Tào Công Công lanh lợi, vui vẻ đề nghị: "Nô tài xin Từ Ninh cung báo hỷ , Hoàng Thái Hậu vẫn còn nhắc nhở, phủ Bá gia thì để tiểu Dư công công một chuyến?"
Mắt Thánh Thượng sáng lên.
Chuyện thế , thể để Hoàng Thái Hậu tham gia chứ?
Ý kiến tuyệt .