Yến Từ Quy - Chương 180: Còn một chút niềm vui

Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:10:17
Lượt xem: 94

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kinh Đại Bão mà lòng như mở hội.

Chỉ một, hai ngày nữa thôi.

là những lời lẽ đẽ.

Bên ngoài gió lạnh thổi mạnh, cuốn theo những bông tuyết, chỉ âm thanh thôi cũng thấy lạnh, thế mà lòng ông ấm áp, còn rộn ràng hơn cả những ngày tháng tư ở Giang Nam.

Trước bữa cơm tối, Kinh Đại Bão báo cáo tiến độ của ngõ Lão Thật cho Từ Giản.

"Phía ngoài sửa xong cả , mấy hôm tuyết rơi đều lo nốt bên trong."

"May mà tường trong tường ngoài đều sơn từ sớm, giờ khô , chẳng lo thời tiết ảnh hưởng nữa."

"Ta mời quan viên phủ Thuận Thiên trong xem, ai nấy đều hài lòng tay nghề chúng ."

"Trần đông gia lòng vòng tham dự các hội thơ, tìm ít nhân tài triển vọng."

Việc chính xong xuôi, gương mặt cố nghiêm túc của Kinh Đại Bão cũng nén , tươi như Phật Di Lặc.

Hà ma ma đưa cơm tối nóng hổi đến, mùi thơm lan tỏa.

Kinh Đại Bão thèm ăn, ôm lấy bình rượu nóng mà uống liền mấy ly.

Từ Giản ăn xong, đặt đũa xuống, rời bàn, Kinh Đại Bão say xỉn lải nhải.

"Quận chúa thú vị thật, từng ánh mắt nụ đều thú vị, nàng còn hiểu lý lẽ nữa, rõ ràng từng chuyện một."

"Nam nhân mà, lời vợ, lời vợ là chuyện đương nhiên, chẳng hổ."

"Ta thấy gia vẫn lời quận chúa đấy chứ, nàng bảo đừng cầu thang, ngài cũng lên lầu hai, bảo đừng để lạnh, ngài bèn ôm lò sưởi tay."

"Gọi là gì mà ' vợ quản'? Người quản thì nhà cửa hòa thuận, gia hòa vạn sự hưng!"

"Nếu còn nhiều chuyện cho ngài, cũng về nhà vợ mắng vài câu, chơi đùa với cháu nội."

"Trẻ con thú vị lắm, ngài cha , thấy mấy đứa nhỏ mềm mại, sẽ hiểu thôi."

"Đến lúc đó, kể cho ngài kinh nghiệm nuôi trẻ."

"Quốc công gia trời linh thiêng cũng thể yên lòng."

Huyền Túc và Tham Thần xa, ngơ ngác.

Kinh đông gia uống bao nhiêu , nhiều thế chứ?

Huyền Túc lén Từ Giản.

Từ Giản dựa lưng ghế, gối tựa êm ái, dáng vẻ thoải mái.

Đôi mắt cụp xuống, che những cảm xúc sâu thẳm trong đôi con ngươi đen láy.

theo Huyền Túc thấy, hình như gia để ý lắm đến những lời lải nhải của Kinh đông gia, chẳng hề khó chịu chút nào.

Mà giống như đang hát, còn chút vui vẻ?

Huyền Túc liếc mắt hiệu cho Tham Thần.

Thực cũng , chỉ là dám.

Ngọn đèn dầu mờ một chút.

Từ Giản bảo ai, đích dậy, lấy kéo chọc bấc đèn.

Trẻ con thú vị , .

Chỉ là, Kinh Đại Bão một câu sai, quận chúa thực sự thú vị.

Ngoài trời tuyết bay mãi cho tới buổi chầu sớm.

Trong phòng chờ chầu, các lão thần tuổi cao đều chịu nổi cái lạnh , liên tục xoa tay.

"Lò than đủ nóng gì cả."

"Chờ một chút thôi, ."

"Chắc cũng đến giờ nhỉ?"

Lưu Tĩnh một bên góc.

Ông còn trẻ, sợ lạnh, mấy lão đại nhân kêu rét, bèn ngẩng đầu về phía Từ Giản.

Từ Giản ở góc khác, rõ ràng giao tiếp.

Thường thì Lưu Tĩnh cũng chẳng ý định gần.

lời An Dật Bá vẫn còn vang bên tai.

Từ Giản thương tích ở chân, trời lạnh thì sẽ thấy đau.

Lưu Tĩnh thực thấy rõ. Nhìn Từ Giản thẳng, phong thái hiên ngang, chẳng vẻ gì là đau chân.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-180-con-mot-chut-niem-vui.html.]

Đôi khi Lưu Tĩnh cũng từng nghĩ, lẽ vết thương của Từ Giản chỉ là một cái cớ, nhưng nghĩ tới nghĩ lui cũng hiểu Từ Giản lấy cớ đó để gì, đạt cái gì, nên thôi.

Hôm nay, Lưu Tĩnh để tâm hơn.

Chuyện ở ngoài Hồng Lư Tự hôm , khi rời , tình hình thế nào đương nhiên đều đến tai ông.

Lời của An Dật Bá, lời bàn tán của quan viên, từng câu từng chữ cứ quanh quẩn bên tai Lưu Tĩnh.

Ông đang suy nghĩ.

Làm việc chu , ông quả thật đủ chu , để nắm thóp, phân tích tới lui, kết luận rằng "Lưu đại nhân quan tâm đến Phụ Quốc công chút nào."

Điều tất nhiên là thật.

Lưu Tĩnh hiểu rõ hơn ai hết.

Giữa ông và Từ Giản, nếu tình cha con thì đừng Từ Giản tin, chính ông cũng chẳng tin.

Từ Giản tin thì , điều Lưu Tĩnh khác và đồng liêu tin.

Lưu Tĩnh cha cố gắng hàn gắn quan hệ, còn Từ Giản là đứa con ngang bướng, chẳng màng đạo hiếu mới .

Mấy ngày bận lo việc của Tấn nhi, Lưu Tĩnh rảnh bận tâm chuyện .

Hôm qua lễ nhỏ, cuối cùng cũng rảnh tay.

Bước đầu là quan tâm đến vết thương của Từ Giản.

Trong đó, còn điều quan trọng hơn.

Giữa Từ Giản và quận chúa Ninh An, rốt cuộc là thế nào?

Ý nghĩ chợt lóe lên hôm đó đến giờ vẫn tan.

Có khi ông nghĩ gần như chắc chắn, khi thấy thể nào.

, ông cũng moi vài lời thật từ miệng Từ Giản.

Nghĩ , Lưu Tĩnh bước tới, xuyên qua phòng chờ về phía Từ Giản.

Từ Giản đang nhắm mắt dưỡng thần.

Mắt thấy nhưng tinh thần vẫn tập trung, xung quanh động tĩnh gì, đều qua tai .

Hắn nhạy bén nhận đang về phía .

Bước chân ...

Chầm chậm mở mắt, trong đôi con ngươi xám lạnh ánh lên nét băng giá, ánh mắt cứ thế lạnh lùng, trực tiếp Lưu Tĩnh.

Bất chợt, lông tơ gáy Lưu Tĩnh dựng hết cả lên.

Ông ngờ Từ Giản đột ngột mở mắt, cũng ngờ sẽ một ánh lạnh lẽo chĩa về .

Điều khiến Lưu Tĩnh run sợ hơn cả là Từ Giản còn .

Chắc cũng gọi là .

Môi mím , chỉ một bên khóe môi nhếch lên, cái nhếch môi chút vui vẻ, chỉ châm chọc và mỉa mai.

Như thể thấu mục đích của ông .

Bước chân Lưu Tĩnh khựng , trong lòng một giọng cứ lặp lặp , bảo ông đừng tiến thêm bước nào nữa.

Nếu ông tiếp tục tới bên Từ Giản, mấy lời chuẩn sẵn, chắc chắn chẳng thu .

Không chỉ , mà còn thể gặp một mớ phiền phức.

Tránh hại tìm lợi là bản năng của con .

Lưu Tĩnh tất nhiên cũng theo bản năng của .

Chỉ là ông cam tâm.

Ông là cha, là cha mà chỉ vì một ánh mắt của con sợ hãi lùi bước, thế thì còn gì nữa.

Hít sâu một , Lưu Tĩnh do dự giữa việc đương đầu lùi bước...

"Các vị đại nhân, đến giờ lên triều ." Thái giám ở ngoài phòng chờ lên tiếng.

Mọi thấy bèn chỉnh trang y phục.

Các công hầu bá, tam công xếp hàng , nhanh chóng tiến bước.

Từ Giản thu ánh , bước theo ngoài.

Lưu Tĩnh thấy Từ Giản rời , An Dật Bá theo , vỗ vỗ lưng , hai gì với , khí vô cùng hòa thuận khiến Lưu Tĩnh nhíu mày.

Bản năng một nữa mách bảo ông rằng, chắc chắn chuyện lành gì.

 

 

Loading...